Họng Súng Trong Bóng Tối
Tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 dưới tầng hầm B1 vốn là thứ âm thanh quen thuộc đối với những người công nhân ca đêm, nhưng lúc này, nó giống như một tiếng thét rền rĩ bị bóp nghẹt trong lòng pháo đài bê tông khổng lồ của đập thủy triều Bức Tường Đại Dương.
Trong phòng trực ca tối tăm, chỉ có ánh đèn LED thoát hiểm màu đỏ nhạt nhấp nháy cô độc, hắt lên những bệ máy phát điện sừng sững những bóng đen dài ngoằn ngoèo. Không khí đặc quánh mùi dầu thủy lực Shell Tellus nóng rực hòa lẫn với hơi muối mặn mòi rò rỉ qua các khe co giãn kỹ thuật. Phạm Thế Hải vẫn đứng im như một khối đá, bàn tay thô ráp của anh bóp chặt lấy bả vai đang run rẩy của Nguyễn Minh. Cậu kỹ sư tập sự hai mươi ba tuổi gần như không thở nổi, hai mắt trợn trừng nhìn về phía ô kính mờ của cánh cửa sập dẫn ra hành lang kỹ thuật B1.
“Anh Hải...” Minh thều thào, giọng run lên bần bật, “Tiếng súng... đúng không anh? Có người bị bắn...”
“Im lặng. Thở bằng mũi, thật chậm.” Hải ghé sát tai Minh ra lệnh, giọng trầm thấp nhưng dứt khoát như một nhát dao cắt đứt sự hoảng loạn đang nhen nhóm của cậu học trò.
Ngay bên cạnh họ, Ngô Quốc - trưởng ca trực đêm - đang ướt sũng nước mưa bão, khuôn mặt vuông chữ điền hằn sâu những nếp nhăn lo âu tột độ. Kính lão của ông bám đầy hơi nước mờ mịt. Quốc không phải là lính chiến, ông là một kỹ sư mẫn cán đã gắn bó với con đập này nửa đời người. Chứng kiến hệ thống viễn thông bị cắt đứt hoàn toàn và giờ là tiếng súng nổ ra ngay trong khu vực mình quản lý, thần kinh của người đàn ông trung niên đã cận kề giới hạn sụp đổ.
“Tôi phải lên phòng điều khiển trung tâm...” Quốc nói, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm của một người trưởng ca chịu trách nhiệm cho cả tổ kỹ thuật ca đêm mười hai người. “Tôi phải kích hoạt chuông báo động khẩn cấp cơ học. Hệ thống tự động đã bị cô lập rồi. Nếu không báo cho ban quản lý và lực lượng biên phòng cảng Kỳ Xuân, cả tổ ca đêm sẽ bị chúng giết sạch!”
“Không được đi.” Hải giữ chặt cánh tay Quốc. Ánh mắt anh trong bóng tối đỏ nhạt lóe lên một tia sáng sắc lạnh của một cựu đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1. “Tiếng súng vừa rồi là MP5SD. Loại súng tiểu liên chống nước có ống giảm thanh tích hợp. Kẻ xâm nhập sử dụng đội hình tuần tra im lặng, di chuyển theo nhịp ba bước che sườn. Đây không phải cướp biển hay trộm vặt. Chúng là lính đánh thuê chuyên nghiệp, được trang bị vũ khí nóng và có tổ chức cực kỳ chặt chẽ. Ông bước ra ngoài hành lang lúc này chỉ có con đường chết.”
“Nhưng tôi là trưởng ca!” Quốc nghiến răng, giật mạnh tay ra khỏi cái nắm giữ của Hải. “Tôi không thể trốn ở đây nhìn anh em công nhân bị tàn sát! Cửa sập an toàn tự động đã đóng, chúng ta đang bị cô lập dưới hầm B1 này. Nếu tôi không chạy lên tháp chỉ huy kích hoạt báo động cơ học bằng đường ống kỹ thuật ngầm, không ai cứu được chúng ta đâu!”
Chưa kịp để Hải ngăn cản lần nữa, Ngô Quốc đã dứt khoát đẩy cửa phòng trực ca, lao ra ngoài hành lang tối tăm.
Hải thở dài một tiếng dứt khoát trong lồng ngực. Bản năng chiến đấu trỗi dậy, anh biết mình không thể bỏ mặc người trưởng ca tốt bụng nhưng nóng nảy này tự sát. Anh quay sang Minh, người đang ôm chặt chiếc đèn pin Anker siêu sáng nhưng không dám bật.
“Cầm chắc đèn pin, đi khom lưng sát gót chân tôi. Tuyệt đối không bật đèn trừ khi tôi ra lệnh. Đi!”
Hải và Minh nhanh chóng lách qua khe cửa sập, bước vào hành lang kỹ thuật B1. Dưới chân họ, nước biển rò rỉ từ những khe co giãn do áp lực siêu bão ngoài khơi dội vào đã ngập xấp xỉ mắt cá chân, lạnh buốt thấu xương. Hải di chuyển không tiếng động, từng bước chân của anh nhẹ nhàng lướt trên mặt nước ẩm ướt mà không hề tạo ra tiếng động lõm bõm - một kỹ thuật di chuyển im lặng dã chiến dường như đã được rèn luyện hàng vạn lần trong quá khứ.
Họ bám sát theo bóng lưng của Ngô Quốc đang chạy vội vã về phía cầu thang dẫn lên phòng điều khiển trung tâm. Nhưng khi Quốc vừa chạm tay vào tay vịn thép của lối rẽ hành lang chính dẫn ra sảnh kỹ thuật, một luồng ánh sáng quét mạnh qua vách bê tông.
“Đứng im! Thằng chó kia!”
Một giọng nói khan đặc, lạnh lùng vang lên từ phía sảnh chính. Hải lập tức chộp lấy cổ áo Nguyễn Minh, giật mạnh cậu học trò thụt lùi vào góc khuất sau một tủ điện PLC Siemens lớn dính đầy mỡ bôi trơn. Anh bịt chặt miệng Minh khi cậu kỹ sư trẻ định hét lên kinh hoàng.
Qua khe hở hẹp giữa tủ điện và vách bê tông, Hải chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra tại sảnh kỹ thuật hầm B1.
Dưới ánh sáng lóa mắt từ những chiếc đèn pin chiến thuật gắn trên súng, năm tay súng mặc bộ đồ tác chiến dã chiến màu đen chống nước, đầu đội mũ bảo hiểm bọc thép bám đầy xi măng, đang phong tỏa toàn bộ lối ra vào. Trên ngực áo của chúng thêu hình một biểu tượng mỏ neo rỉ máu quấn quanh một ngọn sóng đen - phù hiệu của Tập đoàn lính đánh thuê Black Tide.
Kẻ dẫn đầu là một gã khổng lồ cao gần một mét chín, nặng gần tạ thịt với cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới lớp áo rách vai. Hắn không đội mũ bảo hiểm, để lộ cái đầu cạo trọc lốc xăm hình mỏ neo rỉ máu ở cổ. Đôi mắt một mí ti hí của hắn toát lên vẻ khát máu điên cuồng. Tay phải hắn cầm một khẩu shotgun bán tự động Benelli M4 nạp đạn 12-gauge cực nặng, tay trái kéo lê một cây rìu chữa cháy bọc thép gia cường cán dài một mét trên sàn thép hành lang. Tiếng lưỡi rìu miết ràn rạt trên mặt sàn thép gai tạo ra những tia lửa nhỏ chớp tắt rợn người.
Hắn chính là Sáu Búa - phó tướng sát thủ tiên phong của Black Tide.
“Tha... tha cho tôi...”
Tiếng van xin thảm thiết vang lên từ hai nhân viên bảo vệ dân sự của đập đang bị ép quỳ gối trên sàn nước lạnh buốt. Họ chỉ được trang bị dùi cui điện và súng bắn đạn cao su vô hại, hoàn toàn bất lực trước hỏa lực quân dụng của kẻ thù.
*Phụt! Phụt!*
Hai tiếng nổ bóp nghẹt vang lên từ khẩu tiểu liên MP5SD của tên lính đánh thuê đứng cạnh Sáu Búa. Không một chút do dự, không một lời cảnh cáo. Hai nhân viên bảo vệ dân sự gục xuống sàn bê tông, máu tươi tuôn ra dồn dập hòa lẫn vào dòng nước biển rò rỉ đang dâng cao dưới chân hành lang.
Nguyễn Minh run lên bần bật trong vòng tay Hải, nước mắt lã chã rơi nhưng miệng bị bàn tay thép của Hải bịt chặt nên chỉ phát ra những tiếng nghẹn ngào u uất. Hải không hề chớp mắt. Gương mặt anh lạnh lùng như băng đá, nhưng cơ vai phải của anh chợt giật mạnh một nhịp - vết mổ cũ đứt dây chằng khớp vai từ trận chiến thảm họa ba năm trước bắt đầu nhói lên dưới áp lực tinh thần cực độ.
Ngô Quốc đứng chôn chân cách sảnh chính chỉ mười mét. Chứng kiến hai người bảo vệ bị bắn chết ngay trước mắt, người trưởng ca nhát gan thường ngày bỗng nhiên đứng khựng lại, đôi mắt ông đỏ ngầu vì phẫn uất. Ông thọc tay vào túi áo, định rút chiếc bút ký kim loại Parker vỏ thép nặng - vũ khí tự vệ khẩn cấp duy nhất của mình - để lao ra.
Nhưng Sáu Búa đã nhìn thấy ông.
“Lại một con chuột nữa!” Sáu Búa cười sằng sặc, tiếng cười khan đặc át cả tiếng gầm rú của tua-bin. Hắn bước sải dài tới, cánh tay u thịt vung lên, nện mạnh báng khẩu Benelli M4 thẳng vào ngực Ngô Quốc.
*Bốp!*
Cú va chạm cơ học cực mạnh khiến Quốc văng ra xa, đập mạnh lưng vào tủ điện phòng trực ca. Chiếc kính lão của ông rơi sập xuống nước vỡ tan. Quốc ho sặc sụa ra máu, nhưng trước khi bị hai tên lính đánh thuê lao đến đè nghiến xuống sàn, ông đã làm một hành động dũng cảm cuối cùng.
Bằng một phản xạ nhanh nhạy ngầm, Quốc dùng chân đá mạnh vào khay trà gỗ đặt trên bàn trực ca gần đó. Chiếc khay trà đổ ập xuống, chùm chìa khóa tổng điều khiển cửa sập thép rơi ra, tạo ra một tiếng va chạm kim loại đanh gọn va đập vào vách bê tông báo hiệu hướng đi cho Hải. Đồng thời, tay trái của Quốc khéo léo nhét một cuộn giấy nhỏ - bản đồ kỹ thuật khóa van xả áp mà ông vừa thu thập được - vào sâu dưới khe hở của khay trà gỗ bị lật úp.
“Thằng già này cứng đầu đấy!” Sáu Búa bước tới, dùng mũi ủng bảo hộ dẫm mạnh lên bàn tay đang rỉ máu của Quốc, nghiến mạnh khiến ông nghiến răng chịu đựng đau đớn không thèm rên rỉ. “Trói nó lại! Thằng này mặc đồng phục x xám tro, chắc chắn là trưởng ca trực. Trần Đắc đang cần mã số SCADA của nó để cưỡng bức mở cửa van xả áp lực chính. Đưa nó lên phòng điều khiển trung tâm!”
“Rõ!” hai tên lính đánh thuê dứt khoát xốc Ngô Quốc dậy, lôi xềnh xệch ông đi dọc hành lang hướng lên tháp điều khiển trung tâm.
Hải nép sâu trong bóng tối sau tủ điện Siemens, mắt quan sát kỹ lưỡng hướng di chuyển của địch. Anh nhận diện tiếng súng, trang bị và phù hiệu của chúng. Black Tide. Trần Đắc - gã thủ khoa khóa đào tạo đặc nhiệm đặc chủng cùng khóa với anh năm xưa - chính là kẻ đứng sau chỉ huy chiến dịch này. Đắc nắm rõ mọi thói quen chiến đấu của anh, và sự xuất hiện của Sáu Búa tại hầm B1 chứng tỏ chúng muốn chiếm quyền kiểm soát tuyệt đối hệ thống van thủy lực của đập để đặt thuốc nổ C4 phá hủy công trình khổng lồ này.
“Anh Hải...” Minh khóc không thành tiếng khi toán tuần tra đã lôi Quốc đi xa, “Chúng ta làm gì bây giờ? Chú Quốc... chú ấy bị bắt rồi. Hai anh bảo vệ... chết rồi...”
“Minh, nghe tôi nói.” Hải buông tay bịt miệng Minh ra, nắm chặt lấy hai vai cậu học trò, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình dưới ánh sáng đỏ nhạt. “Bây giờ không phải lúc khóc. Kẻ thù là lính đánh thuê tinh nhuệ Black Tide. Chúng có súng, có giáp và sẵn sàng giết bất kỳ ai để giữ bí mật. Chúng ta không thể đấu trực diện khi tay không tấc sắt. Tôi cần cậu giữ bình tĩnh tối đa để phối hợp với tôi. Cậu có làm được không?”
Minh nhìn vào ánh mắt tĩnh lặng, uy nghiêm đầy tin cậy của Hải. Sự dũng cảm lạnh lùng của người kỹ sư lầm lì thường ngày dường như đã truyền một luồng điện mạnh mẽ vào tâm trí đang hoảng loạn của cậu tập sự. Minh quẹt nước mắt, gật đầu dứt khoát.
“Dạ... em làm được! Anh bảo gì em cũng làm!”
“Tốt. Đi theo tôi. Chúng ta cần tìm vũ khí và bản đồ khóa van xả áp mà chú Quốc đã để lại.”
Hải khom lưng di chuyển nhanh chóng trở lại phòng trực ca nơi Ngô Quốc vừa bị bắt giữ. Anh áp sát vách bê tông, quét mắt nhanh qua sàn nhà đầy nước. Chiếc khay trà gỗ bị lật úp nằm sát tủ điện. Hải cúi xuống, nhấc chiếc khay lên và nhặt được cuộn giấy nhỏ dính đầy nước mặn. Anh mở ra nhanh dưới ánh đèn pin Anker bật ở mức sáng thấp nhất được Minh che chắn bằng lòng bàn tay.
Đúng như Hải dự đoán, đây là bản đồ kỹ thuật chi tiết của hệ thống van xả áp lực thủy lực chính hầm B2 và các lối đi ngầm bỏ hoang.
“Anh Hải!” Minh chợt thầm thĩ, chỉ tay về phía cửa thoát hiểm dẫn ra thang máy dịch vụ ở cuối hành lang phía Tây. “Chúng ta chạy ra thang máy dịch vụ để thoát lên tầng kỹ thuật trên được không anh?”
Hải lắc đầu. “Không được. Địch đã phong tỏa hoàn toàn lối ra vào đập. Hãy nhìn kỹ sợi xích sắt ở cửa thoát hiểm kia.”
Qua ô kính mờ của cửa thoát hiểm cuối hành lang, Hải đã phát hiện ra một sợi xích sắt phi 16 chịu lực nặng nề đã bị quấn chặt nhiều vòng quanh tay nắm cửa thép, khóa chặt bằng một ổ khóa quân dụng bọc đồng. Black Tide đã cô lập hoàn toàn phân khu tua-bin số 4, biến nơi đây thành một chiếc lồng bê tông giam giữ tất cả công nhân ca đêm để tiện bề truy quét.
“Chúng muốn dồn chúng ta vào góc chết để thanh trừng từng người một,” Hải lầm bầm, hàm răng nghiến chặt. “Chúng ta phải lùi sâu vào hốc tối bệ máy phát điện của tua-bin số 4 để ẩn nấp và chế tạo vũ khí tự vệ.”
Hải dẫn Minh di chuyển ngược lại, hướng sâu vào khu vực máy móc hạng nặng của phân khu tua-bin số 4. Nơi đây là địa bàn quen thuộc nhất của anh suốt năm năm qua. Giữa những khối bê tông khổng lồ mác 600 chịu lực nâng đỡ tua-bin đường kính tám mét đang quay rầm rập, Hải biết có những hốc kẹt kỹ thuật chật hẹp mà camera giám sát hay lính tuần tra không thể quét tới.
Hải bò xuống gầm bệ máy phát điện số 4, thọc tay sâu vào một khe hẹp dưới bệ bê tông chịu lực dầy. Bàn tay anh chạm vào một vật thể kim loại lạnh buốt nặng nề.
Anh lôi ra một chiếc cờ-lê lực Kingtony bằng thép chrome-vanadium siêu cứng dài sáu mươi centimet, nặng ba kilôgam. Đây là dụng cụ siết bu-lông tua-bin hạng nặng mà Hải đã âm thầm cất giấu từ trước để làm vũ khí phòng thân dã chiến. Chiếc cờ-lê lực nặng nề này có sức đập cơ học đủ để bẻ gãy xương cốt và phá hủy các kết cấu thép chịu lực mỏng.
“Cầm lấy cái này,” Hải đưa cho Minh một thanh xà-beng sắt nhỏ nhặt được trong hộc tủ bảo trì. “Dùng để tự vệ tầm gần khi cần thiết. Tuyệt đối không được bật đèn pin Anker nữa. Địch có kính nhìn đêm hồng ngoại, ánh sáng đèn pin thông thường sẽ biến cậu thành tấm bia tập bắn di động.”
Họ nép sâu vào hốc tối dưới gầm bệ máy phát điện phát ra tiếng ồn đinh tai nhức óc. Hải áp sát tai vào bệ bê tông, nhắm nghiền mắt để cảm nhận độ rung cơ học truyền qua kết cấu chịu lực của đập.
Bỗng nhiên, nhịp rung động của sàn thép hành lang thay đổi đột ngột.
*Ràn rạt... Ràn rạt...*
Tiếng kim loại miết mạnh trên sàn thép gai phát ra những tiếng rít chói tai rợn người dội lại từ phía cửa phòng trực ca. Tiếng động cơ cơ khí 90dB của tua-bin số 4 cũng không thể triệt tiêu hoàn toàn thứ âm thanh ma quái đó.
Sáu Búa đang quay trở lại.
Gã khổng lồ trọc lốc kéo lê cây rìu chữa cháy cán dài bọc thép, bước đi thong thả dã chiến nhưng đầy uy lực dồn nén. Sau lưng hắn là hai tên lính đánh thuê Black Tide trang bị súng shotgun Benelli M4 và kính nhìn đêm hồng ngoại gắn trên mũ bảo hộ dã chiến.
“Phạm Thế Hải...” Sáu Búa lên tiếng, giọng nói khan đặc rít qua kẽ răng, vang dội dọc hành lang hầm B1 tối tăm. “Tao biết mày đang lẩn trốn dưới hầm này. Trần Đắc gửi lời chào đến mày. Hắn bảo một con gián đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1 trốn chạy quá khứ như mày không nên chết bờ chết bụi dưới hầm máy này. Ra đây chịu trói đi, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn bằng cây rìu này!”
Nguyễn Minh nghe thấy cái tên 'đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1' liền quay sang nhìn Hải bằng đôi mắt trợn tròn kinh ngạc tột độ. Cậu không thể ngờ gã kỹ sư trưởng lầm lì dính đầy dầu mỡ, người vẫn thường cùng cậu ăn gói mì tôm ca đêm, lại là một chiến binh đặc nhiệm huyền thoại có quá khứ đáng sợ như vậy.
Hải vẫn giữ im lặng tuyệt đối. Anh ra hiệu cho Minh nằm rạp xuống sàn bê tông ẩm ướt dưới gầm bệ máy phát điện, dùng thân mình to lớn che chắn hoàn toàn cho cậu học trò nhỏ.
*Ràn rạt... Ràn rạt...*
Tiếng rìu kéo lê tiến sát đến cửa Phòng nghỉ tua-bin số 4 của Hải - căn phòng nhỏ chỉ cách vị trí ẩn nấp của họ chưa đầy mười mét. Sáu Búa dừng bước ngay trước cánh cửa sập gỗ mỏng rỉ sét của phòng nghỉ. Hắn nâng cây rìu chữa cháy nặng nề lên bằng một tay, chuẩn bị bổ mạnh vào cánh cửa.
Trong căn phòng nghỉ nhỏ bé đó, trên cánh cửa tủ sắt cá nhân cũ kỹ dán bức ảnh thẻ 3x4 đã ố vàng của Nguyễn Mai Lan - người vợ quá cố đã qua đời năm năm trước của Hải. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất, là báu vật thiêng liêng cuối cùng neo giữ nhân tính của anh giữa thế giới tàn bạo này.
Hải siết chặt tay cầm bọc cao su chống trượt của chiếc cờ-lê lực Kingtony 3kg. Cơ vai phải của anh căng lên cứng đờ, máu trong người bùng cháy dữ dội trước sự xúc phạm thiêng liêng của kẻ thù.
Sáu Búa từ từ vung rìu lên cao, bóng đen khổng lồ của hắn che khuất hoàn toàn ánh sáng đỏ nhạt của đèn thoát hiểm khẩn cấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!