Lặn Sâu Tháo Ngòi
Dòng nước biển đen kịt của vùng duyên hải miền Trung nuốt chửng thân hình Phạm Thế Hải trong một cái sập lạnh buốt dứt khoát. Bóng tối đại dương ập đến, đặc quánh và ngột ngạt, lập tức dựng lên một bức tường áp lực thủy tĩnh đè nặng lên lồng ngực và hai bên màng nhĩ của anh. Hải nuốt khan, khóa chặt nắp thanh quản rồi đẩy ngược một luồng hơi ngắn lên vòm họng để ép màng nhĩ phồng trở lại. Tiếng *pục* nhỏ vang lên bên trong tai trái, giải tỏa cơn đau nhức nhối do chênh lệch áp suất khi anh chìm sâu xuống độ sâu mười lăm mét dưới chân đập thủy triều Bức Tường Đại Dương.
Nước biển đêm bão không hề phẳng lặng. Sức gió giật cấp 12 của siêu bão dội từ mặt nước xuống tạo thành những luồng sóng chấn động dập dềnh liên tục, quật mạnh vào cơ thể Hải. Qua thấu kính của chiếc kính lặn Mares chống xước, tầm nhìn của anh bị bóp nghẹt hoàn toàn trong một màn sương mù màu xanh lục đục ngầu phù sa và cát biển cuộn xoáy. Những hạt cát mịn li ti va đập rầm rập vào mặt kính lặn như một cơn mưa đá vô hình dưới nước. Hải nín thở khô tĩnh, điều hòa nhịp tim của mình hạ xuống mức năm mươi lăm nhịp một phút để tiết kiệm tối đa lượng dưỡng khí quý giá từ bình khí nén sợi carbon mười hai lít của Trọng đeo sau vai trái.
Càng xuống sâu, cái lạnh thấu xương của dòng nước sâu càng thấm qua lớp vải cao su tổng hợp của bộ đồ lặn bảo trì dã chiến. Nhưng cái lạnh đó không tàn nhẫn bằng cơn buốt nhói dồn dập dội lên từ bả vai phải của Hải. Vết mổ tái tạo dây chằng khớp vai cũ bị bục rách hoàn toàn sau cú nhảy sinh tử từ cầu thang sập trục C giờ đây đang hở hoác dưới áp lực nước biển mặn chát. Dòng máu nóng hổi rỉ ra từ thớ thịt rách, bị nước mặn xát mạnh vào rát buốt như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm sâu vào xương tủy. Lớp băng dính điện cao su tự vá 3M mà Thủy Tiên quấn tạm cho anh trước đó đã bị nước biển luồn vào qua các kẽ hở, mất dần độ dính và đang bong ra từng mảng dưới lực kéo của dòng chảy. Cánh tay phải của Hải hoàn toàn thốn lực, rủ xuống tê dại, biến anh thành một chiến binh bán tàn phế phải sinh tồn bằng sức lực duy nhất của cánh tay trái và ý chí thép.
*“Hải... nghe... rõ không... Áp suất... dòng chảy ngược... đạt mức cực đại...”*
Tiếng nói của Thủy Tiên truyền qua tai nghe bộ đàm nội bộ UHF rít lên những dải âm rè rè, méo mó do bị cản trở bởi hàng chục mét nước biển bão và phù sa dày đặc. Hải không trả lời. Anh thò ngón tay bọc găng Kevlar của Hỏa gõ nhẹ hai nhịp vào mic bộ đàm dắt sát cổ áo cao su – ám hiệu chiến thuật báo hiệu anh vẫn an toàn và đang tiếp tục lặn xuống.
Anh không thể đi thẳng vào hướng Đông của Trụ móng bê tông cốt thép số 7. Dòng hải lưu ngược ở khu vực đó đang gầm rú với lưu lượng một ngàn mét khối một giây, tạo thành một bức tường động lực khổng lồ đạt tốc độ 3.5m/s chực chờ cuốn trôi bất kỳ sinh vật nào ra khơi xa giông bão. Hải bơi lách theo luồng cát xả phụ phía Nam – con đường ngầm bị bỏ hoang mười năm nay từ thời thi công đập. Lối đi này ngập tràn các khối bê tông phế thải rêu phong và những thanh dầm thép rỉ sét nằm ngổn ngang dưới đáy cát. Hải phải dùng tay trái bám chặt vào các gờ đá tự nhiên của thềm lục địa, bò trườn luồn lách từng mét một để tránh bị dòng nước cuốn trôi.
Sau năm phút chạy đua nghẹt thở dưới nước, Hải tiếp cận được cửa van chặn xả cát phụ phía Nam ở độ sâu ba mươi mét. Vô-lăng điều khiển van bằng gang đúc đường kính một mét nằm im lìm trong bóng tối, bám đầy một lớp hàu biển sắc nhọn và rỉ sét dầy cộp. Đây là chốt chặn quyết định. Hải phải mở hé cửa van này mười lăm độ để bẻ lái dòng chảy, tạo ra một vùng xoáy áp suất thấp nhân tạo nhằm triệt tiêu lực đẩy của dòng hải lưu ngược dưới chân móng số 7.
Hải tháo sợi cáp thép bọc nhựa chịu lực chằng quanh hông, rút chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam ra. Thân thép chrome-vanadium mạ mờ lạnh ngắt găm chặt vào lòng bàn tay bọc găng của anh. Hải luồn đầu dẹt của cờ-lê lực vào giữa các nan của vô-lăng gang, tạo thành một đòn bẩy cơ học khổng lồ. Anh khóa chặt hai chân vào gờ đá của tai neo bê tông móng đập để cố định trọng tâm cơ thể.
“Hự!”
Hải rên rỉ một tiếng đục ngầu qua vòi thở cao su. Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sũng nước và lực cơ bắp của cánh tay trái lành lặn vào thân cờ-lê lực Kingtony, kéo mạnh ngược chiều kim đồng hồ. Khớp vai phải bị bục rách của anh co thắt dữ dội, một luồng máu tươi nữa lại phun ra dưới lớp áo lặn, nhuộm đỏ một vùng nước tối xung quanh.
*KÍT... RẮC...*
Tiếng kim loại rỉ sét chịu lực quá hạn co giãn rít lên chói tai dưới nước, truyền thẳng qua hệ xương sọ của Hải thành một chấn động nhức óc. Lớp hàu biển bám trên vô-lăng nứt vỡ ra, bắn tung tóe. Vô-lăng gang nhích đi một nấc cực nhỏ. Hải nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ nanh, tiếp tục nhún người dồn lực đẩy lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Chiếc van chặn nặng nề từ từ xoay chuyển, mở hé ra một khe hở rộng mười lăm phân.
Ngay lập tức, luồng nước biển áp lực cao từ phía Nam rít lên rầm rập qua khe hở, tạo thành một vòi rồng nước xoáy hút mạnh phù sa vào trong lòng đường ống xả cát phụ. Lực hút thủy lực này tạo ra một vùng xoáy áp suất thấp khuất dòng hoàn hảo ngay phía sau lưng Hải, kéo sụp toàn bộ lực đẩy của dòng hải lưu ngược 3.5m/s đang gầm rú bên ngoài. Bức tường nước dữ dội bị xé toạc thành hai luồng chảy hiền hòa hơn dọc theo hai bên sườn móng đập số 7.
Chiến thuật bẻ lái dòng chảy của Hải đã thành công. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt. Đồng hồ đo áp suất bình khí nén của Trọng hiển thị vạch đỏ sụt giảm đột ngột mất 30% dung tích – hệ quả của việc Hải phải vận lực cơ bắp cực hạn dưới áp suất nước sâu, khiến phổi anh co thắt tiêu thụ oxy nhanh gấp đôi bình thường. Cơn sốt nhiễm trùng vai phải dội lên thái dương anh từng nhịp buốt nhói, làm quầng sáng hiển thị của kính lặn Mares chốc chốc lại nhòe đi.
Hải cất chiếc cờ-lê lực Kingtony vào đai hông, dùng tay trái nắm lấy sợi cáp bảo hiểm, nương theo vùng nước xoáy áp suất thấp để lặn sâu xuống độ sâu bốn mươi mét – chân Trụ móng bê tông cốt thép số 7.
Trụ móng số 7 sừng sững hiện ra qua thấu kính Mares như một pháo đài bê tông khổng lồ màu xám đen, bám đầy rêu biển và những vết rạn nứt địa chất mỏi mệt chạy dọc thân móng. Sát khe nứt nẻ địa chất dài ba mét, hai khối thuốc nổ dẻo C4 bọc thép chống nước của Quạ Đen đang nằm im lìm, được gắn chặt vào cốt thép chịu lực bằng các đai kẹp bằng thép mạ kẽm.
Trên mặt khối bộc phá thứ nhất, bảng mạch ngòi nổ không dây bọc trong hộp nhựa polycarbonate chống nước đang nhấp nháy đèn LED màu đỏ dồn dập. Tiếng bíp bíp siêu âm phát ra từ ngòi nổ truyền qua làn nước đục ngầu, dội vào màng nhĩ Hải thành những nhịp đếm ngược tàn nhẫn của tử thần. Đồng hồ áp suất bộc phá chỉ còn đúng mười sáu phút.
Hải bơi sát vào vách móng đập, rút chiếc móc neo thép dã chiến dắt ở hông găm chặt vào khe nứt bê tông để giữ cố định cơ thể chống lại lực hút nhẹ còn sót lại của dòng nước. Anh dùng tay trái rút chiếc đèn pin chiến thuật Fenix TK16 rọi sát vào bảng mạch điều khiển của khối C4 thứ nhất.
Phù sa lơ lửng và bọt khí sùng sục tràn qua kính lặn Mares làm mờ nhòe màu sắc của các sợi dây điện bên trong hộp ngòi nổ. Hải phải nheo mắt quét thấu kính hồng ngoại để phân tích sơ đồ mạch. Ngòi nổ không dây nhảy tần số liên tục này được thiết kế cực kỳ tinh vi bởi Quạ Đen – một chuyên gia chất nổ điên cuồg.
Hải đưa bàn tay trái run rẩy do lạnh buốt mở hộp dụng cụ đa năng Leatherman Wave+. Anh mở lưỡi tuốc-nơ-vít mỏng dẹt, cố gắng bẩy nhẹ chốt an toàn bằng thép của ngòi nổ. Tuy nhiên, khi đầu tuốc-nơ-vít vừa chạm vào chốt khóa, Hải nhận ra chốt thép đã bị Quạ Đen đổ một lớp keo epoxy đặc chủng màu xám đục đúc cứng ngắc vào vỏ bọc ngòi nổ để chống mọi hành vi tháo gỡ cơ học thông thường. Nếu cố tình dùng lực bẻ chốt, lực phản chấn cơ học sẽ kích hoạt kim hỏa lò xo bên trong găm thẳng vào kíp nổ phụ, kích nổ khối C4 ngay lập tức.
Thử nghiệm bẻ chốt thất bại. Hải buộc phải thay đổi chiến thuật. Anh phải thực hiện nhát cắt dứt khoát vào dây kích nổ mang điện thế chính của bảng mạch nhảy tần.
Hải dùng đầu tuốc-nơ-vít mảnh đo dòng điện rò rỉ dã chiến giữa các chân rắc cắm của bảng mạch. Dưới nước sâu bốn mươi mét, việc rà đo điện áp đòi hỏi một sự tập trung tinh thần cực độ. Chỉ cần một cú trượt tay làm đoản mạch hai chân tụ điện, dòng điện kích hoạt 12V sẽ phóng thẳng vào kíp nổ điện tử.
*TÍT... TÍT... TÍT...*
Đồng hồ đo điện áp trên đầu tuốc-nơ-vít hiển thị dòng điện ổn định 1.2mA chạy qua sợi dây kích nổ màu đỏ chịu áp lực nằm ở góc trái bảng mạch. Đây chính là ngòi nổ chính.
Hải thu lại lưỡi tuốc-nơ-vít, mở chiếc kìm cắt cơ khí siêu cứng của bộ Leatherman Wave+. Bàn tay trái của anh – giờ đây là niềm hy vọng duy nhất của hàng triệu sinh mạng ở hạ lưu – phải giữ cực kỳ ổn định không được run rẩy dưới cái lạnh thấu xương của đáy đại dương và cơn đau bục vai phải đang rỉ máu xối xả.
Hải đưa gọng kìm cắt kẹp chặt lấy sợi dây kích nổ màu đỏ. Anh hít một hơi thở nông bằng vòi thở cao su, giữ lồng ngực hoàn toàn tĩnh lặng để triệt tiêu mọi rung động cơ thể nhỏ nhất.
*CRẮC!*
Nhát cắt cơ học dứt khoát của kìm Leatherman cắn đứt đôi sợi dây đồng bọc nhựa màu đỏ. Đèn LED màu đỏ nhấp nháy trên bảng mạch ngòi nổ của khối C4 thứ nhất đột ngột tắt lịm, dập tắt hoàn toàn tiếng bíp bíp siêu âm tàn nhẫn.
Khối bộc phá thứ nhất đã bị vô hiệu hóa thành công.
Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm trong lồng ngực Hải thì một chấn động thủy lực mạnh mẽ đột ngột dội thẳng vào lưng anh từ vùng nước tối phía sau. Qua thấu kính lặn Mares, một luồng bọt khí sùng sục xé nước lao thẳng về phía anh với tốc độ kinh hoàng.
Một bóng đen to lớn đeo thiết bị lặn tuần hoàn khí màu đen kín mít, tay lăm lăm khẩu súng bắn tên áp lực hơi nước chuyên dụng, đột ngột hiện ra từ bóng tối đại dương sâu thẳm dưới chân Trụ móng số 7.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!