Ám Ảnh Quá Khứ
Tiếng rè rè phát ra từ chiếc bộ đàm dắt bên hông thi thể gã lính gác giàn giáo Lê Văn Lâm như một con rắn độc đang phun phì phì giữa màn đêm giông bão. Giọng nói của Trần Đắc – gã chỉ huy tối cao của lực lượng Black Tide – trầm, lạnh và mang một sức ép tâm lý khủng khiếp. Hắn đang gọi Lâm, kẻ vừa bị Hải bẻ gãy khớp cổ và đẩy rơi xuống vực biển sâu tám mươi mét dưới chân đập.
Phạm Thế Hải không trả lời. Anh lẳng lặng tháo chiếc bộ đàm Kenwood của Lâm ra khỏi đai hông, ngón tay bọc trong găng Kevlar chống trượt miết mạnh vào nút nguồn, tắt hẳn thiết bị để cắt đứt luồng định vị sóng vô tuyến. Hải biết rõ Đắc. Hắn là một cựu đặc nhiệm hải quân tinh nhuệ, một kẻ có đầu óc chiến thuật sắc bén ngang ngửa anh. Bất kỳ một tiếng động lạ, một hơi thở không đúng nhịp, hay thậm chí là sự im lặng kéo dài quá ba giây trên kênh sóng cũng đủ để Đắc nhận ra Lâm đã chết và điều động toàn bộ lực lượng tuần tra hạng nặng xuống vây ráp.
Hải quay người nép sát vào vách bê tông của tháp trung tâm, nhịn một cơn ho dữ dội đang chực trào lên từ cuống họng. Hơi lạnh của siêu bão cấp 12 ngoài khơi miền Trung dội từng luồng rát buốt qua lớp áo bảo hộ kỹ sư rách nát của anh. Khớp vai phải – nơi vết mổ tái tạo dây chằng cũ bị bục ra hoàn toàn sau cú nhảy sinh tử từ cầu thang sập – đang co thắt dữ dội. Máu tươi rỉ ra xối xả dưới lớp băng dính điện cao su tự vá 3M mà Thủy Tiên đã quấn cho anh trước đó. Vết thương ngấm nước biển mặn chát bắt đầu buốt nhói như có hàng nghìn cây kim nung đỏ đâm sâu vào thớ thịt. Cơn sốt nhiễm trùng 38.5 độ C làm thái dương anh đập thình thịch, quầng sáng xanh lá cây từ chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 chốc chốc lại nhòe đi, biến không gian xung quanh thành một mê cung chập chờn, ma quái.
Anh rút tấm bản đồ bằng nhựa dẻo bọc nylon cướp được từ túi tactical của Lâm ra, trải nhanh dưới ánh sáng mờ của thấu kính hồng ngoại. Bản đồ chỉ rõ hai chấm đỏ lớn khoanh tròn tại Trụ móng bê tông cốt thép số 7 – điểm tiếp giáp địa chất yếu nhất dưới chân đập sâu bốn mươi mét. Đó là nơi Quạ Đen, chuyên gia bộc phá của Black Tide, đang chuẩn bị đặt các khối thuốc nổ dẻo C4 để giật sập toàn bộ công trình chắn biển khổng lồ này.
“Hải, nghe rõ không? Tôi vừa quét camera nhiệt hành lang trục B. Có một toán ba tên tuần tra đang di chuyển xuống hầm máy phát dự phòng. Anh phải đi đường ống ngầm hầm B2 ngay lập tức!” Giọng nói gấp gáp của Thủy Tiên truyền qua chiếc tai nghe Kenwood dắt ở tai trái Hải.
“Nghe rõ. Tôi đang xuống,” Hải thầm thì bằng giọng khàn đặc. Anh xốc lại khẩu tiểu liên MP5SD chống nước vừa cướp được lên bả vai trái lành lặn, nhét khẩu Glock 17 còn chín viên đạn vào đai hông, rồi lách người chui vào nắp hầm kỹ thuật dẫn xuống phân khu cửa nhận nước hầm B2.
Hầm B2 nằm sâu dưới mực nước biển. Càng đi xuống sâu, tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 càng dội lên rầm rập qua các vách bê tông dày, khiến lồng ngực Hải rung lên bần bật. Không khí dưới này đặc quánh mùi dầu thủy lực Shell Tellus rò rỉ và hơi muối mặn mòi của biển cả. Nước đã dâng lên ngang bắp chân Hải, lạnh buốt và đục ngầu phù sa bão biển.
Hải di chuyển không tiếng động dọc theo hành lang kỹ thuật hẹp, chiếc kính hồng ngoại AGM quét liên tục qua các góc tối. Khi tiếp cận khu vực bể chứa cửa nhận nước của tua-bin số 4, anh đột ngột dừng bước.
Qua thấu kính hồng ngoại, một bóng đen khổng lồ đang lơ lửng, dập dềnh theo dòng nước chảy xiết sát lưới lọc rác bằng thép galvanized. Hải nheo mắt, tiến lại gần, nâng khẩu MP5SD lên tư thế sẵn sàng khai hỏa. Nhưng khi luồng sáng xanh của kính hồng ngoại định hình rõ vật thể, đồng tử của Hải co rút lại.
Đó là một xác người.
Thi thể bị xích chặt vào khung lưới lọc rác bằng một sợi xích sắt phi 16 khóa bằng ổ khóa đồng móp méo. Nạn nhân mặc bộ đồ lặn cao su dày của kỹ sư bảo trì, nhưng chiếc mặt nạ lặn đã bị giật đứt, để lộ khuôn mặt xanh xao, trương phình do ngạt nước. Trên bả vai trái rách nát của thi thể, hình xăm cá chép hóa rồng lớn bám đầy bùn cát hiển hiện rõ ràng.
Trần Đình Trọng.
Người đồng nghiệp lặn chung dây đai bảo hiểm với Hải suốt hai năm qua, người thợ lặn hiền lành luôn chia sẻ với anh từng điếu thuốc lá sâu ca đêm, đang treo lơ lửng như một con bù nhìn rách rưới dưới dòng nước đục. Cổ họng Trọng bị cắt một đường sâu hoắm, máu đã loãng ra thành những vệt xám đen bết dính quanh cổ áo cao su. Trọng đã bị sát hại một cách dã man bởi Cá Mập – tên sát thủ thủy chiến của Black Tide – trước khi gã dùng xích sắt khóa chặt xác anh lại đây để làm mồi nhử.
Hải quỳ xuống làn nước lạnh buốt, tay trái anh run lên bần bật khi chạm vào gò má lạnh ngắt của người đồng nghiệp. Một cảm giác phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lồng ngực, nhưng ngay sau đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh, đóng băng toàn bộ hệ thống thần kinh.
*ẦM!!!*
Một tiếng nổ ảo giác vang dội đinh tai nhức óc trong màng nhĩ Hải. Không gian xung quanh anh đột ngột biến đổi. Tiếng gầm rú của tua-bin số 4 biến mất, thay vào đó là tiếng rít gào của dòng nước biển áp lực cao đang xé toạc khoang ngầm của chiếc tàu ngầm đặc nhiệm ba năm trước.
Trước mắt Hải không còn là xác của Trọng, mà là khuôn mặt đẫm máu của Đỗ Minh – người đồng đội vào sinh ra tử, người anh em kết nghĩa của anh. Minh đang bị kẹt dưới một dầm thép bọc cao su đổ nát, dòng nước đen kịt dâng cao đến cằm gã.
“Hải... chạy đi... Đắc phản bội rồi... Chạy đi cứu...” Giọng Minh nghẹn ngào, bọt máu phun ra từ khóe miệng khi dòng nước lạnh buốt nuốt chửng gã hoàn toàn. Đôi mắt Minh mở to, trợn trừng đầy u uất và dằn vặt nhìn thẳng vào Hải qua làn nước tối.
“Minh! ĐỒNG ĐỘI!!!”
Hải gào lên trong vô thức, nhưng không có âm thanh nào thoát ra khỏi bờ môi đang run rẩy của anh. Cơn hoảng loạn PTSD (hội chứng sang chấn tâm lý) bùng nổ như một cơn bão lửa quét sạch mọi sự tỉnh táo của cựu đặc nhiệm hải quân. Nhịp tim của Hải tăng vọt từ sáu mươi lên một trăm năm mươi lần một phút, nện liên hồi vào lồng ngực như muốn vỡ tung. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp mặt nạ phòng độc 3M 6200 đeo lệch. Phổi anh co thắt dữ dội, không thể hít vào hay thở ra, lượng oxy trong máu sụt giảm nghiêm trọng làm đầu óc anh quay cuồng, ngã quỵ xuống làn nước dâng ngang hông.
Anh đang chết ngạt. Không phải vì nước biển, mà vì bóng ma của quá khứ đang bóp nghẹt lấy cổ họng anh.
*“Hải! Bình tĩnh lại! Nghe giọng tôi này! Anh đang ở đập Bức Tường Đại Dương, không phải ở trận chiến cũ! Hít thở đi!”* Tiếng hét của Thủy Tiên vang lên bên tai nghe Kenwood, kéo Hải lùi lại một bước trước bờ vực ngất lịm do thiếu oxy não.
Bản năng sinh tồn của một chiến binh đặc nhiệm lữ đoàn M1 trỗi dậy trong giây phút sinh tử. Hải nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ nanh, cố gắng thực hiện kỹ thuật nín thở khô tĩnh (Dry Static Apnea) – bài tập rèn luyện thần kinh khắc nghiệt nhất của lữ đoàn bơi chiến đấu. Anh khóa chặt nắp thanh quản, dừng mọi cử động lồng ngực, ép bản thân bước vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối để cắt đứt cơn tăng thông khí hoảng loạn.
Hải thò bàn tay trái run rẩy vào túi áo ngực bảo hộ ướt sũng, bóp chặt lấy chiếc bật lửa Zippo móp méo – di vật duy nhất của Đỗ Minh để lại. Cạnh kim loại vỏ đồng rỉ sét móp méo đâm mạnh vào lòng bàn tay rách da của Hải, tạo ra một cơn đau nhói vật lý thực tế. Cơn đau và độ lạnh của lớp vỏ đồng hoạt động như một mỏ neo cảm giác, giật phắt tâm trí anh ra khỏi ảo ảnh đẫm máu của ba năm trước, kéo anh trở về với hiện tại lạnh buốt của hầm B2.
Anh hít một hơi thật sâu bằng mũi qua bộ lọc mặt nạ, thở ra thật chậm. Nhịp tim từ một trăm năm mươi lần một phút từ từ hạ xuống, ổn định lại ở mức sáu mươi nhịp. Đôi mắt Hải mở ra, lạnh lùng và rực lửa căm thù qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14.
Anh không được phép gục ngã ở đây. Trọng đã chết, Minh đã hy sinh, nhưng hàng triệu người dân vô tội ở vùng đồng bằng hạ lưu ngoài kia đang trông chờ vào con đập này. Anh phải sống để đòi lại món nợ máu.
Hải dùng tay trái dứt khoát tháo bình khí nén oxy sợi carbon 12 lít siêu nhẹ của Trọng đeo sau lưng thi thể ra. Bình khí nén vẫn còn nguyên áp suất 300 bar, một tài nguyên dưỡng khí vô giá cho cuộc lặn sâu sắp tới dưới chân móng số 7. Anh đeo chiếc bình khí vào vai trái lành lặn, chằng chặt dây đai bảo hiểm quanh hông.
Đột ngột, chiếc bộ đàm Kenwood dắt ở đai hông Hải rè lên một tiếng rít dài chói tai. Tần số vô tuyến VHF dã chiến của anh đã bị Trần Đắc bắt được sóng từ xa thông qua thiết bị dò sóng của Bóng Đêm.
Tiếng cười lạnh tàn nhẫn, kiêu ngạo của Trần Đắc vang lên dõng dạc qua loa bộ đàm, xé toạc sự tĩnh lặng tối tăm của hầm B2 ngập nước:
“Hải, mày vẫn giữ chiếc bật lửa của thằng Minh à?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!