Bước Nhảy Giữa Giông Bão
Tiếng gió rít qua những khe hở của cầu thang galvanized trục C rợn người như tiếng vĩ cầm bị đứt dây. Phạm Thế Hải treo lơ lửng ngoài khoảng không, toàn bộ trọng lượng cơ thể tám mươi kilôgam đè nặng lên sợi đai an toàn bọc thép chịu lực. Cú giật mạnh khi nhịp cầu thang sập đã kéo căng khớp vai phải của anh đến mức cực hạn. Dưới lớp áo bảo hộ kỹ sư màu xanh sẫm dính bết dầu mỡ, vết mổ tái tạo dây chằng khớp vai cũ bục ra hoàn toàn. Máu nóng rỉ ra xối xả, ngấm qua lớp băng dính điện cao su tự vá 3M, mang theo vị mặn chát của nước biển dội thẳng vào thớ thịt hở buốt nhói tận xương tủy. Cơn sốt 38.5 độ C dội lên thái dương anh từng nhịp đập búa tạ dồn dập, làm tầm nhìn qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14 chốc chốc lại nhòe đi thành những quầng sáng xanh lá cây nhập nhòe.
Phía trên đầu anh khoảng mười lăm mét, Lê Văn Lâm – gã sát thủ có biệt danh là Rừng – đang lầm lì tì báng khẩu tiểu liên Heckler & Koch MP5SD vào bả vai. Họng súng bọc ống giảm thanh đen ngòm hướng thẳng xuống sợi cáp treo giữ đai an toàn của Hải. Lâm không vội bóp cò. Gã là một cựu lính thủy đánh bộ, gã biết rõ trong sức gió giật cấp 12 ngoài trời thân đập này, chỉ cần một loạt đạn quét chính xác vào chốt móc carabiner bằng thép chịu lực là đủ để trọng lực và gió bão làm nốt phần việc còn lại: tiễn Hải rơi tự do tám mươi mét xuống bãi đá ngầm đầy bọt sóng dữ dội dưới chân đập.
“Hải! Nghe rõ không? Trả lời tôi ngay!”
Tiếng Thủy Tiên rè rè vang lên trong tai nghe bộ đàm Kenwood TK-2000 dắt ở hông Hải, đứt quãng nhưng đầy vẻ hoảng loạn. Từ đài quan sát khí tượng đỉnh đập, cô đang dán mắt vào màn hình chiếc Toughbook bọc kín chống nước, theo dõi luồng camera nhiệt ngoài trời.
“Nghe... rõ. Lâm gác súng... ngay trên đầu,” Hải thều thào qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200 đeo lệch bên cằm. Tay trái anh siết chặt lấy báng khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước. Nhưng anh không nổ súng. Sức gió một trăm cây số một giờ đang quét ngang thân đập sẽ thổi lệch viên đạn chín ly đi cả mét trước khi nó kịp chạm đến sàn giàn giáo của Lâm. Nổ súng lúc này chỉ phí đạn và làm lộ vị trí chính xác của anh dưới ánh chớp lửa đầu nòng.
“Gió bão đang tăng lên cấp 12 cực hạn, nhưng radar thời tiết hiển thị mắt bão đang áp sát!” Giọng Thủy Tiên đột ngột đanh lại, mang theo sự quyết đoán của một nhà khoa học khí tượng. “Hải, nghe cho kỹ đây. Áp suất khí quyển đang giảm mạnh đột ngột. Trong vòng hai phút nữa, khi mắt bão đi qua trực diện thân đập, anh sẽ có một nhịp lặng bão ngắn ngủi kéo dài đúng ba mươi giây. Gió giật sẽ giảm từ cấp 12 xuống gần như bằng không trước khi đổi hướng đảo chiều dữ dội. Đó là cơ hội duy nhất của anh!”
“Khoảng cách từ vị trí tôi treo đến giàn giáo của Lâm là bao nhiêu?” Hải cắn răng hỏi, tay trái lần tìm tay cầm bọc cao su của chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam dắt dọc hông.
“Bốn mét hai theo góc nghiêng ba mươi độ về phía Tây,” Thủy Tiên đáp nhanh. “Nhưng anh phải tháo khóa carabiner đai an toàn trước khi nhảy. Nếu không, sợi cáp bảo hiểm dài ba mét sẽ giật ngược anh lại giữa chừng và bẻ gãy cột sống của anh rơi tự do.”
Một cú nhảy dài hơn bốn mét ngoài trời bão, không đai bảo hiểm, ở độ cao tám mươi mét so với mặt biển lạnh buốt. Chỉ cần trượt chân một phần mười giây, bãi đá ngầm phía dưới sẽ nghiền nát cơ thể anh thành trăm mảnh. Hải nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu bằng mũi để điều hòa nhịp tim đang đập dồn dập lên mức một trăm bốn mươi lần một phút do cơn sốt hành hạ. Trong bóng tối của tâm trí, hình bóng người vợ quá cố Nguyễn Mai Lan với nụ cười hiền hậu hiển hiện trên cánh cửa tủ sắt phòng nghỉ ca tua-bin số 4 dội về. Lời thề trước vong linh đồng đội Đỗ Minh rít lên bên tai anh như một mệnh lệnh thép: *Sống sót để bảo vệ những người vô tội. Không được để thảm kịch năm xưa lặp lại.*
Anh mở mắt ra. Ánh mắt qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14 lạnh băng, tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Tiên, đếm nhịp sóng lớn dội đập cho tôi,” Hải ra lệnh, giọng trầm thấp dứt khoát.
“Sóng lớn chuẩn bị va đập móng số 6... Ba... Hai... Một... ẦM!!!”
Một con sóng khổng lồ cao mười lăm mét đập thẳng vào vách bê tông cốt thép dưới chân đập. Chấn động cơ học cực mạnh truyền qua thân đập làm Hải cảm nhận rõ rệt độ rung lắc rầm rập của bê tông mác cao dưới lưng. Hàng vạn khối nước biển mặn chát bắn tung tóe lên cao, tạo thành một màn sương nước trắng xóa bao phủ toàn bộ khu vực giàn giáo trục C. Luồng sương muối mặn dột xối xả làm mù tạm thời tầm nhìn quang học của Lâm. Gã sát thủ phải đưa tay trái lên che bớt nước biển táp vào kính bảo hộ.
Đúng lúc đó, gió bão gào rú bên tai Hải đột ngột tắt lịm. Một sự im lặng chết chóc, ngột ngạt bao trùm lấy pháo đài bê tông cô độc giữa biển khơi. Mắt bão đã tới.
Hải không chần chừ một phần mười giây. Anh dùng tay trái bóp chặt chốt an toàn của khóa carabiner bằng thép chịu lực, giật mạnh chốt ra khỏi lan can cầu thang sập. Toàn bộ cơ thể anh lập tức rơi tự do dốc xuống nửa mét. Hải co gập hai chân, đạp mạnh hai đế ủng cao su dã chiến vào vách bê tông đập để lấy đà nén lực, rồi tung người nhảy vọt qua khoảng không tối tăm hướng thẳng về phía giàn giáo của Lâm.
Quán tính rơi tự do kéo thân hình anh lao vút qua khoảng trống bốn mét. Gió lặng, nhưng hơi ẩm lạnh buốt của bão biển vẫn quét qua da thịt anh tê dại. Đôi bàn tay đeo găng cách nhiệt bọc sợi Kevlar chiếm đoạt từ thi thể Hỏa duỗi thẳng ra phía trước.
*BỘP! RẠT!*
Hai bàn tay Hải bám sượt qua mép sàn thép galvanized trơn trượt của giàn giáo. Lớp cao su tổng hợp chống trượt của găng tay Kevlar ma sát mạnh vào bề mặt rỉ sét bám sương muối mặn, phát ra tiếng sột soạt khô khốc. Lực quán tính cực mạnh giật cơ thể anh rơi tự do xuống dưới. Vai phải của Hải nhói lên một cơn đau xé thịt, cảm giác như toàn bộ bó cơ vai bị xé rách làm đôi dưới sức nặng cơ thể. Hải thét lên một tiếng nghẹn ngào bên trong mặt nạ phòng độc, cắn chặt môi đến mức rỉ máu mặn chát. Anh dùng toàn bộ lực cơ bắp của cánh tay trái lành lặn để bám chặt vào thanh dầm chữ I chịu lực của giàn giáo, giữ cho thân người không bị rơi xuống biển.
Lê Văn Lâm phản xạ cực nhanh. Vừa nghe thấy tiếng động kim loại va chạm phía dưới mép giàn giáo, gã sát thủ đã xoay người lại. Qua màn sương nước chưa kịp tan, gã phát hiện đôi bàn tay bọc giáp của Hải đang bám chặt vào mép sàn thép.
“Thằng chó dai nhách!”
Lâm gầm lên, lao tới dứt khoát. Gã vung ngược khẩu tiểu liên MP5SD, dùng phần báng súng bằng nhựa cường lực bọc thép nện thẳng xuống đôi bàn tay Hải nhằm nghiền nát các ngón tay của anh.
Hải quan sát thấy đòn đánh tầm cao qua thấu kính hồng ngoại. Anh không rút tay lại. Tận dụng kỹ năng bơi chiến đấu đặc nhiệm, Hải dùng hai chân móc chặt vào khung giàn giáo dẹp bên dưới, vận lực cơ bụng đu người xoay tròn một góc chín mươi độ sang bên sườn phải để né tránh đòn báng súng.
*XOẢNG!!!*
Báng súng nặng nề của Lâm nện hụt, đập thẳng vào mép sàn thép galvanized bắn ra những tia lửa xẹt xẹt chói mắt. Cú nện mạnh làm Lâm bị mất đà do sàn gỗ giàn giáo bám sương muối mặn quá trơn trượt.
Không để đối thủ kịp thu súng lại, Hải dùng tay trái rút chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam dắt ở đai hông ra. Vận dụng quán tính của cú đu người dưới giàn giáo, anh vung cờ-lê lực đập mạnh một cú như trời giáng vào mắt cá chân trái của Lâm.
*CỘP! RẮC!*
Tiếng xương cổ chân của Lâm bị thép chrome-vanadium bẻ gãy vang lên giòn giã át cả tiếng sóng biển dập dềnh. Lâm thét lên đau đớn, khuỵu mạnh gối trái xuống sàn gỗ trơn trượt. Khẩu tiểu liên MP5SD trên tay gã bị lệch hướng bắn.
Lâm nghiến răng chịu đau, điên cuồng bóp cò định xả loạt đạn tầm gần để quét sạch Hải đang leo lên sàn giàn giáo.
*CẠCH! CẠCH!*
Tiếng búa đập súng vang lên khô khốc nhưng không có viên đạn nào thoát ra khỏi nòng. Hải đã nhanh hơn một bước. Ngay khi leo lên được sàn giàn giáo, anh đã phóng chiếc cờ-lê lực Kingtony chèn chặt vào khe hở của bệ khóa nòng và cần lên đạn của khẩu MP5SD, khóa chặt bệ khóa nòng ở trạng thái mở khiến súng bị kẹt đạn hoàn toàn không thể hoạt động.
Lâm kinh hoàng nhìn khẩu súng bị vô hiệu hóa. Gã vứt bỏ khẩu MP5SD, tay phải rút nhanh con dao găm chiến thuật dắt ở đùi định đâm thẳng vào cổ họng Hải.
Hải áp sát tầm gần không tiếng động. Anh dùng bàn tay trái bọc giáp Kevlar bóp chặt lấy khớp cổ tay phải của Lâm, vận lực vặn xoắn ngược chiều kim đồng hồ một góc một trăm tám mươi độ theo kỹ thuật bẻ khớp cận chiến đặc nhiệm.
*RẮC... RẮC... RẮC!!!*
Toàn bộ các khớp xương cổ tay và ngón tay của Lâm bị bẻ gãy gập hoàn toàn dưới lực vặn bạo lực thực chiến của Hải. Con dao găm rơi tuột khỏi những ngón tay gãy nát của gã sát thủ, rơi xuống sàn gỗ kêu lách cách. Hải không dừng lại. Anh bồi thêm một cú húc cùi chỏ trái cực mạnh vào quai hàm Lâm, hất văng thân hình gã sát thủ lùi lại sát lan can giàn giáo.
Lâm loạng choạng mất thăng bằng. Hải lao tới, dùng tay trái tóm chặt lấy cổ áo mưa rằn ri của gã, nhấc bổng cơ thể Lâm lên và đẩy mạnh gã qua lan can giàn giáo thép.
“A!!!”
Tiếng thét kinh hoàng của Lê Văn Lâm kéo dài chưa đầy hai giây rồi tắt lịm hoàn toàn khi thân hình gã rơi tự do tám mươi mét xuống lòng đại dương đen kịt, bị những con sóng khổng lồ cuồng nộ nuốt chửng không để lại dấu vết.
Hải quỳ rạp xuống sàn giàn giáo gỗ, thở dốc dồn dập qua bộ lọc của mặt nạ phòng độc. Cơn sốt 38.5 độ C làm cơ thể anh run lên bần bật dưới trời mưa bão bắt đầu dội lại dữ dội khi mắt bão đi qua. Gió giật cấp 12 lại bắt đầu gầm rú, dội những luồng không khí lạnh buốt xối xả vào thân đập.
Anh nhặt khẩu tiểu liên MP5SD chống nước dã chiến nằm trên sàn, dùng tay trái giật mạnh chiếc cờ-lê lực Kingtony ra khỏi khóa nòng. Khẩu súng tiểu liên bọc polyme đen mờ bám đầy nước biển mặn chát nhưng cơ chế nạp đạn vẫn hoạt động hoàn hảo. Đây là hỏa lực liên thanh đầu tiên Hải sở hữu để đối đầu với toán công binh của Black Tide.
Trước khi di chuyển, Hải cúi xuống nhặt chiếc túi tactical chống nước dắt hông của Lâm bị đứt rơi trên sàn giàn giáo trong lúc giằng co. Anh kéo khóa túi dã chiến.
Bên trong túi, ngoài hai băng đạn tiểu liên MP5 dự phòng, ánh mắt Hải dừng lại ở một tấm bản đồ kỹ thuật bằng nhựa dẻo bọc nylon chống nước tuyệt đối. Hải mở tấm bản đồ ra dưới ánh sáng xanh lá cây chập chờn của kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14.
Đó là sơ đồ kết cấu chịu lực chi tiết của Trụ móng bê tông cốt thép số 7 dưới chân đập sâu bốn mươi mét dưới mực nước biển. Trên bản đồ, hai chấm đỏ lớn được khoanh tròn bằng bút dạ dầu màu đỏ rực kèm theo ký hiệu chất nổ C4 và sơ đồ tần số ngòi nổ không dây của Quạ Đen.
*TÍT... TÍT... TÍT!!!*
Chiếc bộ đàm dắt hông thi thể của Lâm đột ngột rè rè rít lên dồn dập. Giọng nói lạnh băng, kiêu ngạo của Trần Đắc vang lên, xé toạc tiếng gió bão gầm rú:
“Rừng! Báo cáo tình trạng giàn giáo trục C ngay lập tức! Trực thăng dã chiến đã cất cánh xuyên bão. Quạ Đen chuẩn bị kích nổ bộc phá móng số 7. Mày đã dọn sạch thằng Hải chưa? Trả lời tao!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!