Chốt Chặn Giàn Giáo
Tiếng rít áp lực từ bình xăng nén sau lưng Nguyễn Văn Hỏa dội lên mỗi lúc một chói tai, tựa như tiếng một con quái vật kim loại đang bị dồn vào đường cùng. Lớp vỏ thép bọc bảo vệ bình chứa đã phồng rộp, rạn nứt dưới tác động của nhiệt độ cực cao từ ngọn lửa xăng loang lổ trên sàn hành lang hầm B1. Những tia lửa xanh đỏ chập chờn xuyên qua màn khói sulfur dày đặc, vẽ nên những vệt sáng quỷ dị trên vách bê tông mác 600 xám xịt.
Phạm Thế Hải không do dự. Bản năng sinh tồn được tôi luyện qua hàng trăm giờ huấn luyện đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1 ép anh phải đưa ra quyết định trong một phần mười giây. Anh dùng cánh tay trái lành lặn chộp lấy cổ áo bảo hộ của Hoàng Xuân Bắc và Nguyễn Thủy Tiên, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh cả hai lùi sâu vào hốc kẹt sau bệ đỡ bê tông cốt thép dày một mét của hệ thống lọc nước cát áp lực cao.
“Nằm rạp xuống! Che gáy lại!” Hải hét lớn qua bộ lọc của chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200.
*ẦM!!!*
Sóng xung kích từ vụ nổ bình xăng nén xé toạc màn khói sulfur, thổi bay cánh cửa sắt rỉ sét của kho bảo trì thành trăm mảnh vụn bắn găm rầm rập vào vách đá. Ngọn lửa xăng nén bùng lên rực rỡ, thiêu rụi mọi thứ trong vòng bán kính năm mét dọc hành lang kỹ thuật. Sức nóng kinh hoàng phả qua bệ bê tông che chắn, khiến lớp vải bảo hộ sém đen trên lưng Hải bốc khói nghi ngút. Cơn sốt 38.5 độ C dội lên thái dương anh từng nhịp đập đau buốt, nhưng Hải vẫn nghiến chặt răng chịu đựng, hai mắt nhắm nghiền để bảo vệ thị giác trước ánh chớp lửa chói lòa.
Khi tiếng ù tai từ vụ nổ dịu bớt, Hải mở mắt ra. Qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14, ngọn lửa bắt đầu lụi dần do nguồn nhiên liệu xăng nén đã cháy sạch trong tích tắc. Nguyễn Văn Hỏa nằm bất động sát chân cầu thang thoát hiểm, bộ đồ chống cháy màu bạc bị xé rách loang lổ, bốc khói đen kịt. Hải cẩn thận bò ra khỏi bệ chắn, di chuyển áp sát vách tường để tránh các luồng hơi nóng còn sót lại.
Anh cúi xuống bên thi thể của Hỏa. Ánh mắt Hải dừng lại ở bộ găng tay cách nhiệt bọc giáp chuyên dụng của gã lính phun lửa. Đó là loại găng tay bọc sợi Kevlar chịu nhiệt lên tới 800 độ C, lòng bàn tay lót cao su tổng hợp chống trượt và có các tấm đệm thép bảo vệ khớp ngón tay. Hải nhanh chóng lột bộ găng tay ra, đeo vào đôi bàn tay đang bỏng rát của mình. Bộ găng tay ôm khít, mang lại cảm giác chắc chắn và bảo vệ tối đa cho đôi tay đang rớm máu của anh.
“Tiên, Bắc, hai người nghe rõ không?” Hải gõ nhẹ vào bộ đàm Kenwood TK-2000.
“Nghe rõ... Hải. Chúng tôi không sao,” giọng Thủy Tiên run rẩy truyền qua tai nghe nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo. “Nhưng lối đi chính qua hành lang hầm B1 đã bị lửa dầu thủy lực cắt đứt hoàn toàn rồi. Khói độc đang dâng cao.”
“Nghe tôi đây,” Hải thì thầm dứt khoát. “Hai người phải rút lui vào khoang bảo trì dã chiến khô ráo ở hầm B2, dùng chùm chìa khóa tổng tôi đưa để khóa chặt cửa sập ngăn cháy lan. Tôi phải lên đỉnh đập bằng cầu thang xoắn ốc thoát hiểm trục C ngoài trời. Đó là con đường duy nhất không bị lửa dầu phong tỏa.”
“Hải, gió bão ngoài trời lúc này đã đạt cấp 12 rồi! Gió giật trên thân đập cao 80 mét có thể thổi bay người xuống biển!” Thủy Tiên lo lắng cảnh báo.
“Tôi không có lựa chọn khác. Quạ Đen đang chuẩn bị kích nổ bộc phá chính ở móng số 7. Nếu không ngăn chặn hắn, cả con đập này sẽ sụp đổ trước khi bão đạt đỉnh,” Hải dập tắt mọi sự do dự của cô. “Đi ngay!”
Hải quay người tiến về phía cửa sập thoát hiểm trục C nằm ở cuối hành lang phụ phía Tây. Anh dùng chùm chìa khóa tổng cơ học tra vào ổ khóa chịu lực của cửa sập, vận lực tay trái xoay mạnh. Cánh cửa thép nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra.
*ẦM!!!*
Một luồng gió bão kinh hoàng dội thẳng vào mặt Hải như một cú đấm ngàn cân. Tiếng bão gầm rú đinh tai nhức óc át đi mọi âm thanh của hầm máy phát điện phía sau. Những hạt mưa giông biển mặn dội xối xả, bay ngang với tốc độ hơn một trăm cây số một giờ, găm thẳng vào da mặt Hải rát buốt như hàng vạn cây kim châm. Nhiệt độ ngoài trời giảm đột ngột xuống dưới mười lăm độ C, kết hợp với hơi nước mặn chát của biển khơi tạo nên một bầu không khí lạnh buốt thấu xương.
Hải bước ra ngoài thềm bê tông hẹp của cầu thang xoắn ốc trục C. Trước mắt anh, biển khơi miền Trung đang cuồng nộ trong bóng tối đen kịt. Những con sóng khổng lồ cao tới mười lăm mét dập dềnh bọt trắng xóa, dội trực tiếp vào thân đập bê tông, tạo ra những tiếng nổ rầm rập làm rung chuyển cả cấu trúc pháo đài khổng lồ. Nước biển bắn tung tóe lên cao, phủ một lớp sương muối mặn chát và trơn trượt lên toàn bộ các bậc thang thép của cầu thang thoát hiểm chạy dọc thân đập.
Cầu thang xoắn ốc trục C là một cấu trúc thép galvanized hở đáy, treo lơ lửng ngoài trời, chạy dọc từ chân đập lên đến sân thượng tháp điều khiển. Các bậc thang bằng lưới thép bám đầy sương muối mặn, trơn trượt đến mức chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, cơ thể người sẽ bị gió bão thổi bay rơi tự do tám mươi mét xuống bãi đá ngầm đầy bọt sóng dữ bên dưới.
Hải cắn chặt răng để giữ vững hàm răng đang va vào nhau lập cập vì lạnh và sốt cao. Anh nhanh chóng rút sợi đai an toàn bọc thép chịu lực dắt ở hông bảo hộ, móc chặt đầu khóa carabiner vào khung chịu lực bằng thép hộp của lan can cầu thang. Đây là trang bị bảo mệnh duy nhất giúp anh không bị gió bão giật bay khỏi thân đập.
“Bắt đầu di chuyển,” Hải thì thầm tự nhủ.
Anh dùng đôi găng tay bọc giáp cách nhiệt mới chiếm đoạt của Hỏa bám chặt vào lan can thép lạnh ngắt. Sương muối mặn làm lan can trơn tuột, nhưng lớp cao su tổng hợp chống trượt của găng tay đã phát huy tác dụng, giữ cho tay trái của anh không bị trượt. Cứ sau ba bậc thang leo lên, Hải lại phải dùng tay trái slide đầu móc đai an toàn lên theo thanh trượt chịu lực.
Bả vai phải của Hải đột ngột truyền đến một cơn đau nhói thấu xương. Áp lực giằng giật liên tục của gió bão cấp 12 dội vào cơ thể anh, truyền qua sợi đai an toàn và kéo căng khớp vai phải đang bị bục hoàn toàn vết khâu cũ. Dòng máu nóng hổi rỉ ra xối xả, thấm đẫm lớp băng dính điện 3M quấn quanh vai, hòa lẫn với nước mưa mặn chát tạo nên cảm giác buốt rát thấu tận tâm can. Cơn sốt 38.5 độ C làm đầu anh đau buốt như có búa gõ, tầm nhìn qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14 thỉnh thoảng lại nhòe đi vì mồ hôi và nước mưa mặn dột vào.
“Hải! Nghe rõ không?” Tiếng Thủy Tiên rè rè vang lên qua bộ đàm Kenwood dắt ở hông Hải.
“Nghe... rõ. Nói đi,” Hải trả lời, giọng đứt quãng vì phải gồng lực chịu đựng gió giật.
“Tôi đang theo dõi camera hồng ngoại ngoài trời qua Toughbook. Có một tay súng của Black Tide đang chiếm giữ vị trí giàn giáo bảo trì ở trục C, ngay phía trên đầu anh khoảng mười lăm mét! Đó là tên Rừng (Lê Văn Lâm). Hắn được trang bị tiểu liên chống nước MP5SD và đang quét súng xuống dưới để gác hành lang thoát hiểm!”
Hải đứng khựng lại, áp sát tấm lưng rộng vào cột thép trung tâm của cầu thang xoắn ốc để giảm thiểu diện tích tiếp xúc với gió bão và tầm nhìn của địch. Qua thấu kính hồng ngoại, anh ngước nhìn lên phía trên. Xuyên qua màn mưa bão xối xả và những bậc lưới thép hở đáy, anh phát hiện một quầng nhiệt màu đỏ nhạt đang di chuyển chậm rãi trên sàn giàn giáo thép treo lơ lửng phía trên.
Lê Văn Lâm (Rừng) đang đứng đó. Hắn mặc bộ áo mưa rằn ri đặc chủng của lính thủy đánh bộ, chân đi ủng chống trượt bám chặt vào sàn giàn giáo trơn trượt. Khẩu tiểu liên Heckler & Koch MP5SD có gắn ống giảm thanh tích hợp chống rỉ sét được hắn tì chặt vào bả vai, họng súng hướng thẳng xuống các bậc thang xoắn ốc phía dưới.
Hải biết mình đang rơi vào một thế trận cực kỳ bất lợi. Cầu thang xoắn ốc không có bất kỳ vật che chắn nào ngoài những thanh lan can thép mỏng dính. Lâm nắm giữ lợi thế tầm cao tuyệt đối và hỏa lực liên thanh chống nước ổn định. Chỉ cần Hải lộ diện, một loạt đạn MP5SD quét xuống sẽ dễ dàng xuyên thủng cơ thể anh.
“Tiên, báo cho tôi nhịp gió giật,” Hải ra lệnh qua bộ đàm.
“Gió đang giật theo chu kỳ mười hai giây,” Thủy Tiên nhanh chóng phân tích số liệu từ đài khí tượng. “Sau mỗi đợt sóng lớn va đập vào thân đập, sẽ có một khoảng lặng bão ngắn ngủi khoảng ba giây trước khi đợt gió tiếp theo dội tới. Anh phải di chuyển ngay trong ba giây đó!”
“Hiểu rồi. Đếm nhịp cho tôi.”
Hải dùng tay trái rút khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước ra khỏi đai hông. Băng đạn chỉ còn đúng mười viên chín ly quý giá. Dưới sức gió bão giật cấp 12, vật lý đường đạn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Viên đạn chín ly trọng lượng nhẹ dễ dàng bị gió thổi lệch hướng bay bay xa mục tiêu.
“Sóng chuẩn bị va đập... Ba... Hai... Một... ẦM!!!”
Một con sóng khổng lồ đập mạnh vào chân đập bê tông cốt thép, tung bọt nước trắng xóa cao tới hai mươi mét, tạo thành một màn sương nước mờ mịt bao phủ cầu thang xoắn. Đúng lúc đó, gió bão đột ngột lặng đi trong tích tắc.
Hải lập tức lách người ra khỏi cột thép, bước nhanh lên ba bậc thang. Anh nâng súng Glock 17 bằng tay trái, hướng thẳng về phía bóng nhiệt của Lâm trên giàn giáo và bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Tiếng súng nổ vang lên, nhưng ngay trong khoảnh khắc viên đạn rời nòng, một luồng gió bão giật ngược cực mạnh cấp 12 bất ngờ dội tới từ sườn biển. Sức gió khủng khiếp thổi lệch đường đạn chín ly đi hơn một mét, viên đạn găm trúng vào một dầm thép hộp cạnh giàn giáo bắn ra những tia lửa xẹt xẹt rồi nảy văng ra ngoài biển khơi.
“Có kẻ đột nhập!”
Lê Văn Lâm phản xạ cực nhanh của một cựu lính thủy đánh bộ. Hắn lập tức phát hiện ra ánh chớp lửa đầu nòng súng ngắn của Hải xuyên qua khe lan can thép. Không hề do dự, Lâm hướng họng súng MP5SD xuống dưới, siết chặt cò xả một loạt đạn liên thanh quét dọc theo các bậc thang xoắn ốc.
*PẰNG! PẰNG! PẰNG! PẰNG! PẰNG!*
Tiếng súng tiểu liên MP5SD bị tiếng gió bão gầm rú nuốt chửng một phần, nhưng những đầu đạn 9mm cực kỳ chính xác găm nát các bậc lưới thép ngay dưới chân Hải. Những mảnh thép galvanized vỡ vụn bắn tung tóe, găm vào ủng bảo hộ và sượt qua má Hải rỉ máu.
Hải buộc phải dùng đai an toàn bọc thép móc chặt vào khung chịu lực của lan can để giữ thăng bằng khi một luồng gió bão giật mạnh tiếp theo suýt chút nữa đã nhấc bổng cơ thể anh ra khỏi cầu thang. Bả vai phải của anh rớm máu ướt sũng dưới lớp áo bảo hộ, đau đớn đến mức khiến anh suýt chút nữa đã buông lỏng tay trái bám lan can.
“Mẹ kiếp!” Hải rít lên qua kẽ răng.
Anh nhận biết đường đạn súng ngắn bị gió bão thổi lệch quá lớn, việc đấu súng tầm xa từ dưới lên hoàn toàn là tự sát. Anh chọn cách không bắn trả nữa mà nép sát người vào gầm bậc thang phía trên, tận dụng cấu trúc lưới thép dày để cản bớt mảnh đạn.
Lâm ở phía trên liên tục thay đổi góc bắn, loạt đạn tiếp theo găm rầm rập vào thanh lan can thép chịu lực ngay sát nách Hải. Một nhịp cầu thang thép chịu lực chính phía dưới chân Hải bị trúng đạn liên tiếp, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt cơ học nguy hiểm, kêu răng rắc dưới sức nặng của cơ thể anh và sức giật của gió bão.
Hải cắn chặt răng, đưa mắt quét nhanh qua thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14 để tìm kiếm một lối tiếp cận khác. Anh phát hiện ra rằng, cứ sau mỗi đợt sóng lớn va đập, màn sương nước biển mặn dâng cao sẽ làm mù tạm thời tầm nhìn quang học của Lâm trong vòng năm giây. Đó là cơ hội duy nhất để anh áp sát giàn giáo mà không bị bắn hạ.
“Tiên, chuẩn bị đếm nhịp sóng tiếp theo,” Hải thì thầm vào bộ đàm Kenwood, tay trái siết chặt báng súng Glock 17, sẵn sàng cho một cuộc đột kích cận chiến quyết tử tầm gần.
Nhưng đúng lúc Hải chuẩn bị vận lực nhảy vọt lên nhịp cầu tiếp theo, một tiếng *RẮC* lớn vang lên rợn người. Nhịp cầu thang thép galvanized dưới chân Hải bị trúng đạn quá nhiều kết hợp với sức gió giật mạnh cấp 12 đã hoàn toàn gãy lìa, sụp đổ đổ sập xuống khoảng không tối tăm phía dưới.
Thân hình Hải hụt chân rơi tự do dốc xuống. Sợi đai an toàn bọc thép chịu lực giật mạnh một cú nảy lửa, giữ chặt cơ thể anh lơ lửng giữa khoảng không cao tám mươi mét ngoài thân đập lộng gió bão gầm rú dồn dập. Gió bão quật mạnh thân người anh va đập rầm rập vào vách bê tông đập lạnh ngắt, trong khi phía trên đầu, Lê Văn Lâm đang từ từ chĩa thẳng họng súng MP5SD xuống vị trí của anh qua khe hở của nhịp cầu sập.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!