Đối Đầu Súng Phun Lửa
Sức nóng từ cánh cửa thép dày hai mươi xăng-ti-mét của kho lưu trữ thiết bị bảo trì ngầm hầm B1 đang tăng lên theo từng giây. Mặt trong của tấm thép dày bắt đầu phồng rộp, lớp sơn chống rỉ màu xám tro bong tróc, cuộn lại rồi rơi rụng thành những mảng tàn tro nóng bỏng. Chiếc tay nắm cửa bằng đồng thau đã chuyển hoàn toàn sang màu đỏ rực, tỏa ra một luồng bức xạ nhiệt khô khốc khiến không khí xung quanh méo mó, biến dạng.
Chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng ba kilôgam – thứ vũ khí dã chiến đang được Hải dùng để chèn ngang hai tay nắm cửa hộp – bắt đầu phát ra những tiếng kêu kít kít rợn người dưới áp lực giãn nở nhiệt cực hạn. Kim loại nóng đỏ truyền dẫn nhiệt lượng cực nhanh, khiến phần bọc cao su chống trượt ở tay cầm cờ-lê bắt đầu chảy nhão, bốc lên mùi khét lẹt đặc trưng của polyme bị thiêu cháy.
“Nhiệt độ phòng đã lên tới bốn mươi lăm độ C,” Nguyễn Thủy Tiên thều thào qua chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200. Đôi mắt cô sau lớp kính bảo hộ bám đầy hơi nước mờ mịt, nhưng ngón tay vẫn điên cuồng gõ trên bàn phím chiếc Toughbook bọc kín. “Hải... nếu gã tiếp tục phun lửa xăng nén thêm ba phút nữa, lượng oxy dự phòng trong khoang này sẽ cạn kiệt hoàn toàn. Hệ thống cửa sập cơ học sẽ bị kẹt cứng do biến dạng nhiệt. Chúng ta sẽ bị nướng chín bên trong.”
Phạm Thế Hải không trả lời ngay. Anh đang quỳ rạp dưới sàn bê tông lạnh buốt, cố gắng áp sát cơ thể vào góc vách bê tông chịu lực – nơi duy nhất có nhiệt độ thấp hơn nhờ dòng nước biển rò rỉ mỏng dính chảy qua khe nứt địa chất hầm B2 dội lên. Cơn sốt nhiễm trùng vai phải đã dâng cao lên 38.5 độ C, dội lên thái dương anh từng nhịp đập buốt nhói như búa tạ. Vết rách sâu ở bả vai phải bục hoàn toàn đường khâu tạm thời, máu tươi rỉ ra nóng hổi dọc cánh tay, bết dính vào lớp băng dính điện cao su tự vá 3M dã chiến. Lực tay phải của anh đã mất hoàn toàn cảm giác tạm thời do phản chấn lực từ cú đập tường gạch trước đó. Anh buộc phải dùng tay trái để vận hành mọi thao tác.
“Bắc, đưa cái mỏ cắt hơi của chú Dũng ra đây,” Hải ra lệnh, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát.
Hoàng Xuân Bắc run lẩy bẩy, cắn răng nhịn đau từ cổ chân trái bị bong gân sưng húp, cố gắng lết người trên sàn bê tông, đẩy bộ mỏ cắt hàn hơi oxy-acetylene dã chiến về phía Hải. Dây dẫn khí nén dắt đầy quanh bình thép kêu lách cách.
“Không được dùng mỏ cắt để phá cửa lúc này,” Hải lắc đầu khi thấy Bắc định nhấc mỏ hàn lên. “Nhiệt độ ngoài hành lang quá cao. Khí xăng nén của Hỏa đang bao phủ cửa kho. Chỉ cần một tia lửa từ mỏ cắt, áp lực nổ nén sẽ thổi bay cả căn phòng này.”
Hải vươn bàn tay trái thô ráp, bôi một lớp bùn dầu máy lạnh bám trên sàn lên trán để hạ nhiệt tạm thời. Đôi mắt anh sau thấu kính hồng ngoại AGM Wolf-14 lóe lên tia sáng lạnh lùng khi quét qua các kệ sắt rỉ sét của kho bảo trì.
“Chúng ta phải làm mù hắn trước khi mở cửa,” Hải thì thầm, ánh mắt dừng lại ở góc kho, nơi đặt ba bao tải dứa màu vàng nhạt bám đầy bụi xi măng. Đó là bột lưu huỳnh (sulfur) và phốt pho đỏ công nghiệp dùng để xử lý hóa chất lọc nước biển của đập. “Tiên, tìm cho tôi hai cái lon nước rỗng hoặc vỏ hộp dung dịch tẩy rửa bằng thiếc. Bắc, dùng dao Leatherman rạch bao tải lưu huỳnh ra.”
Nhận ra ý định của Hải, Thủy Tiên nhanh chóng bò đến đống rác thải kỹ thuật ở góc hầm, lôi ra hai vỏ lon thiếc đựng dung dịch tẩy rỉ sét WD-40 đã cạn. Hải dùng kìm đa năng Leatherman Wave+ cắt bỏ phần nắp lon, tạo thành hai chiếc cốc kim loại dã chiến.
Với sự hỗ trợ khẩn cấp của Thủy Tiên, Hải dùng tay trái múc bột lưu huỳnh màu vàng chanh trộn lẫn với bột phốt pho đỏ theo tỷ lệ ba-một vào trong hai vỏ lon thiếc. Anh đổ thêm một lượng nhỏ dầu thủy lực Shell Tellus dính trên sàn vào hỗn hợp để tạo độ kết dính dẻo. Đây là công thức chế tạo lựu đạn khói sulfur dã chiến của lữ đoàn đặc nhiệm M1 – một thứ vũ khí làm mù cực kỳ tàn bạo trong không gian hẹp.
“Hỗn hợp này khi cháy sẽ tạo ra lượng khói sulfur dioxide (SO2) dày đặc, có tính axit cực cao,” Hải giải thích nhanh khi luồn một đoạn dây cáp dù thấm dầu máy vào lon làm ngòi nổ chậm. “Khói SO2 sẽ phản ứng trực tiếp với hơi ẩm trên kính bảo hộ hai lớp của Hỏa, tạo thành màng axit sunfurơ làm mờ và ăn mòn lớp phủ chống sương mù của hắn trong vòng mười giây. Kính bảo hộ của hắn sẽ hoàn toàn bị mù.”
“Còn chúng ta?” Bắc hoảng sợ hỏi, nhìn hai vỏ lon thiếc chứa đầy bột hóa chất.
“Tôi và Tiên có mặt nạ phòng độc 3M 6200. Cậu sẽ đeo chiếc mặt nạ của Minh gởi lại. Phải siết thật chặt quai đeo cách ly hoàn toàn,” Hải dứt khoát đưa chiếc mặt nạ cho Bắc, tự mình kéo chặt dây chun của chiếc mặt nạ phòng độc 3M lên mặt.
Hải nhấc chiếc bật lửa Zippo móp méo – di vật của người đồng đội quá cố Đỗ Minh – ra khỏi túi áo ngực. Ngón tay trái của anh quẹt mạnh bánh xe lửa. Ngọn lửa vàng ổn định bùng lên, soi rõ khuôn mặt lấm lem bùn dầu của anh. Hải châm ngòi hai lon khói dã chiến. Sợi cáp dù thấm dầu bắt đầu cháy âm ỉ, phát ra những tia lửa xèo xèo màu xanh lam nhạt và tỏa ra làn khói trắng đầu tiên có mùi trứng thối nồng nặc.
“Chuẩn bị,” Hải ra hiệu. Anh quấn một lớp giẻ bảo hộ dày ướt sũng nước mặn quanh bàn tay trái, áp sát vào cánh cửa thép đang nóng đỏ.
Phía ngoài cửa, tiếng gầm rú của súng phun lửa đột ngột ngưng bặt. Tiếng bước chân nặng nề của Nguyễn Văn Hỏa dội lại qua tấm thép, kèm theo tiếng gõ búa tạ rầm rập vào vách kho.
“Hải! Tao biết mày đang trốn bên trong!” Giọng Hỏa cười sằng sặc qua loa phát thanh gắn trên mũ bảo hiểm. “Cánh cửa này sắp chảy ra rồi. Mày muốn tự ra đây chịu chết, hay để tao biến cái kho này thành lò hỏa táng cho cả lũ thợ máy tụi mày?”
“Bây giờ!” Hải hét lên qua bộ lọc của mặt nạ.
Anh dùng lực cánh tay trái lành lặn, giật phắt chiếc cờ-lê lực Kingtony đang nóng đỏ ra khỏi tay nắm cửa. Sức nóng từ thanh thép chrome truyền qua lớp giẻ ướt làm da tay trái anh bỏng rát, bốc khói nghi ngút, nhưng Hải không hề buông lỏng cơ tay. Anh đạp mạnh vào cánh cửa thép.
*ẦM!*
Cánh cửa hé mở một khoảng rộng mười lăm phân. Luồng khí nóng bỏng rát ngoài hành lang ùa vào như một cơn bão lửa. Hải nhanh như chớp ném hai lon khói sulfur đang cháy dồn dập ra ngoài hành lang kỹ thuật, ngay dưới chân của Nguyễn Văn Hỏa, rồi lập tức giật cửa đóng sập lại.
*BÙNG... PHÙUUUUU!*
Hỗn hợp lưu huỳnh và phốt pho gặp nhiệt độ cao ngoài hành lang lập tức kích nổ nhẹ, giải phóng một lượng khói màu vàng xám cực kỳ dày đặc và đậm đặc dâng cao nhanh chóng. Khói SO2 cuồn cuộn như một con quái vật sương mù, lấp đầy toàn bộ hành lang kỹ thuật hầm B1 dài ba mươi mét chỉ trong vòng năm giây.
Nguyễn Văn Hỏa bị bất ngờ. Luồng khói độc nồng nặc sực thẳng vào bộ lọc khí của hắn. Mặc dù mặc bộ đồ chống cháy bọc thép dày, nhưng kính bảo hộ hai lớp của hắn lập tức bị hơi axit SO2 tấn công. Hơi ẩm bám trên kính phản ứng tạo thành một màng mờ đục như sữa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
“Mẹ kiếp! Cái gì thế này! Khói độc sulfur!” Hỏa thét lên kinh hoàng qua bộ đàm. Hắn dùng bàn tay bọc găng tay cách nhiệt cố lau kính bảo hộ nhưng càng lau, màng axit càng loang rộng, làm mù hoàn toàn tầm nhìn của hắn.
Bên trong kho, Hải điều chỉnh lại chiếc kính đơn nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 trên đầu. Thế giới qua lăng kính Wolf-14 chuyển sang màu xanh lá cây đơn sắc sắc nét. Luồng khói sulfur dày đặc ngoài hành lang có nhiệt độ thấp hơn thân nhiệt con người, tạo thành một màn chắn vô hình đối với mắt thường, nhưng lại hoàn toàn trong suốt trước cảm biến bức xạ nhiệt hồng ngoại.
Trên màn hình kính của Hải, bóng nhiệt của Nguyễn Văn Hỏa hiện lên đỏ rực như một ngọn đuốc di động giữa làn khói xanh nhạt. Bình chứa nhiên liệu xăng nén áp lực cao sau lưng hắn tỏa ra một quầng nhiệt khổng lồ, sáng rực rỡ như một mục tiêu chỉ điểm hoàn hảo.
“Tiên, Bắc, ở lại trong kho. Khóa chặt cửa từ bên trong,” Hải ra lệnh.
Anh giật chiếc cờ-lê lực Kingtony 3kg lên tay trái, bọc thêm một lớp cao su cách nhiệt dã chiến quanh tay cầm. Hải mở hé cửa kho bảo trì, lách người trườn ra ngoài hành lang ngập tràn khói độc.
Hải di chuyển không tiếng động bằng kỹ thuật tuần tra im lặng của đặc nhiệm hải quân. Ủng bảo hộ bôi dầu máy của anh lướt đi trên sàn bê tông trơn trượt mà không để lại một tiếng động nhỏ nào. Khói sulfur vây quanh anh, nhưng chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200 hoạt động hoàn hảo, lọc sạch mọi độc tố.
Cách đó bốn mét, Nguyễn Văn Hỏa đang hoảng loạn. Hắn không thể nhìn thấy gì ngoài màn sương mù màu vàng xám dày đặc. Bản năng sinh tồn tàn bạo khiến hắn bóp cò súng phun lửa, quét thẳng một luồng lửa xăng nén mù quáng vào bóng tối.
*PHÙUUUUU... ẦM!*
Ngọn lửa đỏ rực xé toạc màn khói, quét sát sạt qua mũ bảo hộ của Hải, hơi nóng làm chảy mờ một góc kính bảo hộ của chiếc mặt nạ 3M anh đang đeo. Sức nóng kinh hoàng nung đỏ cả mảng tường bê tông bên cạnh. Bắp tay trái của Hải bị hơi nóng phả trúng, bỏng rát nhẹ, da thịt đỏ ửng lên dưới lớp áo bảo hộ sém đen.
Hoàng Xuân Bắc trong kho bảo trì chứng kiến cảnh tượng qua khe cửa, hoảng loạn tột độ. Gã thợ máy không kiềm chế được, vớ lấy một xô nước mặn dự phòng gần đó, hé cửa tạt mạnh ra ngoài hành lang để dập lửa xăng.
“Bắc! Dừng lại!” Hải hét lên cảnh báo nhưng đã quá muộn.
Nước mặn tràn ra sàn dập dềnh gặp xăng đang cháy không những không dập được lửa mà còn làm xăng nổi lên trên bề mặt nước, loang rộng ngọn lửa ra khắp hành lang với tốc độ chóng mặt. Ngọn lửa bùng lên dữ dội hơn, liếm sát vào bốt điện biến áp dự phòng.
Hải cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ bả vai phải bục vết mổ rỉ máu và vết bỏng ở tay trái. Anh biết rõ mình chỉ có một cơ hội duy nhất trước khi Hỏa điều chỉnh lại hướng phun lửa dựa theo tiếng hét của Bắc.
Tận dụng màn khói sulfur dày đặc làm vật ngụy trang, Hải sử dụng kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 định vị chính xác bóng nhiệt của Hỏa. Anh luồn người xuống dưới luồng lửa đang quét cao, áp sát nhanh chóng từ góc sườn trái – góc mù hỏa lực của Hỏa do hắn đang vướng tấm khiên bọc giáp bên tay phải.
Trong vòng hai bước chân, Hải đã tiếp cận sát lưng đối thủ. Anh nhìn thấy rõ ràng khớp nối van xả nhiên liệu áp lực cao bằng đồng thau gá ngay trên đỉnh bình chứa xăng nén sau lưng Hỏa. Tiếng rít áp lực *xì xì* của bình xăng nén vang lên chói tai.
Hải vận toàn bộ lực cơ bắp còn lại của cánh tay trái lành lặn, kết hợp với quán tính xoay người dứt khoát, giáng một cú đập cờ-lê lực Kingtony cực mạnh thẳng vào khớp nối van bình nhiên liệu.
*BOONG... XOẢNG!*
Cú đập thép chrome nặng ba kilôgam mang theo sức mạnh thực chiến của cựu đặc nhiệm hải quân nện chính xác vào cổ van đồng thau. Khớp nối van bị đập nứt gãy hoàn toàn dưới lực tác động cơ học cực lớn.
Áp lực xăng nén bên trong bình chứa lập tức mất kiểm soát, xì ra dữ dội tạo thành một luồng sương xăng áp lực cao phun thẳng ra ngoài hành lang kỹ thuật. Tiếng rít ghê rợn của khí nén thoát ra vang dội khắp hầm máy.
“Aaa! Bình nhiên liệu bị hỏng van! Áp lực xăng đang xì!”
Nguyễn Văn Hỏa kinh hoàng nhận ra bình xăng nén sau lưng đang chuẩn bị phát nổ tự hủy do rò rỉ áp lực cực lớn. Gã điên cuồng vứt bỏ khẩu súng phun lửa nặng nề xuống sàn nước loang nổ dầu cháy, tay trái quờ quạng rút khẩu súng ngắn Glock 19 từ bao da hông, bắn loạn xạ vào bóng tối của màn khói sulfur dày đặc hòng ngăn cản Hải áp sát kết liễu.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!