Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Bẫy Lửa Phòng Máy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của đường hầm thoát hiểm thi công cũ nuốt chửng ba bóng người vào lòng nó. Tiếng dầm gỗ thông mục nát mười năm tuổi kêu răng rắc dưới áp lực sụt lở của hàng vạn tấn đất đá phía trên nghe như tiếng xương người gãy vụn. Phạm Thế Hải đi đầu, tay trái bám chặt vào vách đá ẩm ướt để giữ thăng bằng trên dốc bùn lầy trơn trượt. Mỗi bước chân của anh đều phải tính toán kỹ lưỡng để không giẫm phải những mảng đá hộc đang chực chờ sạt lở. Cơn sốt nhiễm trùng vai phải đã dâng cao lên mức 38.5 độ C, dội lên thái dương anh từng nhịp đập búa tạ buốt nhói. Vết rách sâu ở bả vai phải tuy đã được quấn chặt bằng băng dính điện cao su tự vá 3M nhưng dưới áp lực vận động mạnh liên tục, thớ thịt hở vẫn đang rỉ máu âm ỉ, bết dính nước mặn và cát mịn dột từ trần hầm. Lực tay phải của Hải lúc này gần như bị triệt tiêu hoàn toàn, anh buộc phải dồn hết trọng lượng và phản xạ vào cánh tay trái đang siết chặt chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg.


Phía sau anh, Nguyễn Thủy Tiên bám sát gót, một tay ôm khư khư chiếc Toughbook bọc kín chống nước, tay kia bám vào đai lưng bảo hộ của Hải. Gương mặt thông minh của cô chuyên gia khí tượng lấm lem bụi xi măng kiềm và nước mưa mặn chát, nhưng đôi mắt sau lớp kính cận vẫn ánh lên sự kiên định phi thường. Đi cuối cùng là Hoàng Xuân Bắc, gã thợ máy đang cắn răng nhịn đau từ cổ chân trái bị bong gân sưng húp, hai tay ôm chặt bộ mỏ cắt hàn hơi oxy-acetylene dã chiến của thợ hàn Bùi Tiến Dũng dắt đầy dây dẫn khí nén sau lưng. Tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 dưới lòng đất vẫn dội lên qua các khe nứt bê tông, tạo thành một dải âm thanh trầm đục, rung bần bật nghe buốt nhói màng nhĩ.


“Hải... Tín hiệu cầu cứu của thằng Minh tắt hẳn rồi,” Thủy Tiên thì thầm sát tai Hải, giọng cô run lên vì lạnh và lo lắng. “Bộ đàm Kenwood bị nhiễu hoàn toàn. Thiết bị gây nhiễu của Bóng Đêm đang phong tỏa toàn bộ dải tần VHF ở khu vực hầm B1 phía trên. Chúng ta đang mất mù thông tin.”


“Tôi biết,” Hải không quay đầu lại, giọng trầm thấp và lạnh lùng. “Thằng bé đang trốn gần phòng máy phát điện dự phòng. Toán tuần tra của Black Tide không có thiết bị quét nhiệt cầm tay số lượng lớn, chúng chỉ dùng drone. Việc chúng ta bắn hạ drone số 3 đã làm chúng mất mắt tầm cao ở hầm B1. Chúng sẽ phải lùng sục thủ công. Chúng ta vẫn còn thời gian.”


Hải dừng lại trước một cửa sập kỹ thuật bằng thép rỉ sét ở cuối đường hầm dốc đứng. Anh đưa tay trái lên gạt nhẹ bánh lăn âm lượng của máy bộ đàm Kenwood xuống mức tối thiểu, vừa đủ để giữ lại những tiếng xì xào đứt quãng của mạng lưới liên lạc nội bộ của địch. Hải đưa mắt nhìn qua lăng kính hồng ngoại AGM Wolf-14 đeo trên đầu. Thế giới đơn sắc màu xanh lá cây hiện ra với những vệt nhiệt mờ nhạt dọc theo vách hầm. Anh rút chùm chìa khóa tổng điều khiển cửa sập cướp được từ đáy nước sảnh chính, tra vào ổ khóa cơ học của cửa sập số 3.


*CẠCH... RẮC...*


Cánh cửa thép rỉ sét từ từ hé mở, luồng khí nóng ngột ngạt mang theo mùi sơn tường cháy sém, mùi nhựa PVC cháy khét và hơi dầu máy bôi trơn sực thẳng vào mũi họ. Hải ra hiệu cho Thủy Tiên và Bắc nép sát vào hốc tường bê tông chịu lực của hành lang kỹ thuật hầm B1. Tiếng xèo xèo đặc trưng của áp lực khí nén cao thế và tiếng rít ghê rợn của một động cơ bơm nhiên liệu dội lại từ phía đầu hành lang phía Tây. Đó không phải là tiếng máy phát điện.


“Là súng phun lửa,” Hải biến sắc, thì thầm dứt khoát. “Trần Đắc đã mất kiên nhẫn. Hắn ra lệnh cho gã lính phun lửa khét tiếng 'Lửa' – Nguyễn Văn Hỏa – càn quét khu vực này để ép chúng ta lộ diện. Hỏa lực súng phun lửa mini cầm tay của hắn sử dụng xăng nén áp lực cao, có tầm phun rộng tới 15 mét. Trong hành lang hẹp này, đó là bẫy tử thần.”


Thủy Tiên nín thở, ngón tay cô siết chặt vào vai áo Hải. Hoàng Xuân Bắc run lẩy bẩy, bộ mỏ cắt hàn hơi sau lưng va nhẹ vào vách thép phát ra tiếng động kim loại nhỏ.


“Bắc, im lặng!” Hải quay lại quát nhẹ, đôi mắt sau thấu kính hồng ngoại lóe lên sát khí lạnh băng. “Mọi tiếng động lúc này đều là bia ngắm cho ngọn lửa của hắn.”


Đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ rực chớp lóe ở góc hành lang phía Tây, kèm theo tiếng gầm rú kinh hoàng của luồng xăng nén bị kích nổ đầu nòng.


*PHÙUUUUU... ẦM!*


Một vòi rồng lửa khổng lồ màu cam đỏ cuồn cuộn quét dọc hành lang kỹ thuật. Ngọn lửa xăng nén cực mạnh nung nóng không khí lên hàng trăm độ C trong nháy mắt, liếm dọc theo trần bê tông ẩm ướt và làm nóng chảy toàn bộ các máng cáp treo tường bằng nhựa. Những giọt nhựa nóng chảy đỏ rực rơi xuống sàn nước dập dềnh tạo ra tiếng xèo xèo ghê rợn và những làn khói đen kịt bốc mùi khét lẹt của hóa chất cháy.


Hải phản xạ nhanh như chớp. Anh dùng lực cánh tay trái lành lặn kéo mạnh Thủy Tiên và đẩy Hoàng Xuân Bắc nằm rạp xuống sàn bê tông, ngay phía sau bệ máy biến áp dự phòng chịu lực dày hai mươi mốt xăng-ti-mét. Bệ máy biến áp bằng thép đúc nguyên khối bám đầy bụi xi măng trở thành lá chắn bức xạ nhiệt duy nhất bảo vệ họ khỏi luồng nhiệt lượng kinh hoàng đang quét qua phía trên đầu.


“Sức nóng... nóng quá...” Bắc rên rỉ, hai tay bịt chặt tai để tránh tiếng gầm rú của ngọn lửa đang nung nóng vỏ thép bệ máy biến áp lên mức đỏ rực.


“Nín thở! Khói đen chứa khí độc carbon monoxide từ vỏ cáp cháy sẽ làm các người ngất lịm trong vòng ba mươi giây!” Hải hét lên át tiếng lửa cháy, anh kéo vội chiếc mặt nạ phòng độc 3M 6200 dắt hông ra, chụp chặt lên khuôn mặt đang xanh xao vì ngạt thở của Thủy Tiên. Anh chỉ có một chiếc mặt nạ duy nhất lúc này, vì chiếc còn lại đã được dùng để bảo vệ Nguyễn Minh đang kẹt ở phía trên.


Thủy Tiên lắc đầu, cố đẩy chiếc mặt nạ lại cho Hải: “Còn anh... vết thương của anh...”


“Tôi chịu được! Đeo vào ngay!” Hải ra lệnh bằng giọng nói không cho phép thỏa hiệp. Anh sử dụng kỹ thuật nín thở khô đặc nhiệm hải quân, khóa chặt nắp thanh quản để ngăn không cho luồng khí nóng bỏng rát tràn vào phổi.


Qua lăng kính hồng ngoại AGM Wolf-14, Hải nhìn thấy bóng nhiệt của Nguyễn Văn Hỏa đang từ từ tiến bước qua màn khói lửa dày đặc. Hỏa cao lớn thô kệch, mặc bộ quần áo chống cháy dày cộp màu bạc phản xạ nhiệt hoàn hảo, đầu đội mũ bảo hiểm hai lớp kính tối màu. Sau lưng hắn là bình chứa nhiên liệu xăng nén bọc thép chịu lực đang phát ra tiếng rít áp lực cao liên tục. Tay hắn lăm lăm khẩu súng phun lửa mini cầm tay liên kết bằng đường ống cao su bọc lưới thép.


*PHỤT... PHỤT...*


Hỏa bóp cò nhấp nhả, từng luồng lửa ngắn quét qua các tủ dụng cụ rỉ sét dọc hành lang, thiêu rụi mọi thứ cản đường. Hắn đang tiến sát đến bệ máy biến áp nơi Hải đang ẩn nấp.


Đúng lúc đó, một sự cố tai biến công nghiệp kinh hoàng xảy ra. Sức nóng cực độ của ngọn lửa đã nung chảy gioăng cao su chịu áp của một đường ống dẫn dầu bôi trơn thủy lực chạy dọc hành lang.


*BÙNG... RẮC!*


Đường ống bị nứt vỡ dưới áp lực lớn, phun ra một luồng dầu thủy lực chịu áp cao Shell Tellus đậm đặc trực tiếp vào ngọn lửa đang cháy bùng. Dầu thủy lực Tellus có độ nhớt cực cao và điểm chớp cháy lớn, nhưng khi bị atom hóa dưới áp lực cao thành dạng sương dầu, nó lập tức bắt lửa và nổ tung thành một bức tường lửa khổng lồ màu xanh lam đỏ dữ dội dọc sàn thép hành lang.


Bức tường lửa Tellus rực cháy cắt đứt hoàn toàn lối đi duy nhất dẫn về phía phòng máy phát điện dự phòng hầm B1 – nơi Nguyễn Minh đang bị kẹt. Luồng dầu cháy loang nhanh trên sàn nước dập dềnh, chảy tràn về phía bệ máy biến áp của Hải.


“Mẹ kiếp!” Hải rít lên qua kẽ răng. Anh biết rõ dầu thủy lực cháy loang không thể dập bằng nước mặn thông thường, nước mặn dột từ trần hầm chỉ làm dầu nổi lên trên và lan rộng ngọn lửa nhanh hơn, tạo ra nguy cơ kích nổ toàn bộ khoang máy biến áp dự phòng.


Hải rút khẩu súng ngắn Glock 17 chống nước nhặt được từ xác tên tuần tra trước. Anh nhô người ra khỏi bệ máy biến áp, dùng tay trái nâng súng, nheo mắt định vị khớp nối van bình nhiên liệu sau lưng Hỏa qua làn khói đen kịt.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Hai phát súng chín ly nổ vang đanh thép, ánh lửa đầu nòng xé toạc màn khói. Viên đạn thứ nhất găm thẳng vào khiên chống cháy bọc giáp của Hỏa nảy văng ra thành những tia lửa xám. Viên đạn thứ hai sượt qua vai áo bạc của hắn, găm vào vách bê tông phía sau. Hỏa phản xạ cực nhanh, hắn lập tức xoay người giữ chặt tấm khiên bọc giáp che chắn toàn bộ hướng đạn từ phía trước, đồng thời bóp cò súng phun lửa quét thẳng một luồng lửa xăng nén về phía bệ máy biến áp của Hải.


*PHÙUUUUUU!*


Luồng lửa xăng quét sát sạt qua mũ bảo hộ lót đệm thép của Hải, hơi nóng nung chảy một góc vành mũ nhựa và phả vào bả vai phải bị thương của anh một cảm giác bỏng rát tột độ. Nhiệt độ xung quanh bệ máy biến áp lúc này đã tăng vọt lên gần 50 độ C. Thủy Tiên thét lên một tiếng nghẹn ngào qua mặt nạ phòng độc, mu bàn tay trái của cô bị một tia lửa xăng văng trúng, cháy sém một mảng da rỉ máu đỏ tươi.


Hải kéo Thủy Tiên lùi lại, mắt anh quét nhanh qua sơ đồ 3D hầm đập trong trí nhớ. Ngay bên cạnh họ, cách khoảng ba mét về phía sau, là cánh cửa sắt dày của Kho lưu trữ thiết bị bảo trì ngầm. Đó là một không gian kín bằng bê tông cốt thép dày, có cửa thép chống cháy chịu lực.


“Bắc! Tiên! Bò lùi lại phía sau! Vào kho bảo trì ngầm ngay!” Hải hét lớn, tay trái anh vung chiếc cờ-lê lực Kingtony đập mạnh vào chốt cửa cơ học của kho bảo trì để phá khóa.


Hoàng Xuân Bắc dù bị bong gân chân vẫn dùng hết sức lực cuối cùng, vừa khóc vừa bò lết kéo theo bộ mỏ cắt hàn hơi dã chiến của Dũng trên sàn bê tông nóng bỏng. Thủy Tiên nén đau, cô bò rạp người dưới làn khói đen, hỗ trợ Bắc đẩy bộ mỏ cắt hơi qua khe cửa sắt vừa được Hải bẻ khóa thành công.


Nguyễn Văn Hỏa gầm rú qua bộ đàm gắn mũ bảo hiểm: “Trốn đi đâu hả lũ thợ máy rác rưởi! Tao sẽ nướng chín tụi mày trong cái hầm này!”


Hắn tiếp tục tiến bước dồn dập, luồng lửa từ khẩu súng phun lửa trên tay hắn quét dọc vách tường, nung chảy lớp sơn chống thấm rụng xuống từng mảng rực cháy. Khoảng cách giữa hắn và cửa kho bảo trì chỉ còn chưa đầy năm mét.


Hải là người cuối cùng lùi vào kho bảo trì. Trước khi đóng cửa, anh dùng tay trái nhặt một can hóa chất rỗng bằng nhựa dọc hành lang, ném mạnh về phía vệt dầu Shell Tellus đang cháy loang để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng.


*ẦM!*


Hải dùng toàn lực cánh tay trái lành lặn giật mạnh cánh cửa thép dày của kho bảo trì ngầm đóng sập lại, rồi luồn chiếc cờ-lê lực Kingtony dài 60cm vào giữa hai tay nắm cửa thép hộp để làm một chốt chặn cơ học khẩn cấp chống đột nhập từ phía ngoài.


*BÙNG... BÙNG... BÙNG...*


Ngay khi chốt cửa vừa được khóa chặt, luồng lửa xăng cực mạnh của Hỏa dội thẳng vào mặt ngoài của cánh cửa thép. Tiếng ngọn lửa liếm vào kim loại gầm rú dữ dội như tiếng sấm sét rít bên tai. Sức nóng kinh hoàng nhanh chóng truyền qua lớp thép dày hai mươi xăng-ti-mét. Mặt trong của cánh cửa sắt bắt đầu bốc khói, tay nắm cửa bằng đồng thau chuyển dần sang màu đỏ rực dưới tác động của nhiệt độ hàng nghìn độ C bên ngoài.


Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt của kho lưu trữ thiết bị bảo trì ngầm, ba bóng người thở dốc dồn dập dưới ánh sáng đỏ nhạt của chiếc đèn bão chạy dầu diesel dự phòng. Hải khuỵu xuống sàn bê tông, bả vai phải rách sâu rỉ máu ướt sũng lớp áo bảo hộ, cơn sốt nhiễm trùng dội lên khiến mắt anh mờ nhòe đi. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ môi, tay trái vẫn giữ chặt lấy thân chiếc cờ-lê Kingtony đang nóng dần lên.


“Hải... Chúng ta bị nhốt rồi...” Thủy Tiên tháo chiếc mặt nạ phòng độc 3M giao lại cho Hải, giọng cô khản đặc, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa thép đang bị nung đỏ rực trước mắt họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!