Lối Thoát Thời Chiến
Tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 dội qua lớp tường bê tông rạn nứt nghe như tiếng gầm của một con quái thú bị giam cầm dưới đáy đại dương. Nước biển lạnh buốt đã dâng lên quá hông, mang theo bọt mép xám xịt của bụi xi măng và vụn đá bốc mùi kiềm nồng nặc. Trong không gian ngột ngạt của hầm chứa van xả áp lực thủy lực chính, chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14 trên đầu Phạm Thế Hải hiển thị một thế giới đơn sắc màu xanh lá cây đầy ma mị.
Hải dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể sang chân trái để tạo điểm tựa trên nền sàn bê tông trơn trượt. Bả vai phải của anh co thắt dữ dội, vết rách sâu từ trận chiến trước đó với Sáu Búa đã bục hoàn toàn đường khâu, máu tươi âm ỉ rỉ ra thấm đẫm lớp băng dính điện cao su tự vá 3M dán chặt trên da. Cơn sốt nhiễm trùng 38.5 độ C dội lên thái dương anh từng nhịp đập buốt nhói. Không thể dùng tay phải, Hải chuyển chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg sang tay trái. Thân thép chrome-vanadium lạnh ngắt ghim chặt vào lòng bàn tay chai sạn của anh.
“Tiên, rọi đèn vào các mạch vữa dọc phía dưới,” Hải nói, giọng khàn đặc vì khói độc bộc phá nhưng vẫn giữ nguyên sự dứt khoát của một cựu đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1. “Bắc, giữ chặt cái mỏ cắt hơi của chú Dũng. Đừng để nó chìm xuống nước.”
Nguyễn Thủy Tiên gật đầu, đôi mắt thông minh sau lớp kính cận bám đầy bụi xi măng co lại đầy căng thẳng. Cô quỳ rạp dưới làn nước dâng, một tay giữ khư khư chiếc Toughbook bọc kín, tay kia dùng chiếc đèn pin chiến thuật Fenix TK16 rọi luồng sáng mạnh vào bức tường gạch mỏng phía Tây. Dưới ánh sáng đèn, những mạch vữa xi măng mác thấp từ mười năm trước đã mục nát, mủn ra thành từng mảng xám đen dưới sức ép của nước biển rò rỉ.
Hoàng Xuân Bắc run lẩy bẩy, ôm chặt bộ mỏ cắt hàn hơi oxy-acetylene cầm tay dắt đầy dây dẫn của thợ hàn Bùi Tiến Dũng dã chiến. Cổ chân trái bị bong gân của Bắc sưng húp, nhưng gã thợ máy không dám rên rỉ một lời. Gã biết rõ, sự sống sót của cả nhóm lúc này phụ thuộc hoàn toàn vào từng nhát nện của Hải.
*BỐP! BỐP! BỐP!*
Hải vung chiếc cờ-lê lực Kingtony bằng tay trái, nện liên tiếp vào các mạch vữa mục. Lực phản chấn cơ học cực mạnh dội ngược từ thân thép cứng vào khớp cổ tay trái, chạy dọc lên bả vai trái khiến toàn thân anh rung lên bần bật. Do góc vung tay trái không thuận, nhịp đập của anh bị hạn chế tốc độ, nhưng độ chính xác thì tuyệt đối. Hải không đập vào tâm viên gạch; anh nhắm thẳng vào các điểm giao nhau của mạch vữa chịu lực nén yếu nhất theo đúng sơ đồ kết cấu xây dựng cũ.
*XÌ... XÌ...*
Ngay sau nhát búa thứ năm, nước biển từ phía bên kia bức tường bắt đầu phun mạnh qua các khe gạch nứt vỡ, dột thẳng vào mặt Hải. Dòng nước mặn chát, lạnh buốt dội vào mắt làm anh cay xè, nhưng Hải không hề chớp mắt. Qua lăng kính hồng ngoại, anh nhìn thấy những vết rạn nứt màu đen đang lan nhanh như mạng nhện dọc theo vách gạch.
“Nước biển bên kia có áp lực thủy tĩnh cao hơn,” Thủy Tiên hét lên át tiếng tua-bin, ánh đèn pin của cô quét nhanh lên trần hầm. “Anh Hải! Trần bê tông phía trên bắt đầu xuất hiện các vết nứt chân chim. Rung chấn từ nhát đập của anh đang làm yếu kết cấu dầm gỗ mục phía trong. Chúng ta không có mười lăm phút đâu!”
“Tôi biết!” Hải cắn chặt răng, bọt máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ môi bị nghiến chặt.
Anh lùi lại một bước, dồn lực vào bả vai trái lành lặn, húc mạnh toàn bộ thân người vạm vỡ vào mảng gạch đã rạn nứt hoàn toàn.
*RẮC... RẮM... ẦM!*
Mảng gạch cuối cùng đổ sập xuống lòng nước dâng, mở ra một khoảng trống hẹp chỉ rộng khoảng 50cm. Dòng nước tích tụ từ phía bên kia lập tức tràn qua ồ ạt, cuốn theo bùn đất cát mịn dột xối xả.
Hoàng Xuân Bắc thấy khe hở xuất hiện liền hoảng loạn lao lên trước: “Lối thoát đây rồi! Để tôi chui qua trước!”
“Bắc! Đứng lại!” Hải quát lớn, nhưng không kịp.
Bắc cố lách thân người gầy gò qua khe hẹp, nhưng chiếc balo công cụ nặng nề chứa đầy bình khí và mỏ cắt hơi dắt hông bị kẹt cứng giữa hai cạnh gạch sắc nhọn. Lực đẩy của nước biển từ phía sau dồn dập ép chặt Bắc vào vách đá. Đúng lúc đó, dầm gỗ mục mười năm của trần hầm thi công cũ phía bên kia bị mất điểm tựa, bắt đầu nứt gãy kêu răng rắc dưới áp lực sạt lở của đất đá phía trên.
“Cứu tôi! Đá đang rơi trên đầu tôi!” Bắc hét lên kinh hoàng, hai tay quờ quạng vô vọng.
Hải lao lên, dùng bàn tay trái thô ráp nắm chặt lấy quai đeo balo của Bắc, vận lực giật mạnh lùi lại. Khớp vai phải của anh bị kéo căng đột ngột truyền đến một cơn đau nhói thấu xương, khiến anh khuỵu một chân xuống nước dâng. Nhưng lực giật dứt khoát của cựu đặc nhiệm đã lôi tuột Bắc ra khỏi khe hẹp ngay trước khi một khối đá hộc nặng hàng chục ký rơi sập xuống chắn ngang một phần lối đi.
“Cậu muốn chết à?” Hải thở dốc, mắt trợn trừng qua kính hồng ngoại. “Dầm gỗ mục mười năm chịu lực nén rất yếu. Cấm tuyệt đối không được dùng chân đạp mạnh vào chân cột đỡ, nếu không sẽ gây sập dây chuyền toàn bộ đường hầm cũ!”
Bắc tái mét mặt, im lặng cúi đầu chịu trận. Hải quay sang Thủy Tiên: “Tiên, cô bò qua trước. Bỏ lại tất cả balo nặng, chỉ giữ lại Toughbook bọc kín và bộ đàm.”
Thủy Tiên không chút do dự, cô tắt đèn pin, khéo léo chui qua khe hẹp 50cm một cách nhanh nhẹn. Hải nhặt chiếc cờ-lê Kingtony, dùng xích sắt chịu lực dắt hông chằng tạm vào một thanh dầm thép chữ I bị biến dạng gần đó để làm giá đỡ kéo chịu lực tạm thời cho trần hầm gỗ đang rạn nứt. Sau đó, anh đỡ Bắc chui qua, và cuối cùng tự mình lách người vượt qua bức tường đổ nát.
Hiện ra trước mắt họ qua lăng kính hồng ngoại là Đường thoát hiểm thi công cũ bỏ hoang mười năm trước. Đó là một đường hầm dốc đứng tối tăm, nền đất đá nhão nhoét bùn lầy trơn trượt do nước bão rò rỉ từ đỉnh đập dột xuống. Những thanh dầm gỗ thông mục nát chống đỡ trần hầm đang oằn mình gánh chịu hàng vạn tấn đất đá phía trên, liên tục phát ra những tiếng kêu rạn nứt rợn người.
*RÈ... RÈ...*
Đột ngột, chiếc bộ đàm cầm tay Kenwood TK-2000 dắt ở đai hông Hải rít lên tiếng rè rè chói tai của dải sóng VHF bị bóp nghẹt. Giọng nói run rẩy, đứt quãng của cậu kỹ sư tập sự Nguyễn Minh vang lên giữa tiếng rít của bão điện từ:
“Anh... Hải... Khụ... Anh có nghe thấy không? Có một toán tuần tra... Black Tide... đang sục sạo... sát phòng máy phát hầm B1... Chúng có súng... Chúng đang đến gần tôi... Anh Hải... cứu...”
Tín hiệu đột ngột tắt lịm bằng một tiếng rít dài lạnh lẽo. Hải đứng khựng lại giữa dốc bùn lầy, tay trái siết chặt chiếc bộ đàm Kenwood. Cơn sốt nhiễm trùng vai phải dội lên làm mắt anh nhòe đi, nhưng ánh mắt sau thấu kính hồng ngoại đã chuyển sang màu lạnh băng sát khí.
Bức tường gạch phía sau đã sụp đổ, nước biển bắt đầu tràn ngập lối thoát cũ. Trước mắt họ là đường hầm dốc đứng dầm gỗ mục đang kêu răng rắc chực chờ sập đổ dưới áp lực sụt lở, và phía trên kia, người học trò duy nhất của anh đang đối mặt với họng súng tử thần của Black Tide.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!