Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Ngột Ngạt Dưới Hầm Sập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hải ho sặc sụa giữa làn khói bộc phá khét lẹt, tay trái quờ tìm chiếc cờ-lê lực Kingtony nằm dưới sàn nước dâng. Bóng tối dầy đặc ập xuống ngay khi ánh chớp của vụ nổ tự sát từ Sáu Búa lụi tàn. Toàn bộ hệ thống chiếu sáng khẩn cấp của hầm chứa van xả áp lực thủy lực chính đã bị phá hủy hoàn toàn. Trong không gian kín mít sâu hàng chục mét dưới lòng đập bê tông, thứ duy nhất tồn tại là tiếng gầm rú chín mươi decibel của tua-bin số 4 dội qua các vách ngăn bị rạn nứt, tiếng nước biển phun xối xả từ những kẽ hở địa chất của trụ móng bê tông cốt thép số 7, và một màn sương bụi mịn xi măng đậm đặc đến mức có thể cảm nhận rõ rệt vị chát đắng, bỏng rát nơi cuống họng.


“Khụ... khụ... Anh Hải! Cô Tiên! Hai người có sao không?”


Tiếng Hoàng Xuân Bắc vang lên đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc đầy hoảng loạn. Gã thợ vận hành bơm áp lực đang gào thét vô vọng trong bóng tối. Sự hoảng sợ tột độ khiến nhịp thở của Bắc tăng vọt, lồng ngực phập phồng liên tục. Hải biết rõ, trong một không gian bị sập kín hoàn toàn như thế này, sự hoảng loạn chính là bản án tử hình nhanh nhất. Mỗi tiếng hét, mỗi hơi thở dốc vô tội vạ của Bắc đang rút ngắn lượng dưỡng khí ít ỏi còn sót lại dưới hầm van.


“Bắc, ngậm miệng lại. Thở bằng mũi, thật chậm!”


Hải ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng lạnh lùng và đầy uy lực của một cựu đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1 xé toạc màn bụi tối tăm. Anh cố gắng gượng dậy, nhưng bả vai phải đột ngột truyền đến một cơn đau nhói thấu xương. Vết rách sâu từ trận cận chiến trước đó với Sáu Búa đã bục hoàn toàn đường khâu tạm thời. Dòng máu nóng hổi rỉ ra xối xả, thấm qua lớp băng dính điện cao su tự vá 3M, hòa lẫn với nước biển mặn chát dột từ trần hầm khiến Hải run lên bần bật. Cơn sốt nhiễm trùng 38.5 độ C đang dội lên thái dương anh từng nhịp đập búa tạ.


Hải nghiến răng chịu đựng, tay trái quờ quạng dưới làn nước lạnh buốt đang dâng lên ngang đầu gối, cuối cùng cũng chạm vào thân thép chrome-vanadium lạnh ngắt của chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg. Anh dắt chặt nó vào đai hông bảo hộ, rồi với tay lên đầu, bật công tắc chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại AGM Wolf-14.


Màn đêm tuyệt đối biến mất, thay thế bằng thế giới đơn sắc màu xanh lá cây rực sáng qua thấu kính quang học. Trước mắt Hải, màn bụi xi măng hiện lên như một cơn bão cát lơ lửng, phản xạ ánh sáng hồng ngoại thành những hạt li ti dày đặc. Cách đó ba mét, Nguyễn Thủy Tiên đang quỳ rạp dưới sàn nước, một tay bịt chặt mũi, tay kia ôm khư khư chiếc máy tính Toughbook chuyên dụng bọc kín chống nước. Bức xạ nhiệt từ cơ thể cô hiện lên sắc đỏ cam ấm áp nhưng đang run rẩy dữ dội vì lạnh và thiếu oxy.


“Tiên, cô bám được vào tôi không?” Hải tiến lại gần, dùng cánh tay trái thô ráp đỡ bả vai Thủy Tiên dậy.


Thủy Tiên ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh sau lớp kính cận bám đầy bụi xi măng nhìn thẳng vào thấu kính hồng ngoại của Hải. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh dù lồng ngực đang co thắt liên tục: “Tôi... tôi không sao. Nhưng bụi xi măng này có tính kiềm cao, nếu hít phải quá nhiều sẽ gây bỏng hóa chất đường hô hấp. Chúng ta phải bịt mũi lại.”


Hải không do dự, anh dùng lưỡi dao nhỏ của bộ dụng cụ đa năng Leatherman Wave+ dắt hông, dứt khoát rạch đôi vạt áo bảo hộ kỹ sư dày cộp của mình. Anh nhúng hai mảnh vải vào dòng nước biển đang dâng dưới chân để lọc bớt bụi mịn rồi đưa một mảnh cho Thủy Tiên, mảnh còn lại quấn chặt quanh mũi và miệng mình làm khẩu trang dã chiến.


“Bắc! Lại đây!” Hải quát nhẹ.


Hoàng Xuân Bắc mò mẫm trong bóng tối tiến về phía ánh sáng hồng ngoại yếu ớt phát ra từ kính của Hải. Thân hình gầy gò của gã thợ máy ướt sũng, run lẩy bẩy. Hải ném cho Bắc mảnh vải thấm nước còn lại: “Bịt chặt mũi vào. Cậu muốn chết ngạt trước khi nước ngập hết hầm sao?”


Bắc cuống cuồng làm theo, nhịp thở dần ổn định lại dưới sự dẫn dắt lạnh lùng của Hải. Nhưng ngay khi Bắc vừa định thần, một tiếng động cơ học nặng nề rít lên từ phía góc hầm phía Đông.


*ẦM! RẮC... RẮC...*


Tấm sàn thép chịu lực của hệ thống piston nâng hạ cửa van, vốn đã bị biến dạng sau vụ nổ bộc phá của Sáu Búa, đột ngột sụt xuống dưới sức nặng của một khối bê tông trần hầm dầm thép chữ I đổ sập. Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía Bắc.


“Á! Chân tôi... Chân tôi bị kẹt rồi! Anh Hải cứu tôi!”


Hải quay phắt lại. Qua lăng kính AGM Wolf-14, anh nhìn thấy chân trái của Hoàng Xuân Bắc đã bị kẹt cứng dưới mép tấm sàn thép biến dạng dốc đứng. Khối bê tông nặng hàng tạ đè phía trên tấm sàn đang lún dần xuống dưới áp lực của dòng nước biển dột xối xả. Nếu không giải phóng chân Bắc ngay lập tức, xương ống chân của cậu ta sẽ bị nghiền nát trong vòng vài phút nữa.


“Tiên! Giữ chặt vai cậu ấy!” Hải ra lệnh dứt khoát.


Hải lao đến bên tấm sàn thép đổ nát. Cơn sốt dội lên làm đầu anh hoa mắt, bả vai phải bục vết thương hoàn toàn không còn một chút lực nào. Anh buộc phải dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay trái. Hải rút chiếc cờ-lê lực Kingtony dài 60cm từ đai hông, luồn đầu dẹt của nó vào khe hở hẹp chỉ ba phân giữa tấm sàn thép biến dạng và bệ bê tông móng đập chịu lực.


“Bắc, cắn chặt răng vào!”


Hải khóa chặt hai chân xuống nền bê tông ngập nước để lấy điểm tựa vững chắc. Anh dùng cánh tay trái ôm chặt lấy thân cờ-lê lực Kingtony, biến dụng cụ chrome-vanadium siêu cứng này thành một đòn bẩy cơ học dã chiến. Lực đòn bẩy khổng lồ từ cơ bắp dẻo dai của cựu đặc nhiệm hải quân bắt đầu phát huy tác dụng.


*KÍT... KÍT...*


Tiếng thép chịu lực quá hạn co giãn rít lên chói tai trong không gian sập kín. Thanh cờ-lê Kingtony uốn cong nhẹ dưới áp lực hàng trăm kilôgam nhưng cấu trúc chrome-vanadium không hề có một vết rạn nứt. Khớp vai phải của Hải co thắt dữ dội, cơn đau nhói buốt thấu xương như một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến anh suýt chút nữa buông tay. Nhưng Hải nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, dồn nén tiếng hét vào trong lồng ngực, tiếp tục nhấn mạnh tay trái xuống.


“Tiên! Kéo cậu ấy ra! Ngay!” Hải gầm lên qua lớp khẩu trang vải ướt.


Thủy Tiên dùng hết sức lực của một phụ nữ trẻ, nắm chặt đai lưng bảo hộ của Bắc kéo mạnh ngược ra sau. Bắc hét lên một tiếng đau đớn khi cổ chân bị chà sát mạnh vào mép thép rỉ sét, nhưng cuối cùng chân trái của cậu ta cũng thoát ra ngoài ngay trước khi khối bê tông phía trên đổ sập xuống hoàn toàn, đè bẹp khe hở cũ.


Bắc nằm vật ra sàn nước, ôm lấy cổ chân trái sưng vù, thở hổn hển. Hải buông cờ-lê lực, quỳ rạp xuống nước dâng. Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức một trăm mười nhịp một phút do vận lực quá mạnh dưới cơn sốt cao. Anh phải áp dụng kỹ thuật nín thở khô điều hòa nhịp tim đặc nhiệm, hít sâu bằng mũi và thở ra thật chậm qua miệng để hạ nhịp tim xuống mức an toàn.


“Cảm... cảm ơn anh Hải,” Bắc thều thào, nước mắt hòa lẫn bụi xi măng lem luốc trên mặt.


“Đừng nói chuyện nữa. Tiết kiệm oxy đi,” Hải lạnh lùng đáp, tay trái áp chặt vào bả vai phải đang chảy máu đầm đìa dưới lớp áo bảo hộ.


Thủy Tiên tiến lại gần Hải, đôi mắt cô tràn ngập sự lo âu khi nhìn thấy vệt máu đỏ tươi đang loang rộng trên vạt áo bảo hộ của anh dưới dòng nước biển ngập phù sa đục ngầu. Cô mở máy tính Toughbook, màn hình hiển thị biểu đồ áp suất khí quyển của siêu bão miền Trung dội trực tiếp vào thân đập bên ngoài.


“Anh Hải, áp lực nước ngoài đập đang tăng vọt lên mức cực hạn do triều cường dâng cao,” Thủy Tiên nói, giọng cô run lên vì lạnh. “Vết nứt ở trụ móng bê tông cốt thép số 7 liền kề đang mở rộng. Nước biển đang rò rỉ vào hầm chứa van này với tốc độ hai mươi lít mỗi phút. Với tốc độ dâng này, chúng ta chỉ còn tối đa mười lăm phút trước khi nước ngập đến trần hầm sập.”


“Cửa sập chính bị chặn hoàn toàn rồi chứ?” Hải hỏi, mắt anh quét qua đống đổ nát khổng lồ chắn lối ra hầm van.


“Bị một tấm bê tông mác 600 dày nửa mét đè sập hoàn toàn lối ra chính,” Thủy Tiên gật đầu đầy tuyệt vọng. “Không có máy xúc thủy lực chuyên dụng, chúng ta không thể dịch chuyển nó bằng tay không.”


Bắc nghe đến đó thì thần kinh hoàn toàn sụp đổ. Cậu ta cố gượng dậy, dùng chiếc búa tạ cơ khí nhặt được dưới sàn nước nện liên tiếp vào vách cửa thép sập bị khóa chặt.


*BOONG! BOONG! BOONG!*


Những tiếng vang đinh tai nhức óc dội vào vách hầm hẹp, tạo ra những chấn động âm thanh cực mạnh.


“Bắc! Dừng lại ngay!” Hải quát lớn, lao đến giật phắt chiếc búa tạ khỏi tay Bắc quăng mạnh xuống nước. “Cậu điên rồi sao? Rung chấn âm thanh từ búa tạ có thể kích hoạt sụt lở thứ cấp của trần bê tông đã yếu phía trên! Cậu muốn tất cả chúng ta bị chôn sống ngay lập tức à?”


Bắc quỳ sụp xuống nước dâng, hai tay ôm đầu khóc nức nở: “Nhưng chúng ta sẽ chết ngạt ở đây! Không có lối thoát nào cả! Nước đang dâng lên rồi!”


Hải không thèm nhìn Bắc. Bản năng của một chiến binh đặc nhiệm hải quân dã dặn kinh nghiệm ép anh phải gạt bỏ mọi cảm xúc tiêu cực để tập trung tìm kiếm kẽ hở sinh tồn duy nhất. Anh rút chiếc bật lửa Zippo móp méo – di vật thiêng liêng của người đồng đội quá cố Đỗ Minh – từ túi áo ngực bảo hộ ra. Chiếc bật lửa bằng đồng rỉ sét đã bị thấm nước biển nhẹ dọc theo khe nắp. Hải dùng vạt áo khô còn lại tỉ mỉ lau sạch bánh xe lửa và bấc đồng.


Anh quẹt mạnh bánh xe. Một tia lửa xẹt ra, rồi ngọn lửa vàng ổn định bùng lên giữa bóng tối ngột ngạt của hầm sập.


Thủy Tiên và Bắc im lặng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ nhoi trên tay Hải. Trong không gian kín mít này, ngọn lửa Zippo chính là chiếc đồng hồ cát đo đếm lượng oxy còn lại của họ. Hải giơ cao chiếc bật lửa lên ngang tầm mắt, chăm chú quan sát hành vi của ngọn lửa.


Do nồng độ khí CO2 dâng cao và oxy cạn kiệt dần, ngọn lửa Zippo bắt đầu lụi dần, nhỏ lại chỉ bằng hạt đậu. Nhưng Hải không nhìn vào độ sáng của nó. Đôi mắt sắc sảo sau thấu kính hồng ngoại của anh đang tập trung vào hướng nghiêng của ngọn lửa.


Ngọn lửa vàng yếu ớt không đứng thẳng. Nó bị hút nhẹ, nghiêng một góc khoảng mười lăm độ về phía vách tường gạch mỏng ngụy trang phía Tây của hầm chứa van.


Hải nheo mắt lại. Có một dòng khí lưu thông nhẹ, cực kỳ mong manh đang thổi qua những khe nứt địa chất của bức tường gạch phía Tây.


“Tiên, Bắc, nhìn kìa,” Hải thì thầm, chỉ tay về phía bức tường gạch. “Gió đang bị hút về hướng đó.”


Thủy Tiên bừng tỉnh, cô nhanh chóng gõ phím trên máy tính Toughbook để đối chiếu sơ đồ 3D cấu trúc đập trong trí nhớ: “Bức tường phía Tây... Đó là khu vực tiếp giáp với hệ thống đường ống thoát nước cũ thời thi công đập mười năm trước! Lão kỹ sư Thắng từng nói có một lối đi ngầm bỏ hoang chưa từng được đưa lên bản đồ an ninh số của Black Tide!”


Hy vọng đột ngột nhen nhóm giữa hầm sập tối tăm. Hải tắt chiếc bật lửa Zippo, cẩn thận cất vào túi áo ngực như một báu vật bảo mệnh. Anh rút chiếc cờ-lê lực Kingtony nặng 3kg ra khỏi đai hông, dồn toàn bộ ý chí và sức lực còn lại vào cánh tay trái, tiến thẳng về phía bức tường gạch mỏng phía Tây.


“Bám chặt sau lưng tôi,” Hải ra lệnh lạnh lùng, nâng chiếc cờ-lê lực siêu cứng lên ngang tầm vai dưới làn nước biển dâng cao sát hông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!