Bão Đổ Bộ Sớm
Tiếng rít của tua-bin số 4 không giống như mọi ngày. Nó không phải là thứ âm thanh đều đặn, trầm hùng có tần số thấp vẫn thường rung lên trong lồng ngực những người công nhân trực ca đêm, mà là một chuỗi âm thanh ràn rạt, sắc nhọn như kim loại đang bị mài mòn dưới áp lực cực hạn. Sâu năm mươi mét dưới mực nước biển miền Trung, bên trong lòng pháo đài bê tông cốt thép của đập thủy triều Bức Tường Đại Dương, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi dầu thủy lực Shell Tellus nóng và hơi muối mặn mòi rò rỉ qua các khe co giãn kỹ thuật.
Phạm Thế Hải đứng tựa lưng vào bệ máy bê tông mác 600 của tua-bin số 4. Bộ đồ bảo hộ màu xanh sẫm dính đầy dầu mỡ cáu bẩn bó sát lấy khuôn mặt sương gió, dáng người vạm vỡ của anh tĩnh lặng như một bức tượng giữa phòng máy phát điện đang gầm rú với độ ồn lên tới chín mươi decibel. Anh không nhìn vào các bảng thông số điện tử nhấp nháy liên tục trên tủ điều khiển PLC Siemens, mà nhắm nghiền mắt, áp lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn trực tiếp lên vách thép của đường ống dẫn dầu bôi trơn.
Anh đang nghe máy.
Đối với một cựu đặc nhiệm hải quân lữ đoàn M1 như Hải, việc đọc hiểu sự rung động của kim loại và bê tông dưới áp lực nước là một bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào máu thịt. Cánh quạt tua-bin đường kính tám mét ngoài kia đang quay với vận tốc cực đại, gánh chịu hàng vạn tấn nước triều dâng từ khơi xa dội vào. Nhưng hôm nay, nhịp rung động của nó bị lệch khoảng ba phần mười giây ở mỗi chu kỳ quay. Có dị vật, hoặc dòng nước chảy vào đang bị xoáy hỗn loạn do triều cường tăng tốc đột ngột.
“Anh Hải! Áp lực dầu bôi trơn trục vòng đang tăng vọt lên mức ba phẩy hai bar rồi!”
Tiếng hét thất thanh của Nguyễn Minh vang lên, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của phòng trực. Cậu kỹ sư tập sự hai mươi ba tuổi đang cuống cuồng gõ phím trên bàn phím điều khiển SCADA, khuôn mặt thư sinh búng ra sữa tái nhợt dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán Minh, nhỏ giọt xuống chiếc áo bảo hộ rộng thùng thình vẫn còn thơm mùi vải mới.
Hải mở mắt. Ánh mắt anh lạnh lùng, tĩnh lặng một cách đáng sợ, tương phản hoàn toàn với sự hoảng loạn của cậu học trò nhỏ. Anh bước tới, đặt bàn tay to bản lên vai Minh, khẽ siết nhẹ để truyền đi một chút sự bình tĩnh.
“Bình tĩnh, Minh. Nhịp tim của cậu đang tăng quá nhanh đấy. Thở sâu vào.” Giọng Hải trầm thấp, dứt khoát, át đi tiếng gầm rú của tua-bin. “Kiểm tra van xả áp lực dầu phụ chưa?”
“Dạ... dạ em kiểm tra rồi!” Minh lắp bắp, hai tay vẫn run rẩy trên bàn phím. “Cảm biến báo van xả phụ hầm B2 vẫn đóng chặt. Nhưng dòng chảy đầu vào... dòng chảy đầu vào đang tăng lên mức mười hai mét trên giây! Điều này không đúng quy luật khí tượng của trạm khí tượng thủy văn Kỳ Xuân báo chiều nay. Lẽ ra bão phải hai tiếng nữa mới áp sát bờ chứ anh?”
Hải không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào biểu đồ áp lực dòng chảy hiển thị trên màn hình máy tính công nghiệp Toughbook của Minh. Những đường cong màu đỏ rực đang dốc đứng lên như những lưỡi dao chọc thẳng vào giới hạn an toàn của con đập. Siêu bão miền Trung đã tăng tốc. Nó không đi theo quỹ đạo thông thường mà đang dội trực tiếp sức mạnh của bão giật cấp mười bốn vào hệ thống cửa van chắn biển của Bức Tường Đại Dương sớm hơn dự kiến.
Đúng lúc đó, cánh cửa thép nặng nề của phòng trực ca bị đẩy mạnh ra. Ngô Quốc, trưởng ca trực đêm nay, lao vào trong tình trạng ướt sũng. Chiếc kính lão gọng kim loại của ông bám đầy hơi nước mờ mịt, đồng phục kỹ sư xám tro dính bết vào người. Khuôn mặt vuông chữ điền thường ngày nghiêm nghị của người đàn ông bốn mươi lăm tuổi giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng.
“Hải! Minh! Có chuyện lớn rồi!” Quốc thở dốc, hai tay vịn chặt vào mép bàn trà rỉ sét để giữ thăng bằng. “Mất sóng rồi. Toàn bộ hệ thống viễn thông bên ngoài của đập... điện thoại bàn, mạng cáp quang nội bộ, cả sóng di động của trạm phát sóng Viettel trên đỉnh đập đều sập hoàn toàn không rõ nguyên nhân!”
Minh giật nảy mình, suýt nữa làm rơi chiếc đèn pin Anker siêu sáng cầm tay xuống sàn. “Mất liên lạc? Thế còn đất liền? Âu thuyền cảng cá Kỳ Xuân thì sao hả chú Quốc? Gia đình cháu...”
“Không gọi được cho ai cả!” Quốc hét lên, giọng run rẩy. “Tôi đã cố dùng điện thoại bàn nội bộ gọi lên tháp chỉ huy trung tâm để gặp ban quản lý đập, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng rẹt rẹt vô vọng. Sóng vô tuyến VHF cũng bị nhiễu nặng nề. Cơn bão này... bão biển giật cấp mười một ngoài kia đang cô lập hoàn toàn chúng ta rồi!”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Chỉ có tiếng tua-bin số 4 vẫn rít lên điên cuồng ngoài vách bê tông dày hai mét. Sự cô lập giữa biển khơi giông bão luôn là cơn ác mộng tồi tệ nhất của những người công nhân vận hành đập thủy triều. Không điện lưới dự phòng từ đất liền, không cứu hộ biên phòng, chỉ có ba con người đối mặt với hàng triệu tấn nước biển đang chực chờ bùng phát ngoài kia.
Hải vẫn không hề nao núng. Bản năng đặc nhiệm hải quân cũ nhắc nhở anh rằng trong một tình huống khủng hoảng, hoảng loạn chính là bản án tử hình nhanh nhất. Anh thọc tay vào túi áo ngực, rút ra một chiếc bật lửa Zippo móp méo bằng đồng rỉ sét - di vật duy nhất của người đồng đội quá cố Đỗ Minh. Ngón tay cái của Hải quẹt mạnh bánh xe lửa. Một ngọn lửa vàng nhỏ nhoi bùng lên, tỏa ra mùi xăng thơm nhẹ dã chiến.
Hải không châm thuốc. Anh đưa ngọn lửa Zippo lại gần khe cửa sập kỹ thuật phía Tây ngăn cách phòng máy với hành lang dẫn ra ngoài.
Ngọn lửa nhỏ đột ngột bị hút mạnh về phía cửa sập, nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ, rồi phụt tắt.
Đôi mắt Hải híp lại. Ánh mắt anh chợt lóe lên một tia cảnh giác sắc lạnh.
“Có áp suất chênh lệch đột ngột,” Hải lầm bầm, giọng lạnh băng. “Cửa phụ phía Tây đã bị mở cưỡng bức từ bên ngoài. Có kẻ đã xâm nhập vào thân đập.”
“Xâm nhập?” Quốc ngơ ngác nhìn Hải. “Làm sao có thể? Cửa phụ phía Tây yêu cầu thẻ từ phân quyền tối cao của ban quản lý hoặc hệ thống cửa sập tự động khóa chặt khi bão đổ bộ cơ mà?”
“Thế Anh,” Hải nói ngắn gọn, nhắc đến tên gã bảo vệ ca đêm thường ngày vẫn lấm lét lo lắng. “Hoặc hệ thống khóa điện từ đã bị bẻ khóa từ bên ngoài. Minh, tắt toàn bộ đèn chiếu sáng chính của phòng trực ca ngay lập tức. Chỉ để lại đèn LED chỉ dẫn thoát hiểm màu đỏ.”
“Ơ... nhưng anh Hải...”
“Làm ngay!” Giọng Hải vang lên như một mệnh lệnh quân sự dứt khoát, không cho phép phản kháng. Thần thái lầm lì, khó gần thường ngày của gã kỹ sư tua-bin số 4 biến mất, thay thế vào đó là uy lực đáng sợ của một cựu trung úy đặc nhiệm lữ đoàn M1.
Minh run rẩy dập cầu dao tổng của phòng trực. Bóng tối lập tức ập xuống, nuốt chửng ba con người. Chỉ còn ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy từ chiếc đèn thoát hiểm khẩn cấp hắt lên những bệ máy bê tông khổng lồ, tạo nên những bóng đen dài ngoằn ngoèo rợn người trên vách tường dính dầu mỡ.
Hải bước nhẹ nhàng đến bên ô kính mờ của phòng nghỉ ca nhìn ra hành lang kỹ thuật B1. Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể, áp sát tai vào vách bê tông ẩm ướt, áp dụng phương pháp định vị âm thanh qua bê tông để lắng nghe tiếng động truyền qua kết cấu chịu lực của đập.
Giữa tiếng gió bão gào rú giật liên hồi ngoài khơi xa và tiếng tua-bin số 4 rít lên chói tai, Hải nghe thấy một chuỗi âm thanh lạ.
Đó không phải là tiếng nước biển rò rỉ, cũng không phải tiếng sắt thép co giãn do nhiệt độ lạnh buốt của nước biển sâu.
Đó là tiếng bước chân dã chiến di chuyển theo quy tắc tuần tra im lặng. Đế ủng cao su đặc chủng nện nhẹ nhàng trên sàn thép hành lang ẩm ướt, nhịp nhàng, có tổ chức và cực kỳ kỷ luật.
Sau đó, một âm thanh đanh gọn, cực kỳ nhỏ nhưng lại khiến dây thần kinh của Hải căng ra như dây đàn.
*Phụt. Phụt. Phụt.*
Ba tiếng nổ nhỏ dứt khoát, bị bóp nghẹt bởi ống giảm thanh quân dụng dội lại từ phía cuối hành lang kỹ thuật phía Tây.
Hải siết chặt nắm tay trái, khớp xương kêu lên răng rắc. Anh biết rất rõ thứ âm thanh đó. Đó là tiếng súng tiểu liên MP5SD chống nước dã chiến của lính đặc chủng chuyên nghiệp.
“Chúng đã vào đến hầm B1 rồi,” Hải quay đầu lại nói với Quốc và Minh bằng giọng thì thầm nhưng đầy áp lực. “Mang theo đèn pin và đi theo tôi. Tuyệt đối không được phát ra tiếng động.”
Cuộc chiến bảo vệ Bức Tường Đại Dương trước âm mưu phá hoại của nhóm lính đánh thuê vũ trang Black Tide đã chính thức bắt đầu, ngay giữa lòng siêu bão biển đang gầm rú ngoài khơi xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!