Lương Tâm Không Bán
Tiếng mưa đêm Bình Tân rả rích gõ vào những tấm tôn rỉ sét của dãy chung cư cũ, kéo theo luồng khí lạnh ẩm ướt luồn qua khe cửa sổ khép hờ. Lê Thanh Lịch ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn ăn bằng gỗ ép, ánh đèn tuýp neon nhấp nháy tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, soi rõ vệt máu khô đã thấm đỏ một góc lớp băng gạc trắng muốt trên lòng bàn tay phải của cô. Vết thương do mảnh thủy tinh dơ bẩn cứa vào lúc cô bới rác tìm mẫu thịt heo bẩn đêm hôm trước bắt đầu sưng tấy nhẹ, nhói lên theo từng nhịp mạch đập. Lịch nén cơn đau, dùng tay trái mở hộp y tế cá nhân, chậm rãi đổ cồn sát trùng lên vết thương. Cảm giác bỏng rát thấu xương ập đến khiến cô phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ, tránh làm thức giấc bé Mai Chi đang ngủ say trên chiếc giường đơn kê sát góc tường.
Đặt chai cồn xuống, Lịch đưa mắt nhìn hộp các-tông đựng đồ dùng cá nhân mà cô vừa mang về từ trường Chu Văn An sau khi nhận quyết định đình chỉ công tác. Dưới đáy hộp, nằm khuất sau những tập tài liệu dinh dưỡng cũ, là một mảnh giấy viết thư gấp tư nhỏ bằng lòng bàn tay. Đó là mảnh giấy mà Nguyễn Mỹ Linh – cô trợ lý y tế trẻ tuổi – đã lén nhét vào tay cô trước cổng trường lúc chiều. Lịch cẩn thận dùng ngón tay trái mở mảnh giấy ra. Những nét chữ viết vội, run rẩy bằng bút bi xanh hiện ra dưới ánh đèn:
*“Chị Lịch, em nghe lén được mụ Huệ nói chuyện điện thoại với Hiệu trưởng Tuyên trong phòng hiệu bộ. Mụ Huệ đã biết việc con trai chị Nhàn đang lọc máu nguy kịch ở khoa Nhi. Sáng mai, khoảng chín giờ, mụ ấy hẹn gặp riêng chị Nhàn tại quán cà phê De L'Amour đối diện bệnh viện quận. Mụ Huệ bảo sẽ mang theo rất nhiều tiền để ép chị Nhàn ký biên bản rút đơn khiếu nại tập thể và đổ tội cho nguồn nước sinh hoạt gia đình. Nếu chị Nhàn không nghe, mụ sẽ cho giang hồ xử lý cả hai mẹ con. Chị ơi, mụ Huệ tàn nhẫn lắm, chị phải cứu chị Nhàn!”*
Đọc xong những dòng chữ của Mỹ Linh, trái tim Lịch thắt lại. Cô lập tức cầm chiếc iPhone 11 lên, bấm số gọi cho Đỗ Hoàng Anh. Đầu dây bên kia bắt máy chỉ sau một hồi chuông, giọng nói của gã phóng viên điều tra vẫn tràn đầy sự tỉnh táo và nhạy bén thường trực.
“Hoàng Anh, tôi vừa đọc được tin mật từ Mỹ Linh,” Lịch nói nhanh, giọng cô thấp xuống nhưng vô cùng dứt khoát. “Ngô Thị Huệ chuẩn bị dùng tiền và bạo lực để dập tắt đơn khiếu nại của chị Nhàn ngay sáng mai tại quán cà phê De L'Amour. Chúng ta không thể để chị Nhàn đơn độc đối mặt với mụ ta.”
“Tôi hiểu rồi,” Hoàng Anh trả lời, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên ở đầu dây bên kia ngừng bặt. “Mụ Huệ đang hoảng loạn vì biết loạt bài điều tra của tôi trên báo Tuổi Trẻ sắp lên khuôn, đặc biệt là sau khi chị phát hiện ra mã số VietGAP TG042 Chợ Gạo trên hồ sơ của chúng thực chất là mã vùng trồng bưởi da xanh. Mụ ấy buộc phải dùng đòn bẩn này để bít đầu mối lâm sàng. Sáng mai tôi sẽ đi cùng chị. Tôi sẽ mang theo máy ghi âm chuyên dụng. Chúng ta phải ghi lại bằng được hành vi đe dọa và hối lộ nhân chứng của bà ta.”
***
Sáng ngày 17 tháng 10, bầu trời thành phố Nam Khánh xám xịt, những hạt mưa phùn giăng lối khiến không khí càng thêm ẩm mốc và ảm đạm. Tại hành lang khoa Nhi Bệnh viện Đa khoa Nam Khánh, mùi thuốc sát trùng nồng nặc trộn lẫn với mùi nước xịt phòng hương sả chanh rẻ tiền tạo nên một thứ hỗn hợp ngột ngạt đến khó thở.
Lịch bước nhanh qua những dãy giường bệnh chật ních trẻ em đang nằm truyền dịch, hướng về phía phòng hồi sức tích cực. Chị Trần Thị Nhàn đang đứng khép nép sát vách kính ngăn cách, đôi mắt sưng húp, quầng thâm sâu hoắm nổi bật trên gương mặt gầy rộc, da bọc xương. Chị vẫn mặc bộ đồ bảo hộ công nhân may màu xám bạc màu dính đầy bụi chỉ, hai bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết chai sạn run rẩy bám chặt vào mép kính. Phía bên trong phòng bệnh vô trùng, bé Gia Bảo – đứa con trai bảy tuổi của chị – đang nằm bất động trên giường, cơ thể nhỏ bé cắm đầy các loại ống truyền và dây dẫn kết nối với chiếc máy lọc máu đang kêu ro ro đều đặn như một máy đếm nhịp tử thần.
“Chị Nhàn,” Lịch nhẹ nhàng đặt bàn tay trái lên vai chị Nhàn. Cảm nhận được sự run rẩy từ bả vai gầy guộc của người mẹ nghèo, lòng Lịch dâng lên một nỗi xót xa tột cùng.
Chị Nhàn giật mình quay lại, khi nhìn thấy Lịch, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu lại lã chã rơi trên gò má hóp: “Cô Lịch... bác sĩ Bảo vừa đưa hóa đơn tạm ứng viện phí đợt lọc máu tiếp theo cho tôi. Hơn ba mươi triệu đồng... Tôi đã gom góp hết cả tiền ứng lương, vay mượn anh em trong xưởng may cũng chỉ được chưa đầy năm triệu. Nếu không có tiền nộp trước trưa nay, bệnh viện sẽ phải giãn tiến trình lọc máu của cháu... Tôi phải làm sao đây cô Lịch? Con tôi... nó mới có bảy tuổi...”
Lịch nắm lấy bàn tay run rẩy của chị Nhàn, dùng kỹ năng y khoa và thái độ điềm tĩnh của mình để xoa dịu người mẹ đang hoảng loạn: “Chị Nhàn, hãy nghe em. Bé Gia Bảo bị tổn thương thận cấp tính do độc chất formaldehyde tích tụ từ các bữa ăn bán trú, đây là bệnh lý cấp tính diện rộng. Bác sĩ Bảo và em đang nỗ lực hết sức để giữ lại các chỉ số lâm sàng ổn định cho bé. Khoản viện phí đợt đầu, em và nhóm phụ huynh tự phát ‘Lớp 2A Hành Động’ đang kêu gọi quyên góp từ quỹ ‘Vì nụ cười trẻ thơ’, chúng ta sẽ có đủ tiền trước giờ G. Chị tuyệt đối không được hoảng sợ mà đưa ra những quyết định sai lầm.”
Chị Nhàn cúi đầu, giọng chị nghẹn ngào, bàn tay siết chặt lấy vạt áo công nhân: “Cô Lịch... bà Ngô Thị Huệ, giám đốc Bếp Việt... bà ta vừa gọi điện cho tôi. Bà ta hẹn tôi ra quán cà phê De L'Amour đối diện cổng bệnh viện ngay bây giờ. Bà ta bảo... bà ta sẽ trả toàn bộ viện phí cho con tôi, còn cho thêm tiền nữa... miễn là tôi ký vào một tờ giấy rút đơn kiện trường Chu Văn An...”
Lịch nhìn thẳng vào mắt chị Nhàn, ánh mắt cô kiên định nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc: “Mụ Huệ không cứu con chị đâu, chị Nhàn. Mụ ấy chỉ muốn mua sự im lặng của chị để tiếp tục đầu độc hàng vạn đứa trẻ khác. Nhưng em tôn trọng quyền quyết định của chị với tư cách là một người mẹ đang cứu con. Em và Hoàng Anh sẽ đi cùng chị, chúng ta sẽ đứng ở góc khuất để bảo vệ chị.”
***
Quán cà phê De L'Amour nằm đối diện cổng bệnh viện quận Bình Tân, ngăn cách với thế giới lam lũ, nghèo khổ của những bệnh nhân nghèo bằng một cánh cửa kính cường lực dày cộp và hệ thống máy lạnh chạy êm ru. Bên trong quán, tiếng nhạc không lời du dương nhẹ nhàng vang lên, hương cà phê Arabica thượng hạng thơm nồng nặc phảng phất trong không gian trang trí bằng những bức tường cây xanh mướt và bàn ghế gỗ sồi sang trọng. Sự tương phản giữa vẻ sang trọng, hợm hĩnh của quán và dáng vẻ lam lũ, bộ quần áo công nhân may sờn cũ của chị Nhàn tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, bức bối ngay từ giây phút đầu tiên.
Ngô Thị Huệ ngồi ở chiếc bàn VIP góc khuất, mặc bộ đầm nhung đen quý phái, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp. Gương mặt mụ ta được trang điểm kỹ lưỡng, sắc sảo nhưng không giấu nổi những nếp nhăn hằn sâu quanh khóe mắt do những đêm mất ngủ đối phó với bão truyền thông bẩn. Thấy chị Nhàn bước vào với dáng vẻ khúm núm, ánh mắt Huệ lóe lên một tia khinh miệt cực nhanh rồi lập tức được thay thế bằng một nụ cười giả tạo, niềm nở.
“Kìa, chị Nhàn, ngồi đi chị. Tôi đã gọi sẵn cho chị một ly nước cam ấm rồi,” Huệ đon đả nói, giọng nói lanh lảnh vang lên đầy vẻ bề trên.
Chị Nhàn khép nép ngồi xuống mép chiếc ghế nệm da sang trọng, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi, không dám chạm vào ly nước cam đắt tiền trên bàn. Ở góc bàn bên cạnh, ngăn cách bởi một bức tường cây trang trí rậm rạp, Lê Thanh Lịch và Đỗ Hoàng Anh đã ngồi sẵn từ trước. Hoàng Anh khéo léo đặt chiếc máy ghi âm kỹ thuật số chuyên dụng Sony ICD-UX570 vào khe hở giữa các chậu cây, đầu thu hướng thẳng về phía bàn của Huệ. Lịch nén chặt nắm tay phải đang băng bó, đôi mắt cô dán chặt vào bóng lưng của người mẹ nghèo qua khe lá.
Ngô Thị Huệ không vòng vo dài dòng. Mụ ta mở chiếc túi xách hiệu Hermes đặt trên bàn, rút ra một tập hồ sơ dày và một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng mới cứng, còn nguyên dải băng giấy niêm phong của ngân hàng. Xấp tiền polymer xanh lét, dày cộp đặt bộp xuống mặt bàn gỗ sồi, lấp lánh dải chống giả phản quang dưới ánh đèn.
“Chị Nhàn ạ, tôi là người làm ăn, nhưng tôi cũng là một người mẹ, tôi rất thấu hiểu nỗi đau của chị khi con trai gặp nạn,” Huệ vừa nói vừa đẩy xấp tiền về phía chị Nhàn, giọng điệu ngọt nhạt như rót mật vào tai. “Đây là năm trăm triệu đồng tiền mặt. Cộng thêm tờ hóa đơn thanh toán viện phí khống này, tôi đã chỉ đạo trợ lý nộp trước cho bệnh viện ba mươi triệu để con chị tiếp tục được lọc máu tốt nhất. Toàn bộ chi phí điều trị sau này của bé Gia Bảo, công ty Bếp Việt chúng tôi sẽ tài trợ không thiếu một đồng.”
Chị Nhàn nhìn chằm chằm vào xấp tiền năm trăm triệu trên bàn. Bàn tay gầy guộc của chị bắt đầu run rẩy dữ dội. Năm trăm triệu đồng – số tiền mà một người công nhân may như chị có làm lụng, bóp chắt cả đời cũng không bao giờ mơ thấy được. Có số tiền này, con trai chị sẽ được cứu sống, chị sẽ không phải thức trắng đêm khóc lóc cầu xin từng đồng tiền lẻ quyên góp, không phải nhìn con thoi thóp bên máy lọc máu nữa.
“Bà... bà cần tôi làm gì?” Giọng chị Nhàn run lên, nghẹn ngào hỏi.
Ngô Thị Huệ mỉm cười đắc thắng, mụ ta đẩy tờ biên bản soạn sẵn về phía chị Nhàn, kèm theo một cây bút máy đắt tiền: “Rất đơn giản. Chị chỉ cần ký vào tờ đơn rút tên khỏi danh sách khiếu nại tập thể của cái Nhóm Phụ huynh ‘Lớp 2A Hành Động’ do cô Lịch kích động. Đồng thời, khi có phóng viên đến phỏng vấn, chị hãy tuyên bố rằng bé Gia Bảo bị suy thận là do nguồn nước sinh hoạt tại khu chung cư cũ của gia đình không đảm bảo vệ sinh, hoàn toàn không liên quan đến suất ăn bán trú của trường Chu Văn An.”
Lời nói của Huệ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lương tri của chị Nhàn. Chị nhìn tờ đơn rút khiếu nại, rồi nhìn lại xấp tiền polymer mới cứng.
Phía sau bức tường cây, Lịch nín thở, trái tim cô thắt lại đau đớn. Cô biết rõ áp lực của đồng tiền đối với một gia đình nghèo có con lâm bệnh hiểm nghèo khủng khiếp đến mức nào. Cô thấu hiểu và tôn trọng quyền quyết định của người mẹ, nhưng bàn tay trái của cô vẫn nén chặt lấy vệt băng gạc sưng tấy ở tay phải, lòng thầm cầu nguyện một phép màu từ lương tâm con người.
Ngô Thị Huệ thấy chị Nhàn do dự, giọng mụ ta lập tức thay đổi, mất đi vẻ ngọt ngào giả tạo, thay vào đó là một sự lạnh lùng, đe dọa gián tiếp đầy tàn nhẫn: “Chị Nhàn nên suy nghĩ cho kỹ. Chị chỉ là một công nhân may hợp đồng ngắn hạn tại xưởng Bình Tân. Chị có biết xưởng may đó là đối tác gia công lớn của ai không? Chỉ cần một cuộc điện thoại của tôi với ban giám đốc xưởng, ngày mai chị sẽ nhận quyết định sa thải mà không có một đồng bồi thường. Ở cái quận Bình Tân này, nếu tôi đã lên tiếng, tôi đố chị bước chân vào được bất kỳ xưởng may hay cơ sở sản xuất nào nữa đấy. Không có việc làm, không có tiền cứu con, lại còn mang thêm cái danh kiện cáo vô căn cứ bôi nhọ trường học... Chị nghĩ xem, tương lai của con chị sẽ đi về đâu?”
Sự im lặng bao trùm lấy bàn VIP. Chị Nhàn nhìn xấp tiền, rồi nhìn sang tờ đơn rút khiếu nại. Trong đầu chị vang lên lời cảnh báo của bác sĩ Bảo ngày hôm qua: *“Formaldehyde là chất bảo quản cực độc dùng trong ướp xác, nó tàn phá cầu thận của bé Gia Bảo một cách tàn nhẫn. Nếu không ngăn chặn nguồn cung cấp thực phẩm bẩn này, sẽ còn nhiều đứa trẻ khác bị suy thận cấp giống như con chị.”*
Hình ảnh đứa con trai bé bỏng nằm thoi thóp trên giường bệnh, toàn thân cắm đầy ống truyền hiện lên rõ mồn một trong tâm trí chị. Chị cũng nhớ đến những người mẹ công nhân đồng nghiệp trong xưởng may, những người đã gom góp từng đồng tiền lẻ, từng hộp sữa gửi cho con chị, những người cũng đang gửi con học bán trú tại trường Chu Văn An và hàng ngày phải ăn những khay thịt thối tẩm hóa chất của Bếp Việt.
“Nếu tôi nhận tiền của bà... con tôi được cứu,” chị Nhàn khẽ thì thầm, giọng chị run rẩy nhưng đột nhiên trở nên rõ ràng lạ thường. “Nhưng con của những người chị em công nhân của tôi, con của những phụ huynh nghèo khác... chúng sẽ tiếp tục phải ăn thứ thịt độc hại đó của bà... đúng không?”
Ngô Thị Huệ nhíu mày, vẻ mặt mụ ta lộ rõ vẻ sốt ruột và tức giận: “Chị lo chuyện bao đồng làm gì? Con ai nấy xót, thân ai nấy lo. Chị ký nhanh đi để tôi còn cho người chuyển tiền viện phí khẩn cấp.”
Chị Nhàn từ từ đứng dậy. Bàn tay chị không còn run rẩy nữa. Chị nhìn thẳng vào gương mặt sắc sảo, tàn nhẫn của Ngô Thị Huệ, đôi mắt của người mẹ nghèo bừng lên một tia sáng kiên định, đầy khí phách của một người lao động chính trực:
“Tôi nghèo thật, bà Huệ ạ. Nhưng mạng sống của con trai tôi, và mạng sống của hàng nghìn đứa trẻ vô tội khác ở trường Chu Văn An không phải là món hàng để bà dùng đồng tiền bẩn thỉu, độc ác của bà ra mua bán! Tôi không bán đứng lương tâm của mình để đổi lấy sự an toàn giả tạo cho con tôi!”
Nói rồi, chị Nhàn dứt khoát gạt phắt xấp tiền năm trăm triệu đồng trên bàn. Xấp tiền polymer nặng nề rơi tuột xuống sàn nhà, văng tung tóe dưới chân ghế.
Ngô Thị Huệ mặt biến sắc, đỏ gay vì giận dữ. Mụ ta đứng bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói lanh lảnh trở nên hung tợn, tàn độc: “Đồ ngu xuẩn! Đã nghèo kiết xác còn bày đặt thanh cao! Mày không ký, tao sẽ để con mày chết dần chết mòn trong cái phòng cấp cứu đó! Để xem cái lương tâm của mày có lọc được máu cho con mày không!”
Huệ vừa dứt lời, mụ ta giơ tay ra hiệu. Từ phía cửa quán cà phê, hai tên giang hồ xăm trổ đầy mình, mắt một mí hung dữ lập tức áp sát bàn VIP, chặn lối ra của chị Nhàn, một tên đưa tay định túm lấy vai chị.
“Đứng lại!”
Lê Thanh Lịch dứt khoát bước ra từ sau bức tường cây trang trí. Đỗ Hoàng Anh đi ngay bên cạnh cô, tay cầm chiếc máy ghi âm Sony đang hiển thị đèn đỏ nhấp nháy ghi âm trực tiếp. Gương mặt Lịch điềm tĩnh, đôi mắt cận sau gọng kính gọng mảnh sáng quắc lên đầy uy lực:
“Bà Huệ, toàn bộ hành vi dùng tiền hối lộ và đe dọa nhân chứng của bà đã được chúng tôi ghi âm và ghi hình trực tiếp. Theo Luật Tố tụng Hình sự, đây là chứng cứ thép chứng minh hành vi cố ý che giấu tội ác và can thiệp trái phép vào quá trình điều tra.”
Ngô Thị Huệ hoảng loạn thực sự khi nhìn thấy Lịch và Hoàng Anh xuất hiện. Mụ ta chỉ tay vào Hoàng Anh, gào lên với hai tên giang hồ: “Giật lấy cái máy ghi âm cho tôi! Đập nát điện thoại của chúng nó!”
Hai tên giang hồ hung hãn lao tới, một tên đưa bàn tay hộ pháp định giật lấy chiếc máy ghi âm trên tay Hoàng Anh.
*Rầm!*
Cánh cửa kính quán cà phê De L'Amour bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Nguyễn Văn Nam – anh rể của Lịch, gã tài xế xe tải với dáng người cao lớn, bắp tay cuồn cuộn cuộn gân dưới chiếc áo ba lỗ sờn vai – dứt khoát bước vào chắn ngang giữa Hoàng Anh và hai tên giang hồ. Vóc dáng vạm vỡ và ánh mắt lầm lì, đầy sương gió của gã tài xế đường dài khiến hai tên tay sai của Huệ lập tức chùn bước, không dám manh động.
“Thằng nào ngon bước vô đây,” Nam gầm nhẹ trong cổ họng, hai nắm đấm siết chặt kêu răng rắc.
Lịch nhanh chóng nắm lấy tay chị Nhàn, kéo chị lùi lại phía sau sự bảo vệ của Nam và Hoàng Anh: “Chúng ta đi, chị Nhàn. Luật sư Quyết đang đợi chúng ta ở văn phòng.”
Họ dứt khoát bước ra khỏi quán cà phê sang trọng dưới ánh mắt bất lực, tức tối tột độ của Ngô Thị Huệ. Huệ nhìn theo bóng lưng họ, hai bàn tay mụ ta siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, rít lên qua kẽ răng: “Lê Thanh Lịch... tao sẽ khiến chúng mày phải hối hận!”
***
Mười lăm phút sau, tại văn phòng Luật sư Công lý và Cộng sự – một căn phòng nhỏ, giản dị nằm khuất trong hẻm sâu quận Bình Tân, ngập tràn các kệ sách luật dày cộp. Luật sư trẻ Hoàng Văn Quyết đón tiếp họ với gương mặt cương nghị, chính trực.
Quyết đặt tập hồ sơ khiếu nại tập thể đã được soạn thảo chặt chẽ về mặt pháp lý lên bàn. Trên tờ đơn, ngoài chữ ký của Lịch, đã có dấu vân tay đỏ chói của hơn một trăm phụ huynh lao động nghèo khác tại khu công nghiệp Bình Tân.
“Chị Nhàn, đây là đơn kiến nghị tập thể yêu cầu khởi tố vụ án hình sự đối với chuỗi cung ứng thực phẩm bẩn của Bếp Việt tại trường Chu Văn An,” luật sư Quyết ôn tồn giải thích, đẩy cây bút về phía chị. “Nếu chị ký vào đây, chị sẽ chính thức trở thành người đại diện pháp lý cho Nhóm Phụ huynh Tự phát ‘Lớp 2A Hành Động’. Con đường phía trước sẽ rất gian nan, đối thủ sẽ dùng mọi thủ đoạn để chèn ép chị.”
Chị Nhàn nhìn Lịch, nhìn Hoàng Anh, rồi nhìn xuống tờ đơn. Chị cầm cây bút máy lên, đặt bút ký tên mình bằng những nét chữ nguệch ngoạc nhưng vô cùng dứt khoát, rồi ấn mạnh ngón tay cái dính mực đỏ lên tờ giấy pháp lý.
“Tôi ký,” chị Nhàn nói, nước mắt chị rơi xuống tờ giấy, làm nhòe nhẹ vệt mực đỏ. “Vì con tôi, và vì tất cả các con.”
Ngay lúc đó, chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ trong túi áo công nhân của chị Nhàn rung lên dồn dập. Chị Nhàn bấm nút nghe, giọng nói hách dịch, lạnh lùng của gã quản lý xưởng may Bình Tân vang lên từ loa thoại, dội thẳng vào không gian yên tĩnh của văn phòng:
“Nhàn hả? Tôi báo cho chị biết, ban giám đốc xưởng vừa ký quyết định đình chỉ việc làm của chị từ ngày mai vì lý do ‘gây mất trật tự xã hội và ảnh hưởng đến uy tín đối tác của xưởng’. Chị không cần đến xưởng nữa, ngày mai lên nhận sổ bảo hiểm rồi nghỉ việc đi!”
Tiếng tút tút kéo dài đơn điệu xé rách bầu không khí. Chị Nhàn lặng người, chiếc điện thoại tuột khỏi bàn tay run rẩy rơi xuống mặt bàn. Cái giá phải trả cho lương tâm và công lý đã ập đến ngay lập tức, tước đi sinh kế duy nhất để chị lọc máu cứu con vào ngày hôm sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!