Nhạc nềnRecollection

Bão Truyền Thông Bẩn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa ngoài hiên chung cư cũ Bình Tân vẫn rơi đều đặn, gõ vào những tấm tôn rỉ sét tạo nên những âm thanh lộp độp, cô độc. Trong căn hộ chật hẹp chưa đầy năm mươi mét vuông, Lê Thanh Lịch ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn ăn bằng gỗ ép đã bong tróc góc. Ánh đèn tuýp neon trên trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt, soi rõ gương mặt hốc hác, quầng thâm sâu hoắm dưới mắt cô. Bàn tay phải của cô băng bó chằng chịt bằng gạc y tế trắng, những vệt máu khô vẫn còn lờ mờ thấm qua lớp vải y khoa. Vết cắt sâu do mảnh thủy tinh ở bãi rác đêm qua vẫn nhức nhối theo từng nhịp tim đập, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với cơn bão đang gầm rú trong lồng ngực cô.


Trên chiếc giường đơn kê sát góc tường, bé Mai Chi đang ngủ thiếp đi. Con bé thỉnh thoảng lại giật mình khẽ rên rỉ, hai tay co rúm lại như đang cố lẩn trốn một nỗi sợ hãi vô hình. Lịch nhìn con, nước mắt chực trào ra. Cuộc gọi khẩn cấp của bác sĩ Trần Quốc Bảo lúc chập tối vẫn còn văng vẳng bên tai cô: bé Gia Bảo, con trai chị Nhàn, đã phải cắm ống lọc máu khẩn cấp vì suy thận cấp tính. Chất độc formaldehyde trong những miếng thịt heo tai xanh thối rữa của Bếp Việt đã bắt đầu tàn phá cơ thể những đứa trẻ vô tội.


Đột nhiên, chiếc điện thoại iPhone 11 đặt trên bàn rung lên bần bật. Màn hình liên tục sáng lên với hàng chục, rồi hàng trăm thông báo mới từ các ứng dụng mạng xã hội. Lịch run rẩy cầm máy lên. Một đường link video được chia sẻ rầm rộ trong nhóm Zalo của hội phụ huynh trường Chu Văn An với dòng tiêu đề đỏ chói: “SỰ THẬT KINH HOÀNG: NỮ NHÂN VIÊN Y TẾ ĐẦU ĐỘC HỌC SINH ĐỂ TỐNG TIỀN TRƯỜNG CHU VĂN AN”.


Lịch bấm vào video. Hiện ra trên màn hình là gương mặt hốc hác, ánh mắt gian giảo của Đinh Thế Nam – gã phóng viên bẩn chuyên nhận tiền xử lý khủng hoảng truyền thông cho các doanh nghiệp bất chính. Video được dàn dựng cực kỳ tinh vi. Nam sử dụng các đoạn clip cắt ghép từ camera an ninh cổng sau trường đêm qua, ghi lại cảnh Lịch lén lút bới rác dưới mưa, kết hợp với những hình ảnh phòng y tế bị niêm phong. Giọng đọc của Nam vang lên đầy vẻ đanh thép, chính nghĩa giả tạo:


“...Theo nguồn tin độc quyền từ Ban giám hiệu trường Chu Văn An, cựu nhân viên y tế Lê Thanh Lịch, người vừa bị đình chỉ công tác vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, đã có dấu hiệu hoang tưởng và trầm cảm nặng sau ly hôn. Vì áp lực nợ nần và mưu đồ giành quyền nuôi con, đối tượng Lịch đã tự ý pha chế hóa chất độc hại, lén bỏ vào khay thức ăn của học sinh lớp 2A nhằm đổ tội cho nhà bếp căng tin, từ đó đe dọa tống tiền nhà trường và đơn vị cung cấp suất ăn Bếp Việt số tiền lên đến hai tỷ đồng...”


Video còn đính kèm biên bản kiểm định đạt chuẩn khống của Giám đốc kiểm định Phạm Gia Bảo ký ngày 10/10, cùng lời phát biểu đầy đạo đức giả của Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên: “Chúng tôi vô cùng đau lòng khi một cán bộ y tế học đường lại có hành vi tàn nhẫn như vậy với học sinh. Nhà trường sẽ phối hợp chặt chẽ với cơ quan điều tra để đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng...”


Dưới phần bình luận, hàng nghìn tài khoản ảo liên tục nhảy ra lăng mạ cô bằng những lời lẽ tàn độc nhất: “Đồ giết người!”, “Con mụ tâm thần, loại này phải bỏ tù chung thân!”, “Thương các con quá, suýt nữa chết vì tay con quỷ này!”.


“Không phải... không phải như thế này...” Lịch run rẩy thì thầm, hơi thở cô trở nên dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô vội vã gõ những dòng chữ giải thích về mẫu thịt sống nhiễm formaldehyde, về kết quả test nhanh của cô dưới bài viết. Nhưng chỉ chưa đầy hai giây sau khi đăng, bình luận của cô lập tức bị xóa sạch, hoặc bị hàng trăm tài khoản bot nhảy vào bu bám, chửi rủa, bóp nghẹt hoàn toàn tiếng nói của cô. Sự bất lực tột cùng bủa vây lấy người mẹ đơn thân trong bốn bức tường lạnh lẽo.


*Bịch! Đoàng!*


Một tiếng động lớn dội thẳng vào cửa ra vào căn hộ. Tiếng thủy tinh vỡ loảng xoảng bùng lên ngoài hành lang chung cư, kèm theo mùi hôi thối nồng nặc của rác thải sinh hoạt xộc thẳng qua khe cửa.


“Con mụ đầu độc trẻ con! Cút khỏi chung cư này mau!” Tiếng quát tháo đầy giận dữ của một người hàng xóm vang lên, theo sau là tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch.


Mai Chi giật mình tỉnh giấc, con bé khóc thét lên, lao thẳng vào lòng Lịch, hai vai run lên bần bật: “Mẹ ơi! Có chuyện gì thế mẹ? Các bạn ở lớp bảo mẹ là người xấu... các bạn không chơi với con nữa... Mẹ ơi, con sợ lắm!”


Lịch ôm chặt con gái vào lòng, nước mắt cô lã chã rơi xuống mái tóc tơ của con. Cô dùng bàn tay trái không bị thương vuốt ve lưng con bé, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: “Mai Chi ngoan, không sao đâu con. Có mẹ ở đây rồi. Mẹ không làm việc xấu, mẹ đang bảo vệ các bạn mà... Con ngủ đi, có mẹ canh cho con.”


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trên bàn lại đổ chuông. Một số máy lạ không có trong danh bạ. Lịch định dập máy, nhưng trong cơn quẫn bách, cô nghĩ đó có thể là cuộc gọi từ bác sĩ Bảo hay chị Nhàn. Cô vội vã nhấn nút nghe.


“Chào chị Lịch, tôi là Đinh Thế Nam, phóng viên trang tin điện tử Nam Khánh Mới,” giọng nói khàn khàn, giả tạo của gã phóng viên bẩn vang lên từ loa thoại. “Tôi biết chị đang gặp áp lực lớn từ dư luận. Với tư cách là một nhà báo độc lập, tôi muốn cho chị cơ hội để lên tiếng thanh minh. Chị có thừa nhận việc mình tự ý lấy mẫu thực phẩm từ bãi rác mà không có sự chứng kiến của cơ quan chức năng không? Có phải chị đang nợ ngân hàng một khoản tiền lớn sau khi ly hôn đúng không?”


Lịch siết chặt điện thoại, cơn giận dữ bùng lên khiến cô mất đi sự điềm tĩnh thường ngày: “Các người là lũ ngậm máu phun người! Tôi có đầy đủ bằng chứng hóa học chứng minh Bếp Việt dùng thịt thối tẩm formaldehyde! Chính các người đã nhận tiền của Ngô Thị Huệ để bẻ cong sự thật!”


“Ồ, chị Lịch, chị có bằng chứng tôi nhận tiền không? Nếu không, câu nói vừa rồi của chị có thể bị khép vào tội vu khống nhà báo đang tác nghiệp đấy,” Nam cười khẩy qua điện thoại, giọng gã đầy vẻ đắc thắng, bẫy rập. “Tôi khuyên chị nên hợp tác, nếu chị thừa nhận mình có vấn đề tâm lý lâm sàng, tôi có thể viết bài định hướng giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho chị...”


“Nam, bớt cái trò gài bẫy đê hèn đó đi. Gặp lại nhau ở tòa nhé!”


Một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ từ phía sau vươn tới, giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay Lịch và nhấn nút tắt cuộc gọi. Lịch giật mình quay lại. Đỗ Hoàng Anh – phóng viên điều tra của báo Tuổi Trẻ Nam Khánh – đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào. Người anh ướt sũng nước mưa, chiếc ba lô chứa máy ảnh được anh đặt vội dưới chân bàn, cặp kính gọng đen dày bám đầy hơi nước.


“Anh Hoàng Anh? Sao anh vào được đây?” Lịch ngơ ngác nhìn người đồng minh.


“Cửa ngoài không khóa chặt, tôi thấy đống rác ngoài hành lang nên đoán nhà chị có chuyện,” Hoàng Anh vừa nói vừa rút chiếc khăn giấy lau vội những giọt nước mưa trên trán, ánh mắt anh hiện rõ vẻ lo lắng nhưng vô cùng tỉnh táo. “Chị Lịch, chị quá sơ hở khi trả lời điện thoại của thằng Nam. Nó đang ghi âm cuộc gọi của chị để cắt ghép, tạo ra bằng chứng chống lại chị trước tòa đấy.”


Lịch cúi đầu, hai bàn tay đan chặt vào nhau: “Tôi xin lỗi... tôi đã quá nóng giận khi thấy chúng bôi nhọ danh dự của mình và làm ảnh hưởng đến Mai Chi. Tôi không thể chịu đựng được cảnh con gái mình bị cô lập, bị gọi là con của kẻ bỏ độc.”


Hoàng Anh kéo chiếc ghế nhựa ngồi đối diện với Lịch, giọng anh trầm xuống nhưng đầy sức thuyết phục: “Chị Lịch, chị phải hiểu rằng tin giả là một hệ thống được vận hành bằng dòng tiền vô hạn của Ngô Thị Huệ và sự bảo kê của Trần Uy. Chị giải thích bằng cảm xúc cá nhân trên mạng xã hội chỉ giống như muối bỏ bể, thậm chí còn cung cấp thêm tư liệu cho lũ dư luận viên cắt ghép. Chúng ta không thể thắng chúng bằng cách đôi co cảm xúc. Vũ khí duy nhất của nhà khoa học và nhà báo là chứng cứ thực chứng khách quan.”


Anh mở chiếc laptop Dell cũ kỹ của mình ra, đẩy về phía Lịch. Trên màn hình hiển thị hàng loạt tệp tài liệu PDF được quét mờ.


“Đây là cái gì?” Lịch nheo mắt nhìn vào những bảng biểu chứa đầy con số và con dấu đỏ.


“Đây là toàn bộ tài liệu mua sắm, hóa đơn giao nhận nguyên liệu thô của Bếp Việt trong ba tháng qua mà tôi lén trích xuất được từ một nguồn tin mật ở phòng kế toán của chúng,” Hoàng Anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím, chỉ vào một tệp tài liệu có tiêu đề *‘Hồ sơ năng lực nhà cung cấp đạt chuẩn VietGAP’*. “Ngô Thị Huệ luôn dùng tập hồ sơ này để lòe đoàn thanh tra quận Bình Tân, chứng minh rằng toàn bộ thịt heo của Bếp Việt đều được nhập từ các trang trại chăn nuôi sạch đạt chuẩn VietGAP tại Tiền Giang và Long An.”


Lịch kéo chiếc laptop lại gần hơn, khứu giác và tư duy phân tích của một chuyên gia dinh dưỡng học đường lập tức được kích hoạt. Cô dùng bàn tay trái di chuyển chuột, bóc tách từng trang tài liệu mua bán của Bếp Việt. Đôi mắt cô dừng lại ở trang danh sách các trang trại liên kết cung cấp thịt heo cho xưởng chế biến thô ngoại thành của Huệ.


“Đợi đã, Hoàng Anh,” Lịch chỉ ngón tay vào dòng chữ ghi địa chỉ của Hợp tác xã chăn nuôi sạch hữu cơ Phú Mỹ tại huyện Châu Thành, Tiền Giang. “Hợp tác xã Phú Mỹ này... mã số chứng nhận VietGAP ghi trên hóa đơn là VG-2023-TG042.”


“Mã số đó có vấn đề gì sao chị?” Hoàng Anh hỏi, anh lập tức rút cuốn sổ tay ghi chép ra.


“Cha tôi từng là kỹ sư nông nghiệp cũ ở miền Tây, tôi rất rành quy trình cấp mã số VietGAP,” Lịch nói, giọng cô trở nên sắc sảo, điềm tĩnh lạ thường khi bước vào vùng chuyên môn của mình. “Mã vùng TG042 là mã vùng cấp cho các cơ sở trồng trọt cây ăn trái hữu cơ, cụ thể là thanh long và bưởi da xanh ở huyện Chợ Gạo, chứ không bao giờ cấp cho cơ sở chăn nuôi heo thịt ở Châu Thành. Thêm nữa, ký tự đầu của chứng nhận chăn nuôi phải là chữ ‘CN’ chứ không phải chữ ‘VG’ đơn thuần.”


Hoàng Anh trợn tròn mắt nhìn Lịch: “Ý chị là...”


“Bếp Việt đang sử dụng chứng nhận nguồn gốc VietGAP giả mạo!” Lịch dứt khoát khẳng định, đôi mắt cô sáng quắc lên dưới ánh đèn neon. “Chúng đã mua các tờ giấy khống từ các trang trại ma, hoặc tự ý nhân bản, sửa đổi mã số chứng nhận của các hợp tác xã cây ăn trái để hợp thức hóa nguồn thịt heo bệnh, heo tai xanh thối rữa thu mua với giá rẻ mạt từ các lò mổ lậu của Lê Văn Tám. Đây không phải là sự cố vệ sinh an toàn thực phẩm thông thường do sơ suất nấu nướng. Đây là hành vi lừa dối có tổ chức, cố ý đầu độc người tiêu dùng trên quy mô lớn để bòn rút ngân sách bán trú!”


Hoàng Anh đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt anh lộ rõ sự phấn khích tột độ của một nhà báo điều tra vừa tìm thấy chiếc chìa khóa vạn năng để mở toang cánh cửa bóng tối: “Tuyệt vời! Đây chính là vết sẹo chí mạng của chúng! Tôi sẽ dùng mạng lưới nguồn tin của báo Tuổi Trẻ để xác minh trực tiếp với Sở Nông nghiệp Tiền Giang về tính pháp lý của mã số này ngay trong ngày mai.”


Anh nhìn thẳng vào mắt Lịch, nắm chặt lấy bả vai cô: “Chị Lịch, hãy kiên cường lên. Cơn bão truyền thông bẩn này chỉ là sự giãy giụa tuyệt vọng của Ngô Thị Huệ khi biết chị đang nắm giữ mẫu thịt bẩn thật. Bài viết điều tra đa kỳ của tôi trên báo Tuổi Trẻ đã hoàn thành phần khung xương, chỉ cần có thêm xác nhận về chứng nhận VietGAP giả mạo này và kết quả sắc ký lỏng HPLC từ VietLab của Đạt, chúng ta sẽ đập tan hoàn toàn pháo đài giả tạo của chúng trước công luận.”


Lịch nhìn Hoàng Anh, rồi nhìn sang con gái Mai Chi đang ngủ yên giấc hơn dưới góc tường. Nỗi cô độc, hoảng loạn bao trùm lấy cô suốt cả ngày hôm nay bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một phòng tuyến tinh thần kiên định, vững chãi như thép nguội.


Ngoài kia, cơn mưa giông vẫn gầm rú dữ dội xé rách màn đêm đô thị, nhưng trong căn hộ nhỏ Bình Tân, ngọn lửa của sự thật và công lý đã chính thức được nhen nhóm, sẵn sàng thiêu rụi mọi sự dối trá đê hèn của liên minh bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!