Bản Án Hành Chính
Tiếng gầm rú của Trần Văn Bản xé toạc màn mưa lạnh buốt đang quất xối xả vào con hẻm nhỏ phía sau cổng phụ trường Tiểu học Chu Văn An. Luồng sáng trắng từ chiếc đèn pin siêu sáng trên tay gã bảo vệ ác ôn quét mạnh qua những bức tường gạch loang lổ rêu xanh, rồi dừng lại, khóa chặt vào bóng lưng ướt đẫm của Lê Thanh Lịch. Tiếng nẹt điện "tạch tạch" xanh lét từ đầu chiếc dùi cui điện Bản cầm trên tay rít lên ghê rợn, xua đi chút ấm áp ít ỏi cuối cùng của đêm muộn dầm dề nước.
Lịch không dám quay đầu lại. Cô ôm chặt chiếc ba lô canvas trước ngực bằng cánh tay trái, bảo vệ ống nghiệm Falcon chứa mẫu thịt heo sống nhiễm độc như bảo vệ chính sinh mạng mình. Bàn tay phải của cô, nơi bị mảnh thủy tinh vỡ trong bãi rác cắt sâu một đường dài, đang run lên bần bật vì đau đớn. Máu đỏ tươi rỉ qua kẽ găng tay cao su rách nát, hòa cùng nước mưa đen ngòm và dịch bẩn của bãi rác, tạo nên một cảm giác rát buốt thấu xương. Cô biết, vi khuẩn tai xanh hoại tử và độc chất formaldehyde bám trên đống thịt thối ngoài kia đang len lỏi vào vết thương mở của mình, nhưng lý trí không cho phép cô chùn bước. Nếu để Bản bắt giữ lúc này, mẫu vật chứng sống duy nhất chứng minh hành vi sử dụng heo dịch của Bếp Việt sẽ bị tiêu hủy vĩnh viễn dưới gót ủng của gã.
"Đứng lại! Con mụ Lịch! Mày ăn cắp cái gì của trường?" Tiếng bước chân của Bản giẫm rầm rập trên vũng nước sũng, khoảng cách giữa gã và Lịch thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy năm mét. Con hẻm cụt dẫn ra đường lộ Bình Tân phía trước dường như dài ra vô tận dưới cơn giông.
Đúng lúc Lịch tưởng chừng như sức lực đã cạn kiệt và chuẩn bị phải dùng chiếc ba lô làm lá chắn hứng chịu cú quật của dùi cui điện, tiếng động cơ xe máy gầm rú điên cuồng từ đầu hẻm dội lại. Ánh đèn pha của chiếc Wave cũ quét một đường vòng cung chói mắt, rọi thẳng vào mặt Bản khiến gã bảo vệ chói mắt, loạng choạng lùi lại một bước.
Nguyễn Minh Đức – người tài xế xe ôm công nghệ nghĩa khí – phanh gấp, bánh xe trượt một vệt dài trên mặt đường nhựa sũng nước mưa.
"Chị Lịch! Lên xe mau!" Đức hét lớn, tay trái với ra phía sau kéo mạnh vai áo Lịch.
Cùng lúc đó, từ hướng ngược lại của con hẻm hẹp, chiếc xe tải đông lạnh 2.5 tấn của anh rể Nguyễn Văn Nam đột ngột lao tới. Tiếng còi hơi gầm rú dữ dội xé rách không gian. Nam điệu nghệ đánh lái, thân xe tải to lớn cồng kềnh ép sát vào bờ tường gạch, chắn ngang con hẻm hẹp và cô lập hoàn toàn Bản ở phía sau. Bản tức giận đập mạnh dùi cui điện vào thành xe tải của Nam, miệng chửi bới om sòm, nhưng chiếc cabin cao lớn đã khóa chặt cửa. Tiếng động cơ diesel của chiếc xe tải gầm rú như một bức tường thép kiên cố, bẻ gãy hoàn toàn hướng truy đuổi của gã bảo vệ.
Lịch dùng chút sức tàn nhảy lên yên sau xe của Đức. Đức lập tức rú ga, chiếc Wave cũ vọt đi như một mũi tên trong màn mưa bong bóng, để lại sau lưng tiếng la hét bất lực của Bản và tiếng còi xe tải gầm vang của Nam.
***
Nửa tiếng sau, chiếc xe máy của Đức dừng lại dưới chân cầu vượt thép quận 3, nơi chiếc xe tải của Nam đã đợi sẵn từ trước nhờ lối đi tắt quen thuộc của giới chạy xe đêm. Lịch bước xuống xe, người run lên bần bật vì lạnh và mất máu.
"Chị Lịch, tay chị chảy nhiều máu quá!" Đức hốt hoảng nhìn bàn tay phải đẫm máu của cô dưới ánh đèn đường vàng vọt.
"Không sao... cứu được mẫu thịt sống là tốt rồi," Lịch thều thào, giọng cô khản đặc. Cô vội vã mở ba lô, kiểm tra chiếc hộp xốp giữ lạnh mini. Ống nghiệm Falcon vẫn nguyên vẹn dưới lớp đá gel mát lạnh. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang Nam: "Anh Nam, anh Đức... cảm ơn hai người. Nếu không có hai anh đêm nay, em đã bị chúng giữ lại rồi."
Nam bước xuống từ cabin xe tải, gương mặt lầm lì sạm khói thuốc lá hiện rõ vẻ lo lắng: "Dì hai, dì liều mạng quá. Thằng Bản đó là giang hồ hoàn lương, nó sẵn sàng ra tay độc thủ đấy. Giờ dì định mang cái này đi đâu?"
"Đến VietLab," Lịch kiên định nhìn hai người đàn ông. "Bạn học cũ của em, Lâm Văn Đạt, đang đợi ở đó. Chúng ta phải chạy sắc ký lỏng HPLC ngay lập tức trước khi formaldehyde bay hơi hoặc mẫu thịt bị phân hủy sinh học."
Nam gật đầu, mở cửa cabin: "Lên xe đi dì hai. Xe của tôi có rèm che, di chuyển qua các camera giao thông quận Bình Tân sẽ an toàn hơn. Thằng Đức chạy xe máy theo sau hỗ trợ cảnh giới."
Trong khoang cabin ấm áp của chiếc xe tải, Lịch dùng bộ sơ cứu y tế thô sơ tháo chiếc găng tay cao su rách nát ra. Vết cắt ở lòng bàn tay phải của cô sâu hoắm, thịt ở mép vết thương đã bắt đầu thâm lại và có mùi tanh nồng khó chịu của dịch bẩn bãi rác. Cô cắn chặt răng, đổ cồn sát trùng trực tiếp lên vết thương. Cơn đau buốt thấu xương khiến cô suýt ngất đi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô nhanh chóng băng bó lại bằng gạc vô trùng, mắt không rời chiếc hộp xốp giữ lạnh đặt bên cạnh. Nỗi ám ảnh về cái chết của người cha quá cố mười năm trước vì ngộ độc hóa chất bảo quản nông sản lậu bỗng chốc hiện về, siết chặt lấy lồng ngực cô. Cha cô đã chết trong cô độc vì không ai tin lời cảnh báo của ông. Hôm nay, cô không được phép để các học sinh trường Chu Văn An, bao gồm cả bé Minh Khang và Gia Bảo, phải chịu chung số phận đau đớn đó.
Lúc 5 giờ 15 phút sáng, chiếc xe tải của Nam đỗ xịch trước cổng sau của phòng kiểm nghiệm độc lập VietLab nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ ở quận 3. Lâm Văn Đạt – chàng kỹ thuật viên phòng lab với chiếc áo blouse xám sờn cũ và cặp kính cận dày cộp – đã đứng đợi sẵn bên cánh cửa sắt hé mở.
"Lịch! Trời đất ơi, sao bà ra nông nỗi này?" Đạt thốt lên kinh ngạc khi nhìn thấy Lịch bước xuống xe với bộ quần áo dính đầy bùn đất bãi rác và bàn tay phải băng bó đẫm máu.
"Đạt, cứu mẫu này giúp tôi," Lịch không kịp giải thích, cô run rẩy trao chiếc hộp xốp giữ lạnh cho bạn. "Đây là mẫu thịt sống chưa qua chế biến lấy trực tiếp từ bãi rác nhà bếp trường Chu Văn An. Nó bị nhiễm formaldehyde công nghiệp nồng độ cao và có thể cả vi khuẩn tai xanh. Ông phải chạy sắc ký lỏng HPLC định lượng khẩn cấp ngoài giờ giúp tôi."
Đạt nhận lấy ống nghiệm Falcon từ hộp xốp. Dù nắp ống đã vặn chặt, nhưng khứu giác nhạy bén của một người làm thí nghiệm lâu năm vẫn giúp Đạt ngửi thấy mùi hắc ngọt lịm, rát mắt đặc trưng của chất bảo quản ướp xác thoát ra từ kẽ nắp. Gương mặt Đạt trở nên cực kỳ nghiêm nghị:
"Mùi formaldehyde nồng thế này... bọn chúng điên rồi sao? Dùng thứ này bảo quản thịt cho trẻ con ăn à? Được rồi, bà vào trong rửa sạch vết thương đi. Tôi sẽ lén khởi động hệ thống máy sắc ký HPLC và chạy mẫu này ngay lập tức trước khi sếp của tôi đến vào giờ hành chính."
Lịch nhìn bóng Đạt vội vã đi vào phòng máy phân tích, lòng cô dâng lên một tia hy vọng mong manh. Cô ngồi bệt xuống chiếc ghế băng ở hành lang phòng lab, tựa đầu vào bức tường sơn bong tróc, nhắm mắt lại trong sự kiên cường xen lẫn kiệt sức tột cùng.
***
Sáng hôm sau, ngày 16 tháng 10. Trời Nam Khánh vẫn lầm thâm mưa phùn, bầu trời xám xịt như đổ chì lên những mái tôn của quận Bình Tân.
Lịch quay trở lại trường Tiểu học Chu Văn An bằng xe máy của Đức lúc 7 giờ 30 phút. Cô biết quyết định đình chỉ công tác của mình chắc chắn đã được soạn thảo xong, nhưng cô cần phải quay lại phòng y tế để lấy lại cuốn sổ tay ghi chép dinh dưỡng cá nhân và chiếc máy ghi âm Sony ICD-UX570 chứa file ghi âm cuộc gọi bảo kê của Trần Uy cùng những lời đe dọa của Tuyên.
Thế nhưng, ngay khi chiếc xe máy của Đức vừa dừng lại trước cổng trường, không khí icy, ngột ngạt bao trùm lấy không gian đã báo hiệu một điềm chẳng lành. Các phụ huynh đưa con đi học đứng túm năm tụm ba ngoài cổng, xầm xì bàn tán và chỉ trỏ về phía cô với ánh mắt đầy ngờ vực, kỳ thị. Tiếng loa phát thanh nội bộ của trường bắt đầu phát đi bản tin tuyên truyền về vệ sinh an toàn thực phẩm với giọng đọc oang oang, giả tạo của nhân viên hành chính.
Lịch vừa bước đến cổng sắt phụ thì bóng dáng thô kệch của Trần Văn Bản đã lù lù xuất hiện chặn đứng lối đi. Gương mặt đầy sẹo của gã bảo vệ ác ôn hằn lên nụ cười đắc thắng, khinh bỉ. Gã khoanh hai tay trước ngực, chiếc dùi cui điện dắt bên hông khẽ rung nhẹ theo nhịp bước chân gã:
"Đi đâu đấy con mụ Lịch? Trường này không còn chỗ cho loại tâm thần hoang tưởng như mày nữa đâu. Biến đi trước khi tao gọi công an phường đến xích cổ mày vì tội đột nhập bất hợp pháp đêm qua!"
"Tôi quay lại để lấy đồ dùng cá nhân và tài liệu nghiên cứu của mình. Anh không có quyền cấm tôi vào nơi làm việc khi chưa có quyết định kỷ luật chính thức bằng văn bản!" Lịch đứng thẳng, giọng cô điềm tĩnh nhưng đanh thép, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào gã bảo vệ.
"Ai bảo là chưa có quyết định chính thức?"
Một giọng nói lanh lảnh, lạnh lùng vang lên từ phía sau cánh cổng sắt. Trần Thị Mỹ Hạnh – Trưởng phòng Tổ chức Cán bộ của trường Chu Văn An – bước ra trong bộ đồ công sở nghiêm nghị, phẳng phiu. Gương mặt trung niên trang điểm kỹ lưỡng của bà ta không một chút cảm xúc, ánh mắt sắc sảo đầy vẻ hách dịch chĩa thẳng vào Lịch. Trên tay Hạnh là một tập tài liệu đóng dấu đỏ chói.
"Lê Thanh Lịch, cô nghe cho rõ đây," Hạnh dõng dạc công bố, cố tình nâng cao giọng để các phụ huynh xung quanh nghe thấy. "Thay mặt Ban Giám hiệu trường Tiểu học Chu Văn An, tôi chính thức công bố Quyết định đình chỉ công tác đột ngột đối với cô kể từ 7 giờ sáng ngày hôm nay, 16 tháng 10."
Hạnh chìa tờ văn bản qua khe cổng sắt. Dưới ánh sáng mờ đục của buổi sáng mưa phùn, dòng chữ đen in đậm đập thẳng vào mắt Lịch: *"Quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp đối với nhân viên y tế Lê Thanh Lịch vì hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chế phát ngôn nội bộ, tự ý thu thập mẫu thực phẩm trái phép khi chưa được sự đồng ý của Ban Giám hiệu, và cố ý dàn dựng thông tin giả mạo gây hoang mang dư luận xã hội, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của nhà trường."* Phía dưới là chữ ký tươi màu mực xanh cùng con dấu đỏ chói của Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên.
Lịch khẽ cười lạnh, bàn tay trái của cô đút sâu vào túi áo khoác, ngón tay chạm nhẹ vào chiếc máy ghi âm Sony vẫn đang nằm im lìm bảo mật. Cô nhìn thẳng vào mắt Hạnh:
"Vi phạm quy chế phát ngôn? Tự ý lấy mẫu trái phép? Ban giám hiệu các người dùng những danh nghĩa hành chính đê hèn này để bưng bít sự thật về hàng chục ca ngộ độc của học sinh lớp 2A ngày hôm qua sao? Các người có biết con trai chị Nhàn đang phải lọc máu cứu mạng ở bệnh viện không?"
"Cô im miệng đi!" Hạnh đập mạnh tập hồ sơ lên cánh cổng sắt, gương mặt bà ta co rút lại vì giận dữ khi thấy các phụ huynh xung quanh bắt đầu xôn xao. "Đó là do thời tiết thay đổi và nguồn nước sinh hoạt gia đình họ không đảm bảo vệ sinh! Đoàn thanh tra y tế quận đã có biên bản kết luận căng tin trường đạt chuẩn an toàn xuất sắc! Cô không có tư cách chuyên môn để phát ngôn bừa bãi ở đây. Bản bảo vệ, đuổi cô ta đi ngay lập tức!"
Bản bước tới một bước, bàn tay thô bạo của gã đưa ra định giật lấy chiếc túi xách cá nhân của Lịch để lục soát tang vật.
Thế nhưng, Lịch đã lường trước được đòn bẩn này. Cô dứt khoát lùi lại một bước, tay trái rút chiếc điện thoại thứ hai ra, bật chế độ quay video trực tiếp chĩa thẳng vào mặt Hạnh và Bản:
"Tôi đang ghi hình trực tiếp quy trình đuổi người trái luật lao động của các người. Tôi yêu cầu Trưởng phòng nhân sự làm rõ quy trình kỷ luật này có sự chứng kiến của đại diện công đoàn hay không? Nếu các người tự ý dùng bạo lực cưỡng chế tước đoạt tài sản cá nhân và đuổi nhân viên biên chế nhà nước không đúng trình tự pháp luật, đoạn video này sẽ lập tức được gửi thẳng lên Sở Lao động và các cơ quan báo chí lớn!"
Hạnh chột dạ. Nhìn chiếc camera điện thoại đang hướng về phía mình dưới sự chứng kiến của hàng chục phụ huynh học sinh đang đưa con đến lớp, bà ta biết nếu để xảy ra xô xát vật lý ngay trước cổng trường, hình ảnh của Chu Văn An sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trên mạng xã hội trước khi Trần Uy kịp can thiệp xử lý truyền thông.
Hạnh nghiến răng, giơ tay ngăn Bản lại, rồi quay đầu hướng về phía sảnh hiệu bộ hét lớn:
"Mỹ Linh! Mang cái hộp đồ cá nhân của con mụ này ra đây mau!"
Từ góc hành lang tối tăm của phòng y tế, Nguyễn Mỹ Linh – cô trợ lý trẻ tuổi – ôm một chiếc hộp các-tông nhỏ chứa vài cuốn sổ sách và đồ dùng cá nhân của Lịch bước ra. Gương mặt Mỹ Linh tái mét, đôi mắt đỏ hoe vì khóc cả đêm. Dưới sự giám sát chặt chẽ của Bản và Hạnh, Mỹ Linh run rẩy bước đến sát cổng sắt, trao chiếc hộp cho Lịch.
Khi hai bàn tay chạm nhau qua khe cổng sắt, Mỹ Linh khẽ siết nhẹ lấy bàn tay trái của Lịch. Dưới đáy chiếc hộp các-tông, Mỹ Linh đã lén nhét vào tay Lịch một mảnh giấy nhỏ gấp tư. Lịch khẽ gật đầu nhẹ để trấn an cô trợ lý trẻ, rồi ôm chặt chiếc hộp đồ cá nhân quay lưng bước đi.
Cô đứng cô độc dưới làn mưa phùn lạnh ngắt ngoài cổng trường Chu Văn An. Tiếng nhạc thiếu nhi từ chiếc loa phát thanh của trường vang lên vui nhộn, đối lập hoàn toàn với nỗi cay đắng, bất công đang đè nặng lên lồng ngực cô. Cô đã bị tước đi quyền làm việc, bị trục xuất hành chính khỏi ngôi trường cô từng gắn bó, trở thành một kẻ thất nghiệp tạm thời bị bôi nhọ danh dự.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi quần Lịch rung lên dồn dập. Màn hình hiển thị số điện thoại của bác sĩ Trần Quốc Bảo.
Lịch vội vã áp điện thoại lên tai, linh cảm về một điềm gở xộc thẳng lên lồng ngực. Giọng nói của bác sĩ Bảo vang lên qua điện thoại, không còn sự điềm tĩnh thường ngày của một bác sĩ nhi khoa, mà đầy sự hoảng loạn, gấp gáp giữa tiếng ồn ào dồn dập của máy móc phòng cấp cứu:
"Chị Lịch... Thằng bé Gia Bảo, con trai chị Nhàn... Thận của nó bị suy cấp tính rồi! Chỉ số creatinine trong máu vọt lên hơn một ngàn, thằng bé đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu do urê huyết cao... Chị đến bệnh viện ngay đi! Ban giám đốc bệnh viện đang bị Trần Uy ép buộc phải ký biên bản xác nhận ngộ độc do thời tiết để đổi lấy tiền viện phí bịt miệng chị Nhàn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!