Nhạc nềnRecollection

Đêm Mưa Ở Bãi Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rầm rập đổ xuống quận Bình Tân lúc hơn ba giờ sáng. Nước mưa xối xả tràn qua những máng xối rỉ sét của khu chung cư cũ nơi Lê Thanh Lịch sinh sống, dội xuống mặt đường nhựa loang lổ ổ gà tạo thành những vũng nước đen ngòm, nhờ nhờ mỡ bẩn. Lịch đứng trước tấm gương ố vàng trong nhà vệ sinh nhỏ hẹp, nhìn gương mặt nhợt nhạt của mình phản chiếu qua lớp kính mờ hơi nước. Đôi mắt cô hằn sâu những tia máu đỏ vì cả đêm không chợp mắt.


Cô cẩn thận mặc bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh sẫm sờn cũ – bộ đồ cô mượn của chị Thanh Nhã từ sạp thịt chợ Bình Tân. Cô búi gọn mái tóc dài, giấu kỹ dưới chiếc mũ vải sẫm màu. Trong chiếc túi vải chống nước đeo chéo sát hông, cô xếp gọn ba ống nghiệm Falcon 50ml rỗng, chiếc kẹp y tế inox dài, hai cặp găng tay cao su dày và chiếc hộp xốp giữ lạnh mini chứa vài túi đá gel nhỏ. Cô phải đi. Bác sĩ Bảo đã báo tin con trai chị Nhàn đang trong tình trạng nguy kịch tại Khoa Nhi. Miếng thịt chín cô tráo đổi được hôm qua chỉ là chứng cứ gián tiếp. Bọn Bếp Việt và Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên chắc chắn sẽ ngụy biện rằng quy trình nấu nướng của căng tin làm hỏng thịt, hoặc do nguồn nước, hoặc do gia vị nhiễm bẩn. Để đóng đinh tội ác của chúng trước pháp luật, cô cần mẫu thịt heo sống, chưa qua chế biến, còn nguyên vẹn những thớ thịt tai xanh hoại tử tẩm hóa chất bảo quản công nghiệp từ lò mổ lậu trước khi chúng bị xe rác đô thị cuốn đi lúc bốn giờ rưỡi sáng.


Lịch đi bộ dưới mưa, che chiếc ô đen rách một góc để tránh sự chú ý. Gió lùa lạnh buốt qua lớp vải ướt bám chặt vào da thịt cô. Cổng sau trường Tiểu học Chu Văn An hiện ra mờ ảo dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhòe nhoẹt nước mưa.


Áp dụng kỹ thuật xâm nhập hiện trường góc chết, Lịch tắt điện thoại, cẩn thận di chuyển áp sát bờ tường gạch cũ bám đầy rêu xanh. Anh Bảy thợ điện từng chỉ cho cô sơ đồ camera an ninh cổng sau. Có một góc chết rộng khoảng hai mét chạy dọc theo chân tường phía sau phòng bảo vệ, nơi chiếc camera xoay Hikvision không thể quét tới do bị che khuất bởi tán cây trứng cá xum xuê. Lịch nín thở, bước từng bước nhẹ nhàng, đôi giày vải cũ sũng nước không hề phát ra tiếng động. Cô tiếp cận chiếc cổng phụ bằng sắt dẫn vào khu tập kết rác thải.


Một bóng người gầy gò, lưng hơi còng bước ra từ bóng tối hành lang nhà bếp. Đó là chị Ba Đờn, người tạp vụ tốt bụng dọn dẹp căng tin trường. Chị mặc bộ đồ lao công màu xanh sẫm dính bẩn, chân đi ủng cao su đen cao cổ. Gương mặt khắc khổ của chị hiện rõ vẻ lo âu tột độ dưới chiếc nón lá rách vành. Chị Ba Đờn khẽ vẫy tay, tay run run tra chiếc chìa khóa phụ vào ổ khóa cổng sắt. Tiếng xích sắt khẽ reo lên một tiếng cực nhỏ, rợn người. Chị kéo hé cánh cổng vừa đủ cho Lịch lách qua.


"Cô Lịch... nhanh lên cô," chị Ba Đờn thì thào, giọng run lên vì sợ hãi. "Thằng Bản bảo vệ ác ôn hôm nay trực đêm. Nó vừa đi tuần một vòng bãi xe xong, giờ đang ngồi trong phòng trực uống trà ấm. Cứ khoảng hai mươi phút nó lại đi rọi đèn pin một lần. Xe rác quận thì đúng bốn giờ rưỡi là họ đến hốt sạch đấy."


"Em cảm ơn chị. Chị cứ đứng ở góc hành lang cảnh giới, có động tĩnh gì chị gõ nhẹ vào vách tôn nhé," Lịch siết nhẹ bàn tay lạnh ngắt của chị Ba Đờn để trấn an, rồi nhanh chóng lách người vào trong.


Lịch bước vào bãi tập kết rác thải sau nhà bếp trường Chu Văn An. Mùi hôi thối nồng nặc của thức ăn thừa phân hủy lâu ngày, hòa quyện với mùi ẩm mốc của nước mưa và rác thải sinh hoạt xộc thẳng vào mũi cô. Cơn mưa xối xả dội xuống những đống rác chất cao như núi nhỏ, làm rỉ ra những dòng nước đen ngòm, nhờ nhờ mỡ bẩn chảy loang lổ trên nền xi măng xám xịt. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ ngọn đèn cao áp ngoài đường lộ, Lịch quỳ thụp xuống bên cạnh dãy thùng rác công nghiệp màu xanh lá cỡ lớn. Cô đeo găng tay cao su dày, hít một hơi sâu để nén cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng.


Thực hiện kỹ năng lấy mẫu ngầm không tiếng động, Lịch bắt đầu bới các túi rác đen lớn. Đống rác dính dầy mỡ heo đông đặc, xương gà rỉ nước vàng và những khay cơm thừa trương sình. Khứu giác nhạy bén của cô hoạt động hết công suất. Cô lọc bỏ mùi chua thối của thức ăn phân hủy để tìm kiếm một mùi hương đặc trưng: mùi hắc nhẹ, ngọt lịm nhưng lạnh lùng của formaldehyde ẩn sâu dưới mùi thuốc tẩy clo cực mạnh.


"Không phải túi này... đây là rác văn phòng," Lịch lẩm bẩm, đôi tay thọc sâu vào túi rác thứ ba. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, những hạt mưa lớn quất rát rạt vào lưng áo bảo hộ của cô, làm lạnh buốt cả sống lưng. Từ phía xa, tiếng động cơ gầm rú trầm đục của chiếc xe rác đô thị vang lên, xé rách màn đêm tĩnh mịch. Tiếng còi xe rác bóp "bíp bíp" báo hiệu đang rẽ vào con hẻm dẫn đến cổng sau trường. Thời gian chỉ còn chưa đầy năm phút.


Lịch bắt đầu hoảng loạn. Mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với nước mưa chảy ròng ròng trên mặt cô. Cô giật mạnh một túi rác đen thắt nút chặt bằng dây bẹ đỏ nằm khuất sau gầm chiếc xe đẩy rác. Ngay khi nút thắt bị đứt, một luồng mùi hắc nồng nặc, ngọt lợm và rát mắt xộc thẳng vào mặt cô. Lịch mừng rỡ tột cùng. Bên trong túi rác là những tảng thịt heo sống rỉ nước vàng nhạt, thớ thịt thâm đen, loang lổ những vết hoại tử màu xanh xám của thịt heo dịch tai xanh giá rẻ từ lò mổ lậu. Bề mặt thịt nhớp nháp một lớp dịch nhầy dính bẩn, nồng nặc mùi thuốc tẩy clo pha lẫn formaldehyde nồng độ cao dùng để khử mùi hôi thối trước khi chế biến. Đây chính là vật chứng nguồn thô cô tìm kiếm bấy lâu!


Lịch cố gắng dùng lực kéo cả túi rác lớn ra ngoài để mang đi bảo quản. Nhưng lớp nilon của túi rác bị mục nát do ngâm nước mưa lâu ngày. "Xoạc!" Một tiếng rách sắc lẹm vang lên. Chiếc túi rác rách toác, những miếng thịt heo thối rữa, trơn tuột dính đầy dịch nhầy vàng đổ tung tóe ra nền đất xi măng, hòa vào dòng nước mưa đen ngòm.


"Chết tiệt!" Lịch khẽ rên rỉ. Thời gian không còn nữa. Tiếng xích sắt cổng phụ ngoài hẻm đã lách cách mở để đón xe rác vào. Cô buộc phải quỳ rạp xuống, dùng đôi bàn tay trần dính đầy găng tay cao su bốc từng miếng thịt heo thối rữa dính dịch nhầy bỏ vào ống nghiệm Falcon 50ml. Trong đống hỗn lộn rác thải đó, có những mảnh bóng đèn thủy tinh vỡ vụn của nhà bếp vứt bừa bãi. "Phập!" Một mảnh thủy tinh sắc lẹm đâm xuyên qua lớp găng tay cao su mỏng, găm sâu vào lòng bàn tay phải của Lịch.


Cơn đau nhói buốt xộc thẳng lên đại não. Máu đỏ tươi lập tức tuôn ra, hòa cùng nước mưa và dịch nhầy của thịt thối. Lịch nghiến chặt răng để không phát ra tiếng thét. Cô biết nguy cơ nhiễm trùng uốn ván và vi khuẩn tai xanh từ thịt thối là cực kỳ cao, nhưng cô không thể dừng lại. Cô dùng bàn tay trái run rẩy vặn chặt nắp ống nghiệm Falcon, nhét nhanh vào chiếc hộp giữ lạnh mini trong ba lô.


Đúng lúc đó, ánh đèn pin cực sáng đột ngột quét qua những đống rác, rọi thẳng về phía lối đi nhỏ sau nhà bếp. Tiếng bước chân nặng nề của ủng cao su giẫm rầm rập trên nền nước mưa vang lên dồn dập. Đội trưởng bảo vệ ác ôn Trần Văn Bản đang cầm chiếc đèn pin tuần tra đêm siêu sáng, lững thững đi về phía bãi rác. Gương mặt đầy sẹo của gã hằn lên sự dữ tợn dưới ánh đèn lờ mờ.


"Ai đó? Đứa nào lảng vảng ở bãi rác giờ này?" Bản quát lớn, tay đặt sẵn lên chiếc dùi cui điện dắt bên hông. Ánh đèn pin quét qua quét lại, chỉ còn cách đống rác nơi Lịch đang nấp chưa đầy ba mét.


Lịch nín thở, ép chặt thân người ướt đẫm vào khoảng trống hẹp giữa chiếc xe đẩy rác rỉ sét và bức tường tôn. Bàn tay phải của cô vẫn đang chảy máu ròng rọc, những giọt máu đỏ rơi xuống dòng nước mưa đen ngòm dưới chân.


Từ góc hành lang nhà bếp, chị Ba Đờn nhìn thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc của Lịch. Chị nghiến răng dũng cảm hành động. Chị lén dùng chân đá mạnh vào chiếc xô sắt đựng nước lau sàn đặt ở góc hành lang vắng người gần khu bãi xe giáo viên.


"Xoảng! Rầm rầm!"


Tiếng kim loại va đập chói tai vang dội khắp khoảng sân trường tĩnh lặng, át cả tiếng mưa rơi. Bản giật mình, lập tức quay ngoắt ánh đèn pin về phía bãi xe giáo viên:


"Đứa nào phá hoại đó? Đứng lại!"


Nghĩ rằng có trộm đột nhập bãi xe, Bản cầm dùi cui điện, chạy rầm rập về phía bãi xe giáo viên để kiểm tra, bỏ lại bãi rác phía sau lưng.


Lịch tranh thủ cơ hội ngàn vàng, ôm chặt chiếc ba lô chứa mẫu vật chứng sống thoát khỏi đống rác. Cô lướt nhanh qua cổng phụ, chị Ba Đờn vội vã khóa xích lại để xóa dấu vết. Nhưng ngay khi Lịch vừa bước ra khỏi cổng phụ để hướng ra con hẻm tối tăm, cô chợt khựng lại. Tiếng bước chân chạy rầm rập quay trở lại vang lên từ phía sau. Bảo vệ Bản đã nhận ra tiếng xô sắt chỉ là cái bẫy đánh lạc hướng. Gã quay đầu lại, ánh đèn pin cực sáng rọi thẳng vào bóng lưng ướt đẫm của Lịch đang chạy trốn trong con hẻm hẹp không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!