Nhạc nềnRecollection

Chiêu Bài Đánh Lạc Hướng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sập cửa nặng nề của văn phòng Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên vẫn còn ong ong bên tai Lê Thanh Lịch khi cô bước ra ngoài hành lang dãy nhà hiệu bộ. Cái nắng hầm hập lúc gần hai giờ chiều của quận Bình Tân hắt qua những ô cửa kính lớn, tạo thành những vệt sáng chói gắt, nóng hổi trên nền gạch men bóng loáng. Không khí đặc quánh mùi nước lau sàn công nghiệp rẻ tiền pha lẫn cái ngột ngạt của một ngày giông bão. Lịch dừng lại một nhịp bên góc hành lang khuất bóng camera, cô thọc tay vào túi áo blouse trắng, ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt nhám của chiếc máy ghi âm kỹ thuật số Sony ICD-UX570. Cô khẽ gạt lẫy trượt bên hông máy để dừng ghi âm. Đốm sáng đỏ tắt đi, tệp âm thanh chứa đựng lời đe dọa trắng trợn của Tuyên cùng giọng nói thâm hiểm của Phó Giám đốc Sở Trần Uy đã được lưu lại an toàn.


Nhưng Lịch không có thời gian để thở phào. Lời chỉ đạo của Trần Uy qua điện thoại vẫn như một gọng kìm siết chặt lấy tâm trí cô: "Dọn dẹp sạch sẽ nhân sự phòng y tế cho tôi!" Tuyên đã ra lệnh cho Đỗ Mạnh Hùng soạn thảo quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp đối với cô. Điều đó có nghĩa là chỉ trong vòng mươi, mười lăm phút nữa, Hùng sẽ dẫn theo đội bảo vệ xuống niêm phong phòng y tế và tịch thu toàn bộ tài liệu, mẫu thử.


Lịch siết chặt quai chiếc túi xách cá nhân, bước đi thật nhanh về phía dãy nhà trệt nằm cuối sân trường. Đầu óc cô hoạt động với tốc độ tối đa của một nhà nghiên cứu độc chất lâm sàng. Đối thủ của cô không chỉ là một gã hiệu trưởng tham lam cấp cơ sở, mà là cả một mạng lưới lợi ích nhóm vĩ mô được bảo kê từ cấp sở. Chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu nhất để tiêu hủy vật chứng vật lý – ống nghiệm Falcon chứa mẫu thịt heo kho tàu nhiễm formaldehyde mà cô đang giấu trong tủ lạnh y tế.


"Phải bảo vệ bằng được mẫu thịt," Lịch tự nhủ, bước chân cô dồn dập trên khoảng sân trường nắng cháy. Nếu mất đi mẫu vật chứng gốc này, mọi nỗ lực của cô, mọi nỗi đau của các học sinh đang nằm viện cấp cứu, bao gồm cả bé Khang cháu ruột cô, sẽ bị bóp méo thành một sự cố "cảm nắng" khách quan.


Khi Lịch đẩy cửa bước vào phòng y tế, Nguyễn Mỹ Linh – cô trợ lý trẻ tuổi – lập tức đứng bật dậy từ chiếc ghế xoay. Gương mặt Mỹ Linh tái mét, đôi bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy, quầng thâm mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn tột độ sau một buổi trưa chứng kiến hàng chục học sinh nôn mửa.


"Chị Lịch! Chị về rồi!" Mỹ Linh nói, giọng run bắn lên. "Ban nãy em thấy thầy Kiệt đi qua đây với vẻ mặt rất lạ... Rồi em nghe mấy cô bên văn phòng xầm xì là Hiệu trưởng đang họp khẩn cấp để kỷ luật chị. Có thật không chị? Họ... họ sẽ đuổi việc chúng ta sao?"


Lịch bước đến bên Mỹ Linh, đặt hai tay lên vai cô gái trẻ, dùng lực nhẹ để trấn an. Sự điềm tĩnh, lạnh lùng của Lịch lúc này giống như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão.


"Mỹ Linh, nghe chị nói thật kỹ," Lịch nhìn thẳng vào mắt trợ lý, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ. "Quyết định đình chỉ công tác của chị đã được ký. Đỗ Mạnh Hùng chuẩn bị dẫn bảo vệ xuống đây để niêm phong căn phòng này và tịch thu mẫu thịt bẩn trong tủ lạnh. Chúng ta chỉ có tối đa năm phút trước khi chúng ập đến."


Mỹ Linh nghe xong, hai đầu gối như muốn khuỵu xuống. Cô lắp bắp: "Vậy... vậy chúng ta phải làm sao? Mang mẫu thịt chạy trốn sao chị? Cổng trường đã bị bảo vệ Bản khóa xích rồi, họ lục soát túi xách của tất cả mọi người ra vào!"


"Không, chạy trốn lúc này là tự nhận tội," Lịch lắc đầu, đôi mắt sau gọng kính cận lóe lên một tia sáng mưu trí. "Chúng ta sẽ chơi trò chiêu bài thế thân. Chị đã lường trước việc chúng sẽ lục soát phòng y tế. Mỹ Linh, em còn giữ chìa khóa dự phòng của tủ đông y tế không?"


"Dạ... dạ còn. Em luôn để trong hộp thuốc sơ cứu cá nhân."


"Tốt. Lấy nó ra ngay. Chúng ta sẽ tráo mẫu."


Lịch nhanh chóng mở chiếc tủ lạnh y tế chuyên dụng ở góc phòng. Hơi lạnh phả ra mang theo mùi thuốc sát trùng đặc trưng. Cô thọc tay xuống dưới đáy khay đựng đá gel dự phòng, lấy ra chiếc túi giữ nhiệt cá nhân màu bạc. Bên trong là ống nghiệm Falcon 50ml chứa miếng thịt heo kho tàu dai như cao su, bốc mùi hắc nhẹ của formaldehyde – vật chứng sinh mạng của cả vụ án.


Lịch rút ống nghiệm thật ra, nhét nhanh vào chiếc hộp giữ nhiệt y tế chuyên dụng nhỏ hơn mà cô đã chuẩn bị sẵn trong chiếc ba lô canvas cá nhân của mình. Sau đó, cô quay sang chiếc bàn làm việc, lấy một ống nghiệm Falcon rỗng hoàn toàn giống hệt từ trong tủ vật tư tiêu hao.


"Mỹ Linh, trong tủ lạnh của em còn hộp cơm trưa ăn dở không?" Lịch hỏi nhanh.


"Dạ... còn nửa miếng thịt nạc luộc em mua ở siêu thị Coopmart sáng nay chưa ăn hết..." Mỹ Linh vội vàng chạy đến chiếc tủ cá nhân, lấy ra chiếc hộp nhựa nhỏ đựng miếng thịt heo luộc trắng phao, sạch sẽ.


Lịch dùng kẹp y tế gắp miếng thịt luộc sạch của Mỹ Linh bỏ vào ống nghiệm Falcon mới. Cô nhỏ vào đó vài giọt nước muối sinh lý để tạo độ ẩm, vặn chặt nắp lại. Tiếp theo, cô lấy chiếc bút lông dầu màu đen, nắn nót viết lên nhãn dán của ống nghiệm dòng chữ giống hệt ống nghiệm thật: *"Mẫu thử ngày 15/10 - Thịt kho tàu (Căng tin)"*.


Lịch đặt ống nghiệm giả vào đúng vị trí của ống nghiệm thật dưới đáy khay đá gel trong tủ lạnh y tế, khóa tủ lại như cũ. Toàn bộ quá trình tráo đổi diễn ra trong vòng chưa đầy ba phút với sự chính xác, lạnh lùng của một kỹ thuật viên phòng lab lão luyện.


"Chị Lịch... như vậy có lừa được họ không?" Mỹ Linh hỏi, mắt không rời khỏi chiếc tủ lạnh.


"Đỗ Mạnh Hùng và bảo vệ Bản là những kẻ ngoại đạo về mặt hóa thực phẩm," Lịch vừa nói vừa nhanh chóng xếp chiếc máy ghi âm Sony và hộp giữ nhiệt chứa mẫu thịt thật vào sâu dưới đáy ba lô cá nhân, phủ lên trên bằng một chiếc áo khoác gió sẫm màu và vài cuốn sổ tay dinh dưỡng. "Chúng chỉ cần tìm thấy một ống nghiệm có nhãn mác ghi chữ 'mẫu thử' để mang về nộp mạng cho Tuyên tiêu hủy. Chúng sẽ không đủ kiên nhẫn để kiểm tra xem bên trong là thịt thối tẩm hóa chất hay thịt sạch siêu thị. Điều quan trọng là em phải tỏ ra thật tự nhiên, thật sợ hãi khi chúng bước vào."


Ngay khi Lịch vừa kéo khóa chiếc ba lô canvas lại, những tiếng đập cửa rầm rầm, thô bạo vang lên từ phía cửa chính phòng y tế. Tiếng xích sắt va vào cửa kính tạo ra những âm thanh chói tai, dồn dập.


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính đột xuất!" Giọng nói hách dịch, oang oang của Đỗ Mạnh Hùng vang lên từ bên ngoài.


Mỹ Linh giật bắn mình, nhìn Lịch đầy cầu cứu. Lịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho trợ lý mở cửa.


Mỹ Linh bước đến, run rẩy tra chìa khóa vào ổ. Ngay khi chốt cửa vừa mở, cánh cửa bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài khiến Mỹ Linh loạng choạng lùi lại vài bước. Trưởng phòng Hành chính Đỗ Mạnh Hùng bước vào trước. Gã mặc bộ đồ công sở tối màu, gương mặt xương xẩu hằn rõ vẻ đắc thắng, tay cầm một tập hồ sơ kẹp bảng trình ký. Theo sau gã là Trần Văn Bản – Trưởng đội bảo vệ trường. Bản có dáng người thô kệch, gương mặt đầy những vết sẹo cũ của những năm tháng lăn lộn giới giang hồ trước khi được Tuyên thu nhận. Gã mặc bộ đồng phục bảo vệ sờn vai dính bẩn, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện công suất cao, ánh mắt hung dữ đảo nhanh một lượt khắp căn phòng.


"Ủa, cô Lịch vẫn chưa thu dọn đồ đạc để rời khỏi trường sao?" Hùng khẽ nhếch mép cười lạnh, đặt tập hồ sơ xuống chiếc bàn khám bệnh. "Quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp của cô do Hiệu trưởng ký đã có hiệu lực từ mười phút trước rồi. Kể từ bây giờ, cô không còn là nhân viên của trường Chu Văn An nữa."


Lịch đứng thẳng bên cạnh bàn làm việc, hai tay buông thõng tự nhiên, phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng:


"Thưa ông Hùng, quyết định kỷ luật hành chính cần phải được tống đạt bằng văn bản chính thức và có thời gian bàn giao công việc theo đúng Luật Lao động. Ông dẫn bảo vệ vào đây đập cửa khi chưa có sự chứng kiến của công đoàn là vi phạm quy trình hành chính."


"Quy trình?" Hùng bật cười lớn, gõ gõ ngón tay lên tập hồ sơ. "Ở cái trường này, lệnh của Hiệu trưởng chính là quy trình! Cô tự ý lấy mẫu thực phẩm của nhà bếp, tự ý làm xét nghiệm giả mạo để vu khống nhà trường đầu độc học sinh, gây hoang mang dư luận nghiêm trọng. Chúng tôi đình chỉ cô để phục vụ công tác điều tra nội bộ là còn nhẹ đấy! Anh Bản, tiến hành lục soát và niêm phong toàn bộ tài sản, tài liệu trong phòng y tế này cho tôi!"


Trần Văn Bản gầm gừ một tiếng trong cổ họng, bước sầm sập về phía tủ tài liệu cá nhân của Lịch. Gã thô bạo giật tung các ngăn kéo, hất vung vãi những hộp băng cá nhân, ống nghe y tế và các tệp hồ sơ sức khỏe học sinh xuống nền nhà gạch bông. Tiếng giấy tờ rơi rào rào, tiếng hộp nhựa va đập tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn, đầy bạo lực.


Mỹ Linh đứng nép sát vào góc tường, hai vai run lên bần bật, nước mắt chực trào ra. Cô cố gắng cúi đầu để tránh ánh mắt dò xét của Hùng, đôi tay nắm chặt gấu áo blouse như để ngăn mình không hét lên vì sợ hãi.


Lịch vẫn đứng im lặng, mắt quan sát từng cử động của Bản. Trong lòng cô thầm tính toán: Bản đang cố tình lục soát tủ tài liệu trước để tạo áp lực tâm lý, nhưng mục tiêu thực sự của chúng chắc chắn là chiếc tủ lạnh y tế.


Đúng như dự đoán, sau khi lục tung đống hồ sơ giấy tờ mà không tìm thấy gì khả nghi, Bản quay sang nhìn Hùng, khẽ hất hàm về phía chiếc tủ lạnh y tế chuyên dụng đặt ở góc phòng.


"Trưởng phòng, còn cái tủ lạnh này khóa chặt lắm. Chắc đồ nằm trong đây."


Hùng bước tới, nhìn chiếc khóa cơ của tủ lạnh rồi quay sang Lịch, giọng nói đầy hách dịch:


"Cô Lịch, mở khóa tủ lạnh ra ngay! Hay là để anh Bản dùng búa bẻ khóa?"


Lịch khẽ thở dài, phong thái tỏ vẻ miễn cưỡng và bất lực. Cô chậm rãi thò tay vào túi quần, lấy ra chùm chìa khóa phòng y tế, bước đến tra chìa vào ổ khóa tủ lạnh. Tiếng "cạch" nhẹ vang lên, cánh cửa tủ lạnh mở ra, phả vào không gian luồng hơi lạnh buốt.


Bản lập tức gạt Lịch ra một bên, thò bàn tay to thô kệch vào bên trong tủ. Gã lật tung các khay đựng vắc-xin, gạt bỏ những hộp thuốc cảm cúm thông thường sang một bên. Đột ngột, mắt gã sáng lên khi nhìn thấy chiếc túi giữ nhiệt màu bạc nằm dưới đáy tủ lạnh. Gã giật mạnh chiếc túi ra, kéo khóa và lôi từ bên trong ra ống nghiệm Falcon 50ml dán nhãn *"Mẫu thử ngày 15/10 - Thịt kho tàu (Căng tin)"*. Bên trong ống nghiệm, miếng thịt nạc luộc sạch của Mỹ Linh nằm im lìm dưới lớp nước muối sinh lý.


"Đây rồi, Trưởng phòng!" Bản cười đắc thắng, để lộ hàm răng ám khói thuốc lá vàng ố. Gã giơ cao ống nghiệm lên trước ánh sáng.


Hùng bước tới, giật lấy ống nghiệm từ tay Bản. Gã nheo mắt nhìn dòng chữ viết tay của Lịch trên nhãn dán, rồi quay sang nhìn Lịch với ánh mắt đầy sự hả hê và khinh bỉ:


"Mẫu thử ngày 15/10... Cô Lịch ơi là cô Lịch, cô quả thực rất cẩn thận. Cô định mang cái thứ này ra ngoài để bôi nhọ danh dự của trường Chu Văn An và Công ty Bếp Việt đúng không? Nhưng tiếc là cô không có cơ hội đó nữa rồi."


Hùng rút từ trong túi quần ra một chiếc túi nilon có khóa zip chuyên dụng của phòng hành chính, bỏ ống nghiệm giả vào bên trong và kéo khóa lại. Gã dán một tờ phiếu niêm phong màu đỏ có chữ ký của gã lên miệng túi.


"Tôi tịch thu mẫu thử này dưới danh nghĩa tang vật vi phạm quy chế an toàn sinh học học đường của trường Chu Văn An," Hùng dõng dạc tuyên bố. "Mẫu thử này sẽ được chuyển giao cho Ban Giám hiệu để tiêu hủy theo đúng quy định phòng dịch. Cô Lịch, cô còn gì để nói không?"


Lịch nhìn chiếc túi niêm phong chứa ống nghiệm giả trên tay Hùng. Cô cố tình mím chặt môi, hai vai khẽ run nhẹ, tạo ra vẻ mặt của một kẻ vừa bị cướp mất lá bài tẩy cuối cùng, gương mặt hằn sâu sự thất vọng và bất lực tột cùng.


"Các ông không có quyền tiêu hủy vật chứng," Lịch nói, giọng cô run lên – một sự giả vờ hoàn hảo để đánh lừa đối thủ. "Đó là mẫu thịt thực tế từ khay ăn của học sinh ngộ độc. Nếu các ông tiêu hủy nó, các ông đang che giấu tội ác hình sự!"


"Tội ác hình sự?" Hùng bật cười khẩy, bước sát lại gần Lịch, gõ gõ tập hồ sơ vào ngực cô. "Cô Lịch, tôi khuyên cô nên lo cho cái thân mình trước đi. Từ ngày mai, cô sẽ không còn tư cách hành nghề dinh dưỡng ở bất kỳ ngôi trường nào trên cái đất Nam Khánh này đâu. Anh Bản, trục xuất cô ta ra khỏi cổng trường ngay lập tức!"


"Còn cái máy tính cá nhân của cô ta thì sao, Trưởng phòng?" Bản chỉ tay vào chiếc máy tính xách tay Dell cũ đặt trên bàn làm việc của Lịch.


Hùng quay sang nhìn chiếc máy tính, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ. Gã bước tới định gập chiếc máy tính lại để mang đi.


"Đứng lại!" Lịch bước lên chặn trước bàn làm việc, giọng cô đột ngột trở nên đanh thép, không còn vẻ yếu đuối nữa. "Chiếc máy tính này là tài sản cá nhân tôi tự mua bằng tiền lương của mình, không thuộc danh mục tài sản của nhà trường. Trong máy chứa thông tin bệnh án bảo mật của học sinh và hồ sơ cá nhân của tôi. Nếu các ông cố tình tịch thu tài sản cá nhân không có lệnh của cơ quan công an, tôi sẽ lập tức khởi kiện các ông tội cướp đoạt tài sản trái pháp luật!"


Hùng khựng lại trước thái độ quyết liệt của Lịch. Gã liếc nhìn chiếc máy tính, rồi nhìn sang Bản. Gã biết rằng việc tịch thu một ống nghiệm "vi phạm quy chế sinh học" thì dễ dàng hợp thức hóa bằng nội quy trường, nhưng cưỡng chế tịch thu một chiếc laptop cá nhân có giá trị vật chất ngay trước mặt các giáo viên khác đang lấp ló ngoài hành lang sẽ rất dễ để lại kẽ hở pháp lý bất lợi cho Hiệu trưởng Tuyên.


"Hừ, giữ lấy cái đống sắt vụn của cô đi!" Hùng hậm hực gạt tay. "Anh Bản, giám sát cô ta thu dọn đồ đạc cá nhân. Chỉ cho phép mang theo laptop và túi xách cá nhân. Tuyệt đối không cho phép mang theo bất kỳ tài liệu giấy tờ hay vật tư y tế nào của trường ra ngoài!"


Bản bước tới đứng sừng sững bên cạnh Lịch, chiếc dùi cui điện dắt bên hông gã khẽ va vào cạnh bàn phát ra những tiếng cạch cạch đầy đe dọa. Dưới sự giám sát gắt gao của gã bảo vệ ác ôn, Lịch lẳng lặng xếp chiếc laptop Dell cũ và vài cuốn sổ tay cá nhân vào chiếc ba lô canvas của mình. Đôi bàn tay cô di chuyển chậm rãi, cố ý tạo ra sự rụt rè để Bản không chú ý đến ngăn đáy của ba lô – nơi chiếc hộp giữ nhiệt chứa mẫu thịt thật nhiễm độc formaldehyde và chiếc máy ghi âm Sony đang nằm im lìm.


Mỹ Linh đứng bên cạnh, nước mắt chảy ròng ròng trên má. Cô lén nhìn Lịch, đôi mắt đỏ hoe đầy sự hối hận và lo lắng. Lịch khẽ đưa mắt nhìn trợ lý, một cái nhìn rất nhanh nhưng chứa đựng thông điệp mạnh mẽ: *"Hãy kiên cường lên, mọi chuyện vẫn nằm trong kế hoạch"*.


"Xong chưa? Đi thôi!" Bản thúc giục, giọng thô lỗ.


Lịch kéo khóa ba lô, dứt khoát đeo nó lên vai. Sức nặng của chiếc ba lô trĩu xuống hai vai cô, mang theo cả sinh mạng của hàng vạn trẻ em và danh dự khoa học của chính cuộc đời cô. Cô bước ra khỏi phòng y tế, đầu ngẩng cao, không thèm nhìn lại Đỗ Mạnh Hùng đang đứng cười đắc thắng giữa căn phòng hỗn loạn.


Hành lang trường Chu Văn An lúc này đã bắt đầu có vài giáo viên chủ nhiệm đứng lấp ló sau các cánh cửa lớp học. Họ nhìn Lịch bước đi giữa hai gã bảo vệ với ánh mắt đầy vẻ thương hại và e ngại. Không một ai dám bước ra nói với cô một lời đưa tiễn. Sự im lặng hèn nhát của môi trường sư phạm lúc này giống như một lớp sương mù lạnh lẽo, bao phủ lấy từng bước chân của cô.


Khi bước xuống sảnh chính, bảo vệ Trần Văn Bản thô bạo chặn Lịch lại ngay trước cổng sắt lớn đang khóa chặt bằng xích sắt hai lớp. Gã hất hàm ra lệnh:


"Mở túi xách và ba lô ra cho tôi kiểm tra lần cuối! Hiệu trưởng đã chỉ đạo, không được để cô mang bất kỳ tài liệu bôi nhọ nào ra ngoài!"


Trái tim Lịch nảy lên một nhịp kinh hoàng. Chiếc ba lô của cô đang chứa mẫu thịt thật. Nếu Bản thọc tay vào lục soát sâu xuống đáy, mọi kế hoạch của cô sẽ hoàn toàn sụp đổ ngay trước thềm cổng trường.


Lịch siết chặt quai ba lô, cô lùi lại một bước, đôi mắt sau gọng kính cận nhìn thẳng vào Bản với sự phẫn nộ tột cùng. Cô lấy chiếc điện thoại iPhone 11 từ trong túi quần ra, bật camera và giơ thẳng lên trước mặt Bản:


"Anh Bản! Tôi đã bị đình chỉ công tác và đang rời khỏi trường theo đúng yêu cầu của các ông. Việc anh lục soát tài sản cá nhân của tôi khi không có lệnh khám xét của cơ quan cảnh sát điều tra là hành vi xâm phạm quyền riêng tư và tự do cá nhân nghiêm trọng được quy định trong Bộ luật Hình sự. Tôi đang ghi hình trực tiếp cuộc đối thoại này. Nếu anh bước lên một bước và chạm vào người tôi, tôi sẽ lập tức gửi video này lên Công an Quận Bình Tân tố cáo anh tội lạm dụng chức vụ quyền hạn để hành hung và cướp đoạt tài sản công dân!"


Lời đe dọa pháp lý đanh thép cùng chiếc camera điện thoại đang chĩa thẳng vào mặt khiến Bản khựng lại. Gã bảo vệ thô kệch đầy sẹo trợn mắt giận dữ, bàn tay gã đặt lên chiếc dùi cui điện dắt bên hông như muốn rút ra. Nhưng gã biết rằng, khác với những nhân viên tạp vụ nghèo khổ trong trường mà gã thường xuyên đe dọa, Lịch là một trí thức am hiểu luật pháp và cô đang nắm giữ bằng chứng ghi hình trực tiếp. Nếu gã ra tay hành hung cô ngay trước cổng trường dưới ánh nắng ban ngày, gã sẽ tự đẩy mình vào vòng lao lý hình sự.


Bản quay sang nhìn Hùng đang đứng từ xa quan sát. Hùng khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Bản không nên làm lớn chuyện ngay tại cổng trường nơi các phụ huynh bắt đầu lảng vảng đến chuẩn bị đón con học buổi chiều.


"Hừ! Cho cô cút!" Bản nhổ một bãi nước bọt xuống đất đầy khinh bỉ, gã quay người dùng chùm chìa khóa lớn mở khóa xích sắt cổng trường, rồi thô bạo đẩy cánh cổng sắt rỉ sét ra một khoảng hẹp vừa đủ một người qua. "Biến đi cho sạch trường!"


Lịch không nói thêm một lời nào. Cô dứt khoát bước qua khe hẹp của cánh cổng sắt, bước ra ngoài vỉa hè đường Chu Văn An. Tiếng xích sắt lớn sập lại sau lưng cô vang lên một tiếng "xoảng" khô khốc, giống như tiếng búa gõ của một bản án hành chính tàn nhẫn giam giữ sự thật bên trong những bức tường kiên cố của trường học.


Cái nắng oi ả của buổi chiều ngoại thành Nam Khánh dội thẳng xuống đầu Lịch. Cô đi bộ thật nhanh dọc theo vỉa hè bám đầy bụi cát, vai gầy trĩu nặng dưới sức nặng của chiếc ba lô chứa mẫu thịt bẩn thật sự. Cô không hề ngoái đầu lại nhìn ngôi trường khang trang chuẩn quốc gia đang ẩn chứa những mầm bệnh độc hại bên trong căng tin của nó.


Lịch bước đến trạm xe buýt đối diện cổng trường, cô ngồi xuống chiếc ghế băng sắt hoen rỉ dưới bóng mát của một cây phượng già. Lúc này, khi đã thoát khỏi phạm vi giám sát của đội bảo vệ, toàn bộ cơ thể cô mới bắt đầu run lên vì dư chấn của sự căng thẳng tột độ. Cô thọc tay vào ba lô, áp lòng bàn tay vào chiếc hộp giữ nhiệt nhỏ. Hơi lạnh nhẹ của đá gel tỏa ra qua lớp vỏ nhựa bảo vệ khiến cô lấy lại chút cảm giác tỉnh táo.


"Mẫu thịt thật vẫn an toàn," Lịch khẽ thở phào, đôi mắt cô nhìn chăm chú vào dòng xe cộ hối hả qua lại trên đường lộ. Nhưng niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi nhanh chóng bị dập tắt bởi nỗi lo âu vĩ mô đè nặng. Cô đã bị đình chỉ công tác, bị tước quyền truy cập phòng thí nghiệm của trường. Không có các thiết bị ly tâm và máy phân tích chuyên dụng, cô không thể tự mình thực hiện các xét nghiệm định lượng chính xác nồng độ formaldehyde để đưa ra một bản báo cáo đạt chuẩn pháp lý.


Đúng lúc Lịch đang rơi vào khủng hoảng phương hướng, chiếc điện thoại iPhone 11 trong túi quần cô bất ngờ rung lên dồn dập. Màn hình hiển thị số điện thoại của bác sĩ Trần Quốc Bảo – người đang trực tiếp cấp cứu cho các học sinh tại Bệnh viện Đa khoa Nam Khánh.


Lịch vội vã nhấn nút nghe, giọng cô run run:


"Alo, bác sĩ Bảo phải không? Tình hình các cháu thế nào rồi anh?"


Từ đầu dây bên kia, giọng nói của bác sĩ Bảo vang lên đầy vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ nghiêm trọng, pha lẫn sự gấp gáp nghẹt thở:


"Chị Lịch! Tôi vừa nhận được kết quả xét nghiệm máu khẩn cấp của các cháu lớp 2A được đưa vào đây. Tình hình chuyển biến xấu hơn chúng ta dự đoán rất nhiều. Bé Gia Bảo – con trai của chị Trần Thị Nhàn công nhân may – đã rơi vào trạng thái suy thận cấp tính. Chỉ số creatinine trong máu của bé đã vọt lên ngưỡng nguy hiểm, cầu thận bị tổn thương nghiêm trọng do độc chất hóa học tích tụ nồng độ cao!"


Trái tim Lịch thắt lại đau đớn. Miếng thịt dai như cao su mà con gái cô và các bạn nhỏ đã ăn trưa nay đang thực sự tàn phá cơ thể non nớt của chúng từng giờ, từng phút.


"Bác sĩ Bảo, ban giám hiệu trường đang cố tình bưng bít thông tin!" Lịch nói nhanh, giọng cô đanh lại vì phẫn nộ. "Chúng vừa đình chỉ công tác tôi và tịch thu mẫu thử giả mà tôi cố tình để lại làm mồi nhử. Tôi đã lén mang được mẫu thịt bẩn thật sự và file ghi âm cuộc gọi của Trần Uy ra ngoài cổng trường an toàn. Nhưng hiện tại tôi đã bị tước quyền truy cập phòng lab, tôi không thể định lượng độc chất!"


"Chị Lịch, nghe tôi nói đây," Bảo hạ thấp giọng xuống đầy cảnh giác. "Ban giám đốc bệnh viện của tôi cũng đang chịu sức ép cực lớn từ Sở Y tế địa phương để sửa đổi chẩn đoán lâm sàng từ 'ngộ độc độc chất' thành 'rối loạn tiêu hóa do thời tiết'. Chúng ta không thể tin tưởng vào các cơ quan kiểm định cấp quận nữa. Chị phải lập tức mang mẫu thịt thật về cất giấu tại căn hộ chung cư cũ của chị ở Bình Tân. Tôi sẽ dùng uy tín cá nhân để liên lạc với một phòng lab độc lập bên ngoài. Chúng ta phải chạy đua với thời gian trước khi ban giám hiệu kịp tẩu tán toàn bộ số thịt bẩn còn lại trong kho lạnh nhà bếp!"


Lịch nắm chặt điện thoại, đôi mắt cô hướng về phía những tòa nhà chung cư cũ nát, xám xịt ở phía cuối chân trời quận Bình Tân. Cô hiểu rằng, cuộc chiến bảo vệ trẻ em của cô đã chính thức vượt ra khỏi những ranh giới hành chính nhỏ hẹp của trường Chu Văn An. Cô không còn là một nhân viên y tế an phận nữa. Cô đã trở thành một kẻ lẩn trốn, một chiến binh đơn độc nắm giữ sự thật sinh mạng của hàng vạn đứa trẻ vô tội.


Lịch đứng dậy khỏi băng ghế trạm xe buýt, dứt khoát bước lên chiếc xe buýt số 14 vừa trờ tới. Chiếc xe lăn bánh, mang theo người mẹ đơn thân kiên cường bước vào một hành trình đầy rẫy hiểm họa và bão tố phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!