Cơn Địa Chấn Giữa Giờ Trưa
Ánh nắng hầm hập của buổi trưa Nam Khánh đổ xuống sân trường Chu Văn An một thứ ánh sáng chói chang, khô khốc. Lê Thanh Lịch đứng trên bậc tam cấp của tòa nhà hiệu bộ, bàn tay cô siết chặt lấy quai chiếc túi xách chứa cuốn sổ tay dinh dưỡng. Chỉ cách cô vài bước chân, cánh cửa gỗ lim phòng Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên đóng chặt, im lìm như một pháo đài bất khả xâm phạm. Lịch hít một hơi sâu, chuẩn bị bước tới gõ cửa để trực tiếp đối chất với người đàn ông nắm giữ vận mệnh của ngôi trường này. Cô biết, Phạm Tuấn Kiệt đã đi trước cô một bước để báo cáo sự việc. Giông bão hành chính đang đợi cô phía sau cánh cửa kia.
Nhưng ngay khi ngón tay Lịch vừa chạm vào bề mặt gỗ nhám của cánh cửa, một tiếng thét xé lòng từ phía dãy hành lang lớp 2A, sát cạnh khu vực căng tin bán trú, bất ngờ dội thẳng vào màng nhĩ cô.
"Cô ơi! Bạn Khang nôn ra máu rồi!"
Tiếng hét thất thanh của một đứa trẻ vang lên, tiếp theo là một chuỗi những tiếng khóc thét hỗn loạn, dồn dập cắt đôi sự tĩnh lặng của giờ nghỉ trưa. Trái tim Lịch nảy lên một nhịp kinh hoàng. Không chút do dự, cô xoay người, chạy như bay xuống bậc tam cấp, băng qua khoảng sân trường nắng cháy để hướng về phía khu căng tin và dãy hành lang lớp học bán trú.
Khi Lịch đặt chân đến sảnh ngoài của khu căng tin, một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt cô. Không gian yên tĩnh của giờ ngủ trưa đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một bối cảnh hỗn loạn tột cùng. Hàng chục học sinh lớp 2A đang nằm vật vã trên những chiếc ghế nhựa xanh và nền gạch bông cũ. Tiếng khóc thét, tiếng nôn mửa dồn dập vang lên khắp nơi. Mùi axit dạ dày chua lòm, nồng nặc trộn lẫn với mùi hóa chất ngọt hắc, nồng nặc từ những khay thịt kho tàu ăn dở bốc lên, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, kinh tởm đến mức nghẹt thở.
"Mai Chi! Khang ơi!" Lịch gào lên, đôi mắt cô đảo điên cuồng khắp đám đông hỗn loạn.
Tại góc hành lang lớp 2A, cô giáo chủ nhiệm Chu Kim Oanh đang quỳ sụp dưới đất, gương mặt tái mét không còn một giọt máu, hai tay ôm lấy một đứa trẻ đang co giật dữ dội. Lịch lao đến. Đứa trẻ đó chính là Lê Minh Khang, cháu ruột của cô. Cậu bé mập mạp 8 tuổi hàng ngày vốn hiếu động, giờ đây gương mặt xám ngoét, đôi môi sưng tấy, tím tái. Khang liên tục nôn ra thứ dịch vị màu vàng đậm xen lẫn những vệt máu đỏ tươi, hai tay ôm chặt lấy bụng, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng vì đau đớn.
"Cô Lịch... cô Lịch ơi! Các con đồng loạt kêu đau bụng sau khi ăn xong, rồi nôn mửa thế này... Tôi phải làm sao đây?" Cô Oanh khóc nấc lên, bàn tay run rẩy cố lau đi vệt dịch vị dính trên môi bé Khang.
"Bình tĩnh, cô Oanh! Giúp tôi nghiêng đầu bé Khang sang một bên để tránh dịch nôn tràn vào đường thở!" Lịch hét lớn, lập tức quỳ xuống bên cạnh cháu mình. Cô nhanh chóng áp tai vào ngực Khang để nghe nhịp tim. Tiếng tim đập nhanh, nhỏ và ngắt quãng dồn dập. Khửu giác nhạy bén của Lịch áp sát vào bãi nôn của Khang – mùi formaldehyde hắc nồng nặc bốc lên trực diện, mạnh hơn gấp nhiều lần so với mẩu thịt cô đã thử nghiệm trong phòng y tế lúc nãy. Đây là ngộ độc hóa chất cấp tính nồng độ cực cao.
"Mọi người tránh ra! Để tôi kiểm tra!"
Một bóng người mặc áo blouse trắng phẳng phiu, đeo khẩu trang y tế xanh lao vào đám đông. Đó là bác sĩ Trần Quốc Bảo, người đang có mặt tại trường để hoàn tất hồ sơ kiểm tra sức khỏe định kỳ cho học sinh. Bảo nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Lịch, tay cầm chiếc ống nghe y tế áp vào ngực một bé gái đang lịm đi bên cạnh.
"Mạch của bé này rất nhanh và yếu, huyết áp đang tụt dốc!" Bác sĩ Bảo nói gấp, gương mặt nghiêm nghị hằn rõ sự lo âu. "Chị Lịch, đây không phải rối loạn tiêu hóa thông thường. Đây là ngộ độc độc chất hóa học cấp tính diện rộng! Chúng ta phải gọi cấp cứu 115 ngay lập tức!"
"Tôi gọi rồi, nhưng..." Lịch vừa rút chiếc điện thoại cá nhân ra khỏi túi áo blouse thì một bàn tay thô bạo đột ngột giật phắt chiếc điện thoại khỏi tay cô.
"Không ai được phép gọi điện ra ngoài!"
Giọng nói hách dịch, lạnh lùng của Trưởng phòng Hành chính Đỗ Mạnh Hùng vang lên. Hùng đứng sừng sững giữa hành lang, gương mặt xương xẩu xám xịt lại dưới áp lực khủng khiếp của sự cố. Theo sau gã là Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên và Đội trưởng bảo vệ Trần Văn Bản cùng bốn nhân viên bảo vệ hung hãn dắt dùi cui điện bên hông.
"Anh Hùng! Trả điện thoại cho tôi! Học sinh đang nguy kịch, chúng ta phải gọi xe cấp cứu của bệnh viện!" Lịch phẫn nộ đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Hùng.
Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên bước lên trước, gương mặt mập mạp của ông ta chảy xệ xuống, mồ hôi dầu nhễ nhại bám trên trán. Ông ta đeo chiếc kính gọng vàng lệch xệch, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy quyền hành chính áp đặt:
"Cô Lịch! Cô im ngay cho tôi! Đây là sự cố nội bộ của trường Chu Văn An. Theo Luật bưng bít thông tin học đường – à không, theo quy chế bảo mật nội bộ của nhà trường, mọi sự cố y tế phải được báo cáo ban giám hiệu xử lý trước. Cô tự ý gọi cấp cứu 115 bên ngoài sẽ làm náo loạn dư luận, hủy hoại uy tín của trường chuẩn quốc gia!"
"Uy tín của trường quan trọng hơn tính mạng của hàng chục đứa trẻ đang nôn ra máu ở đây sao, Hiệu trưởng Tuyên?" Lịch gào lên, chỉ tay về phía bé Khang và các học sinh đang nằm la liệt dưới đất. "Nhìn các con đi! Chất độc đang tàn phá nội tạng của các con từng phút một! Nếu không lọc độc kịp thời, các con sẽ bị suy thận cấp tính!"
Bác sĩ Bảo cũng đứng dậy, chắn trước mặt Tuyên: "Tôi là bác sĩ điều trị. Tôi cảnh cáo ông, với tình trạng suy tuần hoàn và tổn thương niêm mạc dạ dày thế này, nếu trì hoãn cấp cứu quá một tiếng, các bé sẽ rơi vào trạng thái sốc độc và nguy hiểm đến tính mạng! Ông không có quyền ngăn cản chúng tôi cứu người!"
"Quyền lực ở ngôi trường này thuộc về tôi!" Tuyên đập mạnh tay vào lan can hành lang, đôi mắt híp lại đầy tàn nhẫn. "Anh Bảo, anh chỉ là bác sĩ hợp đồng kiểm tra sức khỏe. Tôi cấm anh can thiệp vào quy trình quản lý của trường. Bảo vệ Bản! Khóa chặt cổng chính phòng y tế và cổng trường lại! Tuyệt đối không cho bất kỳ phụ huynh nào vào trường đón con lúc này! Ai hỏi thì bảo các cháu chỉ bị cảm nắng nhẹ đang được chăm sóc nội bộ!"
"Rõ, thưa Hiệu trưởng!" Trần Văn Bản cười lạnh, ra hiệu cho đám bảo vệ lập tức tản ra, khóa chặt các lối ra vào khu vực hành lang lớp 2A và phòng y tế.
Lịch nhìn quanh. Gọng kìm hành chính đã hoàn toàn khép chặt. Sóng điện thoại trên màn hình máy cô đột ngột biến mất, cột sóng chỉ còn một vạch đỏ lòm rồi tắt ngấm. Cô nhìn sang Đỗ Mạnh Hùng, phát hiện trong túi quần tây của gã đang nhấp nháy một đốm sáng xanh nhỏ – gã đã kích hoạt thiết bị phá sóng di động cầm tay để ngăn chặn mọi nỗ lực liên lạc ra ngoài.
Nỗi căm phẫn dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng Lịch. Ban giám hiệu sẵn sàng hy sinh tính mạng của học sinh, sẵn sàng đánh cược mạng sống của cháu ruột cô chỉ để bảo vệ cái ghế hiệu trưởng của Tuyên và hợp đồng béo bở của nhà thầu Bếp Việt. Sự vô cảm này vượt quá mọi giới hạn đạo đức con người.
Lịch khẽ liếc nhìn cô giáo Oanh đang khóc nức nở bên cạnh bé Khang. Một kế hoạch ứng phó khẩn cấp lập tức hình thành trong đầu cô. Cô cúi xuống, thì thầm sát tai cô Oanh:
"Oanh, nghe tôi nói kỹ đây. Cổng chính đã bị Bản khóa, nhưng cổng sau bãi xe giáo viên chỉ có một bảo vệ già gác. Cô hãy bảo các giáo viên khác lén bế những bé bị nặng nhất, đi theo lối đường mòn sau vườn sinh vật, dùng xe máy cá nhân chở các con ra cổng sau thoát ra ngoài bệnh viện quận. Nhanh lên!"
Cô Oanh nhìn Lịch, đôi mắt đẫm lệ thoáng hiện sự kiên định. Cô khẽ gật đầu, nhân lúc hỗn loạn liền lén bế một học sinh nhỏ tuổi lẻn ra phía cầu thang sau.
Trong khi đó, bác sĩ Bảo vẫn kiên trì quỳ dưới đất, dùng máy đo huyết áp cơ học lén mang theo để đo chỉ số sinh tồn cho các bé. "Mạch 120, huyết áp 80/50... nguy kịch rồi! Chị Lịch, giúp tôi ép tim ngoài lồng ngực cho bé này, bé bắt đầu có dấu hiệu ngưng tim lâm sàng!"
Lịch lập tức quỳ xuống phối hợp với Bảo. Đôi bàn tay cô ép đều đặn lên lồng ngực nhỏ bé của một học sinh lớp 2, miệng liên tục hà hơi thổi ngạt. Mồ hôi trộn lẫn nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt cô. Từng nhịp ép tim của cô như một lời khẩn cầu tuyệt vọng giành giật sự sống cho đứa trẻ khỏi bàn tay tử thần.
Đúng lúc này, từ phía cổng sau trường vang lên tiếng la hét và tiếng cãi vã dữ dội.
Lịch ngẩng đầu lên, tim cô thắt lại khi nhìn thấy Đỗ Mạnh Hùng đang dẫn theo hai bảo vệ hung hãn bước ngược trở lại hành lang. Gã cầm trên tay chiếc chìa khóa cổng sau dính đầy bùn đất, gương mặt lộ rõ vẻ đắc thắng tàn nhẫn.
"Hiệu trưởng Tuyên! Tôi đã phát hiện và chặn đứng mấy cô giáo định lén chở học sinh ra cổng sau bằng xe máy rồi! Tôi đã khóa chặt cổng sau bằng xích sắt hai lớp. Không một đứa trẻ nào được ra khỏi trường này khi chưa có lệnh của ban giám hiệu!"
"Tốt lắm!" Tuyên gật đầu hả hê. "Cô Lịch, bác sĩ Bảo, các người thấy chưa? Đừng cố chống đối ban giám hiệu. Mọi lối thoát đã bị khóa. Các người ngoan ngoãn ở yên đây phối hợp bưng bít, tôi sẽ xem xét giữ lại việc làm cho các người."
Lịch đứng thẳng dậy, đôi mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào hai kẻ thủ ác trước mặt. Bàn tay cô đút sâu vào túi áo blouse, lén bấm nút kích hoạt camera ghi hình offline trên chiếc điện thoại cá nhân thứ hai cô giấu trong túi quần từ trước. Cô di chuyển camera một cách khéo léo, chụp lại toàn bộ cảnh tượng học sinh nằm la liệt, chụp rõ b bãi nôn dính máu của bé Khang, và gương mặt vô cảm, hách dịch của Tuyên và Hùng. Đây sẽ là bằng chứng dịch tễ học lâm sàng không thể chối cãi để gửi lên cơ quan kiểm định cấp cao sau này.
Giữa lúc cuộc đấu trí căng thẳng đang diễn ra tại hành lang, khứu giác cực kỳ nhạy bén của Lịch bất ngờ bắt được một mùi hương lạ bốc lên từ phía khu nhà bếp bán trú biệt lập phía sau.
Mùi thịt heo thối rữa bị đốt cháy trộn lẫn với mùi cồn công nghiệp nồng nặc.
Lịch giật mình quay đầu nhìn về phía cửa kính nhà bếp căng tin. Qua ô cửa kính mờ đục dính mỡ bẩn, cô nhìn thấy bóng dáng mập mạp của Bếp trưởng Nguyễn Văn Sâm đang hối hả di chuyển. Sâm đang gầm rú chỉ đạo hai nhân viên phụ bếp rửa chén nhanh chóng thu gom toàn bộ các khay thức ăn thừa chứa thịt heo kho tàu đổ sạch vào những chiếc túi rác màu đen cỡ lớn. Chúng đang cố tình phi tang toàn bộ vật chứng vật lý ngay giữa lúc hiện trường hỗn loạn.
Trái tim Lịch nảy lên một nhịp điên cuồng. Nếu toàn bộ số thịt heo thừa kia bị Sâm tiêu hủy sạch sẽ, cô sẽ không bao giờ có được mẫu vật chứng gốc để mang đi kiểm nghiệm độc lập, và liên minh tham nhũng của Tuyên sẽ dễ dàng đổ lỗi cho 'rối loạn tiêu hóa do thời tiết' để chìm xuồng vụ án.
Lịch nhìn bé Khang đang lịm dần trên tay cô Oanh, rồi nhìn về phía bóng tối của nhà bếp căng tin nơi chứng cứ đang bị tiêu hủy từng giây một. Cuộc chiến thực sự để giành giật sự sống cho hàng vạn trẻ em chỉ mới bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!