Lá Chắn Từ Chùa Lá
Tiếng gào thét hỗn loạn ngoài cổng trường Tiểu học Chu Văn An bị tiếng mưa tầm tã nuốt chửng một nửa, nhưng nửa còn lại vẫn đủ sức xé rách bầu không khí ngột ngạt của buổi sáng ngày 22 tháng 10. Những bóng đen xăm trổ thuộc băng nhóm của Tạ Văn Hổ lao vào đám đông phụ huynh như một bầy sói đói, cố tình xô đẩy, kích động một vụ giẫm đạp hỗn loạn ngay trước mũi đoàn thanh tra Bộ Y tế.
“Cướp hồ sơ! Có kẻ cướp hồ sơ!” Tiếng luật sư Hoàng Văn Quyết hét lớn, giọng anh lạc đi giữa màn mưa. Anh cố rướn người, dùng cả thân mình che chắn cho thanh tra Ngô Thanh Vân đang ôm chặt tập hồ sơ đẫm nước mưa vừa nhận từ tay Lịch. Một gã thanh niên đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt lao thẳng về phía Vân, bàn tay thô ráp của gã vươn ra định giật phắt chiếc cặp da.
*Bốp!*
Một chiến sĩ cảnh sát hình sự đi cùng đoàn thanh tra ra tay dứt khoát. Bằng một thế võ khóa tay điêu luyện, anh quật ngã gã thanh niên xuống vũng nước mưa đục ngầu. Tiếng còng số tám khóa cạch lạnh lùng vang lên gãy gọn.
“Cảnh sát đây! Tất cả đứng im! Kẻ nào gây rối sẽ bị bắt giữ ngay lập tức!” Tiếng hô đanh thép của chiến sĩ cảnh sát khiến nhóm giang hồ khựng lại. Nhìn thấy lực lượng công an chính quy đi cùng đoàn thanh tra Bộ bắt đầu rút súng bắn đạn cao su chỉ thiên, Tạ Văn Hổ đứng từ xa nghiến răng, khẽ ra hiệu cho đàn em rút lui vào các con hẻm nhỏ xung quanh để tránh bị tóm gọn.
Lê Thanh Lịch quỳ sụp dưới đất, bả vai trái đau nhức nhối do cú đạp lúc nãy của nhân viên trật tự đô thị. Lòng bàn tay phải của cô – vết thương rách sâu từ đêm bới rác – giờ đây rách miệng hoàn toàn dưới màn mưa dơ bẩn. Máu tươi đỏ rực xối xả chảy ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt nhuộm đỏ cả một khoảng xi măng dưới chân cô. Đầu cô choáng váng, cơn sốt nhiễm trùng lại âm ỉ bốc lên hai bên thái dương, mang theo mùi dầu khuynh diệp nồng hắc bám trên vai áo khoác sẫm màu.
Thanh tra Ngô Thanh Vân bước nhanh tới, cúi người đỡ Lịch dậy. Ánh mắt vị nữ thanh tra Bộ Y tế nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang rỉ máu của Lịch, rồi nhìn sang chiếc ba lô canvas cô đang ôm chặt trước ngực. Vân nói nhỏ nhưng đầy uy lực: “Cô Lịch, hồ sơ tôi đã nhận an toàn. Cô phải đến bệnh viện ngay, vết thương này dính nước mưa bẩn rất dễ hoại tử.”
“Không... tôi không thể vào bệnh viện quận,” Lịch thều thào, giọng cô run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn kiên định đến đáng sợ. “Bệnh viện quận đang bị Trần Uy phong tỏa thông tin. Tôi đang giữ mẫu thịt heo sống nhiễm độc thô trong ba lô... Tôi phải đến một nơi an toàn để bảo quản nó.”
Luật sư Quyết từ phía sau chạy tới, đỡ lấy bả vai Lịch: “Chị Lịch, chúng ta đến Chùa Lá của Sư thầy Thích Thanh Đạo. Nơi đó gần đây, lại có nhiều phụ huynh lớp 2A đang lánh nạn. Sư thầy có vườn thuốc nam và am hiểu y lý, có thể giúp chị sát trùng vết thương.”
Nhìn thấy Trần Uy và Vũ Đình Cường đang tái mét mặt đứng nhìn từ xa, Lịch gật đầu dứt khoát. Dưới sự bảo vệ của luật sư Quyết và sự hỗ trợ thầm lặng của vài phụ huynh nghèo, Lịch lách qua đám đông đang giãn ra, lên chiếc xe ôm công nghệ của Đức đang nổ máy đợi sẵn ở góc đường, hướng thẳng về phía Chùa Lá.
***
Chùa Lá nằm khuất sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở rìa quận Bình Tân. Trái ngược với sự ồn ào, xô bồ và đầy rẫy mưu mô ngoài cổng trường Chu Văn An, không gian nơi đây thanh tịnh đến lạ kỳ. Tiếng chuông gió boong boong vang lên nhẹ nhàng hòa cùng tiếng tụng kinh trầm ấm của Sư trụ trì Thích Thanh Đạo. Mùi hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi đất ẩm sau mưa mang lại một cảm giác bình yên, che chở.
Ngay từ sáng sớm, Sư Thích Thanh Đạo đã mở rộng cổng chùa, dọn dẹp khu nhà tổ để đón hơn ba mươi học sinh lớp 2A. Đây là con em của những phụ huynh nghèo đang bị ban giám hiệu trường Chu Văn An đe dọa trù dập học bạ, cắt thi đua nếu tiếp tục ký đơn khiếu nại. Để bảo vệ các con khỏi áp lực bạo lực học đường và sự cô lập của giáo viên, các bậc cha mẹ đã gửi con vào chùa sau giờ học chính khóa.
Tại khu bếp ăn phía sau chùa, Sư thầy cùng hai phụ huynh đang tất bật chuẩn bị bữa ăn trưa miễn phí cho các bé. Bữa ăn giản dị nhưng ấm áp: đĩa rau cải luộc xanh mướt lấy từ khu vườn hữu cơ sau chùa, bát canh đậu hũ nấu nấm rơm tỏa khói nghi ngút, và đĩa đậu hũ kho tương thơm phức. Không hề có hóa chất bảo quản, không có mùi hôi thối của thịt heo tai xanh tẩm ướp formaldehyde. Tất cả đều sạch sẽ, thanh khiết và đong đầy tình yêu thương.
“Các con ăn từ từ thôi, ăn xong rồi chúng ta vào nhà tổ đọc sách nhé,” Sư Thích Thanh Đạo ôn hòa nói, gương mặt từ bi của vị sư già ánh lên niềm hạnh phúc khi nhìn những đứa trẻ nghèo ăn ngon lành.
Chiếc xe máy của Đức thắng kịch trước cổng chùa. Quyết vội vã đỡ Lịch bước vào chánh điện. Sư Thích Thanh Đạo nhìn thấy Lịch với bả vai bầm tím, lòng bàn tay phải rỉ máu tươi xối xả chảy ròng ròng xuống đất, liền biến sắc. Sư thầy nhanh chóng chỉ đạo phụ huynh dọn một chiếc chiếu tre ở gian bên, rồi mang ra một chậu nước ấm pha muối hột và một nắm lá trầu không vò nát.
“A Di Đà Phật, cô Lịch gieo mình vào hiểm cảnh để cứu vạn đứa trẻ, quả là đại công đức. Nhưng thân thể là đền thờ của tâm hồn, cô phải giữ gìn,” Sư thầy Thích Thanh Đạo nhẹ nhàng nói, bàn tay thô ráp nhưng ấm áp của sư thầy khéo léo dùng nước muối ấm rửa sạch bùn đất dơ bẩn bám trên vết rách ở tay Lịch. Cơn đau thấu xương khiến Lịch rùng mình, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng cô không hề rên rỉ một tiếng.
Sư thầy đắp nắm lá trầu không đã giã nát lên vết thương, dùng gạc sạch băng bó lại thật chặt. Lá trầu không với tính sát khuẩn mạnh và hơi ấm từ bàn tay sư thầy giúp cơn đau nhức buốt dịu đi rõ rệt. Cơn sốt của Lịch cũng bắt đầu hạ xuống.
Lịch gượng dậy, việc đầu tiên cô làm là mở chiếc ba lô canvas đeo ngược trước ngực. Cô thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc hộp giữ lạnh y tế chuyên dụng vẫn nguyên vẹn. Ống nghiệm Falcon 50ml chứa mẫu thịt heo sống nhiễm độc thô dính formaldehyde vẫn được bảo quản lạnh an toàn dưới lớp đá gel. Cô khẽ nói với Đức: “Đức, phiền anh mang chiếc hộp này cất vào tủ đông chuyên dụng của nhà chùa giúp tôi. Phải giữ nhiệt độ liên tục dưới 0 độ C để tránh formaldehyde bay hơi tự nhiên trước khi tôi gửi chạy máy HPLC.”
“Chị yên tâm, tôi đi làm ngay,” Đức nhận lấy chiếc hộp, ánh mắt đầy sự kính phục nhìn Lịch rồi nhanh chóng bước xuống khu bếp.
Chị Trần Thị Nhàn từ nhà tổ bước sang, nhìn thấy Lịch băng bó đầy mình liền quỵ xuống bên cạnh, nước mắt lưng tròng: “Cô Lịch ơi... vì mẹ con tôi mà cô phải chịu khổ thế này. Tôi... tôi biết ơn cô cả đời.”
Lịch dùng bàn tay trái không bị thương nắm chặt lấy tay chị Nhàn, giọng cô tuy khàn nhưng đầy uy lực: “Chị Nhàn, chúng ta không được khóc lúc này. Tập hồ sơ đã được bàn giao tận tay cho thanh tra Ngô Thanh Vân. Bộ Y tế đã vào cuộc, Trần Uy và Hiệu trưởng Tuyên không thể bưng bít được nữa. Chùa Lá là lá chắn an toàn nhất cho các con lúc này, chúng ta phải kiên cường đứng vững.”
***
Sự yên bình của Chùa Lá không kéo dài được lâu.
11:15 trưa. Tiếng động cơ gầm rú của xe tải chuyên dụng trật tự đô thị vang lên chói tai đầu hẻm, phá nát sự tĩnh mịch của ngôi chùa cổ. Tiếng bước chân nện xầm xập của hàng chục người dồn dập áp sát cổng tam quan.
Vũ Đình Cường – Đội trưởng trật tự đô thị quận Bình Tân – dẫn đầu đoàn kiểm tra liên ngành gồm nhân viên quản lý thị trường và cán bộ y tế phường Bình Tân đột kích vào chùa. Gã mặc sắc phục chỉnh tề, gương mặt đỏ gay, ánh mắt hách dịch đầy hung hãn quét qua chánh điện. Đi phía sau gã là hai gã nhân viên cầm theo biên bản và cặp tài liệu hành chính.
“Yêu cầu trụ trì Chùa Lá bước ra làm việc với đoàn kiểm tra liên ngành!” Tiếng quát hách dịch của Cường vang dội khắp gian chánh điện, khiến hơn ba mươi đứa trẻ đang ăn trưa ở nhà tổ giật mình hoảng sợ, nhiều bé khóc thét lên nép sau lưng phụ huynh.
Sư Thích Thanh Đạo ôn hòa bước ra, hai tay chắp trước ngực, cúi đầu chào: “A Di Đà Phật, xin hỏi thí chủ dẫn người đến chùa có việc gì?”
Cường lạnh lùng rút từ trong cặp ra một quyết định kiểm tra hành chính đột xuất, giơ cao trước mặt sư thầy: “Chúng tôi nhận được tin báo quần chúng nhân dân, Chùa Lá đang tự ý tổ chức một bếp ăn quy mô lớn, cung cấp suất ăn cho hơn ba mươi người mỗi ngày mà không có giấy phép đăng ký hoạt động từ thiện và không có chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm do cơ quan nhà nước cấp. Yêu cầu nhà chùa xuất trình giấy phép đăng ký vệ sinh an toàn thực phẩm ngay lập tức!”
Sư Thích Thanh Đạo vẫn giữ phong thái ung dung, nhẹ nhàng giải thích: “Thưa thí chủ, đây không phải bếp ăn kinh doanh hay từ thiện quy mô lớn. Nhà chùa chỉ dùng mảnh đất sau chùa tự canh tác rau sạch hữu cơ, nấu vài bữa cơm chay thanh đạm phục vụ cho các học sinh nghèo trong xóm tạm trú sau giờ học. Nhà chùa không thu phí, không nhận tài trợ thương mại, hoàn toàn là tự cung tự cấp vì lòng từ bi cứu giúp chúng sinh.”
“Tự cung tự cấp cái gì!” Cường đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ lim ở hiên chùa, tiếng động khô khốc vang lên đầy đe dọa. “Theo Nghị định 115 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an toàn thực phẩm, bất kỳ cơ sở nào chế biến và cung cấp suất ăn tập thể cho từ ba mươi người trở lên bắt buộc phải có Giấy chứng nhận đạt chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm do Chi cục ATTP quận cấp phép. Nhà chùa không có giấy tờ, nguyên liệu rau củ tự trồng không qua kiểm dịch, nếu xảy ra ngộ độc hàng loạt ở đây thì ai chịu trách nhiệm? Ai bảo chứng cho tính mạng của đám trẻ này?”
“Tôi bảo chứng!”
Một giọng nói phụ nữ đanh thép vang lên từ phía gian bên. Lê Thanh Lịch bước ra, bả vai trái cô hơi lệch do chấn thương, bàn tay phải quấn băng gạc trắng muốt dính vệt lá trầu không xanh thẫm, nhưng phong thái của cô lại toát lên sự trang nghiêm, uy nghi của một nhà khoa học nắm giữ sự thật.
Cường khựng lại, đôi mắt gã híp lại đầy nguy hiểm khi nhận ra Lịch: “Cô Lịch? Cô là kẻ đang bị đình chỉ công tác tại trường Chu Văn An vì tội vu khống, hoang tưởng tự bỏ độc học sinh. Cô lấy tư cách gì mà đứng đây bảo chứng?”
Lịch bước thẳng đến đối diện với Cường, cô rút từ trong túi xách ra chiếc thẻ Chuyên viên dinh dưỡng thực nghiệm và Chứng chỉ độc chất học lâm sàng cấp bộ của mình, đặt mạnh lên bàn: “Tôi đứng đây với tư cách là Chuyên gia dinh dưỡng thực nghiệm được Bộ Y tế cấp phép hoạt động hợp pháp. Đây là chứng chỉ chuyên môn của tôi, vẫn còn hiệu lực pháp lý toàn quốc. Tôi là người trực tiếp kiểm định, lập sổ nhật ký theo dõi chỉ số dinh dưỡng và vệ sinh của từng khay ăn tại bếp ăn Chùa Lá này hàng ngày!”
Cường cười khẩy, gã gạt chiếc thẻ sang một bên: “Chuyên gia cái gì? Cô đã bị nhà trường đình chỉ công tác, chứng chỉ này không có giá trị hành chính tại địa bàn quận Bình Tân khi chưa có sự phê duyệt của Sở Giáo dục và Sở Y tế địa phương!”
“Anh Cường, anh là đội trưởng trật tự đô thị, am hiểu luật hành chính chung nhưng có vẻ anh đang cố tình bẻ cong luật chuyên ngành y tế,” Lịch điềm tĩnh đáp trả, giọng cô đanh thép, bóc tách từng điều khoản luật pháp khiến hai gã nhân viên đi sau Cường bắt đầu bối rối. “Theo Thông tư liên tịch số 13 của Bộ Y tế và Bộ Giáo dục, các cơ sở tôn giáo tự cung tự cấp bữa ăn nội bộ không mang tính chất thương mại được miễn trừ thủ tục đăng ký Giấy chứng nhận đạt chuẩn nếu có nhân sự chuyên môn y tế trực tiếp giám sát quy trình chế biến. Tôi chính là nhân sự chuyên môn đó! Quy trình lấy mẫu thực phẩm ngẫu nhiên và lưu mẫu 24 giờ tại bếp ăn Chùa Lá được tôi thực hiện nghiêm ngặt theo đúng quy chuẩn vô trùng của Bộ Y tế!”
Cường biến sắc, gã không ngờ một nữ chuyên gia dinh dưỡng bị đình chỉ lại có thể nắm rõ các kẽ hở luật pháp chuyên ngành đến thế. Gã lập tức quay sang tìm đường bẻ gãy luận điểm: “Được! Cô nói có quy trình giám sát. Vậy nguồn gốc nguyên liệu ở đâu? Rau củ tự trồng sau chùa lấy gì chứng minh không bị nhiễm độc chì, nhiễm hóa chất từ nguồn nước ngầm dơ bẩn của quận Bình Tân?”
“Đây là hóa đơn và chứng nhận đạt chuẩn organic của Hợp tác xã rau sạch Tiền Giang do chính cậu ruột tôi – Lê Thanh Hùng – cung cấp cho nhà chùa,” Lịch rút từ trong cặp ra một sấp tài liệu giấy tờ dập ghim cẩn thận, có đóng dấu đỏ của Sở Nông nghiệp Tiền Giang. “Toàn bộ nguồn rau củ ngoài vườn sau chùa chỉ là canh tác phụ, nguồn nguyên liệu chính nấu ăn cho các bé đều được nhập khẩu sạch từ Tiền Giang, có đầy đủ chuỗi kiểm định an toàn thực phẩm nguồn gốc rõ ràng. Anh Cường, anh còn muốn bắt bẻ điều gì nữa?”
Bị Lịch dồn vào thế bí trước mặt hàng chục phụ huynh và hai gã cấp dưới, Vũ Đình Cường bắt đầu nổi giận lôi đình. Gã nhận tiền hối lộ cực lớn từ Ngô Thị Huệ với mệnh lệnh bằng mọi giá phải niêm phong bếp ăn Chùa Lá để triệt hạ pháo đài tinh thần của liên minh phụ huynh, gã không thể ra về tay trắng.
Sư thầy Thích Thanh Đạo từ tốn bước đến, bưng một khay trà nhỏ có hai chén nước sâm dừa do chính tay nhà chùa nấu: “A Di Đà Phật, trời trưa nắng nóng, xin mời thí chủ và đoàn kiểm tra dùng chút nước sâm giải nhiệt để tâm trí được thanh tịnh, rồi chúng ta cùng bàn bạc giải pháp tốt nhất cho các cháu.”
*Rầm!*
Vũ Đình Cường thô bạo vung tay gạt phắt khay trà trên tay sư thầy. Hai chén nước sâm dừa vỡ tan tành trên nền gạch bông cổ, nước sâm ngọt mát loang lổ khắp lối đi vào chánh điện. Gã chỉ thẳng tay vào mặt Sư Thích Thanh Đạo, gầm lên hách dịch: “Nhà chùa đừng có dùng trò hối lộ, mua chuộc cán bộ thi hành công vụ ở đây! Tôi tuyên bố, tất cả những lý luận của cô Lịch chỉ là ngụy biện! Quy trình kiểm định tự phát của cô không được cơ quan y tế quận Bình Tân thừa nhận!”
Tiếng đổ vỡ và thái độ thô bạo của Cường khiến các phụ huynh nghèo phẫn nộ. Chị Nhàn bước lên chắn trước sư thầy, giọng chị run lên vì giận dữ: “Các người làm ăn thất đức hại con chúng tôi ngộ độc ở trường, giờ nhà chùa thương xót cho các cháu bữa ăn sạch, các người lại đến đập phá, nhũng nhiễu! Các người có còn là con người không?”
“Đúng đó! Các người định ép chết con em chúng tôi mới chịu hả?” Hàng chục phụ huynh đồng loạt đứng dậy, tạo thành một bức tường người vững chắc bảo vệ Lịch và Sư Thích Thanh Đạo.
Nhìn thấy đám đông phụ huynh bắt đầu phẫn nộ dâng cao và Hoàng Anh đang lén dùng máy ảnh ghi hình từ góc khuất hành lang, Vũ Đình Cường biết nếu tiếp tục dùng bạo lực cưỡng chế niêm phong ngay lập tức, gã sẽ tự đẩy mình vào thế vi phạm luật pháp nghiêm trọng trước sự chứng kiến của dư luận.
Cường cười lạnh lùng, gã rút từ trong cặp ra một tờ biên bản nhắc nhở hành chính có đóng dấu treo của UBND Phường Bình Tân, đặt mạnh lên bàn thờ chánh điện: “Được! Hôm nay tôi tạm thời chưa niêm phong bếp ăn này để giữ thể diện cho nhà chùa. Nhưng luật pháp là luật pháp, không ai được đứng trên quy chuẩn hành chính nhà nước.”
Gã ghé sát tai Lịch, ánh mắt lộ rõ vẻ xảo quyệt, tàn nhẫn của một kẻ nắm giữ quyền lực địa phương: “Lê Thanh Lịch, cô giỏi biện luận luật chuyên ngành lắm. Nhưng để tôi cho cô biết một sự thật: ở cái quận Bình Tân này, không có chữ ký duyệt của Trần Uy và con dấu của quận, mọi tờ giấy lộn của cô đều vô giá trị.”
Gã đứng thẳng dậy, giọng nói lạnh lùng, đanh thép vang lên như một bản án tử hình lơ lửng dội vào tai toàn bộ phụ huynh nghèo đang nín thở:
“Tôi đưa ra tối hậu thư cho Chùa Lá: Đúng mười hai giờ trưa mai, nếu nhà chùa không trình được Giấy phép đăng ký hoạt động bếp ăn từ thiện và Chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm có đóng dấu đỏ chính thức của UBND quận Bình Tân, đội trật tự đô thị sẽ tiến hành cưỡng chế niêm phong toàn bộ khu bếp ăn và trục xuất tất cả học sinh đang tạm trú bất hợp pháp tại đây ra ngoài! Biên bản đã lập, quyết định là ở các người!”
Vũ Đình Cường vung tay ra hiệu cho cấp dưới rút lui. Tiếng xích sắt cổng chùa bị gã thô bạo giật mạnh khi bước ra ngoài vang lên loảng xoảng dồn dập, bỏ lại sau lưng một bầu không khí u uất, lo âu tột độ bao trùm lên chánh điện Chùa Lá dưới cơn mưa tầm tã vẫn chưa có dấu hiệu dứt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!