Nhạc nềnRecollection

Lời Khai Dưới Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rạng sáng ngày 22 tháng 10 trút xuống quận Bình Tân mỗi lúc một nặng hạt, biến những con lộ nhựa loang lổ ổ gà thành những dòng nước xiết đục ngầu. Trong văn phòng làm việc riêng của ông Bùi Khắc Hưng, tiếng mưa quật liên hồi vào lớp kính cường lực nghe rầm rập như tiếng trống trận. Kim đồng hồ chỉ đúng năm giờ sáng.


Lê Thanh Lịch ngồi bất động trên chiếc sofa da màu nâu sẫm, hai tay đan chặt vào nhau. Cơn sốt nhẹ từ đêm qua đã dịu bớt nhờ liều thuốc hạ sốt liều cao, nhưng thể xác cô vẫn rã rời như vừa trải qua một trận đại dịch. Lòng bàn tay phải – nơi vết rách sâu do mảnh thủy tinh dơ bẩn ở bãi rác cắt trúng đêm trước – giờ đây nhức nhối từng cơn. Lớp băng gạc y tế quấn quanh tay cô đã thấm đẫm một vệt dịch đỏ sẫm, rỉ nhẹ qua mép gạc trắng. Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc, ấm nóng bám trên vai áo khoác sẫm màu từ chập sáng quyện cùng hơi ẩm của căn phòng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở.


Trên màn hình chiếc điện thoại iPhone 11 đặt trên bàn kính, bức ảnh chiếc xe tải đông lạnh của Vũ Quốc Việt bị thiêu rụi thành một đống sắt đen kịt dính đầy muội than vẫn sáng rực. Lời đe dọa tàn nhẫn của Ngô Thị Huệ gửi đến lúc nửa đêm như một bản án tử hình lơ lửng: “Mày trốn được hôm nay, không trốn được cả đời... Căn hộ chung cư cũ Bình Tân của mẹ con mày sẽ là thứ tiếp theo bùng cháy dính đầy máu tươi nếu mày không giao nộp cuốn sổ trước mười hai giờ trưa mai.”


"Chị Lịch, chúng ta phải di tản bé Mai Chi ngay lập tức," Đỗ Hoàng Anh bước đến bên cạnh cô, gương mặt gã phóng viên trẻ hằn sâu những quầng thâm vì thức trắng đêm điều tra. Gã vừa dứt cuộc điện thoại với một đồng nghiệp bên mảng thời sự. "Tôi đã liên hệ với anh rể Nam của chị. Anh ấy đang nổ máy chiếc xe tải chở hàng, sẵn sàng đón bé Mai Chi tại nhà bà Út Mười để đưa thẳng về quê Tiền Giang lánh nạn dưới sự bảo vệ của cậu Hùng và chú Minh. Ở dưới đó địa bàn rộng, nhiều lối đi tắt vườn tược, bọn giang hồ của mụ Huệ không dễ gì tìm ra con bé."


Lịch khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Nỗi sợ hãi tột cùng cho sự an toàn của con gái nhỏ như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim cô. Nhưng ngay sau đó, cô mở mắt ra, ánh mắt sau tròng kính cận mờ sương bừng lên một tia lửa kiên định lạnh lùng. Cô dứt khoát gật đầu: "Được. Bảo anh Nam xuất phát ngay lập tức. Mai Chi là lẽ sống của tôi, nhưng tôi không thể vì sự đe dọa của chúng mà chùn bước. Hôm nay, đoàn thanh tra đặc biệt của Bộ Y tế sẽ đến trường Chu Văn An. Đây là cơ hội duy nhất để đưa chuỗi chứng cứ này ra ánh sáng vĩ mô, vượt qua tầm che chở của Trần Uy."


Cô đứng dậy, nén cơn đau thấu xương từ lòng bàn tay phải, cẩn thận kiểm tra chiếc hộp giữ lạnh y tế chuyên dụng đặt trên bàn. Bên trong đó, ống nghiệm Falcon 50ml chứa mẫu thịt heo sống dính dịch độc hại màu đỏ xám – vật chứng thô dắt đầy formaldehyde mà cô đã mạo hiểm lấy được từ kho lạnh căng tin – vẫn được bảo quản lạnh an toàn trong lớp đá gel nguyên vẹn. Cạnh đó là cuốn sổ tay bìa da đen dính mỡ bò khô cứng của tài xế Việt, ghi chép chi tiết lịch trình giao nhận hóa chất lậu từ cơ sở Vũ Hoàng về Bếp Việt.


Luật sư Hoàng Văn Quyết, người vừa hoàn thành việc soạn thảo tập hồ sơ khiếu nại, bước đến vuốt lại nếp áo vest cũ sờn của mình. Gương mặt cương nghị của người luật sư trẻ lộ rõ vẻ nghiêm túc: "Chị Lịch, để tránh việc Trần Uy dùng các kẽ hở pháp lý để bác đơn, tôi đã thiết lập hồ sơ theo đúng 'Thủ tục khiếu nại hành chính ba cấp'. Chúng ta đã nộp đơn lên Hiệu trưởng và Phòng Giáo dục quận, hôm nay chúng ta sẽ trao tay trực tiếp đơn kiến nghị tập thể có chữ ký và dấu vân tay của hơn một trăm phụ huynh thuộc Nhóm Phụ huynh Tự phát 'Lớp 2A Hành Động' cho Trưởng đoàn thanh tra Ngô Thanh Vân. Khi chứng cứ được tiếp nhận ở cấp Bộ, Trần Uy sẽ mất hoàn toàn quyền can thiệp hành chính."


***


07:30 sáng. Cơn mưa tầm tã vẫn gầm rú trên bầu trời quận Bình Tân. Trước cổng trường Tiểu học Chu Văn An, một cảnh tượng lay động lòng người đang diễn ra dưới màn nước trắng xóa.


Hàng trăm phụ huynh nghèo thuộc Nhóm Phụ huynh Tự phát 'Lớp 2A Hành Động', dẫn đầu là chị Trần Thị Nhàn, đang đứng xếp hàng ôn hòa dưới mưa. Họ mặc những bộ áo mưa cánh dơi bằng nilon mỏng manh, rẻ tiền, cơ thể run rẩy vì lạnh nhưng ánh mắt lại rực lên một sự phẫn nộ kiên định. Trên tay họ là những tấm biểu ngữ viết vội bằng mực chống nước: "Trả lại bữa ăn sạch cho con chúng tôi!", "Yêu cầu làm rõ độc chất trong suất ăn bán trú!". Chị Nhàn ôm chặt tập hồ sơ bệnh án lọc máu của con trai Gia Bảo vào ngực, che chắn cho nó khỏi những giọt nước mưa xối xả.


Lịch và luật sư Quyết bước xuống từ chiếc xe ôm công nghệ, nhanh chóng hòa vào đám đông. Lịch ôm chặt chiếc cặp da chống nước chứa cuốn sổ tay dính mỡ bò của Việt và tập hồ sơ y tế lâm sàng. Cơn sốt nhẹ khiến đầu cô choáng váng, nhưng hơi lạnh của những giọt mưa quất vào mặt giúp cô giữ được sự tỉnh táo tột cùng.


"Cô Lịch! Cô đến rồi!" chị Nhàn thốt lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc thương con khẽ sáng lên khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của nữ chuyên gia dinh dưỡng. "Bọn bảo vệ trường đóng chặt cổng chính từ sáu giờ sáng. Chúng không cho bất kỳ phụ huynh nào tiếp cận khu vực hiệu bộ. Chúng tôi nghe nói đoàn thanh tra của Bộ Y tế đã vào trường bằng cổng sau từ nửa tiếng trước."


Đúng lúc đó, từ phía trong cổng trường, bảo vệ Trần Văn Bản cùng hai gã đàn em cầm dùi cui điện bước ra sát rào sắt. Bản cầm chiếc loa cầm tay công suất lớn, rít lên những âm thanh chói tai qua tiếng mưa rầm rập: "Yêu cầu tất cả giải tán ngay lập tức! Các người đang tụ tập trái phép, gây rối trật tự công cộng và cản trở hoạt động sư phạm của nhà trường! Hiệu trưởng đã chỉ đạo, những phụ huynh nào còn tiếp tục đứng đây, nhà trường sẽ xem xét đình chỉ học tập của con em các người vào ngày mai!"


Tiếng loa của Bản như đổ thêm dầu vào lửa. Đám đông phụ huynh xôn xao, nhiều người mẹ nghèo bật khóc vì lo sợ con mình bị trù dập học bạ, nhưng sự phẫn nộ trước những khay thịt thối tẩm hóa chất đã giữ chân họ lại. Họ nắm chặt tay nhau, tạo thành một hàng rào người vững chắc trước cổng trường.


Luật sư Quyết bước lên sát rào sắt, dõng dạc nói lớn: "Tôi là luật sư Hoàng Văn Quyết, đại diện pháp lý cho các hộ phụ huynh ở đây. Theo Luật Khiếu nại và Luật Tố tụng Hành chính, các phụ huynh có quyền gửi đơn kiến nghị tập thể lên đoàn thanh tra cấp trên khi có sự cố ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của học sinh. Việc nhà trường đóng cổng, dùng loa đe dọa trù dập học sinh là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng, cản trở quyền khiếu nại tố cáo của công dân!"


"Mày là thằng nào mà dám vào đây dạy luật cho tao?" Bản trợn mắt, chỉ thẳng dùi cui điện vào mặt Quyết. "Tao chỉ biết lệnh của hiệu trưởng. Không giải tán, tao sẽ cho người cưỡng chế!"


***


Phía bên trong tòa nhà hiệu bộ, bầu không khí cũng căng thẳng không kém. Tại phòng họp lớn tầng hai, Trần Uy – Phó Giám đốc Sở Giáo dục – đang ngồi đối diện với Trưởng đoàn thanh tra Bộ Y tế Ngô Thanh Vân. Vân mặc bộ trang phục thanh tra y tế màu xanh sẫmFlat phẳng phiu, mái tóc búi gọn gàng sau gáy, gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm. Trước mặt bà là những tập hồ sơ hành chính, hóa đơn mua thịt sạch đạt chuẩn VietGAP giả mạo đã được Nguyễn Thị Liên làm sạch từ trước.


"Chị Vân, đây là toàn bộ hồ sơ lưu trữ về nguồn cung cấp thực phẩm của Bếp Việt tại trường Chu Văn An," Trần Uy nở nụ cười xã giao giả tạo, tay đẩy tập hồ sơ về phía Vân. "Mọi thứ đều đạt chuẩn VietGAP, quy trình kiểm định của Chi cục quận cũng xác nhận không có độc chất. Sự cố ngộ độc vừa qua chỉ là rối loạn tiêu hóa thông thường do thời tiết giao mùa, đã bị một số phần tử xấu kích động nhằm bôi nhọ uy tín ngành giáo dục địa phương."


Ngô Thanh Vân không chạm vào tập hồ sơ. Bà khẽ nhấp một ngụm nước lọc, ánh mắt sắc sảo như dao cạo nhìn thẳng vào gương mặt đang cố tỏ ra tự tin của Trần Uy: "Anh Uy, tôi làm việc dựa trên số liệu lâm sàng và thực chứng hóa học, không dựa trên các báo cáo hành chính đã được sắp xếp đẹp đẽ. Nếu chỉ là rối loạn do thời tiết, tại sao bệnh viện quận lại ghi nhận hàng chục ca tổn thương thận cấp tính có chỉ số acid formic tăng vọt trong nước tiểu?"


Trần Uy khựng lại, nụ cười trên môi gã đông cứng. Đúng lúc đó, tiếng ồn ào chất vấn, tiếng loa cầm tay của Bản và tiếng khóc thét của đám đông phụ huynh ngoài cổng trường lọt qua lớp cửa kính cách âm, vọng vào phòng họp.


Ngô Thanh Vân nhíu mày, đứng dậy bước nhanh về phía cửa sổ. Nhìn xuống dưới màn mưa trắng xóa, bà thấy hàng trăm phụ huynh đang đội mưa đứng chật kín cổng trường, và bóng dáng gầy gò của Lê Thanh Lịch đang ôm chặt chiếc cặp da chống nước đứng đầu hàng rào người.


"Có chuyện gì ngoài cổng trường thế kia, anh Uy?" Vân quay lại hỏi, giọng lạnh lùng.


"À... chỉ là một vài phụ huynh quá khích bị kẻ xấu xúi giục tụ tập gây rối thôi," Trần Uy vội vã bước đến định kéo rèm cửa lại, gương mặt gã lộ rõ vẻ hoảng hốt. "Tôi đã chỉ đạo lực lượng chức năng địa phương xử lý ổn định trật tự. Xin đoàn thanh tra cứ tiếp tục làm việc với các hồ sơ hành chính bên trong này."


"Thanh tra y tế là phải tiếp xúc với nạn nhân và nhân chứng thực địa, chứ không phải ngồi phòng máy lạnh đọc giấy lộn," Ngô Thanh Vân dứt khoát nói, bà rút chiếc thẻ thanh tra viên chính thức dắt vào ngực áo. "Yêu cầu mở cổng trường. Tôi sẽ trực tiếp ra ngoài nhận đơn khiếu nại của phụ huynh."


***


Ngoài cổng trường, tình hình đã leo thang đến mức nghẹt thở.


Từ phía ngã tư đường, hai chiếc xe tải chuyên dụng của đội trật tự đô thị đột ngột trờ tới, rú còi inh ỏi. Vũ Đình Cường – Đội trưởng trật tự đô thị quận Bình Tân – bước xuống xe với sắc phục chỉnh tề, gương mặt đỏ gay vì bia rượu và sự hách dịch. Đi phía sau gã là hàng chục nhân viên trật tự cầm gậy cao su và lá chắn bảo vệ.


Cùng lúc đó, từ trong ngõ hẻm đối diện cổng trường, một nhóm khoảng mười gã thanh niên xăm trổ, đội mũ bảo hiểm sụp sụp che kín mặt – tay chân của Tạ Văn Hổ – âm thầm lách vào đám đông phụ huynh đang hỗn loạn.


"Giải tán ngay! Trật tự đô thị thi hành công vụ!" Vũ Đình Cường hét lớn qua loa cầm tay, chỉ đạo lực lượng tiến lên áp sát hàng rào phụ huynh.


Luật sư Quyết bước ra chặn trước mũi xe của Cường, tay giơ cao cuốn sổ Luật Khiếu nại: "Yêu cầu các đồng chí dừng lại! Đây là cuộc tập hợp ôn hòa của các phụ huynh để nộp đơn khiếu nại lên đoàn thanh tra Bộ Y tế đang làm việc trong trường. Các đồng chí không có quyền dùng bạo lực để giải tán khi không có lệnh cưỡng chế hợp pháp!"


"Tránh ra! Cản trở người thi hành công vụ tao bắt giam hết!" Cường quát lớn, dùng loa cầm tay đập mạnh vào tay Quyết, khiến cuốn luật rơi xuống vũng nước mưa đục ngầu.


Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, gã tay sai của Tạ Văn Hổ đứng cạnh chị Trần Thị Nhàn bất ngờ dùng cùi chỏ huých mạnh vào sườn chị, đồng thời gạt chân khiến người mẹ nghèo ngã quỵ xuống mặt đường nhựa đẫm nước mưa. Tập hồ sơ bệnh án của con trai chị văng ra ngoài, nước mưa lập tức thấm đẫm các trang giấy.


"Bớ người ta! Phụ huynh đánh người thi hành công vụ!" Gã tay sai gào lên, tạo hiện trường giả vờ bị tấn công.


"Có bạo động! Giải tán đám đông khẩn cấp!" Vũ Đình Cường chộp lấy pretext này, lập tức ra lệnh cho nhân viên trật tự xông vào dùng gậy cao su vung lên dồn dập. Đám đông phụ huynh hỗn loạn, tiếng la hét, tiếng khóc thét vang lên xé lòng dưới màn mưa.


Một gã nhân viên trật tự đô thị to khỏe, nhận lệnh ngầm từ Cường, lao thẳng về phía Lịch. Ánh mắt gã chĩa thẳng vào chiếc cặp da chống nước chứa cuốn sổ tay dính mỡ bò của Việt và đơn kiến nghị tập thể mà cô đang giữ.


"Đưa cái cặp đây! Tài liệu kích động bạo loạn!" Gã nhân viên gầm lên, vươn tay giật mạnh chiếc cặp.


Lịch không hề phản kháng bằng bạo lực. Cô nhớ rõ nguyên tắc đấu tranh pháp lý và sự dặn dò của luật sư Quyết. Cô xoay người, dùng toàn bộ cơ thể gầy gò của mình cuộn tròn lại, ôm chặt chiếc cặp da vào lồng ngực đập dồn dập.


*Bốp!*


Cú đạp mạnh từ phía sau của gã nhân viên trật tự trúng thẳng vào bả vai trái của Lịch, khiến cô ngã quỵ xuống nền xi măng buốt lạnh. Cơn đau thấu xương từ bả vai truyền thẳng lên đại não, bả vai cô trầy xước, ê ẩm nhức nhối. Lòng bàn tay phải bị thương va đập mạnh xuống đất, lớp băng gạc y tế bị rách miệng hoàn toàn, máu tươi đỏ rực bắt đầu rỉ ra xối xả, hòa cùng nước mưa loang lổ trên mặt đường. Nhưng Lịch vẫn nghiến chặt răng đến bật máu môi, hai tay khóa chặt lấy chiếc cặp da chống nước như ôm giữ sinh mạng của chính con gái mình.


Cách đó vài mét, phóng viên Đỗ Hoàng Anh đang đứng trên thùng một chiếc xe ba gác, giơ cao chiếc điện thoại đang chạy chế độ phát sóng trực tiếp trực tuyến. "Mọi người nhìn đi! Trật tự đô thị quận Bình Tân đang dùng bạo lực dã man để cướp đoạt hồ sơ chứng cứ độc chất của phụ huynh ngay trước cổng trường Chu Văn An! Hơn một trăm nghìn người đang chứng kiến hành vi vô liêm sỉ này của các người!" Hoàng Anh hét lớn, ống kính camera chĩa thẳng vào gương mặt hung hãn của Vũ Đình Cường.


Cường giật mình khi nhìn thấy ánh đèn flash của điện thoại và tiếng gào thét của đám đông. Gã hoang mang nhìn sang gã nhân viên đang cố giật chiếc cặp từ tay Lịch: "Nhanh lên! Thu giữ cái cặp đó ngay!"


Ngay khi gã nhân viên trật tự vung gậy định nện tiếp xuống lưng Lịch để ép cô buông tay, cánh cổng sắt lớn của trường Chu Văn An đột ngột rít lên một tiếng khô khốc rồi mở toang.


"Dừng tay lại toàn bộ!"


Một giọng nói phụ nữ lạnh lùng, đanh thép và đầy uy lực vang lên, át cả tiếng mưa xối xả.


Ngô Thanh Vân bước ra khỏi cổng trường dưới chiếc ô đen lớn do một chiến sĩ cảnh sát hình sự che chắn. Đôi mắt sắc sảo của vị Trưởng đoàn thanh tra Bộ Y tế quét qua hiện trường hỗn loạn, dừng lại ở bả vai rỉ máu của Lịch và vệt máu đỏ tươi đang loang lổ dưới mưa từ lòng bàn tay cô. Phía sau Vân, Trần Uy bước ra với gương mặt xám ngoét, trán đẫm mồ hôi lạnh.


Lực lượng trật tự đô thị của Cường khựng lại, những chiếc gậy cao su lơ lửng giữa không trung. Vũ Đình Cường vội vàng bước đến, cúi đầu chào xã giao: "Báo cáo Trưởng đoàn, chúng tôi đang tiến hành giải tán một nhóm đối tượng quá khích tụ tập gây rối trật tự, cản trở hoạt động của đoàn..."


"Anh Cường, tôi là thanh tra Bộ Y tế, không phải kẻ mù," Ngô Thanh Vân lạnh lùng ngắt lời gã đội trưởng biến chất. Bà bước thẳng qua vũng nước mưa, đến bên cạnh Lịch, cúi người đỡ nữ chuyên gia dinh dưỡng đứng dậy. "Cô Lê Thanh Lịch, cô ổn chứ?"


Lịch gượng đứng dậy, hơi thở cô dồn dập, vương mùi dầu khuynh diệp ấm nóng quyện cùng vị mặn của máu môi. Cô nén cơn đau buốt từ bả vai trái và lòng bàn tay phải đang rỉ máu, dùng bàn tay trái run rẩy mở khóa chiếc cặp da chống nước, rút ra tập hồ sơ đẫm nước mưa nhưng các trang giấy bên trong vẫn được bảo vệ nguyên vẹn.


"Thưa Trưởng đoàn Ngô Thanh Vân," Lịch dõng dạc nói, giọng cô khàn đặc nhưng vang dội khắp khoảng sân trường đẫm mưa. "Tôi là Lê Thanh Lịch, cựu chuyên gia dinh dưỡng trường Chu Văn An. Tôi xin đại diện cho Nhóm Phụ huynh Tự phát 'Lớp 2A Hành Động' bàn giao trực tiếp Đơn kiến nghị tập thể có chữ ký và dấu vân tay của hơn một trăm phụ huynh, cùng với cuốn sổ tay giao nhận hóa chất lậu của Bếp Việt và bệnh án lâm sàng của các học sinh bị suy thận cấp. Chúng tôi yêu cầu Bộ Y tế vào cuộc điều tra hình sự hành vi đầu độc học sinh có hệ thống của Ngô Thị Huệ và ban giám hiệu trường Chu Văn An!"


Ngô Thanh Vân trân trọng đón nhận tập hồ sơ đẫm nước mưa từ tay Lịch. Khớp xương ngón tay bà siết chặt lấy tập tài liệu, ánh mắt bà hướng về phía Trần Uy đang đứng chôn chân tại chỗ.


Đúng lúc đó, từ phía rìa đám đông, một tiếng gào thét dồn dập vang lên. Nhóm giang hồ của Tạ Văn Hổ bất ngờ trà trộn sâu vào hàng rào phụ huynh, cố tình dùng bạo lực xô đẩy mạnh mẽ, tạo nên một làn sóng hỗn loạn mới hòng giật lại tập hồ sơ hoặc gây ra một vụ giẫm đạp kinh hoàng ngay trước mũi đoàn thanh tra Bộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!