Vết Sẹo Tài Chính
Hoàng Anh siết chặt bả vai lạnh buốt của Lịch, kéo cô nép sâu vào bóng tối của dãy hành lang khi ánh đèn pin của Bản quét sát qua khe cửa sắt cổng phụ. Luồng ánh sáng trắng lướt qua những giọt nước mưa đọng trên chấn song sắt, hắt lên vách tường một cái bóng loang lổ, chập chờn. Trong khoảnh khắc tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, Lịch chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim mình đập dồn dập hòa cùng tiếng mưa xối xả trên mái tôn căng tin. Hơi lạnh âm mười lăm độ từ kho lạnh vẫn đang âm ỉ tàn phá cơ thể cô, khiến từng thớ cơ run lên bần bật, nhưng cô vẫn dùng cánh tay trái ôm chặt lấy chiếc ba lô trước ngực. Bên trong đó, ống nghiệm Falcon năm mươi mười lít chứa mẫu thịt heo sống nhiễm độc formaldehyde đang được bảo vệ bằng chính hơi ấm ít ỏi còn lại từ cơ thể cô.
"Lối này, nhanh lên chị!" Hoàng Anh thì thầm sát bên tai cô, giọng nói bị át đi bởi tiếng còi báo động đỏ đang rú vang liên hồi từ phía tòa nhà hiệu bộ.
Bảo vệ Bản cùng hai gã đàn em cầm dùi cui điện đang hớt hải chạy về phía khu vực căng tin, tiếng ủng cao su nện xuống nền xi măng dội lại những âm thanh lép nhép, vội vã. Lợi dụng khoảng tối giữa hai bóng đèn cao áp bị hỏng – một tác phẩm phá hoại kỹ thuật ngầm của anh Bảy thợ điện – Hoàng Anh khéo léo dìu Lịch lách qua khoảng hở của hàng rào kẽm gai cổng sau.
Chiếc xe tải của anh rể Nam đã nổ máy chờ sẵn, cabin không bật đèn, nấp kín dưới bóng của cây đa cổ thụ ven đường. Ngay khi Hoàng Anh đẩy Lịch vào trong cabin ấm áp, Nam lập tức vào số, chiếc xe tải lao đi trong màn mưa dày đặc, bỏ lại sau lưng ánh đèn pin loang loáng và tiếng la hét bất lực của đội bảo vệ trường Chu Văn An.
Trong cabin xe, Lịch đổ gục xuống ghế phụ. Hơi ấm từ hệ thống điều hòa của xe tải khiến cơ thể cô bắt đầu phản ứng dữ dội với cơn hạ thân nhiệt. Cô run rẩy co người lại, hai hàm răng va vào nhau lập cập. Hoàng Anh vội vàng lấy chiếc chăn mỏng phía sau cabin quấn chặt quanh người cô, đồng thời rút chai dầu khuynh diệp đổ ra lòng bàn tay, xoa mạnh lên hai bên thái dương và vùng cổ của cô. Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc lập tức bốc lên, quyện cùng mùi ẩm mốc của quần áo ướt sũng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt nhưng ấm áp.
"Chị Lịch, tay chị... máu lại chảy rồi," Hoàng Anh thốt lên khi nhìn thấy lớp băng gạc ở lòng bàn tay phải của cô đã thấm đẫm một vệt đỏ sẫm. Vết rách sâu do mảnh thủy tinh dơ bẩn ở bãi rác cắt trúng đêm qua, sau cuộc giằng co trong kho lạnh, giờ đây đã rách miệng trở lại, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng hòa cùng muội than đen kịt.
Lịch khẽ lắc đầu, giọng cô thều thào nhưng ánh mắt sau tròng kính cận mờ sương vẫn kiên định: "Tôi không sao... Phải giữ... giữ mẫu thịt... Đừng để nó đóng băng hỏng cấu trúc."
"Mẫu thịt an toàn rồi, chị yên tâm đi. Tôi đã kiểm tra hộp giữ lạnh, đá gel vẫn duy trì nhiệt độ tiêu chuẩn," Hoàng Anh trấn an, tay anh siết chặt vô lăng hỗ trợ anh Nam quan sát đường đi.
Chiếc xe tải lao nhanh qua những con phố vắng lặng của quận Bình Tân, hướng về phía văn phòng làm việc riêng của ông Bùi Khắc Hưng – Trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh chính trực của trường Chu Văn An. Ông Hưng, một doanh nhân xuất khẩu thủy sản lớn, đã đồng ý mở cửa văn phòng công ty mình ở rìa quận để làm nơi trú ẩn tạm thời và là tổng hành dinh cho cuộc điều tra tài chính tiếp theo.
***
03:30 sáng ngày 22 tháng 10. Văn phòng của ông Bùi Khắc Hưng nằm trên tầng ba một tòa nhà văn phòng hiện đại, hoàn toàn biệt lập và an toàn trước sự giám sát của ban giám hiệu trường Chu Văn An.
Lịch ngồi trên chiếc ghế sofa da, bàn tay phải đã được băng bó lại bằng gạc y tế sạch sẽ. Nhờ thuốc hạ sốt và hơi ấm của căn phòng, cơn sốt nhiễm trùng của cô đã tạm thời dịu đi, chỉ còn lại sự mệt mỏi thể xác rã rời. Trên bàn trà bằng kính, chiếc hộp giữ lạnh y tế chứa ống nghiệm Falcon được đặt trang trọng cạnh cuốn sổ tay bìa da đen dính mỡ bò của tài xế Việt.
Bùi Khắc Hưng bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm nghị, mặc chiếc áo vest xám nhã nhặn nhưng không thắt cà vạt. Đi phía sau ông là Nguyễn Thị Thảo, người mẹ kế toán có con học lớp 2A. Thảo mặc bộ đồ công sở giản dị, đeo kính cận nhẹ, tay ôm khư khư chiếc laptop Dell cũ kỹ và một tập tài liệu dày cộp.
"Cô Lịch, tôi đã nghe Hoàng Anh kể lại toàn bộ sự việc trong kho lạnh," ông Hưng lên tiếng, giọng trầm ấm và đầy uy lực. "Hành động của cô rất dũng cảm, nhưng chúng ta phải thực tế. Mẫu thịt sống nhiễm độc này là một chứng cứ sinh học tuyệt vời, nhưng nếu chỉ có vậy, Hiệu trưởng Tuyên và Ngô Thị Huệ vẫn có thể đổ lỗi cho quy trình sơ chế của công nhân nhà bếp, hoặc đổ tội cho một nguồn cung cấp thịt nhỏ lẻ nào đó ngoài chợ. Chúng sẽ tuyên bố nhà trường cũng là nạn nhân bị lừa dối."
Lịch gật đầu, cô nén cơn đau ở lòng bàn tay, giọng khàn đặc: "Tôi hiểu. Để đóng đinh tội ác này thành một vụ án hình sự có hệ thống, chúng ta phải chứng minh được động cơ kinh tế trực tiếp của Trịnh Khắc Tuyên. Phải liên kết được dòng tiền bẩn của Bếp Việt chảy vào túi ông ta."
Nguyễn Thị Thảo bước lên, đặt chiếc laptop Dell lên bàn kính, đẩy gọng kính cận rồi mở một file Excel chứa hàng trăm dòng số liệu phức tạp. Gương mặt cô lộ rõ vẻ phẫn nộ của một người mẹ có con từng phải nhập viện vì ngộ độc.
"Tôi đã dành cả đêm để phân tích các bảng thu chi bán trú mập mờ mà nhà trường công khai trên trang web, kết hợp với một số biên lai tài chính rò rỉ từ phòng kế toán do một nhân sự cũ cung cấp," Thảo nói, ngón tay cô gõ nhanh trên bàn phím. "Nhìn vào đây đi. Ngân sách nhà nước và phụ huynh đóng góp tiền ăn bán trú là 30.000 đồng mỗi suất cho một học sinh. Với quy mô hơn 2000 học sinh, mỗi tháng nhà trường thu về khoảng 1,2 tỷ đồng tiền ăn."
Thảo phóng to một bảng tính chi phí nguyên liệu thực tế: "Nhưng theo định mức dinh dưỡng thực tế mà tôi bóc tách từ các khay ăn bòn rút, chi phí nguyên liệu thực tế cho mỗi suất ăn chỉ dao động từ 7.000 đến 8.000 đồng. Phần còn lại – hơn 70% ngân sách, tương đương khoảng 840 triệu đồng mỗi tháng – đã bị bòn rút một cách có hệ thống. Trong vòng một năm học, số tiền chênh lệch bị bòn rút lên tới hơn 8 tỷ đồng. Và nếu tính trên toàn chuỗi 5 trường tiểu học mà Bếp Việt đang cung cấp tại quận Bình Tân, con số này lên tới hơn 12 tỷ đồng mỗi năm."
"Một con số khổng lồ," Hoàng Anh thốt lên, mắt anh dán chặt vào những cột số đỏ chói trên màn hình. "Nhưng làm thế nào kế toán trưởng Nguyễn Thị Liên có thể hợp thức hóa được khoản tiền chênh lệch khổng lồ này trên sổ sách kế toán thuế của trường mà không bị thanh tra tài chính quận phát hiện?"
Thảo mỉm cười lạnh lùng, cô mở tiếp một thư mục chứa các bản quét hóa đơn đỏ: "Đây chính là sự tinh vi của Nguyễn Thị Liên – cánh tay phải của hiệu trưởng Tuyên. Liên đã lập hàng loạt hóa đơn đỏ khống từ một đơn vị có tên 'Trang trại xanh Bình An' ở ngoại thành. Trên giấy tờ, trang trại này cung cấp thịt heo sạch đạt chuẩn VietGAP cho nhà trường với mức giá cao ngất ngưỡng, khớp hoàn toàn với định mức 30.000 đồng/suất ăn. Nhưng thực tế, trang trại này chỉ là một trang trại ma, không hề có hoạt động chăn nuôi thực tế. Tiền thanh toán chuyển vào tài khoản của trang trại này lập tức được rút ra bằng tiền mặt hoặc chuyển lòng vòng qua các công ty bình phong để chảy ngược về túi của liên minh bẩn."
Lịch chăm chú quan sát các hóa đơn đỏ trên màn hình. Khứu giác nhạy bén và kiến thức độc chất học của cô không giúp ích được nhiều trong việc phân tích các con số, nhưng tư duy logic của một nhà khoa học giúp cô nhận ra một kẽ hở: "Nếu Trang trại xanh Bình An là một trang trại ma, thì chắc chắn phải có một sổ sách nội bộ ghi nhận dòng tiền chiết khấu thực tế. Nguyễn Thị Liên không thể chỉ quản lý mọi thứ bằng đầu óc. Một kẻ tỉ mỉ như mụ ta bắt buộc phải lưu trữ dữ liệu đối chứng trên hệ thống kế toán nội bộ của trường."
"Chính xác," Thảo hào hứng nói, ánh mắt cô sáng lên. "Trường Chu Văn An sử dụng một phần mềm kế toán nội bộ chạy trên máy chủ đám mây của phòng lưu trữ hồ sơ tài chính. Mỹ Linh trước khi bị Kiệt cô lập đã lén cung cấp cho tôi một tài khoản phụ có quyền truy cập hạn chế vào hệ thống này. Tôi đã dùng nó để đột nhập ngầm vào ban đêm. Và tôi phát hiện ra, Liên đang lưu trữ một tệp tin Excel có mật khẩu bảo mật cực cao, ghi nhận dòng tiền chiết khấu thực tế 30% cho hiệu trưởng Tuyên dưới danh nghĩa 'chi phí hỗ trợ thương hiệu'."
"Cô có thể tải tệp tin đó về không?" ông Hưng hỏi, gương mặt ông đanh lại.
"Đó là lý do tôi cần sự hỗ trợ của mọi người ở đây," Thảo thở dài, vẻ mặt cô chùng xuống đầy căng thẳng. "Tệp tin đó được bảo vệ bởi hệ thống tường lửa của phòng kế toán trường. Nếu tôi cố tình tải về bằng tài khoản phụ từ một IP lạ bên ngoài, hệ thống bảo mật của Liên sẽ lập tức phát hiện truy cập bất thường và tự động kích hoạt lệnh khóa tài khoản, thậm chí xóa sạch dữ liệu để bảo mật. Tôi cần một đường truyền băng thông ổn định và một người hỗ trợ kỹ thuật để che giấu địa chỉ IP."
Hoàng Anh lập tức mở ba lô, rút ra một thiết bị định tuyến di động chuyên dụng của giới báo chí điều tra: "Tôi có bộ phát wifi bảo mật đa kênh, có khả năng giả lập địa chỉ IP động liên tục qua các trạm thu phát sóng khác nhau. Tôi sẽ giúp cô thiết lập một đường truyền ảo để đột nhập."
***
04:15 sáng. Không gian trong văn phòng của ông Hưng tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa quất liên hồi vào cửa kính chịu lực. Trên chiếc bàn làm việc rộng lớn, ba chiếc máy tính xách tay đang hoạt động hết công suất, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên những gương mặt căng thẳng, đầy lo âu của nhóm điều tra.
Thảo hít một hơi thật sâu, những ngón tay thon dài của cô run nhẹ khi gõ dòng lệnh truy cập vào cổng thông tin kế toán nội bộ của trường Chu Văn An. Trên màn hình, giao diện đăng nhập hiện ra với logo của trường.
"Hoàng Anh, hệ thống giả lập IP đã sẵn sàng chưa?" Thảo hỏi, mắt không rời màn hình.
"Đã sẵn sàng. IP của cô hiện đang hiển thị là một máy khách vãng lai truy cập từ một quán cà phê internet ở Quận 1. Liên sẽ không thể nghi ngờ," Hoàng Anh vừa thao tác trên chiếc laptop thứ hai vừa trả lời.
Thảo nhấn nút Enter. Giao diện quản lý tài chính của phòng kế toán hiện ra. Cô nhanh chóng điều hướng qua các thư mục lưu trữ, lướt qua hàng loạt hóa đơn đỏ khống của Trang trại xanh Bình An. Từng con số chi tiền mua thịt heo sạch giả mạo hiện ra, khớp hoàn toàn với những phân tích trước đó của cô.
"Nhìn này," Thảo chỉ vào màn hình, giọng cô run lên vì xúc động. "Đây là thư mục ẩn có tên 'Dự án Xã hội hóa - Bếp Việt'. Bên trong chứa một file Excel có dung lượng lớn, ghi nhận toàn bộ dòng tiền chiết khấu thực tế từ tháng 9 năm ngoái đến nay."
Lịch bước đến đứng sau lưng Thảo, cô nén cơn đau buốt ở lòng bàn tay phải, mắt chăm chú nhìn vào màn hình: "Thảo, mở file đó ra khẩn cấp. Chúng ta cần bằng chứng về tài khoản nhận tiền."
Thảo nhấp đúp vào file. Một hộp thoại yêu cầu nhập mật khẩu bảo mật hiện ra, nhấp nháy đầy đe dọa.
"Mật khẩu... Liên sử dụng phương thức mã hóa ký tự kết hợp ngày sinh của Tuyên," Thảo lầm bầm. Cô rút từ trong tập tài liệu ra một tờ giấy ghi chép thông tin cá nhân của ban giám hiệu mà cô đã chuẩn bị từ trước. Cô gõ nhanh một chuỗi ký tự: *TKTuyen_15101972*.
*Cạch.*
Hộp thoại biến mất. Một bảng tính khổng lồ hiện ra trước mắt họ. Đó là một bảng kê chi tiết dòng tiền bẩn không thể chối cãi. Từng dòng ghi chú rõ ràng: Ngày 15 mỗi tháng, Công ty Bếp Việt chuyển khoản đều đặn một khoản tiền mặt 50 triệu đồng vào một tài khoản ngân hàng đứng tên Trịnh Khắc Vĩnh – người em họ và cũng là quản lý kho lạnh của trường. Dưới cột ghi chú, Liên ghi rõ bằng mực đỏ kỹ thuật số: *'Chiết khấu cổ phần ngầm 30% cho Hiệu trưởng'.*
"Trời đất ơi..." ông Hưng thốt lên, bàn tay ông siết chặt thành nắm đấm. "Mạng sống của hơn hai nghìn đứa trẻ vô tội bị chúng đem ra đổi lấy 50 triệu đồng mỗi tháng để chia chác cổ phần ngầm. Thật là vô liêm sỉ!"
"Đây chính là bằng chứng thép," Hoàng Anh phấn khích nói, tay anh đã lăm lăm chiếc máy ảnh để chụp lại màn hình. "Tài khoản ngân hàng nhận hối lộ của Tuyên thông qua tên người em họ Trịnh Khắc Vĩnh. Chỉ cần có cái này, cơ quan điều tra kinh tế sẽ lập tức vào cuộc."
"Thảo, tải file này về USB khẩn cấp!" Lịch hối thúc, cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực.
Thảo nhanh chóng cắm chiếc USB bảo mật vào khe cắm, nhấn lệnh tải xuống tệp tin Excel gốc. Thanh tiến trình hiển thị bắt đầu chạy: 10%... 20%... 30%...
Nhưng ngay khi thanh tiến trình vừa chạm mốc 40%, một tiếng bíp kéo dài vang lên từ hệ thống loa máy tính. Trên góc phải màn hình, một biểu tượng cảnh báo màu đỏ chói hình tam giác xuất hiện, nhấp nháy liên tục kèm theo dòng chữ tiếng Anh: *"Warning: Remote Administrator Session Detected. IP: 14.226.85.101"*
"Mẹ kiếp! Có người đang đăng nhập hệ thống từ xa bằng quyền quản trị tối cao!" Hoàng Anh hét lên, mặt gã phóng viên điều tra biến sắc.
"Là Nguyễn Thị Liên!" Thảo hoảng hốt, mười ngón tay cô cuống cuồng gõ phím để cố gắng duy trì tiến trình tải file. "Mụ ta đang trực tuyến từ nhà riêng. Mụ ta phát hiện ra có địa chỉ IP lạ đang tải tệp tin bảo mật này!"
Trên màn hình, thanh tiến trình tải xuống đột ngột khựng lại ở con số 45%. Băng thông đường truyền ảo của Hoàng Anh bị bóp nghẹt một cách tàn nhẫn.
"Thảo! Tốc độ tải đang rơi tự do!" Hoàng Anh gào lên, tay anh gõ liên tục trên chiếc máy tính thứ hai để cố gắng chuyển hướng luồng dữ liệu bảo mật. "Mụ ta đang kích hoạt lệnh khóa tài khoản phụ của Mỹ Linh!"
"Tôi đang cố gắng vượt qua tường lửa!" Thảo toát mồ hôi hột, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cô, thấm đẫm cả gọng kính cận nhẹ. Nhưng quyền quản trị tối cao của Liên trên máy chủ trường quá mạnh.
*Bíp... bíp... bíp!*
Màn hình máy tính của Thảo đột ngột xuất hiện một cửa sổ lệnh màu đen. Từng dòng mã lệnh tự động chạy với tốc độ chóng mặt. Nguyễn Thị Liên không chỉ khóa tài khoản, mụ ta đang kích hoạt một tập lệnh tự động xóa dữ liệu khẩn cấp (auto-wipe) để tiêu hủy hoàn toàn file Excel chiết khấu nội bộ trên máy chủ đám mây.
"Mụ ta đang xóa file!" Lịch kêu lên, cô cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. "Thảo! Có cách nào dừng lệnh xóa không?"
"Không thể! Mụ ta dùng quyền admin tối cao để ngắt kết nối vật lý của tài khoản phụ!" Thảo bất lực nhìn thanh tiến trình tải xuống bị lỗi hoàn toàn. Một thông báo đỏ chói hiện ra: *"Download Failed. Network Connection Terminated."*
Ngay sau đó, màn hình hiển thị tệp tin Excel chiết khấu nội bộ bắt đầu mờ đi. Các dòng số liệu, số tài khoản nhận tiền lót tay và tên của Trịnh Khắc Vĩnh đang biến mất dần dưới lệnh xóa vĩnh viễn của Liên.
Trong giây phút sinh tử của cuộc đấu trí kỹ thuật số, khi mọi nỗ lực tải file gốc đều thất bại và màn hình máy tính chuẩn bị tối đen, Lịch không hề hoảng loạn. Khả năng điềm tĩnh tột cùng dưới áp lực cực lớn – phẩm chất của một chuyên gia từng đối mặt với ranh giới sinh tử của bệnh nhân – đã giúp cô đưa ra quyết định chớp nhoáng.
"Thảo! Dừng tải ngay! Hoàng Anh, chụp ảnh màn hình bằng điện thoại trực tiếp!" Lịch quát lớn, giọng cô đanh thép vang lên đầy uy lực trong căn phòng nhỏ.
Thảo lập tức hiểu ý, cô dùng tay trái giữ chặt phím *Print Screen* để đóng băng màn hình hiển thị dòng thông tin tài khoản nhận tiền lót tay cuối cùng chưa bị xóa sạch. Cùng lúc đó, Hoàng Anh nhanh như cắt rút chiếc điện thoại iPhone của mình, bật chế độ chụp ảnh độ phân giải cao, áp sát vào màn hình laptop Dell của Thảo.
*Tách... Tách... Tách!*
Ánh sáng đèn flash từ điện thoại của Hoàng Anh loe lên liên tục trong bóng tối của văn phòng, ghi lại rõ nét từng ký tự, từng con số tài khoản ngân hàng nhận hối lộ đứng tên Trịnh Khắc Vĩnh và dòng ghi chú mực đỏ về khoản chiết khấu cổ phần ngầm 30% của Hiệu trưởng Tuyên.
Ngay khi tiếng bấm máy thứ ba của Hoàng Anh vừa dứt, màn hình máy tính của Thảo vụt tắt, chuyển hoàn toàn sang một màu đen kịt lạnh lẽo. Hệ thống kế toán nội bộ của trường Chu Văn An đã bị Nguyễn Thị Liên phong tỏa hoàn toàn. Tài khoản phụ của Mỹ Linh bị khóa vĩnh viễn.
Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của bốn con người vừa trải qua một cuộc chạy đua nghẹt thở với thời gian.
Hoàng Anh run rẩy mở album ảnh trên điện thoại. Ba bức ảnh chụp trực tiếp màn hình hiện ra, sắc nét đến từng chi tiết nhỏ. Con số tài khoản nhận tiền lót tay, mã giao dịch chuyển khoản 50 triệu mỗi tháng từ Bếp Việt và dòng ghi chú tội ác của Liên đều hiện lên rõ mồn một dưới ánh sáng đèn flash.
"Chúng ta... chúng ta đã lấy được nó," Hoàng Anh thào thào, gương mặt anh lộ rõ vẻ đắc thắng xen lẫn sự kiệt sức.
Lịch thở phào nhẹ nhõm, cô tựa lưng vào thành ghế sofa, bàn tay phải đau nhức nhối nhưng lòng cô lại tràn ngập một sự thanh thản kỳ lạ. Cô nhìn vết sẹo băng bó trên tay mình, rồi nhìn sang bức ảnh chứng cứ trên điện thoại của Hoàng Anh. Đây chính là vết sẹo tài chính chí mạng sẽ đập tan hoàn toàn vỏ bọc liêm chính của Trịnh Khắc Tuyên trước pháp luật.
Tuy nhiên, sự im lặng chưa kịp kéo dài thì chiếc điện thoại iPhone 11 đặt trên bàn của Lịch đột ngột sáng màn hình. Một tin nhắn mới từ số máy lạ của Ngô Thị Huệ hiện ra, kèm theo một bức ảnh dán nhãn đầy đe dọa. Lịch cầm máy lên, tim cô thắt lại khi nhìn thấy bức ảnh chụp chiếc xe tải đông lạnh của Việt bị thiêu rụi thành một đống sắt đen kịt dính đầy muội than, và dòng chữ bên dưới rít lên đầy tàn nhẫn: *"Mày trốn được hôm nay, không trốn được cả đời. Chuẩn bị quan tài cho con gái mày đi nếu còn dám bén mảng đến phòng kiểm nghiệm."*
Lịch siết chặt chiếc điện thoại trong bàn tay trái run rẩy, ánh mắt cô hướng thẳng ra ngoài cửa sổ kính đẫm nước mưa, nơi bóng tối của quận Bình Tân vẫn đang cuộn sóng dữ dội, báo hiệu trận chiến tiếp theo dưới màn mưa tầm tã sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!