Trận Chiến Trong Băng Giá
Bóng tối trong kho lạnh bảo quản thực phẩm của trường Chu Văn An không phải là một màu đen tĩnh lặng, mà là một khối đặc quánh, lạnh buốt và rít gào bởi tiếng quạt gió công nghiệp chạy đều đặn. Nhiệt độ âm mười lăm độ C nhanh chóng thẩm thấu qua lớp áo khoác gió sẫm màu của Lê Thanh Lịch, biến từng sợi vải thành những chiếc gai băng châm chích thẳng vào da thịt.
Hơi thở của cô phả ra thành những luồng khói trắng dày đặc, nhanh chóng ngưng tụ thành những hạt sương băng li ti bám trên gọng kính cận mảnh và hàng lông mi đang run rẩy. Lịch khẽ rùng mình. Cơn sốt nhiễm trùng từ lòng bàn tay phải – vết rách sâu do mảnh thủy tinh dơ bẩn ở bãi rác cắt trúng đêm qua – đang hừng hực thiêu đốt bên trong, đối lập hoàn toàn với cái lạnh thấu xương tủy của môi trường xung quanh. Sự giằng xé giữa hai luồng nhiệt độ khiến đầu óc cô choáng váng, thái dương đập liên hồi những nhịp đau nhức buốt.
“Không được ngất... Lịch, mày tuyệt đối không được gục ngã lúc này...” cô thầm tự nhủ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng bỏng rát.
Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc bám trên vai áo cô từ chập sáng giờ đây bị cái lạnh làm cho đông cứng, chỉ còn lại một mùi hăng hắc nhạt nhòa, không thể át nổi mùi hôi thối nồng nặc của những tảng thịt heo hoại tử đang xếp chồng chất trong các thùng xốp xung quanh. Khứu giác nhạy bén của một chuyên gia dinh dưỡng thực nghiệm cho cô biết, luồng khí lạnh này đang đậm đặc dung dịch formaldehyde công nghiệp – thứ chất độc dùng để ướp xác mà Bếp Việt đã tàn nhẫn tẩm ướp vào thực phẩm để lừa dối vị giác của hơn hai nghìn học sinh.
Lịch khẽ di chuyển cánh tay trái, ôm chặt lấy chiếc ba lô canvas trước ngực. Bên trong đó, đặt sâu dưới đáy hộp giữ lạnh y tế chuyên dụng, là ống nghiệm Falcon 50ml chứa mẫu thịt heo sống dính dịch độc hại màu đỏ xám mà cô vừa lấy được. Cô biết, ở nhiệt độ cực lạnh này, nếu để ống nghiệm nhựa tiếp xúc trực tiếp với luồng khí âm sâu, chất lỏng bên trong mẫu thịt sẽ đóng băng, giãn nở thể tích và làm nứt vỡ ống nghiệm, làm mất đi giá trị pháp lý tối cao của vật chứng trước đoàn thanh tra Bộ Y tế. Cô buộc phải dùng chính cơ thể đang run rẩy của mình, áp sát chiếc ba lô vào vùng bụng để dùng hơi ấm ít ỏi còn lại bảo vệ chuỗi lạnh vật lý cho mẫu thử.
Lòng bàn tay phải của cô nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm. Vệt máu tươi rỉ ra từ vết rách sâu giờ đây đã đông cứng lại thành một đường màu đỏ thẫm, bám chặt vào lớp băng gạc dính dịch bẩn nghĩa trang. Lịch cảm nhận được các đầu ngón tay phải đang dần mất đi cảm giác. Đó là dấu hiệu nguy kịch của quá trình co mạch ngoại vi – phản ứng tự vệ cuối cùng của cơ thể khi rơi vào trạng thái hạ thân nhiệt cấp tính. Nếu không thoát ra ngoài trong vòng hai mươi phút nữa, các mô cơ của cô sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, và cơn suy hô hấp do lạnh sẽ cướp đi sinh mạng của cô trước khi công lý kịp thực thi.
***
Bên ngoài khuôn viên trường Chu Văn An, cách cổng phụ khoảng năm mươi mét dưới màn mưa tầm tã, chiếc xe tải của anh rể Nam đang nổ máy chờ sẵn trong bóng tối. Trên cabin, nhà báo Đỗ Hoàng Anh liên tục nhìn vào màn hình chiếc điện thoại thông minh. Đồng hồ hiển thị đã là 02:45 sáng.
Khoảng thời gian mười lăm phút ngắt điện camera an ninh mà anh Bảy thợ điện tạo ra đã trôi qua từ lâu, nhưng chiếc bộ đàm cầm tay vẫn hoàn toàn im lặng. Không có bất kỳ tín hiệu nào từ Lịch.
“Anh Nam, có gì đó không ổn rồi,” Hoàng Anh lo lắng nói, tay anh siết chặt vô lăng. “Chị Lịch không bao giờ trễ hẹn quá năm phút trong các kế hoạch lấy mẫu. Chắc chắn chị ấy đã gặp tai biến bên trong.”
Anh rể Nam mím chặt môi, gương mặt dạn dày sương gió lộ rõ vẻ căng thẳng: “Tôi vừa thấy thằng Vĩnh quản lý kho lạnh dẫn theo hai gã bảo vệ đi về phía khu nhà bếp. Cổng sau đã bị khóa xích sắt hai lớp. Nếu cô Lịch bị kẹt trong kho lạnh... nhiệt độ ở đó là âm mười lăm độ, không có đồ bảo hộ thì không quá ba mươi phút người sẽ bị đông cứng.”
Hoàng Anh rùng mình trước viễn cảnh tồi tệ đó. Anh lập tức rút chiếc điện thoại phụ, bấm một dãy số gọi khẩn cấp cho anh Bảy thợ điện nước của trường.
“Anh Bảy! Chị Lịch bị kẹt bên trong kho lạnh rồi! Thằng Vĩnh đã khóa xích cửa ngoài!” Hoàng Anh nói nhanh, giọng run lên vì lo lắng. “Chúng ta không thể dùng bạo lực bẻ khóa xích vì Bản bảo vệ đang tuần tra gần đó. Anh có cách nào ép chúng phải mở cửa kho lạnh ngay lập tức không?”
Đầu dây bên kia, tiếng mưa rơi rít qua kẽ điện thoại quyện cùng tiếng thở dốc của anh Bảy: “Khóa xích cơ của Vĩnh là khóa Yale hai lớp chống cắt, bẩy khóa sẽ gây tiếng động cực lớn. Chỉ có một cách duy nhất... Tôi phải can thiệp kỹ thuật vào hệ thống điện tổng của khu căng tin. Tôi sẽ tạo ra một sự cố quá tải điện giả, ngắt nguồn cấp cho máy nén khí của kho lạnh. Khi máy nén dừng hoạt động, áp suất gas sẽ tăng vọt, kích hoạt còi báo động lỗi kỹ thuật của van thông gió. Thằng Vĩnh bắt buộc phải mở cửa kho để kiểm tra van áp suất nếu không muốn toàn bộ hệ thống làm lạnh trị giá hàng trăm triệu bị cháy rụi.”
“Anh làm ngay đi! Chúng tôi sẽ tiếp cận cổng sau để đón chị ấy!” Hoàng Anh dứt khoát ra lệnh.
***
Tại phòng trực bảo vệ cổng chính, Trịnh Khắc Vĩnh đang ngồi gác chân lên bàn, tay cầm lon bia uống dở, mắt dán vào màn hình điện thoại xem một trận bóng đá trực tuyến. Gã cháu ruột của hiệu trưởng Tuyên vẫn chưa hề hay biết có một kẻ đột nhập đang nằm chịu trận bên trong pháo đài băng giá của mình.
*RÈ... RÈ... UỲNH!*
Một tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng ánh sáng xanh loe lên từ phía tủ điện hạ thế sau nhà bếp. Ngay sau đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng hành lang khu căng tin vụt tắt. Tiếng động cơ máy nén khí khổng lồ của kho lạnh đột ngột lịm đi, thay vào đó là tiếng chuông cảnh báo kỹ thuật reo vang dồn dập, chói tai xé rách không gian tĩnh mịch của đêm tối.
“Mẹ kiếp! Lại chập điện gì nữa đây?” Vĩnh chửi thề một tiếng, bật dậy làm đổ cả lon bia lên bàn. Gã nhìn bảng điều khiển an ninh, đèn cảnh báo áp suất van thông gió kho lạnh đang nhấp nháy đỏ liên tục.
“Anh Vĩnh! Hệ thống làm lạnh bị ngắt nguồn rồi! Áp suất gas đang tăng vọt, nếu không xả van thông gió khẩn cấp, block máy nén sẽ bị nổ!” Một gã đàn em bảo vệ hớt hải chạy vào báo cáo.
“Lũ ăn hại! Anh Bảy thợ điện đâu sao không lo bảo trì?” Vĩnh quát lớn, tay vơ lấy chùm chìa khóa gốc và sợi xích sắt, chạy như bay về phía nhà bếp.
***
Bên trong kho lạnh tối tăm, Lịch nghe thấy tiếng quạt gió dừng hoạt động. Sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm, chỉ còn lại tiếng chuông cảnh báo kỹ thuật u uất vọng qua vách kim loại dày cách nhiệt. Cô biết, đây chính là tín hiệu giải cứu kỹ thuật của Hoàng Anh và anh Bảy.
Cơ thể cô đã bắt đầu rơi vào trạng thái vô cảm do lạnh. Cơn run rẩy dữ dội ban đầu giờ đã biến thành những đợt co giật nhẹ, phổi cô đau rát mỗi khi hít thở luồng khí chứa formaldehyde. Lịch cố dùng chút sức lực cuối cùng, bám vào gờ sắt của kệ hàng để gượng dậy. Cô di chuyển từng bước một cách máy móc, nặng nề như một khối chì, nép mình sát sau kệ hàng chứa đá gel ngay sát mép cửa ra vào. Cô biết, khi cửa mở, cô chỉ có đúng ba giây để lướt qua bóng lưng của Vĩnh trước khi gã kịp bật đèn pin quét quanh phòng.
*Lách cách... Loảng xoảng!*
Tiếng xích sắt lớn va chạm dồn dập ngoài cửa. Tiếng cạch khô khốc của ổ khóa Yale bị bẻ mở.
Cánh cửa cách nhiệt dày cộp bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Một luồng không khí ẩm ướt, ấm áp của đêm mưa tràn vào bên trong, quật vào gương mặt tái mét của Lịch như một dòng nước cứu mạng.
“Mở đèn pin lên! Thằng Sáu vào kiểm tra van áp suất góc trái cho tao!” Giọng Vĩnh hét lớn ngoài cửa.
Ngay khi bóng của Vĩnh và gã đàn em vừa bước xộc vào bên trong, mắt chúng đổ dồn về phía bảng điều khiển van áp suất ở góc cuối kho lạnh, Lịch dùng toàn bộ bản năng sinh tồn nén đau đớn, lách nhẹ người qua khe cửa, lướt nhanh qua bóng lưng của gã quản lý rồi lao thẳng ra ngoài hành lang tối tăm.
“Ai đó?!” Vĩnh giật mình quay lại khi cảm nhận được một luồng gió chuyển động lạ sát bên mình.
Nhưng Lịch đã không còn ở đó. Cô loạng choạng chạy dọc hành lang căng tin, hướng về phía cổng phụ nơi Hoàng Anh đang đứng đợi sẵn trong màn mưa.
“Chị Lịch! Hướng này!” Hoàng Anh lao tới, đỡ lấy bả vai đang run rẩy của cô. Anh lập tức khoác chiếc áo khoác khô lên người cô, tay giữ chặt chiếc ba lô chứa mẫu thịt bẩn.
Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp kéo dài thì một tiếng còi báo động an ninh toàn trường bất ngờ vang lên dồn dập, chói tai từ phía văn phòng hiệu bộ. Sự cố chập điện giả của anh Bảy đã kích hoạt hệ thống báo động khẩn cấp của toàn trường.
“Đứng lại! Có kẻ đột nhập cổng sau!” Tiếng loa pin cầm tay của gã đội trưởng bảo vệ Trần Văn Bản vang lên dồn dập từ phía sân chính, kèm theo ánh đèn pin quét loang loáng qua các dãy hành lang.
Lịch nhìn về phía cổng phụ đã bị khóa chặt, rồi quay sang nhìn Hoàng Anh, đôi mắt cô hằn lên một vẻ quyết tâm lạnh lùng dù toàn thân đang run rẩy vì lạnh: “Chúng ta... bắt buộc phải chạy thôi, Hoàng Anh!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!