Đột Nhập Kho Lạnh Khóa Xích
Tiếng bánh xe tải đông lạnh của anh rể Nam nghiến sầm sập trên mặt đường quốc lộ đầy ổ gà dội vào thùng xe tối tăm một sự rung lắc dữ dội. Lê Thanh Lịch ngồi bệt trên sàn kim loại lạnh buốt, hai đầu gối co sát vào ngực, cố giữ thăng bằng. Cơn sốt nhiễm trùng từ lòng bàn tay phải đang hừng hực thiêu đốt tâm trí cô. Dưới lớp băng gạc dính đầy dịch bẩn và muội than từ nghĩa trang Bình Hưng Hòa, vết rách sâu do mảnh thủy tinh bãi rác cắt trúng đêm qua lại rách miệng, rỉ ra dòng máu tươi đỏ rực, thấm qua lớp vải trắng tạo thành một vệt loang lổ rùng rợn.
Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc, ấm nóng bám trên vai áo khoác cô từ chập sáng giờ đây quyện cùng mùi mồ hôi lạnh và mùi mỡ heo đông lạnh bám trên vách thùng xe, tạo nên một thứ không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Lịch siết chặt cuốn sổ tay bìa da đen dính mỡ bò khô cứng của tài xế Việt vào sát lồng ngực. Đây là sinh mạng, là chiếc đinh cuối cùng để đóng vào cỗ quan tài pháp lý của Ngô Thị Huệ và Bếp Việt.
Nhưng màn hình chiếc điện thoại iPhone 11 trong tay trái cô vẫn đang sáng rực bức ảnh mà Ngô Thị Huệ vừa gửi tới. Chiếc xe tải đông lạnh – công cụ mưu sinh duy nhất của gia đình Việt – đang bị thiêu rụi thành một đống sắt đen kịt dính đầy muội than. Lời đe dọa tàn nhẫn của Huệ như tiếng rít của loài rắn độc bên tai: “Mày trốn được hôm nay, không trốn được cả đời... Căn hộ chung cư cũ Bình Tân của mẹ con mày sẽ là thứ tiếp theo bùng cháy dính đầy máu tươi nếu mày không giao nộp cuốn sổ trước mười hai giờ trưa mai.”
“Chị Lịch... tôi xin lỗi... là tại tôi đã liên lụy đến chị...” Vũ Quốc Việt ngồi ở góc đối diện, hai tay ôm đầu gối khóc nghẹn ngào. Người đàn ông dạn dày sương gió giờ đây hoàn toàn suy sụp trước vết sẹo tài chính khổng lồ và nỗi sợ hãi tột cùng cho tính mạng của vợ con.
“Anh Việt, anh không có lỗi,” Lịch khàn giọng lên tiếng, giọng nói cô yếu ớt vì cơn sốt nhưng ánh mắt sau tròng kính cận gọng mảnh vẫn sáng quắc một vẻ kiên định lạnh lùng. “Kẻ có lỗi là Ngô Thị Huệ và Trịnh Khắc Tuyên. Chúng đang điên cuồng vì biết đoàn điều tra đặc biệt của Bộ Y tế sẽ có mặt tại trường Chu Văn An trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Việc chúng đốt xe của anh chứng minh chúng đã bị dồn vào đường cùng pháp lý.”
Nhà báo Đỗ Hoàng Anh ngồi bên cạnh khẽ thở dài, tay anh vỗ nhẹ lên chiếc ba lô chống nước chứa máy ảnh chuyên dụng: “Chị Lịch nói đúng. Nhưng chúng ta đang đối mặt với một áp lực thời gian khủng khiếp. Huệ ra hạn chót là mười hai giờ trưa mai. Nếu chúng ta không hành động trước, căn hộ của chị và cả cuốn sổ tay này sẽ gặp nguy hiểm vật lý thực sự. Hơn nữa, em vừa nhận được tin mật từ một nguồn tin nội bộ trong trường: Trịnh Khắc Vĩnh – gã quản lý kho lạnh, cháu ruột của hiệu trưởng Tuyên – đang chuẩn bị tiêu hủy toàn bộ số thịt heo bẩn còn tồn dư trong kho lạnh căng tin vào đêm nay để xóa sạch mọi dấu vết trước khi đoàn thanh tra Bộ Y tế ập đến.”
Trái tim Lịch nảy lên một nhịp kinh hoàng. Mẫu thịt heo kho chín cô tráo đổi được trước đó chỉ là chứng cứ gián tiếp, đối thủ hoàn toàn có thể đổ lỗi cho quy trình chế biến hoặc nguồn nước gia đình học sinh. Để đóng đinh tội ác đầu độc có hệ thống này, cô bắt buộc phải có mẫu thịt heo sống, chưa qua chế biến, còn nguyên vẹn những thớ thịt tai xanh hoại tử tẩm formaldehyde công nghiệp trực tiếp từ kho lạnh của nhà trường.
“Chúng ta phải đột nhập vào kho lạnh trường Chu Văn An ngay đêm nay,” Lịch dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. “Trước khi Vĩnh kịp tẩu tán và tiêu hủy toàn bộ số thịt bẩn.”
“Nhưng trường Chu Văn An hiện tại đang canh phòng cực kỳ cẩn mật,” Hoàng Anh ái ngại nhìn vết thương rỉ máu trên tay Lịch. “Hệ thống camera an ninh dày đặc và đội bảo vệ của gã ác ôn Trần Văn Bản tuần tra liên tục. Chị đang sốt cao thế này, làm sao vượt qua được?”
“Tôi sẽ giúp,” một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cabin xe tải qua ô cửa kính thông gió. Là anh rể Nam đang lái xe. “Tôi quen biết chú Sáu bảo vệ trực cổng sau của trường. Con trai chú ấy từng bị hen suyễn cấp tính suýt chết ngay tại cổng trường, chính cô Lịch đã dùng nghiệp vụ y tế sơ cứu kịp thời cứu mạng thằng bé. Chú Sáu sống nghĩa tình, chú ấy chắc chắn sẽ giúp chúng ta lách qua cổng phụ.”
“Còn hệ thống camera giám sát?” Hoàng Anh hỏi.
“Anh Bảy thợ điện nước của trường đang nợ tôi một ân tình,” Nam tiếp tục giải thích. “Anh Bảy rành rẽ mọi sơ đồ đường dây điện và các góc chết của camera. Tôi sẽ liên lạc với anh ấy để ngắt điện tạm thời hệ thống camera an ninh cổng sau trong vòng mười lăm phút. Đó là khoảng thời gian duy nhất để cô Lịch đột nhập.”
Lịch nhìn xuống lòng bàn tay phải đang throbbing đau nhức nhối. Cô biết đây là một quyết định mạo hiểm sinh tử. Nếu bị bắt quả tang đột nhập, cô không chỉ bị khép vào tội hình sự phá hoại tài sản mà danh dự của một nhà khoa học sạch cũng sẽ vĩnh viễn bị hủy hoại. Nhưng hình ảnh con trai chị Nhàn đang nằm trên giường bệnh với những ống lọc máu chằng chịt, và gương mặt ngây thơ của con gái Mai Chi đang phải lánh nạn ở quê Tiền Giang đã dập tắt mọi nỗi sợ hãi trong cô. Cô không thể lùi bước.
***
Hai giờ sáng đêm ngày 21 tháng 10, con hẻm nhỏ phía sau cổng phụ trường Tiểu học Chu Văn An chìm trong màn mưa lạnh buốt và bóng tối âm u. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên những mái tôn cũ rỉ sét quyện cùng tiếng gió rít qua khe lá bàng tạo nên một thứ âm thanh rợn người.
Lịch nép mình dưới bóng tối của bức tường gạch cũ bám đầy rêu xanh, hơi thở cô nóng hổi phả vào không khí lạnh tạo thành những luồng khói trắng nhạt. Cơn sốt nhiễm trùng đã đẩy nhiệt độ cơ thể cô lên cao, khiến hai bên thái dương đau nhức như búa bổ. Cô phải dùng bàn tay trái siết chặt chiếc ba lô canvas chứa chiếc hộp giữ lạnh y tế chuyên dụng và ống nghiệm Falcon 50ml rỗng mang theo.
Một bóng người gầy gò, mặc quần áo bảo hộ lao động dính mỡ sẫm màu bước ra từ góc tối của trạm biến áp sát bờ tường trường. Là anh Bảy thợ điện nước. Tay anh cầm một chiếc tuốc nơ vít lớn, gương mặt lo lắng lộ rõ dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn đường hỏng.
“Cô Lịch,” Bảy nói nhỏ, giọng anh run lên vì căng thẳng. “Tôi đã đấu tắt đường dây điện cấp cho cụm camera an ninh số 3 và số 4 ở cổng sau và hành lang căng tin. Cô có đúng mười lăm phút trước khi hệ thống máy chủ tự động phát hiện sự cố mất nguồn và kích hoạt chuông báo động kỹ thuật. Nhớ kỹ, phải áp dụng kỹ năng né tránh camera an ninh trường học bằng cách di chuyển sát mép tường phía dưới gờ mái tôn, đó là góc chết duy nhất không bị quét tới.”
“Cảm ơn anh Bảy,” Lịch gật đầu, cô nén cơn đau ở tay phải để siết chặt quai ba lô.
Ngay lúc đó, tiếng xích sắt cổng phụ khẽ lách cách vang lên. Cánh cửa sắt nhỏ sơn xanh từ từ hé mở một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Chú Sáu bảo vệ già gầy gò, da sạm đen bước ra, ánh mắt ông nhìn quanh đầy cảnh giác rồi vẫy tay ra hiệu khẩn cấp cho Lịch.
“Vào nhanh đi cô Lịch!” Chú Sáu nói thầm, giọng khàn đặc. “Thằng Vĩnh quản lý kho lạnh đang nhậu với mấy gã bảo vệ của thằng Bản ở phòng trực cổng chính. Nó đã chuẩn bị sẵn hai chiếc xe lôi để chở các thùng thịt bẩn đi tiêu hủy lúc bốn giờ sáng. Cô chỉ có chưa đầy hai tiếng trước khi chúng hành động.”
Lịch lách nhanh qua khe cửa sắt, bước chân cô nhẹ nhàng không phát ra tiếng động trên nền sân trường sũng nước mưa. Áp dụng sơ đồ góc chết camera do anh Bảy chỉ dẫn, cô di chuyển nhanh nhẹn như một chiếc bóng, nép mình sát dưới các gờ tường hành lang tối tăm của dãy nhà hiệu bộ để hướng về phía khu căng tin biệt lập phía sau trường.
Không khí xung quanh khu căng tin nồng nặc mùi ẩm mốc của nước mưa quyện cùng mùi hóa chất ngọt lợ, hăng nồng đặc trưng của formaldehyde công nghiệp bốc lên từ các rãnh nước thải nhà bếp. Khứu giác nhạy bén độc chất của Lịch lập tức hoạt động, cô nhíu mày nén cơn buồn nôn đang dâng lên trong cổ họng. Thứ mùi này chính là bằng chứng tố cáo tội ác đang diễn ra bên trong căn phòng khóa chặt kia.
Cửa kho lạnh bảo quản thực phẩm căng tin trường Chu Văn An hiện ra trước mắt cô dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn hành lang bảo an. Đó là một cánh cửa kim loại dày cộp, cách nhiệt hoàn toàn, bên ngoài được khóa chặt bằng một sợi xích sắt lớn hai lớp và chiếc ổ khóa cơ chống cắt hiệu Yale sáng loáng.
Lịch rút từ trong túi áo khoác ra chùm chìa khóa dự phòng mà lao công Lâm Văn Sáng đã lén giao cho cô trước đó. Tay trái cô run rẩy đưa chiếc chìa khóa cơ vào ổ.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng kim loại va chạm nhỏ nhoi vang lên trong sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm tối. Chiếc ổ khóa Yale nặng nề bật mở. Lịch khéo léo tháo sợi xích sắt lớn mà không để phát ra tiếng động va chạm lớn. Cô dùng toàn bộ sức lực của bả vai trái để đẩy mạnh cánh cửa cách nhiệt dày cộp.
Một luồng hơi lạnh buốt giá mang theo mùi hôi thối nồng nặc của thịt heo phân hủy bị đông cứng quật thẳng vào mặt cô. Lịch lách người bước vào bên trong, nhanh chóng khép hờ cánh cửa cách nhiệt lại để ngăn ánh sáng và hơi lạnh thoát ra ngoài.
Bên trong kho lạnh là một không gian hoàn toàn tối tăm và lạnh lẽo tột cùng. Nhiệt độ âm sâu dưới -15 độ C lập tức đóng băng những giọt mồ hôi lạnh trên trán Lịch, khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội. Hơi thở cô phả ra thành những luồng khói trắng dày đặc.
Lịch không dám bật đèn kho lạnh vì sợ bị phát hiện từ bên ngoài. Cô rút chiếc đèn pin siêu nhỏ dán băng keo đen để hạn chế góc chiếu sáng, quét nhẹ một luồng sáng hẹp qua các dãy kệ sắt xếp chồng lên nhau.
Hiện ra trước mắt cô là hàng chục thùng xốp lớn xếp chồng chất lên nhau, bên ngoài dán nhãn mác mập mờ ghi “Thịt heo nạc đạt chuẩn VietGAP”. Lịch bước nhanh tới, dùng bàn tay trái run rẩy mở nắp một chiếc thùng xốp nằm ở dãy kệ thứ hai.
Bên trong thùng, những tảng thịt heo sống đông cứng dính đầy dịch máu đông màu đỏ thẫm bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, xen lẫn mùi hắc nồng cực mạnh của formaldehyde công nghiệp dùng trong ướp xác. Những thớ thịt heo có những vệt hoại tử màu xanh xám của heo bệnh tai xanh, nhưng bề mặt đã được ngâm tẩm hóa chất tẩy trắng để giữ vẻ tươi ngon giả tạo.
“Tội ác... đây thực sự là tội ác giết người...” Lịch lầm bầm, nước mắt cô trào ra vì phẫn nộ và đau đớn, lập tức bị đông cứng trên gò má lạnh buốt.
Cô vội vàng rút chiếc ống nghiệm Falcon 50ml từ ba lô ra. Nén cơn đau buốt thấu xương từ vết thương lòng bàn tay phải, cô dùng chiếc kẹp y tế vô trùng bằng kim loại lén gắp một thớ thịt heo sống dính dịch độc hại màu đỏ xám bỏ vào trong ống nghiệm. Tay cô run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc kẹp sắt xuống sàn kim loại.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập dội vào vách kim loại của kho lạnh từ phía hành lang ngoài nhà bếp. Tiếng xích sắt va đập loảng xoảng xé rách sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm tối.
Lịch giật mình, tim cô nảy lên một nhịp kinh hoàng.
“Thằng Sáu! Thằng Bảy! Mang hai cái xe lôi vào đây nhanh lên!” Tiếng quát tháo hống hách của Trịnh Khắc Vĩnh vang lên sát nút ngoài cửa kho lạnh. “Mụ Huệ chỉ đạo phải bốc dỡ toàn bộ số thịt heo tai xanh này mang về lò mổ huyện Bình Chánh để thiêu hủy ngay trong đêm nay! Không được để sót lại một thớ thịt nào cho đoàn thanh tra ngày mai!”
Lịch rụng rời tay chân. Vĩnh đã quay lại kiểm tra kho lạnh sớm hơn lịch trình dự kiến của chú Sáu gần một tiếng đồng hồ!
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lịch nhanh chóng vặn chặt nắp ống nghiệm Falcon giấu vào túi giữ nhiệt trong ba lô. Cô nhìn quanh, không có lối thoát hiểm nào khác bên trong căn phòng kim loại cách nhiệt kín mít này. Cô chỉ kịp lách người trốn sâu vào phía sau dãy kệ sắt thứ ba, nép mình sát dưới gầm một chiếc kệ chứa các thùng đá gel đông lạnh lớn để tránh luồng ánh sáng từ cửa ra vào.
Cánh cửa cách nhiệt dày cộp của kho lạnh bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Ánh sáng vàng vọt của đèn hành lang hắt vào bên trong, cắt đôi bóng tối lạnh lẽo.
Trịnh Khắc Vĩnh bước vào, gã mặc chiếc áo khoác gió dày màu đen dính mỡ bẩn, tay cầm một chiếc đèn pin lớn quét liên tục qua các kệ hàng. Gương mặt thanh niên ngoài hai mươi tuổi xăm trổ đầy hai cánh tay lộ rõ vẻ nôn nóng, bực dọc vì bị đánh thức giữa đêm.
“Mẹ kiếp, sao cái ổ khóa Yale lại không khóa xích thế này?” Vĩnh lầm bầm chửi rủa khi nhìn thấy sợi xích sắt lớn nằm rũ dưới đất. Gã quét đèn pin một vòng qua dãy kệ thứ nhất, luồng ánh sáng cực mạnh chỉ cách vị trí ẩn nấp của Lịch chưa đầy hai mét.
Lịch nín thở hoàn toàn, hai tay cô ôm chặt lấy ba lô trước ngực. Cơn sốt nhiễm trùng và nhiệt độ âm sâu dưới -15 độ C khiến toàn thân cô run rẩy dữ dội, hàm răng cô va vào nhau cầm cập. Cô phải dùng răng cắn chặt vào lớp vải bạc của chiếc ba lô để ngăn bản thân không phát ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Vết thương ở lòng bàn tay phải bị lực tì đè rách miệng trở lại, dòng máu tươi ấm nóng rỉ ra, nhanh chóng bị đông cứng thành những vệt đỏ thẫm bám trên lớp vải gạc trắng muốt.
“Thằng Sáu! Thằng Bảy! Đâu rồi, mang xe lôi vào bốc hàng nhanh lên!” Vĩnh quay đầu ra cửa hét lớn.
“Dạ có ngay anh Vĩnh!” Tiếng đàn em vang lên từ phía ngoài hành lang nhà bếp.
Vĩnh grumbling bước ra ngoài cửa để chỉ đạo đàn em bốc dỡ hàng hóa. Nhưng ngay khi gã vừa bước qua bậc cửa, gã quay lại nhìn sợi xích sắt dưới đất với vẻ ngờ vực dâng cao. Sự cảnh giác của một kẻ canh giữ vùng cấm tối mật trỗi dậy.
“Mẹ kiếp, chắc là thằng Bản quên khóa xích lúc chiều,” Vĩnh lầm bầm chửi. Gã dứt khoát sập mạnh cánh cửa cách nhiệt dày cộp lại từ bên ngoài để đề phòng hơi lạnh thoát ra làm hỏng thịt trước khi bốc dỡ.
*RẦM!*
Cánh cửa kim loại dày cộp sập khóa chốt chặt hoàn toàn.
Ngay sau đó, tiếng xích sắt lớn va chạm loảng xoảng dồn dập vang lên ngoài cửa, và tiếng *CẠCH* khô khốc của chiếc ổ khóa cơ Yale hai lớp bị sập xuống đột ngột.
Lịch đứng sững sờ trong bóng tối đen kịt hoàn hảo của kho lạnh.
Cửa kho lạnh đã bị khóa xích sắt hai lớp từ bên ngoài. Cô đã bị nhốt hoàn toàn bên trong căn phòng âm sâu dưới -15 độ C không có đồ bảo hộ chuyên dụng, với chiếc ống nghiệm chứa mẫu thịt sống nhiễm độc nằm im lìm trong ba lô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!