Cuộc Đào Tẩu Của Nhân Chứng
Tiếng sập cửa nặng nề của phòng họp phụ Sở Giáo dục và Đào tạo Nam Khánh vẫn còn chấn động trong tâm trí Lê Thanh Lịch khi cô bước ra ngoài hành lang. Trên mặt bàn gỗ gụ bên trong, tập hồ sơ niêm phong đỏ của Bộ Y tế vẫn nằm im lìm như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu liên minh bóng tối. Gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu của Phó Giám đốc Sở Trần Uy và những giọt mồ hôi dầu nhễ nhại trên trán Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên là minh chứng rõ ràng nhất cho một vết nứt không thể hàn gắn. Chiếc ô dù bảo kê cấp tỉnh kiên cố suốt bao năm qua đã chính thức bị đập tan bởi uy tín tối cao của Giáo sư Phạm Minh Trí.
Nhưng Lịch biết, đây chưa phải là kết thúc. Đây mới chỉ là tiếng súng khơi mào cho một cuộc chiến khốc liệt và tàn nhẫn hơn gấp bội.
Cơn sốt nhiễm trùng từ vết rách sâu ở lòng bàn tay phải của cô bắt đầu bùng lên nhức nhối. Dưới lớp băng gạc y tế quấn vội, dòng máu tươi ấm nóng lại rỉ ra, thấm đẫm lớp vải gạc trắng muốt tạo thành một vệt đỏ sẫm rùng rợn. Vết thương bị mảnh thủy tinh dơ bẩn ở bãi rác cắt trúng đêm qua, nay dính thêm dịch bẩn và bụi bặm hành chính, đang sưng tấy đỏ và nóng rát như có hàng nghìn cây kim châm vào da thịt. Lịch khẽ rùng mình, cô cố nén cơn choáng váng đang trực trào lên thái dương. Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc, ấm nóng bám trên vai áo cô từ chập sáng giờ đây quyện cùng mùi mồ hôi lạnh, tạo nên một cảm giác ngột ngạt khó tả.
“Lịch, em phải đến bệnh viện ngay,” Giáo sư Phạm Minh Trí bước đi bên cạnh cô, giọng ông trầm xuống đầy lo âu khi nhìn thấy bước chân loạng choạng của học trò cưng. “Vết thương ở tay em đã nhiễm trùng nặng rồi. Cơn sốt này không thể coi thường được.”
“Em ổn, thưa thầy,” Lịch gượng cười, giọng cô khàn đặc nhưng ánh mắt sau tròng kính cận gọng mảnh vẫn kiên định. “Hôm nay nếu không có thầy xuất hiện kịp thời, Trần Uy đã ký quyết định tước bằng của em. Em nợ thầy cả danh dự sự nghiệp này.”
“Đừng nói chuyện nợ nần ở đây,” GS Trí nghiêm nghị gạt đi. “Tôi bảo vệ em là bảo vệ danh dự của y đức học đường, bảo vệ sự thật khoa học mà cha em đã truyền lại. Cảnh sát hình sự đã tiếp nhận hồ sơ giám định pháp y của Viện. Ngày mai, đoàn thanh tra đặc biệt của Bộ sẽ chính thức làm việc. Việc của em bây giờ là phải nghỉ ngơi và điều trị vết thương.”
Chị Lê Thanh Nhã từ hàng ghế chờ hành lang vội vã chạy lại, đỡ lấy cánh tay trái của em gái. Nhìn thấy vết máu rỉ ra trên băng gạc của Lịch, Nhã lại bật khóc nức nở:
“Lịch ơi là Lịch... sao em khổ thế này? Vừa thoát khỏi cái án kỷ luật lại đến cái tay rách nát thế kia. Về nhà đi em, chị xin em, đừng lo chuyện bao đồng nữa.”
Đúng lúc Lịch định cất tiếng trấn an chị gái, chiếc điện thoại iPhone 11 trong túi áo khoác của cô bần bật rung lên. Một số điện thoại lạ hiển thị trên màn hình. Lịch nhíu mày, cô nhanh chóng trượt màn hình áp máy lên tai. Đầu dây bên kia là một giọng nói khàn đặc, run rẩy và đầy hoảng loạn xé rách khoảng lặng của hành lang Sở:
“Cô... cô Lịch cứu tôi! Bọn giang hồ của mụ Huệ... chúng đang bao vây nhà trọ của tôi ở Bình Tân! Chúng biết tôi giữ cuốn sổ tay giao nhận hóa chất rồi! Chúng muốn giết tôi để bịt đầu mối!”
Là Vũ Quốc Việt.
Trái tim Lịch nảy lên một nhịp kinh hoàng. Sự dằn vặt của gã tài xế Vũ Quốc Việt suốt những ngày qua khi nhìn thấy con trai mình và hàng chục học sinh khác phải cắm ống lọc máu vì ngộ độc đã biến thành nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết cận kề. Cuốn sổ tay ghi chép lịch trình giao nhận hóa chất formaldehyde công nghiệp thực tế dính mỡ bò mà Việt đang nắm giữ chính là nhân chứng sống, là chiếc đinh cuối cùng đóng vào cỗ quan tài pháp lý của Ngô Thị Huệ và Bếp Việt.
“Việt! Anh bình tĩnh nghe tôi nói,” Lịch hạ thấp giọng, cố giữ sự tỉnh táo tột cùng của một chuyên gia độc chất lâm sàng. “Anh đang ở đâu? Đã khóa chặt cửa chưa?”
“Tôi đang ở phòng trọ cuối hẻm 48 đường số 6, khu công nghiệp Vĩnh Lộc... Tôi đã khóa hai lớp cửa sắt, nhưng bọn chúng đông lắm! Có cả thằng Tạ Văn Hổ... Chúng đang dùng búa tạ đập cửa! Vợ con tôi đang khóc thét bên trong... Cô Lịch ơi, cứu gia đình tôi với!”
Tiếng rầm rầm chát chúa của sắt thép va đập và tiếng khóc thét của đứa trẻ vang lên qua loa thoại rồi đột ngột tắt phụt. Cuộc gọi bị ngắt kết nối.
Lịch đứng chôn chân tại chỗ, gương mặt cô tái mét đi vì hụt hẫng. Cô xoay người nhìn sang nhà báo Đỗ Hoàng Anh vừa từ phòng biên tập chạy xuống hành lang Sở. Hoàng Anh nhìn thấy sắc mặt của Lịch liền hiểu ngay có chuyện chẳng lành.
“Có chuyện gì vậy chị Lịch?” Hoàng Anh vội vã hỏi, tay chỉnh lại chiếc ba lô chứa máy ảnh và laptop.
“Bọn tay chân của Ngô Thị Huệ đang bao vây nhà trọ của tài xế Việt để cướp cuốn sổ tay chứng cứ và bịt đầu mối,” Lịch nói nhanh, giọng cô run lên vì giận dữ. “Chúng ta phải đến đó ngay lập tức, Hoàng Anh. Nếu mất cuốn sổ tay và nhân chứng Việt, toàn bộ chuyên án thanh tra ngày mai của Bộ sẽ bị vô hiệu hóa vì thiếu vật chứng thô kết nối dòng tiền và hóa chất.”
“Để em gọi anh rể Nam lái xe tải đông lạnh đến hỗ trợ,” Hoàng Anh lập tức rút điện thoại. “Nhưng từ đây đến khu công nghiệp Vĩnh Lộc mất ít nhất ba mươi phút đi xe hơi giữa giờ cao điểm tắc đường này. Chúng ta sẽ không kịp nếu đi taxi.”
“Gọi anh Đức xe ôm công nghệ đi,” Lịch dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật. “Đức thông thuộc mọi ngõ hẻm Bình Tân. Anh ấy có thể luồn lách qua các điểm tắc đường nhanh nhất. Nam sẽ lái xe tải đợi sẵn ở đầu đường lớn để đón chúng ta thoát hiểm.”
GS Trí bước lên một bước, ông giữ chặt vai Lịch, ánh mắt nghiêm nghị đầy lo lắng:
“Lịch, em đang sốt cao và tay phải đang chảy máu. Đi vào khu vực giang hồ bao vây là tự sát vật lý! Để tôi gọi điện báo công an quận Bình Tân.”
“Không kịp đâu thầy,” Lịch nhìn thẳng vào mắt người thầy tinh thần của mình, ánh mắt cô hằn lên một vẻ kiên định lạnh lùng. “Công an quận cần quy trình phê duyệt điều động lực lượng, mất ít nhất bốn mươi lăm phút. Bọn Tạ Văn Hổ chỉ cần năm phút để phá cửa và tẩu thoát cùng cuốn sổ tay. Con trai của Việt cũng là nạn nhân ngộ độc, anh ấy đã dũng cảm đứng về phía chúng ta. Em không thể bỏ mặc gia đình anh ấy bị sát hại!”
Nhìn thấy ngọn lửa quyết tâm không thể dập tắt trong mắt học trò, GS Trí thở dài, ông chậm rãi buông tay khỏi vai cô:
“Hãy cẩn thận, bảo vệ bản thân trước tiên. Tôi sẽ dùng uy tín cá nhân để thúc ép công an quận Bình Tân điều động lực lượng khẩn cấp đến tọa độ của em.”
“Cảm ơn thầy,” Lịch gật đầu dứt khoát, cô xoay người chạy nhanh xuống bậc tam cấp Sở Giáo dục, bỏ lại tiếng khóc gọi của chị Nhã phía sau hành lang.
***
Dưới cơn mưa tầm tã của buổi trưa Nam Khánh, chiếc xe máy Honda Wave cũ của anh Đức xe ôm công nghệ rít ga bốc đầu, luồn lách như một con thoi qua dòng xe cộ đông đúc đang kẹt cứng trên đường quốc lộ. Lịch ngồi phía sau, hai tay ôm chặt lấy ba lô canvas, cô phải dùng răng cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ vì cơn đau thấu xương từ lòng bàn tay phải đang rỉ máu tươi thấm đẫm lớp băng gạc. Gió lạnh và nước mưa quật thẳng vào mặt cô, làm nhòe đi tròng kính cận, nhưng lý trí cô vẫn tỉnh táo tột cùng.
Hoàng Anh đi sát phía sau trên một chiếc xe ôm công nghệ khác, chiếc ba lô chống nước chứa máy ảnh chuyên dụng được anh ôm chặt trước ngực như một bảo vật.
“Chị Lịch! Đầu hẻm 48 có biến động!” Tiếng anh Đức hét lớn qua tiếng mưa gầm rú khi chiếc xe rẽ vào con đường số 6 lầy lội bùn đất.
Lịch nheo mắt nhìn qua làn mưa nhạt nhòa. Cách đó khoảng một trăm mét, đầu con hẻm nhỏ hẹp dẫn vào khu trọ công nhân đang bị chặn bởi ba chiếc xe máy tay ga không biển số. Năm sáu gã thanh niên mặc áo mưa tiện lợi màu sẫm, tay lăm lăm gậy sắt và dao bầu đang đứng cảnh giới vòng ngoài. Gương mặt hung tợn, xăm trổ kín cổ của chúng khiến những người dân lao động xung quanh đều phải đóng chặt cửa nhà, không một ai dám ra ngoài.
“Anh Đức, dừng xe ở bãi đất trống bên hông nhà kho,” Lịch gõ nhẹ vào vai Đức, ra hiệu chiến thuật. “Chúng ta không thể đi cổng chính. Phía sau khu trọ có một con đường mương nước dừa dẫn ra lối thoát hiểm cửa sau. Tôi biết lối đó nhờ bản vẽ sơ đồ cũ của chú Bản bảo vệ.”
Đức nhanh chóng tắt đèn pha, cho xe lướt nhẹ vào bãi đất trống rậm rạp cỏ dại bên hông nhà kho bỏ hoang. Lịch và Hoàng Anh nhanh chóng xuống xe, nép mình dưới bóng của những bụi chuối rậm rạp dầm mưa.
“Hoàng Anh, anh chuẩn bị máy ảnh,” Lịch nói thầm, hơi thở cô nóng hổi vì cơn sốt đang dâng cao. “Ghi lại toàn bộ hình ảnh khuôn mặt của bọn chúng làm bằng chứng hình sự. Đức, anh liên lạc với anh Nam xe tải, bảo anh ấy nổ máy đợi sẵn ở ngã ba quốc lộ cách đây hai trăm mét.”
Hai người nhẹ nhàng di chuyển dọc theo bờ mương nước dừa trơn trượt. Bùn đất dính đầy giày thể thao cũ của Lịch, vết thương ở tay phải chạm vào những cành gai dại đau nhói khiến cô suýt ngã quỵ xuống mương nước bẩn thỉu. Cô nghiến răng gượng dậy, bám vào bờ tường gạch cũ bám đầy rêu để tiếp cận cánh cửa sắt thoát hiểm phía sau dãy trọ.
Cánh cửa sắt thoát hiểm rỉ sét đang khép hờ. Lịch ghé mắt nhìn vào trong hành lang tối tăm của dãy trọ cấp 4 lụp xụp.
Ở hành lang phía trước, tiếng đập cửa rầm rầm chát chúa vang lên dồn dập kèm theo tiếng quát tháo hung hãn của Tạ Văn Hổ:
“Thằng Việt! Mày khôn hồn thì mở cửa ra giao nộp cuốn sổ tay dính mỡ bò cho tao! Mụ Huệ đã trả tiền cho mày chưa đủ sao mà mày dám đi làm con chó chỉ điểm cho con mụ Lịch? Hôm nay tao không lấy được cuốn sổ, tao sẽ thiêu rụi cả cái nhà trọ này cùng vợ con mày!”
“Tôi không có sổ sách gì hết!” Tiếng Việt vang lên từ bên trong, giọng gã run rẩy nhưng đầy phẫn nộ. “Bọn bay đã đầu độc con tao suýt chết! Tao không thể tiếp tục làm việc thất đức cho mụ Huệ nữa!”
“Mẹ kiếp! Thằng Sáu, thằng Bảy, dùng búa tạ phá khóa cho tao!” Hổ gầm lên.
Lịch không chần chừ thêm một giây nào. Cô đẩy nhẹ cánh cửa thoát hiểm rỉ sét, bước nhanh vào hành lang tối tăm, Hoàng Anh bám sát phía sau. Họ tiếp cận căn phòng trọ số 5 của Việt từ cửa sau hướng ra mương nước.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Lịch gõ nhẹ ba tiếng theo ám hiệu y tế vào cánh cửa sổ gỗ mục nát phía sau phòng trọ của Việt:
“Việt! Tôi là Lịch đây! Mở cửa sau ra nhanh lên!”
Cánh cửa sổ gỗ lập tức hé mở. Gương mặt đen nhẻm, hoảng sợ tột độ của Vũ Quốc Việt hiện ra sau khe cửa. Nhìn thấy Lịch và Hoàng Anh, đôi mắt gã như nhìn thấy phao cứu sinh giữa dòng nước lũ.
“Cô Lịch... Hoàng Anh...” Việt thều thào, nước mắt gã chảy dài hòa cùng mồ hôi hột trên trán. “Bọn chúng sắp phá được cửa trước rồi!”
“Đưa vợ con anh ra lối này ngay!” Lịch ra lệnh dứt khoát. “Hoàng Anh, đỡ lấy đứa bé!”
Việt nhanh chóng bế đứa con trai nhỏ đang sốt li bì, người gầy gò xanh xao truyền qua ô cửa sổ cho Hoàng Anh đỡ lấy. Vợ Việt, một người đàn bà lam lũ mặc bộ đồ bộ sờn màu, run rẩy leo qua bậu cửa sổ gỗ mục nát dưới sự hỗ trợ của Lịch. Bàn tay phải bị thương của Lịch phải dùng lực đỡ lấy người đàn bà khiến vết rách rách miệng trở lại, máu tươi chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả cánh cửa gỗ, nhưng cô không hề buông lỏng tay.
Ngay khi Việt vừa nhảy xuống mương nước dừa phía sau căn hộ, một tiếng *RẦM* kinh hoàng vang lên từ phía trước. Cánh cửa sắt phòng trọ bị búa tạ đập sập hoàn toàn.
“Mẹ kiếp! Chúng nó trốn đường cửa sau rồi! Đuổi theo!” Tiếng gầm rú của Tạ Văn Hổ vang lên xé rách không gian căn phòng trống rỗng.
“Chạy đi!” Hoàng Anh hét lớn, anh bế chặt đứa bé chạy tiên phong dọc theo bờ mương nước dừa tối tăm.
Lịch dắt tay vợ Việt chạy phía sau, Việt bọc hậu. Cơn mưa tầm tã quật thẳng vào người họ, bùn đất dưới chân nhão nhẹt làm bước chân của họ chậm đi rõ rệt.
“Đứng lại! Con mụ Lịch! Thằng Việt phản bội!” Tiếng hét của đàn em Tạ Văn Hổ vang lên ngay sát nút phía sau. Ba gã giang hồ cầm dao bầu và gậy sắt đã nhảy qua ô cửa sổ, đuổi theo sát nút dọc bờ mương.
Lịch quay đầu nhìn lại, ánh đèn pin siêu sáng của đối thủ đang quét liên tục qua những gốc dừa, chỉ cách họ chưa đầy mười mét. Thể chất suy kiệt do cơn sốt nhiễm trùng khiến lồng ngực Lịch bỏng rát, phế quản cô co thắt dữ dội vì di chứng hít phải formaldehyde ở nghĩa trang đêm trước. Bước chân cô loạng choạng, cô suýt ngã quỵ xuống bùn lầy.
“Chị Lịch! Cố lên!” Hoàng Anh ngoái đầu lại hét lớn, anh không thể quay lại cứu vì đang bế đứa trẻ.
Đúng lúc họ chạy ra đến ngã ba con hẻm nhỏ cắt ngang, ba tên giang hồ cầm gậy sắt đã vượt lên từ lối đi tắt bên hông nhà kho, khóa chặt lối ra quốc lộ của họ. Phía sau, Tạ Văn Hổ cùng hai tên nữa cũng đang áp sát.
Họ bị kẹt hoàn toàn giữa con hẻm nhỏ hẹp đầy bùn lầy, hai bên là vách tường gạch cao vút của nhà kho bỏ hoang. Không có lối thoát.
Tạ Văn Hổ bước lên, gã lột bỏ chiếc mũ áo mưa màu sẫm để lộ gương mặt hung dữ đầy vết sẹo dài dọc má, đôi mắt một mí híp lại đầy sát khí. Gã gõ nhẹ cây gậy sắt xuống lòng bàn tay đeo găng da đen, nở một nụ cười cay độc:
“Trốn đi đâu hả con mụ Lịch? Hôm nay không có lão già Trí mang con dấu Bộ Y tế đến cứu mày đâu. Thằng Việt, giao nộp cuốn sổ tay ra đây, tao sẽ cho vợ con mày một con đường sống. Nếu không, hôm nay tao sẽ bẻ gãy chân từng đứa một rồi vứt xuống mương nước này!”
Việt run rẩy, gã lùi lại phía sau Lịch, tay giữ chặt chiếc túi áo khoác dính đầy bùn đất nơi cất giấu cuốn sổ tay chứng cứ. Vợ gã ôm chặt lấy con trai khóc không thành tiếng.
Lịch nén cơn đau thấu xương ở tay phải, cô dứt khoát bước lên một bước đứng chắn trước gia đình Việt. Ánh mắt cô sau tròng kính cận nhòe nước mưa vẫn lạnh lùng, sắc bén như dao pha lê:
“Tạ Văn Hổ, anh nên nhớ cảnh sát hình sự thành phố đã tiếp nhận chuyên án giám định pháp y của Bộ Y tế. Nếu hôm nay anh dám ra tay sát hại nhân chứng và chuyên gia dinh dưỡng ở đây, Ngô Thị Huệ không đủ quyền lực để cứu anh thoát khỏi án chung thân đâu!”
“Mẹ kiếp con mụ hoang tưởng này! Đến nước này còn dùng luật pháp dọa tao!” Hổ gầm lên, gã giơ cao cây gậy sắt định lao vào bổ xuống đầu Lịch. “Tao đập nát cái đầu mày xem mày nói luật pháp thế nào!”
*PÍP! PÍP! PÍP! PÍP!*
Một tiếng còi đồng vang dội, chói tai đột ngột vang lên từ phía đầu hẻm cắt ngang.
Ánh đèn pha vàng vọt của một chiếc xe máy Honda Cub cũ kỹ quét thẳng vào mặt Tạ Văn Hổ và đám đàn em khiến chúng phải nheo mắt che mặt.
Chú Đặng Văn Hải – Đội trưởng đội bảo vệ dân phố khu chung cư cũ Bình Tân – mặc bộ quần áo bảo vệ dân phố màu xanh sẫm dầm mưa ướt sũng, cánh tay đeo băng đỏ rực rỡ dưới ánh đèn xe. Ông rồ ga chiếc xe Cub cũ, cho xe lao thẳng vào giữa khoảng trống ngăn cách giữa nhóm Lịch và băng đảng giang hồ.
“Bọn bay làm cái gì đó!” Chú Hải hét lớn, giọng nói dõng dạc, đầy uy lực của một người lính cựu trào dội vào vách tường hẻm. “Cướp đất cướp nhà giữa ban ngày ban mặt hả? Bảo vệ dân phố và dân phòng phường đang tuần tra đầu đường lớn! Bọn bay khôn hồn thì bỏ hung khí xuống!”
“Mẹ kiếp! Lại một lão già hưu trí lo chuyện bao đồng!” Hổ tức giận quát lớn. “Thằng Sáu, gạt lão ra cho tao!”
Tên Sáu cầm gậy sắt lao lên định gạt chiếc xe Cub của chú Hải. Nhưng chú Hải nhanh trí dùng chân đá mạnh chiếc chân chống xe máy xuống mặt đường lầy lội, cố tình làm chiếc xe Cub đổ kềnh ra giữa con hẻm hẹp, chắn hoàn toàn lối di chuyển của băng nhóm giang hồ. Ông thổi còi liên tục:
*TOÉT! TOÉT! TOÉT! TOÉT!*
“Cướp! Cướp hành hung người dân! Bà con ơi cứu người!” Chú Hải gào to, tiếng còi và tiếng hô hoán của ông vang dội khắp khu trọ công nhân, khiến một vài ánh đèn nhà dân xung quanh bắt đầu sáng lên, tiếng xôn xao bàn tán dâng cao.
Tạ Văn Hổ hoang mang nhìn quanh. Gã biết nếu kéo dài thời gian, lực lượng dân phòng và công an phường ập đến thì gã sẽ bị khép vào tội gây rối trật tự công cộng có tổ chức – một tội danh hình sự rất khó chạy án.
“Mẹ kiếp! Đừng sợ lão già! Vòng qua chiếc xe đuổi theo thằng Việt!” Hổ ra lệnh.
Nhưng khoảng trống vài giây ngắn ngủi do chú Hải tạo ra đã là quá đủ cho một cuộc đào tẩu chiến thuật.
“Chạy ra ngã ba lớn! Xe tải của anh Nam đang đợi!” Lịch hét lớn, cô dứt khoát kéo tay vợ Việt chạy băng qua chiếc xe Cub đổ của chú Hải hướng ra phía đường lộ lớn.
Đức xe ôm công nghệ đã nổ máy đợi sẵn ở đầu hẻm, anh liên tục vẫy tay:
“Nhanh lên chị Lịch! Anh Nam đến rồi!”
Tại ngã ba đường lớn lầy lội nước mưa, chiếc xe tải đông lạnh 2.5 tấn cũ kỹ của anh rể Nam đang nổ máy xình xịch, cửa sau thùng xe đã được mở toang. Nam đứng ở bệ cửa xe, tay vẫy liên tục.
Hoàng Anh bế đứa bé lao lên trước, anh nhanh chóng chuyển đứa trẻ cho Nam đỡ lấy rồi nhảy tót lên thùng xe. Việt và vợ gã được Đức và Lịch đẩy mạnh lên bệ thùng xe tải.
“Lịch! Lên xe nhanh!” Nam hét lớn qua tiếng mưa quật tầm tã.
Lịch bám tay vào thành xe định leo lên, nhưng cơn sốt nhiễm trùng và sự kiệt sức thể chất khiến cơ thể cô hoàn toàn mất lực. Đôi chân cô khuỵu xuống mặt đường nhựa dính bùn lầy.
“Chị Lịch!” Hoàng Anh và Đức đồng thanh hét lên.
Phía sau, Tạ Văn Hổ cùng ba tên đàn em đã vượt qua chiếc xe Cub của chú Hải, cầm dao bầu lao ra đường lộ lớn, chỉ còn cách bệ xe tải chưa đầy năm mét.
“Mày chết đi con mụ Lịch!” Hổ gầm lên, gã giơ dao bầu chém thẳng về phía bả vai Lịch.
Trong khoảnh khắc sinh tử, anh Đức xe ôm công nghệ dũng cảm lao chiếc xe Wave của mình vào chắn trước mặt Hổ. Cú va chạm mạnh khiến chiếc xe máy đổ rầm xuống đường nhựa, gạt phắt đường dao của Hổ lệch sang bên hông xe tải.
Nam và Hoàng Anh nhanh tay túm chặt lấy hai vai áo của Lịch, dùng toàn lực kéo mạnh cô lên thùng xe đông lạnh.
“Nam! Khóa cửa! Chạy đi!” Hoàng Anh gào lớn.
Nam dứt khoát sập mạnh cánh cửa sắt dày cộp của thùng xe đông lạnh lại, khóa chặt chốt xích sắt bên ngoài. Gã tài xế xe tải Nam lập tức nhảy vào cabin, nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe tải đông lạnh gầm rú, phun khói đen kịt lao vút đi trên con đường quốc lộ mưa gió, để lại băng nhóm giạg hồ Tạ Văn Hổ bất lực đứng nhìn bóng xe khuất dần sau màn mưa.
***
Bên trong thùng xe đông lạnh tối tăm, ngột ngạt và lạnh lẽo, Lịch ngồi bệt xuống sàn kim loại dính đầy vệt nước đá lạnh. Cơn đau thấu xương từ lòng bàn tay phải đang rỉ máu tươi đỏ rực qua lớp băng gạc rách miệng khiến cô run rẩy không ngừng. Cô hít thở sâu, mùi dầu khuynh diệp trên vai áo quyện cùng mùi mỡ heo đông lạnh bám trên vách xe tạo thành một thứ không khí ngột ngạt dồn nén phế quản.
Hoàng Anh vội vàng cởi chiếc áo khoác gió khô của mình đắp lên vai Lịch, ánh mắt anh đầy lo âu:
“Chị Lịch... tay chị chảy nhiều máu quá. Chúng ta phải đến trạm y tế quận ngay.”
“Việt... anh có giữ được cuốn sổ không?” Lịch không quan tâm đến vết thương, cô thều thào hỏi gã tài xế đang ngồi ôm chặt vợ con ở góc thùng xe.
Việt run rẩy thọc tay vào túi áo khoác dính đầy bùn đất, gã rút ra cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu đen dính mỡ bò khô cứng. Cuốn sổ vẫn nguyên vẹn, không bị thấm nước mưa nhờ lớp bọc nilon bảo vệ bên trong.
“Tôi... tôi giữ được rồi cô Lịch,” Việt khóc nghẹn ngào, gã đặt cuốn sổ vào lòng bàn tay trái không bị thương của Lịch. “Cảm ơn cô và các anh đã cứu mạng gia đình tôi... Tôi thề sẽ ra tòa làm chứng, lật đổ mụ Huệ để tích đức cho con trai tôi.”
Lịch siết chặt cuốn sổ tay bìa da đen vào ngực áo khoác, một cảm giác nhẹ nhõm vỡ òa dâng lên trong lòng cô, tạm thời đẩy lùi cơn sốt nhiễm trùng đang hành hạ thể xác. Khoa học sạch và công lý y đức cuối cùng đã giữ được nhân chứng và vật chứng cốt lõi nhất.
Nhưng niềm vui thoát hiểm ngắn ngủi của họ nhanh chóng bị dập tắt.
*RENG... RENG... RENG...*
Chiếc điện thoại iPhone 11 trong túi quần Lịch đột ngột sáng màn hình, hiển thị một tin nhắn đa phương tiện từ số máy lạ của Ngô Thị Huệ. Lịch run rẩy bấm mở tin nhắn.
Hiện ra trên màn hình điện thoại là một bức ảnh chụp trực tiếp thời gian thực tại bãi xe phế liệu Bình Tân.
Trong ảnh, chiếc xe tải chở hàng đông lạnh cũ kỹ – công cụ mưu sinh duy nhất của cả gia đình tài xế Vũ Quốc Việt – đang bị bao vây bởi ngọn lửa đỏ rực hung tàn dưới màn mưa gió. Sợi xích sắt lớn khóa cổng bãi xe bị cắt đứt vứt dưới đất. Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ bình chứa nhiên liệu, thiêu rụi hoàn toàn cabin và thùng đông lạnh dính đầy muội than đen kịt.
Đính kèm dưới bức ảnh là một dòng tin nhắn ngắn gọn, lạnh lùng đầy sát khí của Ngô Thị Huệ:
*“Mày trốn được hôm nay, không trốn được cả đời. Chiếc xe tải của thằng Việt đã cháy. Căn hộ chung cư cũ Bình Tân của mẹ con mày sẽ là thứ tiếp theo bùng cháy dính đầy máu tươi như thế này nếu mày không giao nộp cuốn sổ trước mười hai giờ trưa mai.”*
Lịch nhìn chằm chằm vào bức ảnh chiếc xe tải đang bùng cháy dữ dội trên màn hình điện thoại. Tròng kính cận của cô phản chiếu ánh lửa đỏ rực của tội ác hủy hoại sinh kế tàn nhẫn. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc, cơn sốt nhiễm trùng dường như bùng lên nóng rực hai bên thái dương.
Phòng tuyến bạo lực vật lý của Ngô Thị Huệ đã chính thức vượt qua ranh giới đỏ, gửi một tối hậu thư đẫm máu trực tiếp đe dọa đến tính mạng của hai mẹ con cô ngay trước thềm cuộc thanh tra đặc biệt của Bộ Y tế ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!