Nhạc nềnRecollection

Tối Hậu Thư Pháp Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít đều đặn của chiếc máy bơm áp suất cao từ hệ thống HPLC Shimadzu trong phòng thí nghiệm Độc chất học vẫn vang lên đều đặn, nhưng đối với Lê Thanh Lịch lúc này, âm thanh đó đã bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng thở dài lạnh lẽo của luật sư Nguyễn Hữu Đạt qua ống nghe điện thoại.


Kim đồng hồ trên bức tường phòng lab chỉ đúng 05:15 sáng ngày 21 tháng 10. Màn đêm ngoài cửa kính của Đại học Y Dược Nam Khánh đã loãng dần, nhường chỗ cho một màn sương mù xám xịt và ẩm ướt ôm lấy những dãy nhà cao tầng.


Lịch áp chặt chiếc điện thoại iPhone 11 vào tai trái. Bàn tay phải của cô, quấn băng gạc trắng muốt nhưng đã bị máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng lớn dưới lớp găng nitrile xanh, đang run lên bần bật. Cơn sốt nhiễm trùng từ vết cắt sâu do mảnh thủy tinh bẩn ở bãi rác hai đêm trước đang âm ỉ dâng cao, đốt cháy hai bên thái dương cô bằng những nhịp gõ nhức nhối.


“Cô Lịch,” giọng nói của Nguyễn Hữu Đạt qua điện thoại vẫn giữ nguyên tông điệu mượt mà, phẳng lặng và tàn nhẫn của một kẻ coi luật pháp là bàn cờ thế. “Tôi biết cô là một chuyên gia có năng lực. Nhưng năng lực mà đặt sai chỗ, người ta gọi là sự ngoan cố hoang tưởng. Công ty Bếp Việt đã chính thức ủy quyền cho Văn phòng Luật Đạt & Cộng sự lập hồ sơ khởi kiện cô về hành vi vu khống doanh nghiệp, xâm phạm bí mật kinh doanh và gây thiệt hại thương hiệu nghiêm trọng. Tối hậu thư pháp lý đã được gửi trực tiếp đến căn hộ của cô tại Bình Tân. Số tiền yêu cầu bồi thường thiệt hại ngoài hợp đồng là hai tỷ đồng.”


Lịch nén một ngụm khí nóng đang bỏng rát trong phế quản, giọng cô khàn đặc nhưng sắc lẹm như dao pha lê:


“Hai tỷ đồng? Các người định dùng tiền để che lấp hai nghìn năm trăm phần triệu formaldehyde trong thịt heo kho tàu phục vụ cho học sinh tiểu học sao, luật sư Đạt?”


Tiếng cười khẽ của Đạt vang lên, khô khốc và đầy tự tin:


“Khoa học không có giá trị nếu không được thừa nhận bởi cơ quan có thẩm quyền, cô Lịch ạ. Biên bản của Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm quận đã kết luận bếp ăn đạt chuẩn. Mọi mẫu thử cô tự ý lấy ra ngoài đều là bất hợp pháp và không có giá trị pháp lý trước tòa. Chưa kể...” Đạt dừng lại một nhịp, hạ thấp giọng đầy ẩn ý, “chồng cũ của cô, anh Tiến, đang rất cần những tài liệu chứng minh cô không đủ năng lực tài chính và hành vi thần kinh không ổn định để giành quyền nuôi bé Mai Chi tại tòa án quận Bình Tân. Chúng tôi sẵn sàng hỗ trợ pháp lý miễn phí cho anh ta. Cô nghĩ mình sẽ giữ được con gái với một khoản nợ hai tỷ đồng và một lệnh đình chỉ công tác treo trên đầu sao?”


Trái tim Lịch thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Lồng ngực cô phập phồng thở dốc. Tiến – gã chồng cũ thực dụng – đã cấu kết với chúng để dùng chính con gái Mai Chi làm gọng kìm bẻ gãy ý chí của cô.


“Tôi không thỏa hiệp,” Lịch rít qua kẽ răng, từng chữ đanh thép dội vào ống nghe. “Các người cứ việc gửi đơn. Sự thật hóa học nằm trên tờ phiếu kết quả HPLC này sẽ trả lời trước hội đồng kỷ luật.”


Không đợi Đạt phản hồi, Lịch dứt khoát dập máy. Cô thở hắt ra, người loạng choạng tựa vào cạnh bàn thí nghiệm. Trần Minh Quân vội vàng bước đến đỡ lấy vai cô, gương mặt gã nghiên cứu sinh trẻ đầy vẻ lo lắng:


“Chị Lịch, chị sốt cao quá rồi. Tay chị lại chảy máu nữa. Để em chở chị về căn hộ lánh tạm, rồi em sẽ mang tờ phiếu kết quả HPLC này đi số hóa, gửi vào hòm thư bảo mật cho anh Hoàng Anh.”


“Cảm ơn em, Quân... Phải bảo mật tuyệt đối file dữ liệu thô,” Lịch thều thào, cô cẩn thận gấp tờ phiếu kết quả HPLC nồng độ Formaldehyde 2500 ppm bỏ vào túi giữ nhiệt y tế giấu sâu trong ngực áo, rồi cùng Quân lén rời khỏi cổng sau trường đại học bằng chiếc xe máy cũ dưới làn mưa phùn lạnh buốt.


***


Khoảng gần 07:00 sáng, chiếc xe máy dừng lại trước khu chung cư cũ quận Bình Tân. Lịch bước lên những bậc cầu thang bộ tối tăm, mùi ẩm mốc và mùi sơn Alkyd đỏ từ vụ tạt sơn khủng bố hôm trước vẫn còn thoang thoảng bám trên các bức tường chưa kịp quét vôi lại.


Khi Lịch vừa đẩy cánh cửa sắt nặng nề bước vào nhà, một tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng vang lên từ góc phòng khách.


Chị gái cô, Lê Thanh Nhã, đang ngồi sụp trên chiếc ghế nhựa cũ, hai tay ôm lấy mặt, bả vai run lên bần bật. Trên chiếc bàn gỗ ép loang lổ vết nước, một tập tài liệu dày cộp bọc trong phong bì chuyển phát nhanh của Văn phòng Luật Đạt & Cộng sự nằm chơ vơ, đóng dấu đỏ chói của công ty Bếp Việt.


“Chị Nhã...” Lịch bước tới, giọng cô đầy hối lỗi.


Nhã giật mình ngẩng đầu lên. Gương mặt khắc khổ, sạm nắng của người đàn bà buôn bán nhỏ ở chợ Bình Tân nhòe nhoẹt nước mắt. Vừa nhìn thấy bàn tay băng bó dính máu của Lịch và gương mặt nhợt nhạt vì sốt của em gái, Nhã không kìm được nữa, chị lao đến giật lấy hai vai Lịch, gào lên trong sự hoảng loạn tột cùng:


“Lịch ơi! Mày hại cả nhà rồi! Hai tỷ đồng! Chúng nó gửi giấy đòi kiện mày hai tỷ đồng! Tao buôn bán cả đời ở chợ, tích góp từng đồng lẻ lẻ, làm sao có nổi hai tỷ để đền cho người ta hả Lịch?”


“Chị Nhã, bình tĩnh nghe em nói...” Lịch cố gượng dậy, nhưng cơn sốt khiến đầu óc cô ong lên.


“Bình tĩnh thế nào được!” Nhã cắt ngang, giọng chị lạc đi, đầy sự dằn vặt và bất lực của tầng lớp lao động nghèo luôn coi sự an toàn là tôn chỉ sống. “Bà Phiến trưởng ban phụ huynh vừa gọi điện cho tao, bà ấy bảo nếu mày không rút đơn, chúng nó sẽ phong tỏa cả sạp thịt của tao ở chợ, rồi Tiến sẽ mang cảnh sát đến bắt con Mai Chi đi vì mày bị tâm thần! Mẹ dưới quê bị bệnh tim mãn tính, nếu mẹ biết mày nợ hai tỷ, biết mày sắp đi tù, mẹ làm sao sống nổi hả em?”


Nhã khóc nấc lên, đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết chai dính mỡ chợ của chị nắm chặt lấy vạt áo Lịch, cầu xin:


“Tao xin mày, Lịch ơi! Coi như tao lạy mày! Mày dừng lại đi! Mình là dân nghèo, thấp cổ bé họng, đấu thế nào được với hiệu trưởng, với công ty lớn của người ta? Người ta có tiền mua tiên cũng được, còn mình thì mất hết! Mày đưa cái tờ giấy xét nghiệm gì đó đây, tao đốt đi! Tao mang đến xin lỗi mụ Huệ, xin lỗi hiệu trưởng Tuyên để người ta tha cho nhà mình!”


Nhã điên cuồng lao vào giật lấy chiếc ba lô canvas Lịch đang đeo trên vai, cố tìm tập hồ sơ chứa kết quả HPLC để tiêu hủy trong cơn hoảng loạn tột độ.


“Không được, chị Nhã! Buông ra!” Lịch dùng tay trái cố giữ chặt quai ba lô. Vết rách ở lòng bàn tay phải của cô bị kéo căng, máu tươi lập tức thấm qua lớp băng gạc rỉ ra ngoài, nhuộm đỏ một góc chiếc ba lô màu xám. Cơn đau buốt thấu xương khiến Lịch rên lên một tiếng đớn đau, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng quắc, kiên định đến mức đáng sợ. “Nếu em dừng lại lúc này, con trai chị Nhàn và hàng chục đứa trẻ khác đang nằm lọc máu ở khoa Nhi sẽ vĩnh viễn không có được công lý! Bọn chúng sẽ tiếp tục dùng thịt thối tẩm chất ướp xác để đút vào miệng con em chúng ta! Chị muốn con Mai Chi, muốn cháu Khang ngày nào đi học cũng phải ăn chất độc đó sao?”


“Nhưng nhà mình sẽ chết trước khi đòi được công lý!” Nhã gào lên, hai tay vẫn ghì chặt chiếc ba lô, nước mắt rơi lã chã xuống nền nhà. “Tao không cần công lý vĩ mô của mày! Tao chỉ cần con Mai Chi an toàn, cần gia đình mình không bị nợ nần tù tội!”


Giữa cuộc giằng co đẫm nước mắt và máu của hai chị em, cánh cửa sắt căn hộ đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài.


Luật sư Hoàng Văn Quyết bước vào phòng. Anh mặc bộ vest tối màu hơi rộng đã sờn gấu, tay xách chiếc cặp da giả cũ kỹ, gương mặt cương nghị hằn sâu sự mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng ngời vẻ điềm tĩnh của một người lính pháp lý dạn dày sương gió. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, Quyết lập tức bước nhanh tới, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đặt tay lên giữ lấy cánh tay đang run rẩy của chị Nhã.


“Chị Nhã, xin chị dừng tay lại. Hãy nghe tôi nói một lời của một người làm luật.” Giọng nói trầm ấm, đầy nội lực của Quyết vang lên, lập tức xoa dịu bầu không khí ngột ngạt trong căn phòng nhỏ.


Nhã khựng lại, đôi tay buông lỏng khỏi chiếc ba lô của Lịch, chị nhìn Quyết bằng ánh mắt đầy ngờ vực và đau khổ:


“Luật sư Quyết... anh cứu nhà tôi với. Chúng nó kiện hai tỷ... hai tỷ thì chúng tôi chỉ có nước nhảy lầu tự tử thôi anh ơi!”


Quyết đỡ Nhã ngồi xuống chiếc ghế sofa cũ, rồi anh cầm tập tối hậu thư pháp lý của Nguyễn Hữu Đạt lên. Đôi mắt anh quét nhanh qua từng dòng chữ, từng điều khoản đe dọa bồi thường thiệt hại thương hiệu và bí mật kinh doanh. Một nụ cười lạnh lùng, khinh bỉ thoáng qua trên môi gã luật sư nghèo.


“Chị Nhã, chị nhìn vào đây.” Quyết chỉ ngón tay vào con dấu của văn phòng luật Đạt & Cộng sự. “Tờ giấy này thực chất chỉ là một chiêu trò khủng bố tâm lý cực kỳ rẻ tiền của Nguyễn Hữu Đạt. Trong luật tố tụng dân sự Việt Nam, không có bất kỳ tòa án nào thụ lý một vụ kiện bồi thường thiệt hại thương hiệu trị giá hai tỷ đồng dựa trên một biên bản kiểm định chưa có hiệu lực pháp lý cuối cùng của quận, nhất là khi vụ việc đang nằm trong diện điều tra dịch tễ của Bộ Y tế.”


Quyết quay sang nhìn Lịch, ánh mắt anh lộ rõ sự nể phục khi thấy cô vẫn giữ chặt chiếc ba lô bảo vệ kết quả HPLC bất chấp vết thương đang chảy máu:


“Hơn nữa, việc Đạt gửi tối hậu thư đe dọa khởi kiện ngược lại nhân chứng và người tố cáo trong khi cơ quan thanh tra đang làm việc là hành vi vi phạm nghiêm trọng Điều 382 Bộ luật Hình sự về tội cản trở hoạt động tố tụng và đe dọa nhân chứng. Chúng đang hoảng loạn thực sự, chị Nhã ạ. Nếu chúng không sợ tờ phiếu kết quả HPLC của cô Lịch, chúng đã không phải dùng đến đòn bẩn pháp lý và cấu kết với chồng cũ của cô Lịch để ép cô rút đơn.”


Quyết ngồi xuống bàn, dứt khoát mở chiếc máy tính xách tay cũ kỹ của mình ra. Ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím, tạo ra những tiếng lạch cạch giòn giã đầy quyết đoán:


“Tôi sẽ soạn thảo ngay một văn bản phản hồi đanh thép gửi thẳng cho Văn phòng Luật Đạt & Cộng sự và gửi kèm một bản sao lên Viện Kiểm sát Nhân dân quận Bình Tân. Chúng ta sẽ cáo buộc trực tiếp Nguyễn Hữu Đạt về hành vi lạm dụng hoạt động nghề nghiệp để đe dọa, khủng bố tinh thần người tố giác tội phạm an toàn thực phẩm. Để tôi xem gã luật sư bảo kê đó có dám vác tờ đơn bồi thường hai tỷ này ra trước hội đồng kỷ luật của Đoàn Luật sư hay không!”


Nhìn bóng lưng cương nghị của Quyết và những dòng chữ pháp lý đanh thép đang hiện lên trên màn hình máy tính, chị Nhã dần nín khóc. Chị nhìn em gái mình, người đang đứng tựa vào tường, gương mặt đỏ bừng vì sốt nhưng đôi mắt sau tròng kính cận gọng mảnh vẫn sáng quắc, kiên định như một ngọn hải đăng giữa giông bão.


Lịch khẽ rút chiếc điện thoại iPhone 11 từ túi quần ra. Màn hình điện thoại lại sáng lên với một tin nhắn đe dọa mới từ số máy lạ của tay chân Ngô Thị Huệ: *“Khôn hồn thì nộp kết quả HPLC ra, nếu không con gái mày ở quê sẽ không có đường về đâu.”*


Nỗi sợ hãi và phẫn nộ đan xen bỏng rát trong lồng ngực Lịch. Nhưng khi nhìn vết máu tươi đang thấm đẫm băng gạc ở lòng bàn tay phải – vết sẹo được đánh đổi từ những đêm bới rác tìm chứng cứ – cô biết mình không còn đường lui. Đây không chỉ là cuộc chiến bảo vệ Mai Chi, bảo vệ hàng vạn trẻ em nghèo, mà còn là cuộc phục hận cho cái chết oan uổng của người cha quá cố mười năm trước dưới bàn tay của những kẻ buôn bán hóa chất độc hại.


Lịch bước tới bên bàn làm việc của Quyết, cô đặt chiếc ba lô chứa kết quả HPLC 2500 ppm xuống cạnh máy tính của anh. Cô nhìn giọt nước mắt còn đọng trên đôi mắt khắc khổ của chị Nhã, rồi quay sang gật đầu với luật sư Quyết, giọng cô đanh thép, vang lên đầy uy lực trong căn phòng nhỏ:


“Chúng ta không rút lui. Tôi sẽ đối thoại trực diện tại buổi điều trần kỷ luật của Sở.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!