Đêm Chạy Máy Sắc Ký
Tiếng còi báo động đỏ từ hệ thống loa nội bộ của Bệnh viện Đa khoa Nam Khánh vẫn rú lên từng hồi dài, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu hành chính quận Bình Tân. Ánh đèn xoay màu đỏ quét qua quét lại trên các bức tường men sứ trắng, phản chiếu những chiếc bóng bảo vệ đang chạy dồn dập ở cuối hành lang.
Lê Thanh Lịch đứng nép sát vào góc tối sau cánh cửa thoát hiểm bằng sắt hoen rỉ của tầng trệt. Nhịp tim cô đập nhanh đến mức lồng ngực như muốn vỡ tung. Tay trái cô ghì chặt chiếc túi giữ nhiệt y tế vào sát lồng ngực, nơi có ống nghiệm Falcon chứa ba mươi mililít mẫu nước tiểu màu đỏ sẫm của bé Gia Bảo. Trong không gian ngột ngạt này, mùi dầu khuynh diệp nồng hắc cô đổ lên vai áo lúc trước quyện với mùi cồn sát trùng tạo nên một thứ hỗn hợp hăng nồng, kích thích niêm mạc phế quản vốn đang bị bỏng rát nhẹ của cô sau đêm mật phục ở nghĩa trang. Cô phải cắn chặt răng để ngăn một cơn ho khan đang chực trào lên.
Bàn tay phải của Lịch nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương. Vết rách sâu ở lòng bàn tay do mảnh thủy tinh dơ bẩn ở bãi rác cắt trúng từ đêm trước đã bị rách miệng trở lại dưới áp lực của lớp găng tay cao su y tế bó chặt. Máu tươi rỉ ra ấm nóng, hòa cùng mồ hôi lạnh của cơn sốt nhiễm trùng đang âm ỉ dâng cao, làm nhòe đi lớp băng gạc bên trong. Cô biết mình không còn nhiều thời gian. Nếu bị bảo vệ bệnh viện bắt giữ lúc này, mẫu sinh học lâm sàng tối thượng này sẽ bị tịch thu và tiêu hủy dưới danh nghĩa rác thải lây nhiễm, và mọi nỗ lực bóc trần sự thật về độc chất formaldehyde của cô sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.
“Cổng phụ lối bãi xe! Chặn hướng đó lại!” Tiếng quát tháo của gã trưởng ca bảo vệ vang lên sát nút, chỉ cách cô một bức tường mỏng.
Lịch hít một hơi thật sâu, nén cơn choáng váng của cơn sốt. Cô lách người qua khe cửa thoát hiểm, chạy băng qua khoảng sân tối tăm hướng về bãi giữ xe máy của nhân viên y tế. Dưới cơn mưa phùn lạnh buốt, tiếng động cơ xe máy Wave cũ của Nguyễn Minh Đức đột ngột rồ ga lớn. Đức đã nhìn thấy bóng Lịch. Anh không ngần ngại lao xe thẳng về phía rào chắn gác cổng phụ, bóp còi inh ỏi và hét lớn bằng giọng giả vờ hoảng loạn:
“Cấp cứu! Có người nhà bệnh nhân ngất xỉu ngoài kia! Tránh đường!”
Sự xuất hiện đột ngột và tiếng la hét của Đức làm hai gã bảo vệ đang chạy tới khựng lại trong giây lát. Tận dụng cơ hội vàng đó, Lịch lao ra khỏi bóng tối, nhảy tót lên yên sau chiếc xe máy đang đà lao đi. Đức vít ga, chiếc xe Wave cũ rống lên, lách qua khe hở hẹp của rào chắn bảo vệ vừa kịp sập xuống, lao vút vào bóng đêm của con đường ngoại vành quận Bình Tân, bỏ lại sau lưng tiếng còi báo động bất lực của bệnh viện.
“Chị Lịch! Chị ổn không? Người chị nóng như hòn than vậy!” Đức hét lớn qua tiếng gió rít và tiếng mưa đập vào mũ bảo hiểm.
“Tôi ổn... Đức, chở tôi đến thẳng phòng thí nghiệm Độc chất học của Đại học Y Dược Nam Khánh. Quân đang đợi.” Lịch nói, giọng cô run rẩy vì lạnh và sốt, nhưng đôi mắt sau tròng kính gọng mảnh vẫn sáng quắc một niềm kiên định lạnh lùng.
Nửa tiếng sau, chiếc xe máy dừng lại trước cổng sau của Đại học Y Dược Nam Khánh. Ngôi trường đại học danh tiếng chìm trong bóng tối của ngày cuối tuần, chỉ có dãy nhà của khoa Hóa thực phẩm là còn le lói vài ánh đèn vàng nhạt từ các phòng nghiên cứu chuyên sâu.
Trần Minh Quân – gã nghiên cứu sinh xuất sắc với mái tóc bù xù và chiếc kính cận dày cộp – đã đứng đợi sẵn sau cánh cửa kính khóa xích của cổng phụ. Gã mặc chiếc áo thun đen rộng thùng sành và chiếc quần jeans rách gối dính đầy vết bẩn hóa chất. Nhìn thấy Lịch bước xuống xe với gương mặt nhợt nhạt và bàn tay phải băng bó rỉ máu, Quân vội vàng quẹt thẻ giảng viên của PGS Nguyễn Thị Kim Anh để mở cửa, kéo cô vào trong.
“Chị Lịch! Trời đất ơi, chị sốt cao thế này mà còn đi xe máy dưới mưa à?” Quân kêu lên, đỡ lấy chiếc ba lô sũng nước của cô.
“Không sao. Mẫu thịt sống từ bãi rác và mẫu nước tiểu của Gia Bảo đều ở đây. Chúng ta phải chạy máy HPLC ngay lập tức.” Lịch dứt khoát nói, cô tự tay cởi bỏ chiếc áo khoác gió ướt sũng, để lộ chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu bên trong.
Quân dẫn Lịch đi nhanh qua các dãy hành lang tối tăm, ngột ngạt mùi dung môi hữu cơ của khoa Hóa thực phẩm, tiến vào Phòng thí nghiệm Độc chất học. Căn phòng rộng lớn được trang bị những thiết bị phân tích hiện đại trị giá hàng tỷ đồng. Ở trung tâm phòng lab, chiếc Máy sắc ký lỏng hiệu năng cao HPLC của hãng Shimadzu đang đứng sừng sững như một vị thẩm phán cơ khí lạnh lùng, sẵn sàng đưa ra phán quyết khoa học tối cao.
Lịch bước đến bồn rửa, dùng tay trái bật vòi nước sát trùng, cẩn thận lột bỏ lớp găng tay cao su dính máu. Vết rách ở lòng bàn tay phải của cô đã sưng tấy đỏ, vùng da xung quanh nóng rát và có dấu hiệu nhiễm trùng nhẹ do dính phải dịch bẩn từ nghĩa trang và bãi rác. Cô cắn răng đổ trực tiếp cồn 70 độ lên vết thương để sát trùng nhanh, cơn đau buốt thấu tim khiến cô suýt ngất đi. Cô quấn lại băng gạc sạch rồi đeo một đôi găng tay nitrile mới màu xanh biển.
“Quân, chuẩn bị dung dịch đệm và cột sắc ký C18. Chúng ta cần dẫn xuất hóa mẫu thử trước khi tiêm vào máy.” Lịch ra lệnh, phong thái của một chuyên gia độc chất học lâm sàng dạn dày sương gió lập tức quay trở lại, lấn át hoàn toàn sự suy kiệt của thể xác.
Quy trình phân tích sắc ký lỏng hiệu năng cao đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối đến từng microlit. Formaldehyde là một chất có phân tử lượng nhỏ, không hấp thụ mạnh ánh sáng UV, vì vậy để máy HPLC có thể phát hiện và định lượng được, họ bắt buộc phải thực hiện phản ứng dẫn xuất hóa bằng hóa chất 2,4-Dinitrophenylhydrazine (DNPH) để tạo thành hợp chất formaldehyde-DNPH hydrazone bền vững.
Lịch tỉ mỉ dùng pipet tự động hút từng lượng dung dịch đệm phosphat pH 3.0, nhỏ vào ống nghiệm chứa mẫu nước tiểu của Gia Bảo và mẫu dịch chiết từ miếng thịt heo sống thu thập ở bãi rác. Đôi bàn tay đeo găng xanh của cô thao tác nhanh nhẹn, chuẩn xác dưới ánh đèn neon trắng của tủ hút khí độc. Quân đứng bên cạnh, hiệu chuẩn các thông số của máy HPLC trên phần mềm máy tính.
“Chị Lịch, em đã thiết lập bước sóng phát hiện ở mức 360 nm, tốc độ dòng 1.0 ml/phút với pha động là hỗn hợp acetonitrile và nước theo tỷ lệ 60:40. Cột C18 đã được cân bằng áp suất ổn định ở mức 150 bar.” Quân báo cáo, ngón tay gã gõ nhanh trên bàn phím.
“Tốt. Tiêm mẫu chuẩn formaldehyde đối chứng trước để xác định thời gian lưu (retention time).” Lịch nói, cô đưa ống nghiệm chứa mẫu chuẩn cho Quân.
Chiếc kim tiêm chuyên dụng của máy HPLC hút mẫu chuẩn, đưa vào cổng bơm tự động. Tiếng máy bơm áp suất cao bắt đầu hoạt động, tạo ra một tiếng rít trầm đục, đều đặn. Biểu đồ trên màn hình máy tính bắt đầu chạy một đường nền phẳng lặng. Sau đúng 4.5 phút, một đỉnh sắc ký (peak) nhọn hoắt, cân đối hiện lên rõ rệt trên màn hình. Đó là đỉnh đối chứng của formaldehyde chuẩn.
“Thời gian lưu chuẩn xác là 4.52 phút.” Quân reo lên khẽ. “Bây giờ chúng ta sẽ tiêm mẫu dịch chiết thịt bẩn của trường Chu Văn An.”
Tuy nhiên, ngay khi Quân vừa nhấn nút khởi động lần chạy máy đầu tiên cho mẫu thịt bẩn, một tiếng bíp bíp cảnh báo lỗi đột ngột vang lên từ thân máy HPLC. Áp suất cột sắc ký vọt lên đột ngột rồi tụt dốc không phanh về mức 0 bar.
“Hỏng rồi! Lỗi bọt khí trong đường ống dẫn pha động!” Quân thốt lên, mặt tái mét. “Áp suất bị mất hoàn toàn. Nếu không xả bọt khí và cân bằng lại cột, chúng ta sẽ làm hỏng pha tĩnh của cột C18 trị giá ba mươi triệu này.”
“Bình tĩnh, Quân. Ngắt bơm ngay lập tức.” Lịch đặt tay lên vai Quân, giọng cô điềm tĩnh đến lạ lùng dù trán cô đã lấm tấm mồ hôi vì cơn sốt đang tăng nhiệt. “Mở van xả (purge valve), tăng tốc độ dòng lên 5.0 ml/phút để đẩy hết bọt khí ra ngoài bằng dung môi acetonitrile nguyên chất. Chúng ta phải xả cột trong ít nhất mười lăm phút.”
Căn phòng thí nghiệm rơi vào sự im lặng căng thẳng, chỉ còn tiếng quạt gió của tủ hút và tiếng máy bơm xả bọt khí hoạt động dồn dập. Lịch tựa lưng vào mép bàn thí nghiệm đá hoa cương lạnh ngắt, cô cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng. Để đánh lạc hướng cơn đau và sự mệt mỏi, cô rút chiếc điện thoại iPhone 11 từ túi quần ra kiểm tra hộp thư bảo mật.
Một thông báo email mới từ phóng viên Đỗ Hoàng Anh hiện lên. Lịch bấm mở. Bên trong là bản quét màu sắc nét của một văn bản chính thức có đóng dấu đỏ của Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn tỉnh Tiền Giang, kèm theo lời nhắn ngắn gọn của Hoàng Anh: *“Chị Lịch, tôi đã xác minh xong. Mã vùng sản xuất TG042 Chợ Gạo mà Bếp Việt trình ra trong hồ sơ thầu thực chất là mã vùng trồng bưởi da xanh của HTX Chợ Gạo, hoàn toàn không phải vùng chăn nuôi heo sạch đạt chuẩn VietGAP như chúng tuyên bố. Đây là chứng nhận nguồn gốc VietGAP giả mạo!”*
Nhìn vào bản quét văn bản pháp lý, khóe mắt Lịch cay xè. Sự phẫn nộ dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng cô. Bọn chúng – Hiệu trưởng Tuyên, Ngô Thị Huệ và liên minh bẩn thỉu của chúng – đã dùng một tờ giấy lộn chứng nhận trồng trái cây để hợp thức hóa hàng tấn thịt heo dịch tai xanh thối rữa, ngâm tẩm chất độc ướp xác formaldehyde rồi thản nhiên đút vào miệng những đứa trẻ tiểu học vô tội mỗi ngày. Sự thật trần trụi này chính là nhát dao chí mạng đập tan mọi lời ngụy biện của nhà thầu. Nhưng để đưa tờ giấy này ra tòa án, cô bắt buộc phải có con số định lượng formaldehyde chính xác từ chiếc máy HPLC trước mặt.
“Chị Lịch, bọt khí đã được đẩy sạch hoàn toàn. Áp suất cột đã ổn định trở lại ở mức 148 bar.” Tiếng Quân cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. “Em bắt đầu tiêm mẫu thịt bẩn thật nhé?”
“Tiêm đi, Quân. Chạy mẫu thịt trước, sau đó chạy mẫu nước tiểu của Gia Bảo.” Lịch cất điện thoại, bước lại gần màn hình máy tính.
Kim máy HPLC hút mẫu dịch chiết thịt bẩn. Tiếng bơm áp suất cao lại rít lên. Thời gian trôi qua từng giây một cách nặng nề. Đúng 4.5 phút trôi qua, trên màn hình máy tính, đường nền phẳng lặng đột ngột biến mất, thay vào đó là một đường thẳng đứng vọt lên cao vút, tạo thành một đỉnh sắc ký khổng lồ, sắc nhọn bóp nghẹt mọi không gian đồ thị. Đỉnh sắc ký đạt cực đại đúng ở thời gian lưu 4.52 phút – trùng khớp hoàn toàn với mẫu chuẩn formaldehyde.
“Trời đất ơi...” Quân lẩm bẩm, đôi mắt gã mở to sau tròng kính cận. “Diện tích đỉnh lớn khủng khiếp. Để em chạy phần mềm tính toán nồng độ thực tế.”
Đúng lúc gã nghiên cứu sinh chuẩn bị gõ lệnh tính toán, từ phía hành lang tối tăm ngoài cửa phòng thí nghiệm, tiếng bước chân nặng nề của giày bảo vệ dội lên nền gạch, kèm theo ánh đèn pin quét qua quét lại loang loáng trên tấm kính mờ của cửa ra vào. Ánh sáng trắng của đèn pin quét sát qua mép bàn thí nghiệm nơi Lịch đang đứng.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên xé rách bầu không khí yên lặng của phòng lab. Giọng nói khàn khàn, hách dịch của gã bảo vệ tuần đêm cất lên đầy nghi ngờ:
“Ai còn ở trong phòng lab Độc chất giờ này? Đã quá giờ nghiên cứu quy định của trường rồi! Mở cửa ra kiểm tra!”
Quân giật nảy mình, gã suýt nữa đã làm rơi chiếc chuột máy tính. Gã nhìn Lịch với ánh mắt hoảng loạn tột độ. Nếu bảo vệ xông vào và phát hiện họ đang lén lút sử dụng thiết bị phân tích đắt tiền này cho một vụ án ngoài luồng mà không có sự hiện diện của PGS Kim Anh, họ sẽ bị tịch thu toàn bộ mẫu thử, và cô Kim Anh sẽ đối mặt với án kỷ luật hành chính nghiêm trọng vì cho mượn tài khoản phòng lab trái phép.
“Quân, trốn sau tủ hút khí độc ngay. Tắt màn hình máy tính đi nhưng để máy tiếp tục chạy ngầm.” Lịch nói thầm, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát đến đáng sợ.
Cô nhanh chóng lột bỏ đôi găng tay nitrile màu xanh giấu vào túi quần, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu để che đi vết thương băng bó ở tay phải. Cô nhặt stack tài liệu gồm những tờ đề thi và bài tập lớn của sinh viên mà PGS Kim Anh để lại trên bàn, ôm chặt vào ngực. Hít một hơi thật sâu để nén cơn sốt đang làm hai bên thái dương đau nhức nhối, Lịch bước dứt khoát ra phía cửa, mở khóa chốt và đẩy nhẹ cánh cửa kính.
Ánh đèn pin cực mạnh của gã bảo vệ tuần đêm rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt, đẫm mồ hôi của Lịch. Gã bảo vệ là một người đàn ông trung niên bụng phệ, đeo chiếc băng đỏ tuần tra trên cánh tay, nét mặt đầy vẻ dò xét.
“Cô là ai? Sao giờ này còn ở đây? Sinh viên không được phép lưu lại phòng lab sau mười một giờ đêm!” Gã hất hàm hỏi, tay lăm lăm chiếc dùi cui gỗ.
Lịch khẽ nheo mắt trước ánh đèn pin, cô không hề né tránh mà nhìn thẳng vào gã bảo vệ, giọng nói điềm tĩnh, mang theo phong thái uy nghiêm tự nhiên của một giảng viên lâu năm:
“Chào anh. Tôi là Lê Thanh Lịch, trợ lý nghiên cứu của Phó giáo sư Nguyễn Thị Kim Anh. Chúng tôi đang chuẩn bị hồ sơ nghiệm thu đề tài độc chất học lâm sàng cấp Bộ vào sáng thứ Hai tới. Cô Kim Anh vừa về lúc nửa đêm để tôi ở lại hoàn tất việc chấm bài tập lớn và chạy nốt mẫu đối chứng cuối cùng.”
Nói rồi, Lịch giơ chiếc thẻ giảng viên có dán ảnh và đóng dấu giáp lai đỏ của PGS Nguyễn Thị Kim Anh mà cô đã mượn từ trước ra trước mặt gã bảo vệ. Cô lật lật stack bài tập lớn của sinh viên dán nhãn “ĐH Y Dược Nam Khánh – Khoa Hóa thực phẩm” để gã nhìn rõ.
Gã bảo vệ khựng lại, ánh mắt gã nhìn lướt qua chiếc thẻ giảng viên danh giá của PGS Kim Anh – người vốn nổi tiếng nghiêm khắc và có uy tín cực lớn trong ban giám hiệu trường. Gã nhìn gương mặt mệt mỏi, đẫm mồ hôi của Lịch, cho rằng cô chỉ là một giảng viên trẻ đang bị bóc lột sức lao động chạy deadline đề tài khoa học.
“Nhưng... sao cô không bật đèn phòng? Lại cứ tối om om thế kia?” Gã bảo vệ vẫn chưa hoàn toàn hết nghi ngờ, gã cố nhòm qua vai Lịch vào bên trong phòng lab tối tăm.
“Thiết bị sắc ký lỏng HPLC nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ và ánh sáng mạnh của đèn neon khi chạy mẫu chuẩn, anh không biết sao?” Lịch khẽ nhíu mày, giọng nói cô pha chút lạnh lùng khoa học đầy thuyết phục. “Nếu ánh sáng làm sai lệch kết quả phổ ký, anh có đứng ra chịu trách nhiệm đền bù tiến độ đề tài cấp Bộ cho cô Kim Anh được không?”
Sự sắc sảo và lập luận chuyên môn đanh thép của Lịch lập tức làm gã bảo vệ chùn bước. Gã không muốn dây dưa vào những rắc rối học thuật của các giáo sư đầu ngành. Gã hạ chiếc đèn pin xuống, giọng dịu đi vài phần:
“Thôi được rồi. Cô làm gì thì làm nhưng phải giữ trật tự. Xong việc thì khóa cửa cẩn thận rồi ký vào sổ bàn giao ở phòng bảo vệ cổng chính nhé.”
“Cảm ơn anh. Tôi sẽ lưu ý.” Lịch khẽ gật đầu.
Gã bảo vệ xoay người bước đi, tiếng bước chân nặng nề dần xa khuất cuối hành lang tối. Lịch khép chặt cửa phòng lab, khóa chốt hai lớp rồi dựa lưng vào cửa, thở phào một hơi dài. Cơn sốt bỗng chốc ập đến làm cô loạng choạng, suýt ngã quỵ xuống sàn nếu Quân không kịp lao ra đỡ lấy cô.
“Chị Lịch! Chị dũng cảm quá!” Quân thốt lên đầy thán phục. “Mau lại đây xem kết quả đi chị. Máy vừa chạy xong cả hai mẫu thử rồi!”
Lịch gượng dậy, bước nhanh về phía màn hình máy tính vừa được Quân bật sáng trở lại. Trên màn hình, hai đường phổ ký của mẫu dịch chiết thịt bẩn và mẫu nước tiểu của bé Gia Bảo được xếp chồng lên nhau bằng công cụ phân tích phổ hồng ngoại Fourier (FTIR).
Kết quả đối chiếu cấu trúc liên kết hóa học hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết kỹ thuật: cả hai mẫu đều hiển thị các đỉnh hấp thụ đặc trưng của nhóm carbonyl ở bước sóng biểu diễn liên kết của formaldehyde bám chặt trên protein thịt và acid formic chuyển hóa trong nước tiểu. Hai đường cong phổ ký hoàn toàn trùng khít lên nhau như hai mảnh của một bức tranh tội ác hoàn chỉnh.
Quân di chuyển chuột, bấm vào lệnh xuất báo cáo định lượng nồng độ thực tế. Chiếc máy in kim đặt ở góc bàn thí nghiệm bắt đầu hoạt động, tiếng kim in rít lên từng hồi đều đặn, đẩy ra một tờ giấy sọc xanh trắng dính đầy những con số kỹ thuật.
Lịch run rẩy đón lấy tờ phiếu kết quả phân tích độc chất từ tay Quân. Dưới ánh sáng xanh nhạt của màn hình máy tính, dòng chữ in kết quả định lượng nồng độ formaldehyde hiện ra rõ mồn một:
*“Mẫu thử thịt heo sống ngày 15/10: Hàm lượng Formaldehyde tự do phát hiện: 2500 ppm (Phần triệu).”*
*“Mẫu thử nước tiểu bệnh nhi Gia Bảo ngày 21/10: Hàm lượng Acid Formic phát hiện: 150 ppm.”*
Con số 2500 ppm hiện lên như một vết sẹo đỏ chói trên tờ giấy trắng. Theo quy chuẩn an toàn thực phẩm của Bộ Y tế Việt Nam và Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), formaldehyde là chất cấm tuyệt đối không được phép sử dụng trong thực phẩm dưới bất kỳ hàm lượng nào. Ngưỡng phát hiện tự nhiên trong thịt tươi sống chưa qua bảo quản chỉ dao động dưới mức 5 ppm.
Con số 2500 ppm nghĩa là nồng độ formaldehyde trong miếng thịt heo mà trường Chu Văn An phục vụ cho học sinh đã vượt ngưỡng an toàn cho phép gấp năm trăm lần.
“Năm trăm lần...” Trần Minh Quân thốt lên bàng hoàng, giọng gã run rẩy, hai bàn tay gõ phím của gã đông cứng lại trên bàn. “Chị Lịch... đây không phải là bảo quản thực phẩm thông thường nữa. Đây là đầu độc... Chúng đang đầu độc hàng vạn đứa trẻ bằng chất ướp xác nồng độ cực độc mỗi ngày!”
Lịch nhìn chằm chằm vào đỉnh sắc ký nhọn hoắt vọt thẳng đứng trên tờ giấy in. Từng con số định lượng lạnh lùng kia chính là câu trả lời khoa học thực chứng đập tan mọi biên bản kiểm định đạt chuẩn khống của Chi cục quận, bẻ gãy hoàn toàn chiếc ô dù bảo kê vĩ mô của Trần Uy. Chứng cứ thép đã nằm trong tay cô.
Nhưng ngay khi Lịch vừa xếp tờ phiếu kết quả vào túi giữ nhiệt y tế để chuẩn bị rời đi, chiếc điện thoại iPhone 11 trong túi quần cô đột ngột rung lên một hồi chuông dài báo cuộc gọi đến từ số máy lạ.
Lịch bấm nút nhận cuộc gọi. Từ đầu dây bên kia, một giọng nói đàn ông trầm ấm, lạnh lùng và đầy uy lực của luật sư Nguyễn Hữu Đạt – đại diện pháp lý của tập đoàn Bếp Việt – cất lên, mang theo một tối hậu thư đe dọa đẫm máu phá nát sự yên tĩnh của đêm muộn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!