Nhạc nềnRecollection

Căn Phòng Cách Ly

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa xối xả quất liên hồi vào kính chắn gió của chiếc xe taxi cũ kỹ, nhòe nhoẹt ánh đèn đường màu vàng vọt của quận Bình Tân. Lê Thanh Lịch tựa đầu vào thành cửa kính lạnh ngắt, lồng ngực cô thắt lại sau mỗi nhịp thở. Chất khí độc formaldehyde nồng độ cao hít phải ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa một tiếng trước vẫn đang tàn phá niêm mạc phế quản của cô, để lại những cơn ho khan rát buốt dâng lên tận cổ họng. Cô cố nén tiếng ho, sợ làm gã tài xế nghi ngờ, nhưng bàn tay trái của cô thì không thể ngừng run rẩy khi áp chặt vào lòng bàn tay phải.


Vết thương rách sâu ở lòng bàn tay phải – hậu quả của mảnh thủy tinh dơ bẩn găm vào lúc bới rác tìm mẫu thịt – đã rách miệng trở lại sau cuộc trốn chạy nghẹt thở. Máu tươi rỉ qua lớp băng gạc lá trầu không ẩm ướt, thấm đỏ một mảng lớn chiếc khăn tay quấn tạm bên ngoài. Cơn sốt nhiễm trùng nhẹ bắt đầu nhen nhóm, khiến hai bên thái dương Lịch giật lên từng cơn đau nhức buốt.


“Chị ơi, đến Bệnh viện Đa khoa Nam Khánh rồi,” tiếng gã tài xế cất lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.


Lịch gật đầu, trả tiền rồi bước xuống xe. Gió lạnh và mưa buốt quật thẳng vào mặt cô, mang theo mùi ẩm mốc của đô thị. Cô vội vã kéo cao cổ chiếc áo khoác gió sẫm màu. Trước khi bước qua cánh cửa kính xoay của sảnh bệnh viện, Lịch rút từ trong túi xách ra một chai dầu khuynh diệp nhỏ, đổ nửa chai lên hai bên vai áo và lòng bàn tay. Cô chà xát mạnh. Mùi dầu khuynh diệp nồng hắc lập tức bốc lên, át đi thứ mùi ngọt lợ, hăng nồng đặc trưng của formaldehyde công nghiệp vẫn còn bám chặt trên sợi vải quần áo cô sau chuyến mật phục ở nghĩa trang. Trong môi trường vô trùng y tế, một cái mùi hóa chất lạ cũng đủ để đánh động những kẻ cảnh giác.


Sảnh bệnh viện lúc hai giờ rưỡi sáng vắng lặng và lạnh lẽo. Ánh đèn tuýp trắng loang lổ trên nền gạch men bóng loáng. Lịch đi nhanh về phía cầu thang bộ khu B, tránh xa quầy lễ tân và hệ thống camera giám sát cổng chính. Tại chiếu nghỉ tầng ba, khuất sau cánh cửa thoát hiểm bằng sắt hoen rỉ, hai bóng người mặc áo blouse trắng đã đứng đợi sẵn.


Bác sĩ Trần Quốc Bảo bước lên đón cô, gương mặt anh hằn sâu quầng thâm của một đêm trắng trực cấp cứu. Mái tóc húi cua gọn gàng giờ bết bát mồ hôi, chiếc khẩu trang y tế xanh tuột xuống cằm. Bên cạnh anh là Đặng Minh Long, gã bác sĩ nội trú trẻ tuổi, gương mặt đầy mụn đang lo lắng nhìn dáo dác xung quanh.


“Chị Lịch, chị muộn mười lăm phút,” bác sĩ Bảo nói thầm, giọng khàn đặc. “Tình hình cực kỳ khẩn cấp. Đúng như chị dự đoán, Trần Uy đã ra tay. Gã phó giám đốc sở đã gọi điện trực tiếp cho Giám đốc bệnh viện lúc nửa đêm. Ban giám đốc vừa ra lệnh cho phòng hành chính thu hồi toàn bộ bệnh án gốc của các học sinh trường Chu Văn An.”


Bác sĩ nội trú Đặng Minh Long run rẩy tiếp lời, tay gã bóp chặt tập hồ sơ bệnh án kẹp nách: “Họ chuẩn bị sửa đổi Báo cáo dịch tễ bị giấu kín của Bệnh viện Nam Khánh, chị Lịch ạ. Kết luận 'ngộ độc độc chất hóa học' ban đầu của anh Bảo sẽ bị thay thế bằng 'rối loạn tiêu hóa cấp tính do virus thời tiết'. Đáng sợ hơn, họ ra lệnh tiêu hủy toàn bộ các mẫu bệnh phẩm nước tiểu và máu của các bé dưới danh nghĩa rác thải y tế lây nhiễm vào lúc sáu giờ sáng nay, khi ca trực mới bàn giao.”


Lịch siết chặt nắm tay trái, vết thương ở tay phải nhói lên một cơn đau buốt thấu xương như để nhắc nhở cô về cái giá của sự im lặng. “Chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu các mẫu sinh học bị hủy, chúng ta sẽ mất đi chứng cứ nhân quả duy nhất chứng minh formaldehyde đã đi vào máu và tàn phá cầu thận của các con. Bọn Bếp Việt và hiệu trưởng Tuyên sẽ đổ lỗi cho nguồn nước sinh hoạt của phụ huynh nghèo.”


“Nhưng làm sao lấy được mẫu?” Đặng Minh Long lo sợ, mắt đảo liên tục về phía hành lang. “Mụ Huệ đã thuê thám tử tư đóng giả người nhà bệnh nhân ngồi canh ngay trước cửa phòng ICU. Ban giám đốc cũng đã tăng cường bảo vệ tuần tra liên tục.”


Lịch nhìn thẳng vào mắt Long, phong thái điềm tĩnh của một chuyên gia độc chất học thực nghiệm tỏa ra một thứ uy lực tinh thần kỳ lạ: “Long, cậu giữ chìa khóa phụ của cổng phụ khu cách ly đúng không? Hãy mở lối đó cho tôi. Bác sĩ Bảo, anh cần phải làm mồi nhử.”


Kế hoạch tác chiến nhanh chóng được thiết lập. Bác sĩ Bảo chỉnh lại chiếc áo blouse phẳng phiu, đeo khẩu trang y tế che kín gương mặt mệt mỏi. Anh bước dứt khoát ra khỏi lối thoát hiểm, đi thẳng về phía hành lang chính của Khoa Nhi.


Tại dãy ghế chờ hành lang, một gã đàn ông mặc áo khoác xám, chân đi giày thể thao cũ nhưng mắt không ngừng quét qua quét lại các phòng bệnh. Đó chính là gã thám tử tư do Ngô Thị Huệ cài cắm. Bảo bước đến, giả vờ cầm tập hồ sơ bệnh án gõ mạnh xuống bàn trực của điều dưỡng, cất giọng nghiêm nghị:


“Điều dưỡng trực ca đâu rồi? Ca suy thận cấp phòng 302 có chỉ số creatinine vọt lên bất thường. Gọi người nhà bệnh nhân phòng 305 ra đây tôi hỏi chuyện ngay!”


Tiếng quát lớn của vị bác sĩ điều trị chính lập tức thu hút sự chú ý của gã thám tử. Gã đàn ông mặc áo xám khẽ nhổm dậy, giả vờ đi lấy nước ở cây nước nóng nhưng tai dỏng lên nghe ngóng, bước chân gã từ từ dời khỏi vị trí canh gác cửa phòng ICU để tiến gần hơn về phía bàn trực của Bảo.


Ngay khoảnh khắc đó, ở góc hành lang tối phía đối diện, Đặng Minh Long lách người ra khỏi cánh cửa phụ của khu cách ly y tế. Gã dùng chiếc chìa khóa cơ vạn năng tra nhanh vào ổ khóa cổng phụ, khẽ đẩy cánh cửa hé mở vừa đủ một người qua. Lịch, lúc này đã khoác lên mình bộ áo choàng vô trùng màu xanh sẫm, đeo găng tay cao su y tế che kín bàn tay phải đang rỉ máu, nhanh chóng lướt qua khe cửa như một chiếc bóng.


“Chị có ba phút trước khi y tá trực ca quay lại phòng thuốc,” Long thì thầm, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương gã.


Lịch bước vào Phòng cấp cứu đặc biệt Khoa Nhi BV Nam Khánh. Không gian nơi đây ngập tràn mùi cồn sát trùng nồng nặc, tiếng bíp bíp đều đặn của máy đo nhịp tim và tiếng rì rầm trầm đục của màng lọc dialysis đang vận hành. Ánh sáng xanh nhạt từ các màn hình thiết bị y tế hắt lên những bức tường kính vô trùng, tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến ngột ngạt.


Trên chiếc giường bệnh đơn đặt ở góc phòng, bé Gia Bảo – con trai chị Trần Thị Nhàn – nằm bất động dưới lớp chăn mỏng của bệnh viện. Cậu bé bảy tuổi từng hiếu động ngày nào giờ đây gầy rộc đi, làn da translucent xanh xao, vàng vọt do hội chứng u máu tăng urê huyết tàn phá. Những đường ống dẫn máu màu đỏ thẫm nối từ đùi bé chạy thẳng vào chiếc máy lọc máu khổng lồ đặt bên cạnh giường, nơi màng lọc đang hoạt động liên tục để giữ lại sự sống mong manh cho em.


Nhìn thấy đứa trẻ vô tội phải gánh chịu nỗi đau tột cùng vì sự tham lam vô cảm của người lớn, Lịch cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hình ảnh người cha quá cố Lê Văn Chính nằm thoi thóp trên giường bệnh mười năm trước với làn da vàng vọt vì nhiễm độc hóa chất nông nghiệp lậu bỗng chốc chồng khít lên gương mặt của bé Gia Bảo. Nỗi đau cũ biến thành một sự phẫn nộ lạnh lùng, thúc đẩy đôi tay cô hành động.


Lịch nhanh chóng tiếp cận phía cuối giường bệnh, nơi đặt túi chứa nước tiểu nối từ ống thông của bé. Nước tiểu trong túi có màu đỏ sẫm như nước trà đặc – dấu hiệu lâm sàng điển hình của tình trạng tan máu và hoại tử tế bào thận cấp tính do độc chất formaldehyde chuyển hóa thành acid formic tàn phá.


Cô rút từ trong túi áo choàng ra một chiếc ống nghiệm Falcon 50ml vô trùng và một chiếc bơm tiêm y tế loại lớn. Bàn tay phải của cô nhói lên đau đớn khi cô phải dùng lực ngón tay để kéo pít-tông bơm tiêm. Máu tươi từ vết thương rách miệng dưới lớp găng cao su rỉ ra, tạo thành một vệt đỏ mờ bám trên lớp găng vô trùng, nhưng Lịch không mảy may bận tâm. Cô cắm kim tiêm vào cổng lấy mẫu của túi chứa, khéo léo rút ra ba mươi mililít dịch tiểu đậm đặc rồi bơm từ từ vào ống Falcon.


*Cạch.*


Tiếng động nhỏ của nắp nhựa ống nghiệm vặn chặt vang lên. Lịch nhanh chóng nhét ống nghiệm chứa mẫu sinh học quý giá vào chiếc túi giữ nhiệt cá nhân chứa đá gel giấu sâu trong ngực áo choàng.


Đúng lúc cô chuẩn bị rút lui, ánh mắt cô va phải tập hồ sơ kẹp giấy màu xanh đặt trên chiếc bàn trực của điều dưỡng sát cửa kính. Đó chính là tập Bệnh án lâm sàng của học sinh ngộ độc. Lịch biết, bên trong tập hồ sơ này có chứa bản đánh giá dịch tễ học gốc do bác sĩ Bảo ký, ghi nhận rõ ràng sự hiện diện của độc chất hóa học trong dịch dạ dày của các bé.


Lịch bước nhanh tới chiếc bàn trực. Cô dùng bàn tay trái run rẩy lật mở trang bìa hồ sơ. Những dòng chữ in rõ nét hiện ra: “Chẩn đoán lâm sàng: Suy thận cấp tính do nhiễm độc nhóm Carbonyl (Formaldehyde/Acid Formic) – Đề xuất thanh tra nguồn thực phẩm bán trú”. Đây chính là manh mối chứng minh sự bưng bít thông tin của ban giám đốc bệnh viện sau này.


Lịch rút chiếc điện thoại iPhone 11 từ trong túi quần ra, bật chế độ chụp ảnh offline không đèn flash. Cô đưa camera lên, căn nét vào trang tài liệu gốc.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân dồn dập của giày cao gót y tá vang lên từ phía phòng phát thuốc cuối hành lang, kèm theo tiếng cười nói nhỏ của ca trực đêm. Lịch giật mình, ngón tay cô khựng lại trên màn hình cảm ứng. Nếu cô cố bấm máy chụp thêm một giây, tiếng màn trập điện thoại hoặc bóng người phản chiếu trên cửa kính sẽ tố cáo cô ngay lập tức.


Lịch buộc phải dứt khoát gập tập hồ sơ lại, bước lùi sâu vào bóng tối của góc phòng máy lọc máu để tránh tầm nhìn của y tá vừa bước ngang qua cửa kính hành lang. Trái tim cô đập thắt lại trong lồng ngực. Kế hoạch lấy ảnh chụp hồ sơ bệnh án gốc đã thất bại hoàn toàn, nhưng cô không được phép để mất mẫu sinh học trong ngực áo.


Cùng lúc đó, phía ngoài hành lang chính, gã thám tử tư mặc áo xám bắt đầu nảy sinh nghi ngờ. Gã nhận ra bác sĩ Bảo đang cố tình kéo dài cuộc đối thoại về một bệnh nhân không có thực ở phòng 305. Gã xoay người, bước nhanh về phía cửa kính của phòng ICU cách ly.


Đặng Minh Long nhìn thấy gã thám tử đang tiến lại gần, ánh mắt gã quét thẳng qua lớp kính mờ vào bên trong phòng nơi Lịch đang ẩn nấp. Long lập tức bước lên một bước dài, dùng tấm thân cao gầy của mình chặn ngay trước tầm nhìn của gã thám tử. Gã bác sĩ nội trú trẻ tuổi cố giữ giọng bình tĩnh nhưng đanh thép, quát lớn:


“Này anh kia! Anh là người nhà bệnh nhân nào mà dám lảng vảng ở khu vực cách ly vô trùng cấp độ một? Anh có biết quy định phòng dịch của bệnh viện không? Bước ra ngoài phòng chờ ngay lập tức!”


“Tôi chỉ đi tìm nước uống,” gã thám tử lạnh lùng đáp, mắt cố lách qua vai Long để nhìn vào trong.


“Cây nước nóng ở sảnh ngoài! Đi hướng ngược lại!” Long giơ tay chỉ thẳng ra phía thang máy, giọng nói của gã thu hút sự chú ý của hai gã bảo vệ bệnh viện đang đi tuần tra cuối hành lang.


Nhờ sự cản địa dũng cảm của Long, Lịch tận dụng khoảng thời gian trống quý giá để lách ra khỏi cửa phụ khu cách ly. Cô đi nhanh dọc theo lối cầu thang bộ tối tăm hướng xuống bãi xe cổng sau bệnh viện, nơi chiếc xe ôm công nghệ của Đức đang nổ máy chờ sẵn dưới mưa.


Nhưng ngay khi Lịch vừa bước chân ra đến hành lang tầng trệt, một tiếng còi báo động đỏ rú lên dồn dập, vang vọng khắp các dãy nhà của Bệnh viện Đa khoa Nam Khánh.


*Reng! Reng! Reng!*


Tiếng loa phát thanh nội bộ của bệnh viện vang lên dồn dập: “Báo động đỏ! Có đối tượng lạ xâm nhập trái phép khu vực cách ly vô trùng Khoa Nhi. Đề nghị đội bảo vệ phong tỏa toàn bộ các lối ra vào cổng chính và cổng phụ lập tức!”


Lịch bóp chặt chiếc túi giữ nhiệt trong ngực áo, tiếng còi báo động dội vào tai cô như những nhát búa nện. Phía trước cô, cánh cửa sắt cổng sau bệnh viện đang từ từ khép lại dưới sự điều khiển của hai gã bảo vệ mặc đồng phục sẫm màu cầm dùi cui điện đang chạy tới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!