Mật Phục Chợ Hóa Chất
Cơn mưa rào lúc nửa đêm trút xuống nghĩa trang Bình Hưng Hòa một màn nước xám xịt và lạnh buốt. Tiếng nước mưa gầm rú trên những tán lá cây bàng xơ xác, quất liên hồi vào những ngôi mộ đá xám ngoét nằm san sát nhau. Không khí nơi đây đậm đặc mùi đất ẩm, mùi nhang tàn ẩm ướt và một thứ mùi hăng nồng nặc của những vòng hoa vải đã mục nát.
Lê Thanh Lịch kéo sụp chiếc mũ sụp của chiếc áo khoác gió sẫm màu, nép mình sâu hơn vào bóng tối của một gốc cây đa cổ thụ sát rìa nghĩa trang. Bàn tay phải của cô, dù đã được băng bó cẩn thận bằng lớp lá trầu không kháng viêm từ chuyến đi Tiền Giang, vẫn không ngừng nhói lên từng cơn đau nhức buốt nhói theo nhịp đập của mạch máu. Cơn sốt nhẹ từ chiều khiến hai bên thái dương cô căng ra như dây đàn, nhưng đôi mắt cận sau gọng kính mảnh vẫn dán chặt vào khoảng sân gạch phía trước.
Nép ngay sát bên cô là Đỗ Hoàng Anh. Chàng phóng viên trẻ của báo Tuổi Trẻ Nam Khánh đang ôm chặt chiếc ba lô chống nước chứa chiếc máy ảnh chuyên dụng vào ngực. Bộ quần áo mưa mỏng dính sát vào người gã, mái tóc bù xù bết bát nước mưa, nhưng đôi mắt sau tròng kính dày cộp lại sáng rực một vẻ kiên định, liều lĩnh đặc trưng của giới báo chí điều tra.
Để tiếp cận được khu vực này vào lúc một giờ sáng mà không đánh động đến tai mắt cảnh giác của giới đầu nậu, Lịch và Hoàng Anh đã phải hóa trang thành một cặp vợ chồng đi viếng mộ đêm muộn. Họ mang theo một chiếc giỏ nhựa đựng thẻ hương, vài sấp tiền vàng mã dính nước mưa rách nát và một bó hoa cúc trắng đã dập cánh. Thủ đoạn ngụy trang giản dị này giúp họ dễ dàng vượt qua sự dò xét của vài gã thanh niên xăm trổ lảng vảng ngoài cổng nghĩa trang – những kẻ đóng vai trò là cột mốc cảnh giới vòng ngoài cho kho hóa chất lậu của cơ sở Vũ Hoàng.
“Chị Lịch, chị ổn không?” Hoàng Anh ghé sát tai Lịch, nói thầm qua tiếng mưa rơi xối xả. “Tay chị nóng lắm, hay là chị ra xe đợi tôi? Một mình tôi mật phục chụp ảnh cũng được.”
Lịch khẽ lắc đầu, giọng nói cô khàn đặc nhưng kiên quyết: “Không được. Cậu không có chuyên môn độc chất. Chỉ có tôi mới nhận diện được chính xác các loại can chứa và các dấu hiệu ngâm tẩm hóa chất thô từ xa. Cứ yên tâm, tôi chịu được.”
Cô siết chặt bàn tay trái vào vết thương bên tay phải để nén cơn đau. Lịch hiểu rằng, cuộc mật phục đêm nay là cơ hội duy nhất để cô tìm ra nguồn gốc chất độc. Theo cuốn sổ tay giao nhận của tài xế Việt mà cô đang bảo mật, cứ vào khoảng từ một đến hai giờ sáng, cơ sở Vũ Hoàng của gã đầu nậu Lê Huy Vũ sẽ tiến hành giao nhận các can formaldehyde công nghiệp cho xe đông lạnh của Bếp Việt. Đây là khung giờ vàng, khi các lực lượng quản lý thị trường và thanh tra y tế địa phương đã rút về nghỉ ngơi, và khu nghĩa trang vắng lặng trở thành tấm lá chắn hoàn hảo cho những giao dịch đen tối.
Phía trước họ, cách khoảng ba mươi mét qua một hàng rào kẽm gai rách nát, là kho chứa hóa chất của cơ sở Vũ Hoàng. Căn kho ngụy trang dưới danh nghĩa một xưởng điêu khắc bia mộ và bán đồ tang lễ. Những bức tượng bán thân bằng đá trắng, những tấm bia mộ đen kịt xếp chồng chất xung quanh khoảng sân gạch loang lổ nước mưa, tạo nên một bối cảnh u ám, lạnh lẽo đến rợn người. Phía sau những tấm bia mộ đó, cánh cửa sắt cuốn của nhà kho đang đóng chặt, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ hắt ra ánh sáng vàng vọt leo lắt của ngọn đèn dầu bên trong.
Đúng một giờ mười lăm phút sáng, tiếng động cơ gầm rú của một chiếc xe tải đông lạnh vang lên từ phía con hẻm đất dẫn vào nghĩa trang. Chiếc xe không bật đèn pha, chỉ dùng đèn đờ-mi mù mờ lách qua những rặng tre rậm rạp rồi dừng xịch ngay trước cổng xưởng bia mộ. Lịch nheo mắt nhìn qua màn mưa. Dù biển số xe đã bị bùn đất bôi bẩn một cách cố ý, cô vẫn nhận ra logo hình bông sen cách điệu màu xanh lá sờn rách dán bên hông thùng xe – chiếc xe đông lạnh quen thuộc của Công ty Suất ăn Công nghiệp Bếp Việt.
Cánh cửa sắt cuốn của nhà kho từ từ kéo lên với những tiếng rít kim loại chói tai. Từ trong bóng tối bước ra là Lê Huy Vũ. Gã đầu nậu hóa chất lậu xuất hiện trong chiếc áo thun ba lỗ màu đen dính đầy những vệt ố vàng của hóa chất, để lộ hai cánh tay gầy gộc như hai nhánh củi khô. Gương mặt gã hốc hác, đôi mắt một mí gian giảo đảo liên tục xung quanh cảnh giác, hàm răng vàng ố khẽ rít một hơi thuốc lá đỏ rực trước khi gã cất giọng khàn khàn, hách dịch chỉ đạo đàn em:
“Nhanh cái tay lên! Mưa gió thế này công an không đi tuần đâu, nhưng cũng phải dọn sạch trước hai giờ. Lô này bà Huệ hối gấp để kịp ngâm thối cho các trường vào rạng sáng.”
Ba gã thanh niên lực lưỡng, mặc quần đùi dính đầy máu heo và mang ủng cao su, bắt đầu khiêng những chiếc can nhựa màu xanh loại hai mươi lít từ trong kho ra đặt lên sàn thùng xe tải. Những chiếc can nhựa này hoàn toàn không có nhãn mác hợp quy của Bộ Y tế, bề mặt dính đầy bụi bẩn và rỉ ra một thứ dịch lỏng trong suốt.
“Chụp đi, Hoàng Anh. Nhắm thẳng vào mặt gã Vũ và phần hông xe tải dính logo Bếp Việt,” Lịch khẽ huých tay đồng nghiệp.
Hoàng Anh nhanh chóng lách người ra sau một tấm bia mộ đá lớn để có góc nhìn trực diện. Gã phóng viên trẻ thao tác cực kỳ chuyên nghiệp. Anh chọn góc máy khuất tầm quét của chiếc camera an ninh duy nhất treo trên hiên nhà kho, khéo léo dùng ống kính zoom khẩu độ lớn để ghi lại rõ nét từng khung cảnh. Tiếng màn trập máy ảnh được che giấu hoàn toàn dưới tiếng mưa rơi lộp bộp và tiếng gầm rú của động cơ xe tải đang nổ máy chờ sẵn.
Lịch nhìn những can nhựa xanh đang được bốc xếp, lồng ngực cô thắt lại. Đó chính là Formaldehyde công nghiệp dạng lỏng – thứ hóa chất cực độc vốn chỉ được dùng để ướp xác hoặc tẩy rửa công nghiệp nặng. Với giá thành rẻ mạt, một can hai mươi lít này có thể giúp Ngô Thị Huệ tẩm ướp và “hồi sinh” hàng chục tấn thịt heo tai xanh thối rữa, biến chúng thành những thớ thịt dai, hồng hào để phục vụ cho bữa ăn của hàng vạn học sinh tiểu học, trong đó có con gái Mai Chi của cô và con trai chị Nhàn. Mỗi can hóa chất được bốc lên xe là một bản án tử hình gián tiếp được ký cho thận và gan của những đứa trẻ vô tội.
Sự căm ghét bùng lên trong lòng Lịch khi cô nhìn vào gương mặt lạnh lùng, vô cảm của Lê Huy Vũ. Mười năm trước, chính những chiếc can hóa chất không nhãn mác từ những cơ sở lậu như thế này đã cướp đi mạng sống của cha cô – kỹ sư nông nghiệp Lê Văn Chính. Ông đã chết trong sự đau đớn tột cùng vì ngộ độc hóa chất bảo quản nông sản lậu khi cố gắng bóc trần sự thật. Giờ đây, vòng lặp tội ác đó lại đang tiếp diễn trên thân xác của thế hệ tương lai. Cô thề, bằng mọi giá, phải chặt đứt xích xiềng bẩn thỉu này.
“Tôi chụp được rồi! Rõ cả mặt Lê Huy Vũ và biển số xe đông lạnh,” Hoàng Anh thì thầm đầy phấn khích, tay vẫn bấm máy liên tục. “Đây là bằng chứng thép chứng minh Bếp Việt chủ động mua hóa chất cấm từ đầu nậu lậu, đập tan mọi ngụy biện về việc 'nguồn gốc khách quan' của mụ Huệ.”
Nhưng đúng lúc phe điều tra đang nắm giữ lợi thế chủ động, một tai biến bất ngờ xảy ra.
Một gã công nhân bốc vác trong lúc khiêng hai chiếc can nhựa xanh trơn trượt dưới trời mưa đã bị sẩy chân trên nền gạch bông dính đầy bùn đất. Gã ngã nhào về phía trước, chiếc can nhựa bên tay phải tuột khỏi tay, đập mạnh xuống cạnh sắc của một tấm bia mộ đá chưa hoàn thiện.
*Bộp! Rắc!*
Chiếc can nhựa bị nứt một đường dài dưới đáy. Phần nắp nhựa sờn cũ bị áp lực bên trong bật tung ra. Thứ dung dịch trong suốt – formaldehyde nồng độ cao chưa qua pha loãng – tràn xối xả ra nền gạch, bốc hơi lập tức dưới màn mưa lạnh.
*Vèo!*
Một luồng khí độc hại, ngọt hắc và nồng nặc đến xé lòng lập tức lan tỏa trong không gian. Gió mưa quật mạnh luồng khí độc bay thẳng về phía lùm cây nơi Lịch và Hoàng Anh đang ẩn nấp.
Với khứu giác cực kỳ nhạy bén của một chuyên gia dinh dưỡng và độc chất học, Lịch là người đầu tiên cảm nhận được sự nguy hiểm. Chất formaldehyde công nghiệp nồng độ cao khi tiếp xúc với niêm mạc đường hô hấp lập tức gây ra phản ứng co thắt phế quản dữ dội. Mắt cô cay xè, nước mắt chảy ra ròng ròng. Cổ họng cô khô khốc, nóng rát như bị đổ acid vào.
Một cơn ho hen suyễn – di chứng từ đợt sốt nhiễm trùng vết thương chưa lành hẳn – trỗi dậy mãnh liệt dưới lồng ngực Lịch. Cô cảm thấy phổi mình như bị bóp nghẹt, không khí không thể lọt vào quản khí.
“Khục… khục…”
Lịch cố gắng bịt chặt miệng bằng bàn tay trái dính đầy bùn đất, dùng lớp băng gạc lá trầu không áp chặt vào mũi để lọc khí, nhưng tiếng ho khan nhỏ vẫn không thể ngăn được mà thoát ra ngoài qua kẽ tay.
Tiếng động lạ tuy nhỏ nhưng giữa nghĩa trang tĩnh mịch lúc nửa đêm lại trở nên vô cùng rõ ràng.
Lê Huy Vũ lập tức khựng lại. Gã đầu nậu nhạy bén như một con cáo già hoang dã. Gã ném điếu thuốc lá đang cháy dở xuống vũng nước mưa, giật phắt chiếc đèn pin siêu sáng từ tay đàn em, rọi thẳng luồng ánh sáng trắng lóa về phía lùm cây đa cổ thụ nơi Lịch và Hoàng Anh đang trốn.
“Ai đó? Đứa nào lảng vảng ngoài kia?” Vũ quát lớn, giọng khàn đặc đầy sát khí. Gã vẫy tay ra hiệu cho hai gã đàn em cầm theo xà beng và dao bầu tiến về phía hàng rào kẽm gai.
Luồng ánh sáng đèn pin quét sát sạt qua mép lá cây đa, chỉ cách trán Lịch chưa đầy mười phân. Trái tim Lịch đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô phải nín thở hoàn toàn, lồng ngực căng ra đau đớn, hai tai ù đi vì thiếu oxy. Vết rách ở lòng bàn tay phải của cô do cử động mạnh lại rách miệng, máu tươi rỉ ra thấm đỏ cả lớp băng gạc lá trầu không ẩm ướt.
Hoàng Anh lập tức nhận ra tình thế nguy kịch. Anh cố gắng lén gắn thiết bị định vị GPS siêu nhỏ lên gầm chiếc xe đông lạnh Bếp Việt để theo dõi lịch trình giao hàng tiếp theo, nhưng bảo vệ kho hóa chất đã bắt đầu áp sát hàng rào kẽm gai. Hoàng Anh buộc phải lùi lại, ôm chặt máy ảnh bảo vệ dữ liệu gốc.
“Chị Lịch, nín thở… Chúng đang đến gần lắm rồi,” Hoàng Anh thì thầm, tay lén nhặt một viên gạch vỡ dưới đất để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Đúng lúc hai gã đàn em của Vũ chuẩn bị vạch bụi cây ra, một tiếng sủa lớn đột ngột bùng lên từ phía sau những ngôi mộ đá ở hướng ngược lại.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Một con chó hoang gầy trơ xương, bị giật mình bởi tiếng can nhựa rơi và mùi hóa chất độc hại, từ trong bóng tối của một ngôi mộ cổ lao vút ra, chạy băng qua khoảng sân gạch hướng thẳng ra cổng nghĩa trang.
Sự xuất hiện đột ngột của con chó hoang đã đánh lạc hướng hoàn toàn ánh đèn pin của Vũ.
“Mẹ kiếp! Chỉ là một con chó hoang rách việc!” Vũ chửi thề một tiếng đầy bực dọc, rọi đèn pin theo bóng con chó đang chạy xa dần. Gã quay sang quát đàn em: “Bọn mày làm ăn kiểu gì thế hả? Khiêng cái can rách kia vứt ra bãi rác nghĩa trang mau! Để hóa chất rò rỉ ra thế này quản lý thị trường nó ngửi thấy mùi là cả lũ đi tù đấy!”
Hai gã đàn em vội vàng thu dọn hiện trường đổ vỡ, bốc xếp nốt những can nhựa còn lại lên xe đông lạnh rồi đóng sập cửa thùng xe. Chiếc xe tải đông lạnh Bếp Việt rồ ga, nhanh chóng lách qua con đường đất tối tăm để rời khỏi nghĩa trang, mang theo lô chất độc chuẩn bị tẩm ướp cho bữa ăn ngày mai.
Lịch khuỵu xuống nền đất bùn nhão nhoét dưới gốc cây đa, cô ho sặc sụa, cố hít lấy từng ngụm không khí lạnh buốt để xoa dịu buồng phổi đang bỏng rát vì hít phải khí formaldehyde nồng độ cao. Đầu cô đau nhức như búa bổ, cổ họng rát buốt không thể phát ra tiếng tròn vành rõ chữ.
Hoàng Anh vội vàng đỡ cô dậy, lo lắng kiểm tra vết thương ở tay phải của cô đang rỉ máu tươi trộn lẫn nước mưa bẩn thỉu.
“Chúng ta phải đi thôi, chị Lịch. Vũ đang cho đóng cổng xưởng rồi. Chúng ta đã có ảnh chứng cứ giao nhận hóa chất tối mật của Vũ Hoàng và Bếp Việt,” Hoàng Anh nói, giọng đầy lo âu trước tình trạng thể chất suy kiệt của Lịch.
Lịch bám chặt vào vai Hoàng Anh, cố gượng đứng dậy trên đôi chân run rẩy. Cô nhìn theo hướng chiếc xe đông lạnh vừa khuất bóng trong màn mưa đêm, ánh mắt hằn lên một vẻ kiên định, lạnh lùng tột cùng.
“Chưa đủ… Hoàng Anh ạ,” Lịch thào thào qua làn môi tím tái vì lạnh. “Ảnh chụp giao nhận hóa chất này chỉ chứng minh được hành vi mua bán lậu của Huệ. Chúng ta vẫn chưa có chứng cứ sinh học chứng minh chất độc này đã đi vào cơ thể học sinh. Ngày mai… chúng ta phải đột nhập vào bệnh viện quận… lấy bằng được mẫu máu và nước tiểu của bé Gia Bảo trước khi ban giám đốc bệnh viện xóa sạch hồ sơ lâm sàng.”
Cơn mưa đêm nghĩa trang Bình Hưng Hòa vẫn tiếp tục trút xuống xối xả, như muốn xóa sạch mọi dấu vết bẩn thỉu của tội ác, nhưng ngọn lửa công lý trong lòng người mẹ, nhà khoa học chính trực Lê Thanh Lịch thì không một màn mưa nào có thể dập tắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!