Nhạc nềnRecollection

Liên Minh Phụ Huynh Rạn Nứt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối tháng Mười trút xuống quận Bình Tân như một tấm lưới nước xám xịt, quất liên hồi vào những mảng tường vàng ố, bong tróc của khu chung cư cũ nơi Lê Thanh Lịch sinh sống. Không khí trong căn hộ tầng bốn ẩm ướt và ngột ngạt. Dù Lịch đã dùng bàn chải sắt và nước tẩy để cọ rửa suốt cả buổi chiều ngay khi vừa từ Tiền Giang bắt xe đò trở lại thành phố, mùi sơn Alkyd đỏ lòm từ đợt khủng bố đêm trước vẫn thoang thoảng bốc lên từ những khe nứt của cánh cửa sắt cũ kỹ, nồng hắc và đầy đe dọa.


Trong phòng khách chật chội chưa đầy hai mươi mét vuông, mười lăm phụ huynh thuộc nhóm tự phát "Lớp 2A Hành Động" đang ngồi chen chúc trên chiếc phản gỗ và những chiếc ghế nhựa màu đỏ mượn từ nhà bà Út Mười. Không ai nói với ai câu nào. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn xối xả càng làm cho sự im lặng trở nên nặng nề, bức bối đến nghẹt thở. Những gương mặt khắc khổ, sạm nắng của những người công nhân, tiểu thương nghèo hằn sâu sự mệt mỏi và lo âu. Họ liên tục liếc nhìn nhau, ánh mắt chất chứa sự ngờ vực dâng cao.


Ngồi ở góc phản, chị Trần Thị Nhàn ôm chặt chiếc cặp da giả sờn rách vào lòng. Gương mặt chị gầy sọp đi, quầng thâm mắt sâu hoắm vì những đêm thức trắng bên giường bệnh lọc máu của con trai Gia Bảo. Đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết chai của người công nhân may run rẩy không ngừng. Chị Nhàn khẽ ngước lên nhìn Lịch, đôi mắt đục mờ nước như một lời cầu cứu câm lặng.


“Cô Lịch này...” Anh Bình, một phụ huynh làm nghề chạy xe ba gác, rụt rè lên tiếng trước. Anh vò nát chiếc mũ bảo hiểm cũ trong tay, giọng khàn đặc. “Chúng tôi nghe bà Phiến – Trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh trường – nói trong nhóm Zalo tổng... Bà ấy bảo vụ này thực chất là chị Nhàn cậy thế con bị bệnh, liên kết với cô để tống tiền nhà trường và công ty Bếp Việt năm trăm triệu đồng. Có thật thế không cô? Người ta còn bảo cô bị đình chỉ công việc ở trường là do cô tự bỏ độc vào thức ăn của các cháu để tạo hiện trường giả.”


“Đúng đấy cô Lịch ạ!” Chị Hoa, người bán rau ở chợ Bình Tân, vội vàng hùa vào, giọng run run vì sợ hãi. “Bà Phiến bảo nếu chúng tôi không rút chữ ký khỏi đơn khiếu nại tập thể, Hiệu trưởng Tuyên sẽ báo công an quận khởi tố cả nhóm tội vu khống doanh nghiệp, phá hoại danh dự nhà trường. Con tôi năm nay mới lớp hai, nếu bị đuổi học khỏi trường công thì tôi biết mang nó đi đâu? Chúng tôi chỉ là dân lao động nghèo, không gánh nổi cái tội hình sự này đâu cô ơi!”


Một làn sóng xầm xì, hoang mang lập tức lan rộng khắp căn phòng. Những tiếng thở dài, những cái lắc đầu bắt đầu xuất hiện. Hai người phụ huynh ngồi phía ngoài đã bắt đầu lục rục đứng dậy, né tránh ánh mắt của Lịch và chị Nhàn, có ý định rút lui ngay lập tức.


Lịch đứng bên cạnh bàn thờ của người cha quá cố, bàn tay phải của cô vẫn được băng bó bằng lớp lá trầu không kháng viêm mà chú Minh đắp cho đêm qua ở Tiền Giang. Cơn đau nhức âm ỉ từ vết thương nhiễm trùng vẫn thỉnh thoảng giật lên từng cơn dọc theo cánh tay, nhưng sự tỉnh táo và điềm tĩnh của một nhà khoa học độc chất học lâm sàng đã giúp cô kiểm soát hoàn toàn cảm xúc. Cô nheo mắt nhìn qua khe cửa louver của hành lang ngoài. Dưới ánh đèn hành lang mờ tối, bóng một người đàn ông mặc áo mưa cánh dơi màu xanh đang lóng ngóng cầm điện thoại chĩa thẳng vào khe cửa kính căn hộ của cô.


Là thám tử tư do Ngô Thị Huệ thuê, hoặc tay chân của bà Phiến đang lén ghi hình buổi họp mặt để dùng làm bằng chứng uy hiếp phụ huynh.


Lịch không hề nao núng. Cô bước tới, dứt khoát kéo sập cánh cửa kính lại, khóa chặt chốt trong, rồi kéo tấm rèm vải faded che kín cửa. Hành động nhanh gọn, lạnh lùng của cô khiến cả căn phòng đột ngột im bặt.


“Các anh chị hãy bình tĩnh nhìn tôi,” Lịch quay lại, giọng nói của cô tuy nhỏ nhưng rõ ràng, đanh thép dội vào tai từng người. Cô đưa bàn tay phải đang băng bó lên. “Nếu tôi là kẻ tống tiền nhà trường để lấy năm trăm triệu, tại sao căn nhà của mẹ con tôi lại bị tạt sơn đỏ khủng bố? Tại sao tay tôi lại bị rách sâu nhiễm trùng thế này khi phải bới rác tìm mẫu thịt bẩn cứu các cháu? Năm trăm triệu của bà Phiến nói nằm ở đâu, khi con gái Mai Chi của tôi phải trốn chạy về quê miền Tây ngay trong đêm vì bị đe dọa tính mạng?”


Cô quay sang chị Nhàn. Chị Nhàn lúc này không thể chịu đựng nổi sự uất ức được nữa. Chị bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng của người mẹ nghèo vang lên giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài. Chị run rẩy mở chiếc cặp da giả, lấy ra một xấp giấy tờ nilon dính đầy nước mưa, ném mạnh lên chiếc bàn gỗ ép.


“Năm trăm triệu của các người đây sao?” Chị Nhàn gào lên trong tiếng nấc nghẹn. “Nhìn đi! Đây là sổ tiết kiệm trống rỗng của tôi! Đây là hóa đơn lọc máu đợt một của bé Gia Bảo tại bệnh viện đa khoa – mười lăm triệu đồng! Số tiền này là do bà Điệp phụ nữ phường quyên góp từng đồng lẻ từ bà con lối xóm để cứu mạng con tôi! Ngày mai con tôi phải lọc máu đợt hai, tôi còn chưa biết đào đâu ra năm triệu tiền viện phí đóng tạm ứng. Nếu tôi nhận năm trăm triệu bịt miệng của mụ Huệ Bếp Việt, con tôi có phải nằm thoi thóp trong phòng ICU kia không? Các người cũng là cha là mẹ, sao lại có thể tin vào lời ngụy biện bẩn thỉu của những kẻ đang đầu độc con em mình để giữ lấy cái ghế hành chính?”


Nhìn xấp hóa đơn y tế dính máu và nước dịch sinh học, cùng cuốn sổ nợ ghi chi tiết từng khoản vay mượn hai trăm nghìn, năm trăm nghìn của chị Nhàn, đám đông phụ huynh bắt đầu chùn xuống. Sự ngờ vực chuyển dần thành nỗi xót xa. Chị Hoa cúi đầu, hai khóe mắt đỏ hoe, nhưng nỗi sợ hãi thực tế vẫn chưa buông tha chị:


“Chị Nhàn ơi, chúng tôi biết chị khổ, biết con chị nguy kịch... Nhưng chúng tôi thấp cổ bé họng. Bà Phiến bảo nhà trường có đầy đủ hóa đơn đỏ chứng minh thịt heo nhập vào bếp ăn đạt chuẩn VietGAP sạch hoàn toàn. Kết quả xét nghiệm định tính của cô Lịch chỉ là tự làm thủ công, không có con dấu pháp lý của cơ quan nhà nước. Tòa án quận sẽ bác đơn ngay lập tức. Chúng ta kiện không nổi đâu, chỉ chuốc họa vào thân thôi.”


Lịch siết chặt nắm tay trái. Cô hiểu rằng, nỗi sợ hãi của những người lao động nghèo là có cơ sở. Đối thủ của họ – liên minh giữa Hiệu trưởng Tuyên, Ngô Thị Huệ và phó giám đốc sở Trần Uy – quá khổng lồ. Chúng dùng tiền để mua chuộc truyền thông, dùng quyền lực hành chính để phong tỏa vật tư y tế, biến sự thật khoa học của cô thành sự "hoang tưởng". Nếu không thể chứng minh được động cơ phạm tội có hệ thống và dòng tiền bẩn đứng sau, liên minh phụ huynh này sẽ tan rã ngay trong đêm nay.


Đúng lúc bầu không khí chuẩn bị rơi vào bế tắc tột cùng, một tiếng cạch nhẹ vang lên từ phía góc phòng.


Nguyễn Thị Thảo – người mẹ trẻ làm kế toán tự do có con học cùng lớp với Mai Chi – chậm rãi đứng dậy. Từ đầu buổi họp, Thảo chỉ im lặng quan sát, tay giữ chặt chiếc laptop Dell cũ kỹ sờn màu sơn. Cô đặt chiếc laptop lên bàn gỗ, cắm phích cắm vào ổ điện tường, rồi quay màn hình về phía đám đông phụ huynh. Trên màn hình là một bảng tính Excel dày đặc các cột số liệu màu xanh đỏ, được phân tích vô cùng chi tiết và khoa học.


“Các anh chị làm ơn hãy nhìn vào đây,” Thảo điều chỉnh gọng kính cận nhẹ, giọng nói của cô điềm tĩnh, rành rọt của một người chuyên làm việc với các con số. “Tôi là kế toán. Tôi không biết nhiều về hóa chất độc hại như cô Lịch, nhưng tôi biết rất rõ cách dòng tiền vận hành. Đây là bảng phân tích chi tiết thu chi bán trú của trường Chu Văn An mà tôi tự lập dựa trên các báo cáo tài chính mập mờ được công khai trên trang web của trường và các hóa đơn mua hàng rò rỉ từ nhà bếp.”


Thảo dùng ngón tay chỉ vào cột số liệu đầu tiên.


“Mỗi tháng, phụ huynh chúng ta đóng Quỹ tiền ăn bán trú là 30.000 đồng một suất cho mỗi cháu. Trường Chu Văn An có tổng cộng hai nghìn học sinh bán trú. Có nghĩa là mỗi ngày, nhà trường thu về 60 triệu đồng tiền ăn. Một tháng hai mươi ngày học, tổng thu là 1,2 tỷ đồng. Các anh chị có biết chi phí nguyên liệu thực tế mà bếp trưởng Nguyễn Văn Sâm bỏ ra cho mỗi khay ăn của con em chúng ta là bao nhiêu không?”


Cả căn phòng nín thở dõi theo ngón tay của Thảo di chuyển sang cột số liệu thứ hai màu đỏ chói.


“Chỉ có 8.000 đồng!” Thảo gằn giọng, đôi mắt sau tròng kính cận lóe lên tia giận dữ. “Tôi đã trực tiếp đối chiếu giá thịt heo dịch tai xanh thu mua lậu tại các lò mổ rìa huyện Bình Chánh của Lê Văn Tám. Bếp Việt mua loại thịt thối rữa đó với giá chỉ bằng một phần năm giá thị trường, tức là khoảng hai mươi nghìn đồng một ký. Sau đó, chúng dùng bột tẩy trắng và formaldehyde công nghiệp để khử mùi hôi, biến thịt thối dai như cao su thành món kho nồng nặc gia vị phục vụ cho con chúng ta. Tính cả tiền rau héo và gạo mốc, chi phí thực tế cho một suất ăn chưa đầy 8.000 đồng!”


“Trời đất ơi… Tám nghìn đồng?” Chị Hoa thất thần, tay che miệng run rẩy. “Chúng thu ba mươi nghìn mà chỉ cho con chúng tôi ăn có tám nghìn đồng thịt thối thôi sao?”


“Chưa hết đâu,” Thảo tiếp tục click chuột, mở ra một biểu đồ cột hiển thị dòng tiền chênh lệch khổng lồ. “Khoản chênh lệch 22.000 đồng mỗi suất ăn bị bòn rút trực tiếp từ miệng các cháu. 22.000 đồng nhân với hai nghìn học sinh là 44 triệu đồng mỗi ngày bị rút ruột. Một tháng, số tiền bòn rút bán trú tại riêng trường Chu Văn An là 880 triệu đồng! Và Bếp Việt của mụ Huệ không chỉ thầu một trường này. Theo đề án 'Xã hội hóa' do Trần Uy phê duyệt, Bếp Việt đang độc quyền cung cấp suất ăn cho tổng cộng mười hai trường tiểu học trên toàn quận Bình Tân. Tổng số tiền bòn rút thực tế của liên minh này lên tới hơn mười hai tỷ đồng mỗi tháng!”


Con số "mười hai tỷ đồng mỗi tháng" dội vào tai những người phụ huynh nghèo như một tiếng sét đánh ngang tai giữa trời giông bão. Mười hai tỷ đồng bẩn thỉu được xây dựng trên sự tàn phá niêm mạc dạ dày, trên những ca suy thận cấp phải cắm ống lọc máu của những đứa trẻ vô tội mới bảy, tám tuổi đầu.


“Mười hai tỷ…” Anh Bình chạy xe ba gác lẩm bẩm, đôi mắt gã đỏ ngầu lên vì giận dữ. Gã đứng phắt dậy, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Chúng nó cướp từng miếng thịt, từng thìa canh của con em chúng ta để mua biệt thự Phú Mỹ Hưng, đi xe hơi đời mới, trong khi chúng ta phải còng lưng chạy từng đồng viện phí đóng tạm ứng cho con nằm viện? Đây không phải là ngộ độc khách quan! Đây là một lũ giết người có hệ thống!”


“Bọn khốn nạn!” Chị Hoa bật khóc thành tiếng, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phẫn nộ tột cùng của một người mẹ bị chà đạp lòng tự trọng. “Tôi sẽ không rút chữ ký! Tôi có chết cũng phải đòi lại công lý cho con tôi! Con tôi không thể bị chúng nó bòn rút xương tủy để nuôi béo lũ quan chức tham nhũng đó!”


Sự thật tài chính rõ ràng, đanh thép của kế toán Thảo đã đập tan hoàn toàn những tin đồn vu khống hèn hạ của bà Phiến và Hiệu trưởng Tuyên. Phòng tuyến nghi ngờ bị bẻ gãy. Lòng tin được khôi phục bằng một thứ dũng khí mới – dũng khí của sự phẫn nộ giai cấp.


Lịch bước lên phía trước, cô đặt bàn tay trái lên vai chị Nhàn, rồi nhìn thẳng vào mười lăm phụ huynh đang đứng sát lại bên nhau:


“Các anh chị, chứng cứ tài chính của chị Thảo là mắt xích quyết định để chúng ta chứng minh động cơ phạm tội hình sự của Hiệu trưởng Tuyên trước cơ quan điều tra kinh tế. Nhưng để đóng đinh tội ác của chúng trước tòa án, chúng ta vẫn cần một thứ vũ khí tối thượng: Kết quả kiểm nghiệm độc chất chính thức chứng minh sự hiện diện của formaldehyde trong cơ thể các cháu và trong thớ thịt sống chưa qua chế biến.”


Cô rút cuốn sổ tay nghiên cứu bìa da nâu của người cha quá cố Lê Văn Chính từ trong túi xách ra, đặt lên bàn bên cạnh chiếc laptop của Thảo:


“Cha tôi mười năm trước đã hy sinh tính mạng để bảo vệ công thức thuốc thử Schryver tự chế này. Tôi đã chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu rễ dâm bụt và muối sắt từ quê nhà Tiền Giang mang lên. Đêm nay, tôi sẽ tự tay chế tạo bộ kit test nhanh formaldehyde siêu nhạy để chuẩn bị cho cuộc đột nhập lấy mẫu thịt tươi trực tiếp từ kho lạnh của Bếp Việt. Tôi cần các anh chị giữ vững phòng tuyến lòng tin này, không được để bất kỳ đòn bẩn truyền thông nào của bà Phiến làm lung lay.”


“Cô Lịch yên tâm!” Anh Bình ba gác dõng dạc tuyên bố, ánh mắt cương trực. “Từ ngày mai, chúng tôi sẽ cắt cử người luân phiên canh gác trước cửa nhà cô và đón bé Chi đi học nếu con bé quay lại thành phố. Ai dám đến tạt sơn hay đe dọa mẹ con cô, chúng tôi sẽ liều mạng với chúng nó!”


“Đúng thế! Chúng tôi sẽ đi cùng cô đến cùng!” Hàng chục tiếng hô đồng lòng vang lên trong căn phòng nhỏ, át cả tiếng sấm rền ngoài cửa sổ.


Lịch nhìn những gương mặt cương nghị, những bàn tay lao động nghèo đang nắm chặt lấy nhau xung quanh chiếc bàn gỗ ép. Cô biết, liên minh phụ huynh đã thực sự thức tỉnh và gắn kết chặt chẽ hơn bao giờ hết. Nhưng áp lực tiếp theo đang đè nặng lên vai cô: Để có được mẫu thịt tươi chưa qua chế biến nhằm thực hiện phản ứng Schryver tự chế, cô buộc phải tìm cách đột nhập vào bãi tập kết rác thải và kho lạnh bảo quản thực phẩm của trường Chu Văn An ngay trong đêm nay, ngay trước khi đội vệ sinh của hiệu trưởng kịp tiêu hủy mọi dấu vết.


Lịch khẽ vuốt ve vết thương lòng bàn tay phải đang throbbing đau nhức, ánh mắt cô hướng về phía cuốn sổ tay của cha, chuẩn bị tinh thần cho cuộc mật phục sinh tử tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!