Gọng Kìm Học Đường
Sáng ngày mười chín tháng Mười, bầu trời Nam Khánh bao phủ bởi một lớp mây xám xịt, nặng nề như muốn sập xuống. Không khí oi bức của buổi sớm mai không thể xua tan đi mùi sơn Alkyd hắc nồng vẫn còn bám chặt trên cánh cửa sắt căn hộ chung cư cũ của Lê Thanh Lịch.
Trong căn bếp nhỏ của bà Út Mười hàng xóm, Lịch ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa, cắn chặt môi để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Bàn tay phải của cô đang sưng tấy đỏ, nóng rát như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào da thịt. Vết rách sâu ở lòng bàn tay do mảnh thủy tinh bẩn ở bãi rác cắt trúng đêm qua đã bắt đầu mưng mủ, kéo theo một cơn sốt nhẹ khiến hai thái dương cô giật lên từng hồi đau đớn. Lịch dùng tay trái run rẩy mở lọ oxy già, dội trực tiếp lên vết thương. Cảm giác sủi bọt trắng xóa kèm theo cơn đau buốt thấu xương khiến mồ hôi lạnh của cô tuôn ra như tắm. Cô nhanh chóng dùng cồn đỏ sát trùng, quấn lại một lớp băng gạc mới thật chặt để cố định vết thương, rồi nuốt vội hai viên thuốc hạ sốt paracetamol với một ngụm nước ấm.
“Mẹ ơi…”
Tiếng gọi nhỏ nhẹ của Lê Mai Chi vang lên từ phía cửa phòng ngủ. Cô bé bảy tuổi đứng khép nép, gương mặt gầy gò, da hơi xanh xao dưới mái tóc buộc hai bên lỏng lẻo. Bé mặc bộ đồng phục học sinh trường Chu Văn An hơi rộng so với thể trạng nhạy cảm của mình. Đôi mắt tròn xoe của Mai Chi vẫn còn hằn rõ sự sợ hãi sau vụ tấn công tạt sơn và ném đầu heo thối rữa vào nhà đêm qua. Con bé ôm chặt chiếc hộp bút màu cũ dính vệt mực – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Lê Văn Chính – vào lòng như tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần.
Lịch cố nén cơn choáng váng, đứng dậy bước đến bên con gái, quỳ một chân xuống để ngang tầm mắt với bé. Cô dùng bàn tay trái không bị thương khẽ vuốt lọn tóc mai của con: “Mai Chi ngoan, hôm nay mẹ dắt con đi học nhé. Ở trường có cô Oanh, có các bạn, con sẽ an toàn hơn.”
Mai Chi khẽ gật đầu, nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn của bé vẫn siết chặt lấy chiếc hộp bút màu. Con bé rất hiểu chuyện, sợ mẹ lo lắng nên cố giấu đi sự sợ hãi trong lòng: “Dạ, con không sợ đâu mẹ. Con sẽ ngoan mà.”
Khi hai mẹ con bước đến cổng trường Tiểu học Chu Văn An, bầu không khí toxic lập tức bao trùm lấy họ. Lịch cảm nhận rõ rệt những ánh mắt dò xét, kỳ thị từ hàng chục phụ huynh đang đưa con đi học. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt sau lưng cô: “Nhìn kìa, mụ Lịch y tế đó…” “Nghe nói mụ ta bị điên, hoang tưởng rồi tự bỏ độc vào thức ăn của học sinh để tống tiền trường…” “Xem video của phóng viên Đinh Thế Nam chưa? Rõ mồn một ra đấy, thứ đàn bà độc ác…”
Đó là hậu quả trực tiếp từ chiến dịch bôi nhọ truyền thông bẩn do Ngô Thị Huệ thuê người dàn dựng. Lịch siết chặt bàn tay trái của Mai Chi, cố gắng ngẩng cao đầu bước đi, nhưng vai cô run lên vì phẫn nộ. Mai Chi cúi gằm mặt, đôi vai nhỏ tensed lại dưới sức ép của những lời lăng mạ vô căn cứ nhắm vào mẹ mình. Tại cổng trường, Đội trưởng bảo vệ Trần Văn Bản đứng khoanh tay, ánh mắt hung dữ nhìn Lịch đầy đe dọa. Vì Lịch đã bị Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên ký quyết định đình chỉ công tác từ hôm trước, Bản lạnh lùng bước ra chặn cô lại tại vạch giới hạn: “Cô Lịch, cô đã bị đình chỉ công tác, nghiêm cấm bước vào khuôn viên trường. Để con bé tự đi vào lớp.”
Lịch nhìn Bản, ánh mắt cô sắc lẹm như dao cạo, cô không thèm đôi co với gã bảo vệ ác ôn mà cúi xuống hôn nhẹ lên trán con gái: “Mai Chi vào lớp đi con. Chiều mẹ đón nhé.”
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của con gái lầm lũi đi qua khoảng sân trường rộng lớn để vào dãy hành lang lớp 2A, lòng Lịch đau như cắt. Cô không hề biết rằng, một gọng kìm học đường tàn nhẫn đã được thiết lập sẵn để nghiền nát đứa con gái bé bỏng của cô.
***
Bên trong văn phòng Hiệu bộ tầng hai, không khí ngột ngạt và lạnh lẽo bao trùm. Cô giáo chủ nhiệm Chu Kim Oanh đứng khép nép trước bàn làm việc của Phó Hiệu trưởng chuyên môn Hoàng Thị Sửu. Bà Sửu ngoài năm mươi tuổi, ăn mặc giản dị với chiếc kính lão gọng nhựa trễ xuống mũi, nhưng gương mặt hằn sâu sự lạnh lùng và hèn nhát của một kẻ sẵn sàng im lặng trước cái ác để giữ lấy chiếc ghế và lương hưu của mình.
“Cô Oanh,” bà Sửu gõ nhẹ ngón tay xuống tập hồ sơ thi đua trên bàn, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức ép ngàn cân, “Lớp 2A của cô là tâm điểm của sự cố ngộ độc vừa qua. Con bé Lê Mai Chi là con gái của Lê Thanh Lịch – kẻ đang gây rối, vu khống nhà trường và nhà thầu Bếp Việt. Hiệu trưởng Tuyên đã chỉ thị rất rõ: nhà trường đang trong giai đoạn nhạy cảm chuẩn bị đón đoàn thanh tra. Tôi cấm cô để xảy ra bất kỳ tin đồn hay sự cố nào rò rỉ từ lớp cô. Nếu con bé đó làm loạn, hoặc cô để mẹ nó tiếp cận lấy thông tin học sinh vắng học, cô tự hiểu hậu quả đối với hợp đồng giảng dạy của mình rồi đấy.”
Chu Kim Oanh run lên dưới lớp áo dài sư phạm nhã nhặn. Cô là giáo viên trẻ, đồng lương ít ỏi của cô là nguồn sống duy nhất của người mẹ già đau yếu ở quê. Cô biết rõ Mai Chi là một đứa trẻ ngoan ngoãn, nhạy cảm và hoàn toàn vô tội. Cô cũng biết vụ ngộ độc trưa ngày mười lăm tháng Mười là có thật, khi chính mắt cô chứng kiến hàng chục học sinh nôn mửa dữ dội. Nhưng trước gọng kìm hành chính tàn nhẫn của ban giám hiệu, cô chỉ biết cúi đầu, giọng run rẩy: “Dạ… em hiểu rồi thưa cô Phó Hiệu trưởng. Em sẽ quản lý lớp chặt chẽ.”
Sự thỏa hiệp hèn nhát của người lớn đã trực tiếp đẩy Mai Chi vào một địa ngục học đường thu nhỏ. Suốt giờ ra chơi, con bé bị các bạn cùng lớp cô lập hoàn toàn.
“Tránh xa nó ra! Mẹ nó là kẻ đầu độc đấy!” Một cậu bé mập mạp trong lớp hét lên, chỉ thẳng vào mặt Mai Chi.
“Mẹ tớ bảo mẹ nó bị điên hoang tưởng, suýt nữa hại chết cả lớp mình!” Những đứa trẻ khác xúm lại hùa theo, tiếng cười chế giễu vang lên khắp hành lang.
Mai Chi ôm chặt chiếc hộp bút màu cũ vào ngực, đứng nép sát vào góc tường dưới gốc cây bàng cổ thụ giữa sân trường. Nước mắt con bé tuôn rơi lã chã, làm nhòe đi gương mặt xanh xao. Một cậu bạn nghịch ngợm lao đến, giật phắt chiếc hộp bút màu của bé ném mạnh xuống đất. Nắp hộp bật mở, những chiếc bút màu sáp cũ kỹ – kỷ vật của người cha quá cố – rơi vãi lung tung trên nền đất cát bẩn thỉu.
“Trả lại cho tớ! Hộp bút của bố tớ mà!” Mai Chi khóc thét lên, quỳ rạp xuống đất để nhặt từng chiếc bút màu bị giẫm đạp gãy đôi.
Cô giáo Chu Kim Oanh đứng từ cửa sổ lớp học nhìn xuống. Lồng ngực cô thắt lại, đôi bàn tay nắm chặt gờ cửa sổ đến mức trắng bệch. Lương tâm nhà giáo thúc giục cô phải chạy xuống ôm lấy đứa trẻ tội nghiệp đó, nhưng hình ảnh gương mặt lạnh lùng của bà Sửu và quyết định sa thải lơ lửng trên đầu đã ghì chặt chân cô lại. Oanh quay mặt đi, nước mắt rỉ qua tròng kính cận dày. Cô chọn cách lờ đi sự bắt nạt, chọn cách im lặng để bảo vệ sinh kế của chính mình.
***
Ba giờ rưỡi chiều, tiếng chuông tan học vang lên dồn dập. Lê Thanh Lịch bước vào sân trường Chu Văn An với những bước chân lảo đảo. Cơn sốt 38.5 độ đang thiêu đốt cơ thể cô, khiến tầm nhìn dưới kính cận gọng mảnh trở nên nhòe nhoẹt. Lòng bàn tay phải throbbing đau đớn, máu rỉ nhẹ làm ướt một mảng băng gạc trắng.
Cô dốc toàn bộ sức lực tìm kiếm bóng dáng con gái giữa đám đông học sinh đang ùa ra cổng. Và rồi, trái tim cô thắt nghẹn khi nhìn thấy Mai Chi đang ngồi khóc nức nở dưới gốc cây bàng ở góc sân trường. Bộ đồng phục học sinh của bé lấm lem bùn đất, hai đầu gối bị trầy xước rỉ máu do bị xô ngã, chiếc hộp bút màu cũ bị móp méo nằm lăn lóc bên cạnh.
“Mai Chi!” Lịch hét lên một tiếng đau đớn, cô lao đến ôm chặt lấy con gái vào lòng. “Có chuyện gì thế con? Ai làm con thế này?”
Mai Chi ôm chặt lấy cổ mẹ, tiếng khóc nấc nghẹn ngào xé nát tâm can Lịch: “Mẹ ơi… các bạn bảo mẹ là kẻ giết người… các bạn giật hộp bút của con ném đi… Các bạn bảo không chơi với con của mụ điên…”
Lịch ôm lấy gương mặt đẫm nước mắt của con, lồng ngực cô phập phồng vì một cơn giận dữ tột cùng. Sự phẫn nộ lạnh lùng bùng lên, lấn át cả cơn sốt và nỗi đau thể xác. Cô bế thốc Mai Chi lên, dứt khoát đi thẳng về phía văn phòng lớp 2A để tìm Chu Kim Oanh.
Trong lớp học vắng người, Chu Kim Oanh đang thu dọn giáo án. Khi nhìn thấy Lịch bế Mai Chi đẫm nước mắt bước vào, Oanh giật mình, vội vã né tránh ánh mắt của Lịch.
“Cô Oanh!” Lịch gằn giọng, từng lời nói đanh thép vang lên trong căn phòng trống. “Cô là giáo viên chủ nhiệm. Tại sao cô lại để học sinh trong lớp cô lập, bạo lực học đường và sỉ nhục con gái tôi ngay trong khuôn viên trường? Đạo đức nhà giáo của cô để ở đâu?”
Chu Kim Oanh run rẩy, cô không dám nhìn vào đôi mắt sáng quắc đầy phẫn nộ của Lịch. Oanh bật khóc, giọng nói nghẹn ngào đầy bất lực: “Chị Lịch… tôi xin lỗi… tôi thực sự xin lỗi chị và bé Chi… Nhưng tôi van chị, chị đừng làm lớn chuyện nữa. Ban giám hiệu đã đe dọa tôi… Nếu tôi can thiệp hay đứng về phía chị, họ sẽ sa thải tôi ngay lập tức. Tôi còn mẹ già bị bệnh tim ở quê cần tiền thuốc men… Tôi không thể mất việc!”
Lịch khựng lại. Nhìn giọt nước mắt bất lực của người giáo viên trẻ, cô nhận ra sự tàn nhẫn của gọng kìm học đường này. Ban giám hiệu trường không chỉ muốn tiêu diệt cô về mặt hành chính, mà còn muốn dùng chính sự hèn nhát, sợ hãi của những giáo viên như Oanh để cô lập và bóp nghẹt cuộc sống của hai mẹ con cô.
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, hách dịch vang lên từ phía cửa lớp:
“Cô Lịch! Cô đã bị đình chỉ công tác, sao còn tự ý vào khuôn viên trường gây náo loạn, đe dọa giáo viên của chúng tôi?”
Phó Hiệu trưởng Hoàng Thị Sửu bước vào phòng, phong thái nghiêm nghị nhưng đầy giả tạo. Sửu nhìn Mai Chi đang khóc thút thít bằng ánh mắt thờ ơ vô cảm: “Trẻ con đùa nghịch xích mích là chuyện bình thường ở trường học. Cô là chuyên gia dinh dưỡng chứ không phải cảnh sát hình sự mà vào đây hạch sách giáo viên. Đề nghị cô bế con rời khỏi trường ngay lập tức, đừng để chúng tôi phải gọi bảo vệ cưỡng chế.”
Lịch đứng thẳng người, che chắn hoàn toàn cho Mai Chi phía sau lưng mình. Cô nhìn thẳng vào bà Sửu, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép: “Bà Sửu, sự thờ ơ vô cảm của ban giám hiệu trước bạo lực học đường chính là đồng lõa cho cái ác. Các người dùng quyền lực hành chính để ép giáo viên im lặng, dùng truyền thông bẩn để bôi nhọ tôi, và giờ các người muốn dùng sự cô lập để hủy hoại một đứa trẻ bảy tuổi? Tôi sẽ nộp đơn tố cáo hành vi dung túng bạo lực học đường này lên Phòng Giáo dục quận!”
Sửu khẽ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt đầy sự tự mãn của kẻ nắm giữ quyền lực hệ thống: “Cô cứ việc nộp. Để xem Phòng Giáo dục tin một phó hiệu trưởng chuẩn quốc gia hay tin một kẻ hoang tưởng đang bị điều tra như cô.”
Cuộc đối đầu hành chính đang căng thẳng tột độ thì một giọng nói oang oang, trơ trẽn từ phía hành lang ngoài cửa lớp dội vào, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:
“Bà Sửu nói đúng đấy! Loại đàn bà điên khùng, hoang tưởng như cô không xứng đáng nuôi dạy con gái tôi nữa!”
Lịch quay phắt người lại. Bước vào lớp học là Trần Minh Tiến – chồng cũ của cô. Gã mặc bộ vest xanh đen bảnh bao mua trả góp, tóc vuốt keo láng mượt, tay đeo chiếc đồng hồ giả mạ vàng bóng loáng. Đi ngay phía sau gã là bà Phan Thị Mỹ – mẹ chồng cũ của Lịch. Bà Mỹ mập mạp, đeo đầy vòng vàng mỹ ký trên cổ và tay, gương mặt xéo xắt dính đầy phấn trang điểm, ánh mắt dò xét đầy cay nghiệt chĩa thẳng vào Lịch.
“Trần Minh Tiến? Anh đến đây làm gì?” Lịch gằn giọng, bàn tay trái cô siết chặt lấy bờ vai của Mai Chi.
Tiến không thèm nhìn Lịch, gã dõng dạc rút từ trong cặp da ra một tập tài liệu có đóng dấu đỏ của Tòa án nhân dân quận Bình Tân, đập mạnh xuống chiếc bàn học sinh đầu tiên: “Nhìn cho kỹ đi! Đây là đơn khởi kiện giành quyền nuôi con của tôi! Tòa án quận đã chính thức thụ lý đơn kiện từ sáng nay!”
Bà Mỹ chêm vào bằng giọng lanh lảnh, cố tình nói thật to để thu hút sự chú ý của những phụ huynh đang đi ngang qua hành lang lớp học: “Đúng thế! Đồ vô phúc! Ly hôn rồi còn rước họa vào thân. Nhìn xem cô biến con gái tôi thành cái dạng gì thế này? Lếch thếch, bẩn thỉu, bị cả trường tẩy chay vì có mụ mẹ điên khùng đi đầu độc học sinh để tống tiền!”
Tiến bước lại gần Lịch, gã giơ những tờ giấy in ảnh chụp màn hình các bài báo bôi nhọ của Đinh Thế Nam lên sát mặt cô: “Lê Thanh Lịch, cô nhìn lại bản thân mình đi! Cô đã bị đình chỉ công tác, không có thu nhập ổn định. Căn hộ của cô thì bị giang hồ tạt sơn đỏ, ném đầu heo thối rữa khủng bố tinh thần suốt đêm qua. Cô định nuôi dạy con gái tôi trong cái ổ chuột điên loạn, đầy hiểm họa đó sao? Cô có biết việc làm hoang tưởng của cô đang hủy hoại tương lai của Mai Chi không?”
Trái tim Lịch thắt chặt lại trước sự tàn nhẫn và trơ trẽn của chồng cũ. Tiến đang lợi dụng chính cuộc khủng hoảng, lợi dụng những đòn bẩn của Ngô Thị Huệ và nhà trường để tạo áp lực pháp lý hòng tước đoạt quyền nuôi con của cô. Gã không hề thương xót Mai Chi, gã chỉ muốn giành quyền nuôi con để trốn tránh trách nhiệm cấp dưỡng và dùng con bé làm công cụ để đòi phân chia căn hộ chung cư cũ của cô.
“Trần Minh Tiến! Anh im miệng đi!” Lịch hét lên, giọng cô khàn đặc vì phẫn nộ và cơn sốt đang dâng cao. “Anh chưa bao giờ chăm sóc con bé một ngày nào kể từ khi ly hôn! Anh chỉ biết đến tiền bạc và những dự án ảo của anh! Tôi thề sẽ không bao giờ giao con cho một kẻ thực dụng, ích kỷ như anh!”
“Cô không có quyền quyết định nữa rồi!” Tiến nhếch mép cười đắc thắng, gã tiến lên một bước, thô bạo gạt tay Lịch ra và giật mạnh lấy cánh tay nhỏ bé của Mai Chi định kéo đi. “Đi theo bố! Bố sẽ đưa con về biệt thự ở quận 7 sống với bà nội, ăn sung mặc sướng, học trường quốc tế, tránh xa mụ mẹ điên khùng này ra!”
“Mẹ ơi! Cứu con! Con không đi với bố đâu! Con muốn ở với mẹ!” Mai Chi gào khóc thảm thiết, con bé dùng hết sức bình sinh để bám chặt lấy vạt áo khoác của Lịch, chiếc hộp bút màu cũ rơi xuống đất phát ra tiếng động chát chúa.
Bà Mỹ lao vào hỗ trợ con trai, bà ta dùng bạo lực ngôn từ công kích Lịch, cố tình đẩy Lịch ra xa: “Buông tay ra! Đồ đàn bà độc ác! Mày định hại chết cháu tao như hại chết học sinh trường này hả?”
Lòng bàn tay phải của Lịch đau nhói như muốn đứt lìa khi cô dồn sức để giằng co. Vết thương rách miệng, máu tươi bắt đầu thấm đỏ cả lớp băng gạc trắng, rỉ ra ngoài kẽ tay cô. Cơn sốt bùng lên khiến đầu óc cô quay cuồng, nhưng bản năng làm mẹ đã tiếp thêm cho cô một luồng sức mạnh phi thường.
Lịch đứng chắn trước con gái, dùng toàn bộ cơ thể gầy gò của mình làm lá chắn vững chắc bảo vệ Mai Chi. Cô gạt phắt tay Tiến ra bằng một lực cực mạnh, đôi mắt cô sáng quắc lên tia lửa quyết tâm sinh tử trước sự chứng kiến của nhiều phụ huynh đang tụ tập đông nghẹt ngoài hành lang lớp học.
“Trần Minh Tiến! Buông tay ra!” Lịch đứng thẳng người, giọng nói cô đanh thép, vang vọng khắp hành lang trường học. “Anh không có quyền bắt con đi khi chưa có phán quyết cuối cùng của tòa án! Theo Luật Hôn nhân và Gia đình Việt Nam, tôi vẫn là người giám hộ hợp pháp duy nhất của Mai Chi! Nếu anh dám dùng vũ lực bắt con bé đi trước cổng trường, tôi sẽ lập tức khởi tố anh tội bắt cóc trẻ em!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!