Đòn Khủng Bố Đêm Khuya
Cơn sốt bắt đầu gặm nhấm từng tế bào trong cơ thể Lê Thanh Lịch ngay khi cô vừa bước chân lên bậc tam cấp đầu tiên của cầu thang bộ chung cư cũ Bình Tân. Bóng tối đặc quánh của hành lang không một bóng đèn bảo vệ như một tấm màn đen khổng lồ nuốt chửng lấy dáng người gầy gò của cô. Lưới gạc quấn vội ở lòng bàn tay phải đã thấm đẫm một vệt dịch vàng nhạt lẫn máu rỉ ra từ vết rách sâu hoen rỉ. Mỗi nhịp tim đập là một luồng đau nhức nhối, nóng rát như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ châm thẳng vào da thịt, kéo theo cơn ớn lạnh dọc sống lưng.
Lịch bám chặt tay trái vào gờ tường lan can rỉ sét, cố gượng dậy bước tiếp. Hơi thở cô nóng hổi, phả ra trong màn đêm lạnh buốt của những ngày cuối tháng Mười. Trong ngực áo khoác sẫm màu, cuốn sổ tay bìa da đen dính mỡ bò của gã tài xế Vũ Quốc Việt tì vào xương sườn cô, nặng trịch như một khối đá tảng. Đó là bằng chứng thép, là sinh mạng của cuộc đấu tranh này. Cô không được phép ngã xuống lúc này.
Lên đến tầng bốn, Lịch run rẩy rút chùm chìa khóa trong túi quần. Tiếng lách cách nhỏ nhoi xé toạc sự im lặng tĩnh mịch của dãy hành lang chung cư cũ. Cô khéo léo lách người vào trong căn hộ rộng chưa đầy năm mươi mét vuông của mình, nhẹ nhàng khép hờ cánh cửa sắt nặng nề rồi khóa chặt hai chốt khóa bên trong.
Không gian căn nhà nhỏ ngập tràn mùi dầu gió quen thuộc và hơi ấm bình yên. Lịch bước nhẹ về phía chiếc giường đơn đặt sát góc tường phòng khách. Dưới ánh sáng mờ ảo hắt ra từ ngọn đèn đường ngoài cửa sổ, con gái nhỏ Lê Mai Chi đang nằm ngủ yên bình. Bé ôm chặt chiếc gối ôm hình chú gấu bông sờn rách, đôi mi cong dài khẽ rung nhẹ theo nhịp thở đều đặn. Lịch cúi người, khẽ vuốt lọn tóc bết mồ hôi trên trán con gái. Gương mặt bé hơi xanh xao, thể trạng nhạy cảm của một đứa trẻ thường xuyên bị đau bụng âm ỉ sau những bữa ăn bán trú nhiễm độc ở trường Chu Văn An khiến lòng Lịch thắt lại. Vì đứa trẻ này, vì hàng vạn đứa trẻ khác, cô sẵn sàng đánh đổi cả sinh mạng của mình.
Nén cơn choáng váng đang chực chờ ập xuống, Lịch bước vào gian bếp nhỏ. Cô bật ngọn đèn tuýp màu vàng ấm, kéo chiếc ghế gỗ cũ ra và ngồi xuống. Cô cẩn thận rút cuốn sổ tay bìa da đen của Việt ra khỏi ngực áo. Mùi mỡ bò khô cứng quyện lẫn mùi hóa chất nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Lịch biết, nếu nhóm giang hồ của Tạ Văn Hổ phát hiện ra Việt đã phản bội và giao nộp cuốn sổ này, chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn tàn độc nhất để cướp lại nó.
“Phải lưu trữ nó ngay lập tức,” Lịch thầm nghĩ. Cô dùng bàn tay trái không bị thương rút chiếc điện thoại iPhone 11 từ trong túi quần ra. Lòng bàn tay phải sưng tấy đỏ đến mức cô không thể gập các ngón tay lại để cầm máy.
Lịch đặt cuốn sổ lên mặt bàn bếp loang lổ vết dầu mỡ. Cô tỉ mỉ lật từng trang giấy vàng ố dính mỡ bò, dùng tay trái giữ phẳng góc trang, rồi đưa điện thoại lên chụp ảnh sắc nét từng dòng chữ viết tay nguệch ngoạc ghi lại lịch trình giao nhận hóa chất formaldehyde công nghiệp từ cơ sở Vũ Hoàng về kho lạnh của Bếp Việt. Mỗi lần nhấn nút chụp, Lịch lại cảm nhận rõ rệt sức nặng của chứng cứ số này.
Sau khi chụp xong hơn ba mươi trang sổ, Lịch mở ứng dụng email bảo mật đã được mã hóa PGP mà nhà báo Đỗ Hoàng Anh hướng dẫn cài đặt từ trước. Cô đính kèm toàn bộ thư viện ảnh vừa chụp, gõ dòng tiêu đề ngắn gọn: “Bản sao lưu sổ tay Việt - 19/10” và nhấn nút gửi tự động vào hòm thư mật của Hoàng Anh. Một tiếng “ting” nhẹ vang lên báo hiệu tiến trình tải lên hoàn tất. Lịch thở phào nhẹ nhõm, cô nhanh chóng giấu cuốn sổ tay gốc vào dưới đáy hộc tủ bếp, ngụy trang nó phía sau những hũ gia vị cũ kỹ bám đầy bụi bặm.
Cơn sốt bắt đầu dâng cao hơn. Đầu Lịch đau búa bổ, hai thái dương giật liên hồi. Cô đi đến bồn rửa chén, mở vòi nước lạnh dội thẳng vào lòng bàn tay phải đang băng bó. Lớp gạc trắng nhanh chóng bị nước làm ướt sũng, để lại vết rách sâu mưng mủ đỏ lòm. Lịch cắn chặt răng để không bật ra tiếng khóc, cô dùng cồn sát trùng đổ trực tiếp lên vết thương. Cảm giác đau rát tột cùng như ngọn lửa thiêu đốt da thịt khiến cô suýt ngã khuỵu xuống nền gạch bếp. Cô vội vã uống hai viên thuốc hạ sốt paracetamol với một ngụm nước ấm, rồi lảo đảo đi về phía giường của Mai Chi.
“Mẹ ơi…”
Mai Chi khẽ mở mắt, giọng nói nhỏ nhẹ, ngái ngủ của con bé vang lên trong bóng tối. Con bé ngồi dậy, đưa bàn tay nhỏ nhắn ấm áp sờ lên má Lịch. “Mẹ nóng quá. Mẹ lại bị sốt ạ?”
Lịch cố nở một nụ cười gượng gạo, ôm lấy bờ vai gầy gò của con gái vào lòng. “Mẹ không sao, chỉ là đi mưa về hơi cảm lạnh thôi. Mai Chi ngoan, ngủ tiếp đi con.”
“Con thương mẹ lắm. Con muốn nhanh lớn để bảo vệ mẹ, không cho mấy người xấu ở trường bắt nạt mẹ nữa,” Mai Chi khẽ thì thầm, dụi đầu vào ngực áo Lịch.
Trái tim Lịch thắt nghẹn lại. Những lời nói ngây thơ của con gái như một nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng của cô. Cha cô đã mất mười năm trước vì độc chất bảo quản nông sản lậu, và giờ đây, con gái cô lại đang phải chịu đựng những cơn đau thể xác và tinh thần từ những bữa ăn tẩm hóa chất độc hại của những kẻ vô lương tâm. Cô siết chặt con gái vào lòng, nước mắt nóng hổi lén rơi xuống mái tóc mềm mại của con.
Khoảng hai giờ sáng, khi cơn sốt của Lịch vừa dịu đi đôi chút nhờ tác dụng của thuốc hạ sốt, cả căn hộ chung cư bỗng chốc bị rúng động bởi một tiếng động kinh hoàng.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng va đập cực mạnh dội thẳng vào cánh cửa sắt ngoài hành lang làm rung chuyển cả mảng tường bê tông cũ kỹ. Tiếng kim loại va đập chan chát, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng cười hô hố man dại vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch.
“Mở cửa ra! Con mụ Lịch hoang tưởng! Mở cửa ra nhận quà của chị Huệ này!” Một giọng nói thô lỗ, nồng nặc mùi rượu gào thét ngoài hành lang.
Tiếp theo là một tiếng *Xoảng* chói tai xé toạc không gian. Một vật thể nặng nề, dính bết chất lỏng dơ bẩn bị ném cực mạnh qua khe hở phía trên cửa sắt, rơi bịch xuống nền gạch phòng khách. Ngay lập tức, một mùi hôi thối nồng nặc của thịt động vật hoại tử quyện lẫn mùi hóa chất tẩy rửa hắc nồng, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi Lịch. Đó là mùi của sự chết chóc, mùi của chất formaldehyde nồng độ cao dùng trong ướp xác mà cô đã quá quen thuộc trong các phòng thí nghiệm độc chất.
“Á! Mẹ ơi! Cứu con!”
Mai Chi giật mình tỉnh giấc, con bé khóc thét lên dữ dội, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co rúm lại, run rẩy bần bật như một chú chim non trước cơn bão lớn. Tiếng gào thét của con gái như kích hoạt một luồng dũng khí lạnh lùng chạy dọc sống lưng Lịch.
“Mai Chi! Trốn xuống gầm giường ngay! Không được bước ra ngoài phòng khách!” Lịch quát lớn, giọng nói cô đanh thép, át cả tiếng ồn ào ngoài cửa.
Mặc kệ bàn tay phải đang đau nhức nhối đến phát dại, Lịch lao ra phòng khách. Dưới ánh sáng mờ nhạt, cô nhìn thấy một chất lỏng màu đỏ tươi loang lổ như máu đang không ngừng rỉ qua khe cửa sắt, chảy thành từng dòng dài trên nền nhà. Giữa phòng khách, một chiếc đầu heo thối rữa, da dẻ xám xịt bốc mùi tanh tưởi nồng nặc đang nằm lăn lóc, rỉ ra thứ dịch vàng nhờ nhờ.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt lại bị nện thêm một nhát búa tạ mạnh đến mức chốt khóa bên trong muốn nứt vỡ. Lịch biết cánh cửa sắt này không thể chịu đựng được lâu nếu chúng quyết tâm phá hoại để đột nhập vào nhà.
Cô nghiến chặt răng, dùng bờ vai trái tì sát vào chiếc tủ gỗ đựng tài liệu cũ nặng trịch đặt cạnh lối đi. “Một, hai, ba!” Lịch hét lên trong lòng, dồn toàn bộ sức lực còn lại của cơ thể đang phát sốt để đẩy chiếc tủ gỗ trượt đi trên nền gạch, chặn cứng lấy cánh cửa trong bằng gỗ để đề phòng bọn chúng đột nhập vật lý vào nhà. Vết thương ở lòng bàn tay phải bị áp lực đè ép mạnh, băng gạc lập tức bung ra, máu tươi đỏ thẫm chảy ròng ròng xuống mặt tủ gỗ.
Bên ngoài hành lang, tiếng động cơ xe máy rồ ga điên cuồng vang lên dồn dập. Tiếng cười hô hố của bọn côn đồ thưa thớt dần khi chúng rú ga phóng xe bỏ chạy dọc lối đi bộ hành lang hướng ra phía đường lộ lớn.
“Lịch ơi! Lịch ơi! Có sao không con?”
Tiếng gõ cửa dồn dập nhưng quen thuộc vang lên từ phía ngoài cửa gỗ, kèm theo giọng nói lo lắng của bà Út Mười hàng xóm.
“Bảo vệ dân phố đây! Lịch ơi mở cửa ra, an toàn rồi con!” Giọng nói uy nghiêm, đĩnh đạc của chú Đặng Văn Hải vang lên sau đó.
Lịch thở dốc, cô gắng gượng dịch chuyển chiếc tủ gỗ chặn cửa ra một khoảng nhỏ đủ để lách người, rồi mở chốt khóa cửa trong. Cánh cửa gỗ hé mở, để lộ gương mặt lo lắng tột độ của chú Hải và bà Út Mười đang cầm đèn pin đứng ngoài hành lang.
Khi luồng ánh sáng từ đèn pin của chú Hải rọi vào trong phòng khách, cả hai người lớn tuổi đều khựng lại, gương mặt biến sắc vì kinh hoàng. Cánh cửa sắt phía ngoài bị tạt sơn đỏ loang lổ như một bãi chiến trường đẫm máu. Mùi hôi thối nồng nặc từ chiếc đầu heo thối rữa giữa nhà khiến bà Út Mười phải vội vã đưa tay bịt mũi, rơm rớm nước mắt vì xót xa.
“Trời đất ơi! Lũ thất đức này! Sao tụi nó lại tàn nhẫn với hai mẹ con con như vậy hả Lịch?” Bà Út Mười khóc nấc lên, vội vã lách người qua khe cửa để chạy vào phòng ngủ ôm lấy bé Mai Chi đang khóc thét dưới gầm giường.
Chú Hải bảo vệ dân phố siết chặt chiếc gậy cao su trong tay, đôi mắt người lính cựu trào hằn lên những tia máu giận dữ. Chú cúi xuống nhìn vệt sơn đỏ và chiếc đầu heo thối rữa, giọng chú run lên vì phẫn nộ: “Bọn khốn kiếp này! Đây là đòn khủng bố tinh thần của mụ Ngô Thị Huệ để ép con rút đơn kiện chứ không sai vào đâu được! Để chú gọi điện báo ngay cho công an phường xuống lập biên bản hiện trường.”
“Chú Hải, đừng gọi công an phường lúc này,” Lịch khẽ khàn lên tiếng, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ. Cô đứng thẳng người, bàn tay phải dính máu tươi buông thõng bên hông, đôi mắt cận thị gọng mảnh nhìn chăm chú vào những thớ thịt thối rữa của chiếc đầu heo dưới đất. “Công an phường quận Bình Tân đã bị Trần Uy và Hiệu trưởng Tuyên tác động từ trước. Nếu họ xuống lúc này, họ sẽ chỉ lập biên bản chung chung là mâu thuẫn cá nhân rồi thu dọn hiện trường để tiêu hủy vật chứng vật lý này.”
Chú Hải khựng lại, nhìn Lịch với vẻ kinh ngạc. Chú nhận ra sự tỉnh táo tột cùng của nữ chuyên gia dinh dưỡng ngay cả khi đang ở trong tâm bão khủng bố. “Vậy con định thế nào? Không thể để cái đống hôi thối này ở đây được, con bé Mai Chi sẽ bị chấn thương tâm lý mất.”
“Chú Hải giúp con dọn dẹp chiếc đầu heo này vào một chiếc túi nilon dày, khóa chặt miệng túi lại rồi giấu dưới hầm chứa rác của chung cư để làm vật chứng đối chứng sau này. Con cần giữ lại mẫu sơn đỏ dính trên cửa,” Lịch bình tĩnh chỉ đạo, từng lời nói của cô khúc chiết như một quy trình thực nghiệm trong phòng thí nghiệm. Cô quay sang nhìn bà Út Mười đang bế Mai Chi ôm chặt trong lòng, dỗ dành con bé bằng những lời khuyên dịu dàng: “Bà Út giúp con đưa Mai Chi sang nhà bà ngủ tạm đêm nay được không ạ? Ở đây mùi hóa chất và sơn độc hại lắm, con bé sẽ bị hen suyễn mất.”
“Được, được chứ con. Để bà đưa em Chi sang nhà bà. Con ở đây phải cẩn thận nghe con,” bà Út Mười vội vã bế Mai Chi bước ra ngoài hành lang, con bé vẫn khóc nức nở, hai tay ôm chặt lấy cổ bà Út không dám nhìn lại căn phòng khách đẫm vệt sơn đỏ.
Lịch đứng một mình giữa căn phòng khách trống trải, ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn tuýp nhà bếp hắt ra làm nổi bật những dòng sơn đỏ tươi đang không ngừng chảy dọc theo cánh cửa sắt rỉ sét. Cô bước lại gần cánh cửa, bàn tay trái chạm nhẹ vào vệt sơn chưa kịp khô hoàn toàn. Chất sơn dính bết, mùi dung môi hóa học công nghiệp nồng nặc xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của cô. Đây chính là loại sơn Alkyd công nghiệp nồng độ chì cao, thường được các nhà thầu của Bếp Việt sử dụng để sơn các khung gầm xe đông lạnh vận chuyển thịt bẩn.
Ánh mắt Lịch bỗng dừng lại ở góc dưới cùng của khung cửa sắt, nơi vệt sơn đỏ loang lổ nhất. Có một mảnh giấy gấp tư nhỏ màu trắng bị dính chặt vào khe cửa bởi lớp sơn Alkyd dính bết.
Lịch dùng bàn tay trái từ từ gỡ mảnh giấy ra khỏi lớp sơn đỏ. Lớp sơn dính bám làm mảnh giấy bị rách một góc, nhưng những dòng chữ viết tay bằng mực đen sắc lạnh, dứt khoát vẫn hiện rõ mồn một dưới ánh đèn:
*“Rút đơn hoặc chuẩn bị quan tài cho con gái.”*
Trái tim Lịch như ngừng đập trong một khoảnh khắc. Toàn thân cô run lên bần bật, không phải vì cơn sốt nhiễm trùng đang tàn phá cơ thể, mà vì một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng đang bùng cháy dữ dội từ tận đáy lòng. Chúng đã bước qua ranh giới đỏ cuối cùng của cô. Chúng dám dùng tính mạng của con gái cô – đứa trẻ vô tội duy nhất là lẽ sống của cô – để đe dọa, ép buộc cô phải cúi đầu trước sự dối trá.
Lịch siết chặt mảnh giấy đe dọa trong lòng bàn tay trái, nén nỗi đau thấu xương từ vết thương ở tay phải đang rỉ máu. Cô từ từ đút mảnh giấy vào túi quần, đôi mắt hằn lên những tia lửa quyết tâm lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo.
“Ngô Thị Huệ, Trịnh Khắc Tuyên, Trần Uy…” Lịch thầm gọi tên những kẻ đứng sau liên minh bóng tối trong đầu, giọng cô thì thầm giữa căn phòng khách hôi thối mùi thịt rữa. “Các người muốn tôi rút đơn? Các người muốn tôi im lặng? Tôi thề, bằng danh dự của một nhà khoa học, bằng tình yêu của một người mẹ, tôi sẽ đưa toàn bộ các người ra trước tòa án lương tâm. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!