Nhạc nềnRecollection

Cuốn Sổ Giao Nhận Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha xe máy cực sáng quét dọc qua bức tường rêu mốc của cổng sau khu chung cư cũ Bình Tân, Nam Khánh, cắt đôi bóng tối đặc quánh của đêm muộn ngày 18 tháng 10. Tiếng rít ga chói tai gầm rú xé toạc màn mưa rả rích.


Lê Thanh Lịch đứng chôn chân sát vách tường gạch mục nát, hai mắt cô nhắm nghiền lại mất một giây vì luồng sáng đột ngột rọi thẳng vào mặt. Dưới lớp găng gạc quấn vội ở lòng bàn tay phải, vết thương do mảnh thủy tinh dơ bẩn cứa vào từ đêm bới rác hai ngày trước bỗng chốc co giật giật theo từng nhịp tim. Cơn đau nhức nhối, nóng rát như có lửa đốt chạy dọc lên cổ tay, kéo theo một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lịch biết vết thương của mình đã bắt đầu nhiễm trùng sâu, cơ thể cô đang âm ấm một cơn sốt nhẹ, nhưng lúc này cô không còn thời gian để bận tâm đến bản thân.


“Chị Lịch! Cầm lấy cái này nhanh!”


Tiếng thì thầm run rẩy nhưng đầy dứt khoát của Vũ Quốc Việt vang lên sát bên tai cô. Gã tài xế giao hàng của Bếp Việt, người đang mặc chiếc áo khoác thun sờn cũ dính đầy vệt mỡ bò hôi hám, thô bạo nhét một vật cứng, vuông vức vào lòng bàn tay trái của cô. Đó là cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu đen đã sờn rách các góc, bề mặt dính bám những vệt mỡ khô cứng và nồng nặc mùi dầu diesel pha lẫn hóa chất.


“Đây là cuốn sổ ghi lịch trình thực tế... cả chữ ký nhận các can formaldehyde công nghiệp từ cơ sở Vũ Hoàng giao về Bếp Việt. Giấu đi! Đừng để bọn chúng nhìn thấy!” Việt thở dốc, giọng nói gã lạc đi vì sợ hãi nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm tột cùng. Sự dằn vặt của gã tài xế Vũ Quốc Việt suốt những ngày qua khi nhìn thấy con trai mình và hàng chục đứa trẻ khác nằm viện lọc máu đã biến thành một thứ dũng khí liều mạng.


Lịch siết chặt cuốn sổ vào ngực áo khoác sẫm màu, nén cơn đau thấu xương từ bàn tay phải đang sưng tấy đỏ để kéo khóa áo lên sát cổ.


“Mày đứng lại đó cho tao! Thằng Việt phản bội!”


Một tiếng quát lớn xé rách màn mưa lạnh buốt đầu hẻm. Từ trên yên chiếc xe máy Exciter không biển số đang rú ga điên cuồng, một gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ kín cổ và hai cánh tay nhảy xuống. Ánh đèn pha từ chiếc xe máy thứ hai rọi từ phía sau làm nổi bật gương mặt hung dữ, quai hàm bạnh và sợi dây chuyền vàng lớn sáng loáng trên cổ gã. Đó chính là Tạ Văn Hổ, gã giang hồ mạng khét tiếng chuyên nhận các hợp đồng đòi nợ thuê và khủng bố tinh thần của Ngô Thị Huệ.


Việt nhìn thấy Hổ và ba tên đàn em đang cầm theo gậy sắt bước xuống xe, gương mặt gã tài xế tái mét không còn một giọt máu. Gã quay sang nhìn Lịch, ánh mắt hằn lên sự hoảng loạn nhưng dứt khoát: “Chị Lịch, chạy vào trong hành lang chung cư ngay! Tôi sẽ đánh lạc hướng bọn chúng!”


Không đợi Lịch trả lời, Việt quay người lao thẳng về phía chiếc xe tải đông lạnh của Bếp Việt đang đỗ ở góc tối sát hàng rào kẽm gai. Gã cắm chìa khóa, khởi động động cơ. Tiếng máy nổ diesel gầm rú lên bần bật, khói đen phun ra mù mịt dưới màn mưa.


“Mẹ kiếp! Thằng chó đó định chạy! Đuổi theo nó!” Tạ Văn Hổ gầm lên, vung chiếc gậy sắt chỉ thẳng về phía đầu xe tải. Hai chiếc xe máy của bọn đàn em lập tức quay đầu, rú ga đuổi theo chiếc xe đông lạnh đang lùi bắn cả bùn đất về phía lối ra đường lộ lớn.


Lịch lợi dụng khoảng trống hỗn loạn khi ánh đèn pha dịch chuyển, cô ôm chặt cuốn sổ tay trong ngực áo, cúi thấp người lùi sâu vào bóng tối của lối đi hành lang tầng trệt chung cư cũ Bình Tân. Không gian bên trong hành lang tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi nước thải ẩm mốc từ những đường ống rỉ sét lâu năm. Từng bước chạy của cô khiến lòng bàn tay phải đau nhói như có hàng nghìn mũi kim châm, đầu óc cô bắt đầu choáng váng vì cơn sốt nhiễm trùng đang âm ỉ dâng cao.


Cô cố gắng chạy về phía cầu thang bộ dẫn lên căn hộ tầng 4 của mình, nơi con gái Mai Chi đang ngủ. Nhưng ngay khi cô vừa đặt chân lên bậc tam cấp đầu tiên, tiếng bước chân nện bôm bốp trên nền đất sũng nước và ánh đèn pin điện thoại quét loang loáng ngoài cửa hành lang khiến cô khựng lại.


“Đại ca! Thằng Việt chạy hướng lộ rồi, nhưng con mụ Lịch chắc chắn vẫn còn quanh đây! Tao thấy bóng nó chạy vào lối hành lang!” Tiếng của một tên đàn em Hổ vang lên đầy kích động.


“Lục soát kỹ cho tao! Mụ Huệ dặn phải thu hồi bằng được cuốn sổ tay thằng Việt giữ. Đứa nào tìm thấy tao thưởng mười triệu!” Giọng Tạ Văn Hổ lầm bầm đầy sát khí dội vào vách tường hành lang hẹp.


Trái tim Lịch nảy lên một nhịp kinh hoàng. Lối cầu thang bộ quá trống trải, nếu cô cố chạy lên tầng trên, tiếng bước chân dồn dập trên bậc thang bê tông vang vọng sẽ lập tức tố cáo vị trí của cô. Phía trước cổng chính chung cư chắc chắn đã bị bọn đàn em của Hổ chốt chặn. Cô đang bị dồn vào thế kẹt trong một con hẻm cụt hành lang hẹp dài.


Lịch nén thở, ép sát lưng vào bức tường gạch lạnh ngắt, nhích từng bước một lùi về phía khu vực hầm chứa rác tạm thời ở cuối dãy hành lang tầng trệt. Mùi rác thải hữu cơ phân hủy nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào mũi cô, nhưng lúc này đó lại là tấm lá chắn tự nhiên duy nhất. Cô nép mình vào khoảng trống tối tăm phía sau chiếc xe gom rác bằng tôn rỉ sét, tay trái giữ chặt cuốn sổ tay dính mỡ bò trước ngực, tay phải đút sâu vào túi áo khoác sờn cũ, ngón tay run rẩy chạm vào phím bấm của chiếc máy ghi âm Sony ICD-UX570 vẫn nằm im lìm trong túi áo.


Ánh sáng xanh lét từ màn hình điện thoại và ánh đèn pin quét loang loáng trên trần nhà hành lang, tiến sát dần về phía hầm rác. Tiếng bước chân nện trên nền gạch vỡ nghe rõ mồn một, kèm theo tiếng gậy sắt gõ nhịp lách cách vào lan can sắt rỉ sét đầy đe dọa.


“Chị Lịch ơi... chị trốn đâu kỹ thế? Rút đơn khiếu nại đi thì cả nhà cùng vui, sao cứ phải khổ thế này?” Giọng Tạ Văn Hổ vang lên ngay sát lối vào khu chứa rác. Gã vừa đi vừa rọi đèn pin điện thoại quét qua từng cánh cửa gỗ mục nát của các căn hộ tầng trệt.


Lịch nhắm chặt mắt, hơi thở cô nghẹn lại nơi cổ họng. Vết thương ở tay phải cô giật mạnh một nhịp đau đớn đến mức cô phải cắn chặt môi trong để không bật ra tiếng rên rỉ. Mồ hôi lạnh vã ra đầy trán, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy ròng ròng xuống cằm.


Ánh đèn pin điện thoại của Hổ quét một vệt sáng trắng sắc lạnh qua khe hở của chiếc xe gom rác bằng tôn, chỉ cách ngực áo của Lịch vài mươi centimet. Luồng ánh sáng dừng lại đúng vị trí cô đang nép mình. Hổ lầm bầm một câu chửi thề tục tĩu, bước chân gã tiến lại gần hơn, tiếng đế giày da dẫm trên những mảnh thủy tinh vỡ vụn kêu lạo xạo đầy ghê rợn.


Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng còi đồng vang lên dồn dập, chói tai xé toạc bầu không khí ngột ngạt của khu chung cư.


“Ai đó? Đêm hôm làm loạn cái gì ở đây?”


Giọng nói oang oang, uy nghiêm và đĩnh đạc của một người lính cựu trào vang lên từ phía cổng sau. Đó là chú Đặng Văn Hải, đội trưởng đội bảo vệ dân phố khu chung cư cũ Bình Tân. Chú Hải mặc chiếc áo khoác xanh bảo vệ dân phố sờn vai, tay cầm chiếc gậy cao su chuyên dụng và chiếc đèn pin tuần tra cỡ lớn chĩa thẳng vào mặt Tạ Văn Hổ.


“Bảo vệ dân phố đây! Mấy thằng kia ở đâu đến đây gây rối? Có tin tôi báo công an phường xích cổ hết lại không?” Chú Hải huýt thêm một hồi còi dài, tiếng còi vang vọng khắp các tầng lầu chung cư làm nhiều ô cửa sổ bắt đầu sáng đèn, tiếng người xì xào bàn tán xôn xao dội xuống.


Tạ Văn Hổ khựng lại, gã nheo mắt nhìn luồng ánh sáng cực mạnh từ đèn pin của chú Hải. Dù hung hãn nhưng Hổ thừa hiểu luật pháp địa phương: nếu để công an phường can thiệp và lập biên bản tạm giữ hành chính vì tội gây rối trật tự lúc nửa đêm, toàn bộ kế hoạch bắt cóc nhân chứng và cướp tài liệu của Ngô Thị Huệ sẽ bị đổ bể, thậm chí còn làm lộ diện dòng tiền bẩn đứng sau.


“Mẹ kiếp, gặp ngay lão già dở hơi,” Hổ nhổ nước bọt xuống đất, tắt đèn pin điện thoại rồi quay sang ra hiệu cho đàn em. “Rút lui! Hôm nay coi như mụ ta may mắn.”


Bọn chúng nhanh chóng quay xe, tiếng động cơ Exciter lại rú lên một hồi dài rồi mất hút vào màn mưa ngoài lộ lớn.


Lịch khẽ tựa đầu vào bức tường gạch lạnh, hai chân cô run rẩy không còn đứng vững, từ từ khuỵu xuống bên cạnh xe rác. Cô ôm chặt cuốn sổ tay bìa da đen vào lòng, cảm nhận được hơi ấm ít ỏi từ ngực mình truyền sang những trang giấy thấm đẫm vết dầu mỡ. Đây mới chỉ là bắt đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn, và cô biết đối thủ sẽ không dừng lại cho đến khi tiêu hủy được cuốn sổ tay bóng tối này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!