Nhạc nềnRecollection

Phòng Tuyến Giả Tạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng ngày 18 tháng 10, bầu trời Nam Khánh không có nổi một vạt nắng. Mây xám xịt và chì đặc sà thấp xuống những rặng cây bàng già cỗi trước cổng trường Tiểu học Chu Văn An. Gió lạnh mang theo hơi nước ẩm mốc từ con kênh đen quận Bình Tân thổi thốc vào da thịt, làm tăng thêm vẻ ảm đạm cho bầu không khí vốn đã căng thẳng tột độ.


Lê Thanh Lịch đứng dưới bóng râm của trạm xe buýt đối diện cổng trường, bàn tay phải đút sâu trong túi áo khoác sẫm màu. Vết cắt sâu ở lòng bàn tay phải – hậu quả của mảnh thủy tinh dơ bẩn từ đêm bới rác dầm mưa hai ngày trước – giờ đây đã sưng tấy đỏ dưới lớp băng gạc mỏng. Cơn đau nhức nhối, nóng rát chạy dọc theo các thớ cơ lên tận khuỷu tay, như một sự nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá của sự thật. Lịch khẽ mím chặt môi, dùng năm ngón tay trái bóp mạnh vào cổ tay phải để nén cơn đau. Cô không thể để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào trong buổi sáng hôm nay. Hôm nay là ngày quyết định.


Bên cạnh cô, Đỗ Hoàng Anh đang liên tục vuốt màn hình chiếc điện thoại thông minh, quầng thâm dưới mắt gã phóng viên điều tra hằn sâu sau một đêm trắng thức trắng để điều phối thông tin. Cách đó vài bước chân, ông Bùi Khắc Hưng – Trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh chính trực của trường – đang đứng khoanh tay, gương mặt cương nghị lộ rõ vẻ lo âu nhưng kiên quyết.


Dưới sức ép nghẹt thở từ đơn kiến nghị tập thể có chữ ký và dấu vân tay đỏ chói của hơn một trăm phụ huynh nghèo thuộc nhóm “Lớp 2A Hành Động” được nộp thẳng lên Sở Y tế và UBND quận chiều qua, Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm Nam Khánh buộc phải thành lập một đoàn thanh tra đột xuất xuống kiểm tra bếp ăn bán trú của trường Chu Văn An.


“Hoàng Anh, cậu đã liên hệ được với nguồn tin ở Tiền Giang chưa?” Lịch khẽ hỏi, giọng cô khàn đi vì thiếu ngủ.


Hoàng Anh gật đầu, mắt vẫn không rời cổng trường: “Tôi đã gửi mã số VietGAP lậu TG042 Chợ Gạo cho một đồng nghiệp dưới Mỹ Tho nhờ đối chiếu trực tiếp với danh sách vùng trồng bưởi da xanh của Sở Nông nghiệp Tiền Giang. Chỉ cần có văn bản xác nhận chính thức từ dưới đó, chúng ta sẽ có bằng chứng thép chứng minh Bếp Việt làm giả hồ sơ năng lực để đấu thầu. Nhưng trước mắt, chúng ta phải vượt qua phòng tuyến thanh tra sáng nay đã.”


Đúng lúc đó, chiếc xe bán tải màu xanh sẫm của Chi cục An toàn Vệ sinh Thực phẩm từ từ tiến vào cổng trường. Từ trên xe bước xuống là bốn cán bộ mặc sắc phục thanh tra chỉnh tề. Dẫn đầu đoàn là Nguyễn Minh Triết – Tổ trưởng tổ kiểm tra số 3. Triết khoảng ngoài bốn mươi tuổi, dáng người tầm thước, phong thái bệ vệ nhưng đôi mắt một mí luôn đảo liên tục dưới cặp kính gọng vàng, toát lên vẻ xảo quyệt của một kẻ đã quá quen với các quy trình hành chính mờ ám.


Hiệu trưởng Trịnh Khắc Tuyên đã đứng đợi sẵn ở bậc tam cấp tòa nhà hiệu bộ. Ông ta diện bộ vest xám phẳng phiu, mái tóc chải mượt bóng loáng, nụ cười giả tạo nở rộng trên gương mặt mập mạp nhễ nhại mỡ dầu. Không hề có một chút lo lắng hay hoảng sợ nào trên gương mặt gã hiệu trưởng tham lam, dù trường vừa xảy ra vụ ngộ độc hàng chục học sinh.


“Chào anh Triết và các đồng chí trong đoàn. Nhà trường luôn sẵn sàng phối hợp tuyệt đối để làm rõ các tin đồn thất thiệt vừa qua,” Tuyên oang oang nói, cái bắt tay giữa ông ta và Triết chặt chẽ đến mức mờ ám.


“Chúng tôi làm việc theo đúng quy trình pháp luật, thưa Hiệu trưởng,” Triết đáp lại bằng giọng hành chính lạnh lùng nhưng khóe mắt khẽ nháy một nhịp ngầm hiểu.


Lịch, Hoàng Anh và ông Bùi Khắc Hưng bước nhanh tới, xuất trình thẻ và đơn kiến nghị để yêu cầu được vào giám sát quy trình lấy mẫu với tư cách là đại diện phụ huynh và nhân chứng chuyên môn. Triết nhìn Lịch bằng ánh mắt dò xét, rồi hờ hững gật đầu: “Theo quy định, đại diện phụ huynh có quyền giám sát hiện trường. Nhưng yêu cầu các vị không được can thiệp vào nghiệp vụ của đoàn.”


***


Khi cánh cửa sắt của khu căng tin và nhà bếp bán trú mở ra, một mùi clo tẩy rửa cực mạnh xộc thẳng vào mũi Lịch, nồng nặc đến mức khiến cô suýt sặc ho. Khứu giác nhạy bén độc chất của cô lập tức nhận diện được sự bất thường: đây là mùi của dung dịch sát khuẩn nồng độ cao được phun khử trùng với số lượng lớn nhằm xóa sạch mọi mùi hữu cơ.


Toàn bộ khu bếp sáng loáng dưới ánh đèn tuýp. Các khay inox được xếp thẳng tắp, khô ráo. Trên các bàn sơ chế bằng thép không gỉ, không hề có một vệt mỡ hay một mẩu vụn thức ăn nào sót lại. Hiện trường sạch sẽ đến mức hoàn hảo, giống như một phòng thí nghiệm y tế hơn là một bếp ăn công nghiệp phục vụ hai nghìn học sinh vừa trải qua một trận dịch ngộ độc.


“Mọi thứ rất gọn gàng, đúng quy chuẩn vệ sinh,” Triết gật đầu, lật giở cuốn sổ nhật ký vận hành nhà bếp rồi đặt bút ký loẹt xoẹt.


“Anh Triết, xin hãy nhìn kỹ các kẽ gạch dưới chân bệ rửa,” Lịch bước lên một bước, giọng cô đanh lại. Cô chỉ tay vào những đường chỉ gạch men màu xám xịt sát góc tường. “Dù đã được lau dọn bằng nước tẩy cực mạnh, nhưng ở đây vẫn còn bám lại những vệt mỡ hoại tử màu vàng xám của thịt heo tai xanh chết dịch. Mùi clo nồng nặc này thực chất chỉ là chiêu bài để che giấu mùi hôi thối của thịt heo bẩn đã bị tẩu tán đêm qua.”


Triết nhíu mày, nhìn theo hướng chỉ của Lịch rồi thờ ơ xua tay: “Cô Lịch, đây là vết ố bám bẩn thông thường của các công trình cũ. Chúng tôi đánh giá dựa trên các chỉ số vệ sinh bề mặt trực quan. Nhà bếp đã được khử trùng đúng quy chuẩn y tế.”


“Đúng vậy,” Hiệu trưởng Tuyên chen vào, giọng đầy vẻ châm biếm. “Cô Lịch đã bị đình chỉ công tác, không còn tư cách chuyên môn tại trường này nữa. Đề nghị đoàn thanh tra tập trung vào việc lấy mẫu thực tế.”


Triết gật đầu, đi thẳng về phía kho lạnh bảo quản thực phẩm. Cửa kho lạnh mở ra, bên trong chỉ có năm thùng nhựa lớn chứa những tảng thịt heo nạc vai hồng hào, tươi rói, còn nguyên nhãn mác của một chuỗi siêu thị thực phẩm lớn đạt chuẩn VietGAP tại thành phố. Ngày đóng gói ghi rõ trên nhãn: ngày 18 tháng 10 – tức là mới được nhập cách đây đúng ba mươi phút.


Triết dùng kẹp vô trùng gắp một miếng thịt tươi từ thùng siêu thị bỏ vào ống nghiệm niêm phong của đoàn, quay sang thư ký: “Ghi nhận: nguồn thịt nhập khẩu sáng nay có đầy đủ hóa đơn đỏ, xuất xứ siêu thị đạt chuẩn, cảm quan tươi ngon, không có dấu hiệu nhiễm độc.”


“Anh Triết! Đây là mẫu thịt sạch mới nhập để đối phó!” Ông Bùi Khắc Hưng phẫn nộ lên tiếng, gương mặt ông đỏ gay vì giận dữ. “Mẫu thịt heo kho tàu gây ngộ độc cho con em chúng tôi ngày 15 tháng 10 đâu? Tại sao các anh không lấy mẫu đối chứng từ khay ăn dở của ngày hôm đó?”


Triết lạnh lùng nhìn ông Hưng: “Thưa ông, theo quy tắc thanh tra, chúng tôi chỉ lấy mẫu thực phẩm hiện hữu tại thời điểm kiểm tra. Thức ăn của ngày 15 tháng 10 đã được nhà trường tiêu hủy theo đúng quy trình xử lý rác thải sinh hoạt cuối ngày. Chúng tôi không thể kiểm nghiệm một thứ không còn tồn tại.”


“Tôi còn giữ mẫu thịt bẩn đó!” Lịch dứt khoát bước lên, bàn tay phải đau nhức nhối khiến cô khẽ run nhẹ. Cô mở ba lô, chỉ vào chiếc hộp giữ lạnh y tế chuyên dụng mà cô luôn mang theo bên mình. “Đây là mẫu thịt heo kho tàu dở ngày 15 tháng 10 được tôi lấy trực tiếp từ thùng rác căng tin và niêm phong bảo quản chuỗi lạnh dưới 0 độ C. Tôi đã tự chạy phản ứng Schryver định tính và cho kết quả dương tính cực mạnh với formaldehyde. Tôi yêu cầu đoàn thanh tra tiếp nhận mẫu đối chứng này để đưa vào máy phân tích sắc ký lỏng HPLC!”


Nguyễn Minh Triết nhìn chiếc hộp giữ lạnh của Lịch, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy vẻ bề trên:


“Cô Lịch, tôi nhắc lại, cô đã bị đình chỉ công tác. Mẫu thử này do cô tự ý thu thập bất hợp pháp từ bãi rác, không có sự chứng kiến và ký biên bản niêm phong của cơ quan chức năng có thẩm quyền. Về mặt pháp lý tố tụng, mẫu thử này hoàn toàn không có giá trị đối chứng. Chúng tôi không thể tiếp nhận một vật chứng không rõ nguồn gốc để đưa vào báo cáo chính thức của Nhà nước.”


“Nhưng đây là kết quả phân tích thô của phòng lab VietLab!” Lịch kiên quyết không lùi bước, cô rút tờ phiếu kết quả xét nghiệm định lượng có đóng dấu đỏ của VietLab ra trước mặt Triết. “Nồng độ formaldehyde trong mẫu thịt này vượt ngưỡng cho phép gấp nhiều lần!”


Triết liếc nhìn tờ giấy, rồi gạt phắt đi bằng một giọng khinh miệt: “VietLab chỉ là một phòng thí nghiệm tư nhân nhỏ lẻ, không nằm trong danh sách các cơ sở kiểm nghiệm được chỉ định bởi Sở Y tế địa phương. Kết quả của họ không có giá trị pháp lý trước tòa. Đề nghị cô không tiếp tục gây cản trở công vụ.”


Nhìn thái độ thờ ơ, bao che một cách tinh vi của Triết và nụ cười đắc thắng, tự mãn của Hiệu trưởng Tuyên, Lịch cảm nhận được một sự bất lực lạnh lùng chạy dọc sống lưng. Phòng tuyến giám sát y tế cấp quận đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bằng tiền hối lộ và những kẽ hở quy trình hành chính được dàn dựng hoàn hảo.


***


Chiều cùng ngày, kết quả cuộc thanh tra đột xuất được công bố rộng rãi trên các trang tin điện tử do Đinh Thế Nam – gã phóng viên bẩn của phe đối thủ – định hướng dư luận.


Tiêu đề bài báo như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào uy tín của Lịch: *“KẾT LUẬN CHÍNH THỨC CỦA ĐOÀN THANH TRA: BẾP ĂN TRƯỜNG CHU VĂN AN ĐẠT CHUẨN AN TOÀN 5 SAO – CỰU NHÂN VIÊN Y TẾ VU KHỐNG DOANH NGHIỆP VÌ MỤC ĐÍCH CÁ NHÂN.”*


Bài báo trích dẫn chi tiết biên bản ký khống của Nguyễn Minh Triết, ca ngợi quy trình lưu kho sạch sẽ của nhà trường và khẳng định nguồn thịt của Bếp Việt hoàn toàn đạt chuẩn VietGAP siêu thị. Đồng thời, bài báo không quên bôi nhọ Lịch là kẻ có vấn đề về thần kinh, hoang tưởng tự ý bới rác lấy mẫu bẩn để tống tiền nhà trường.


Tại văn phòng Luật sư Công lý và Cộng sự, bầu không khí u uất và bế tắc bao trùm lên tất cả mọi người. Chị Trần Thị Nhàn ngồi gục đầu trên bàn, hai bàn tay gầy gộc ôm chặt lấy gương mặt hốc hác, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng vang lên trong không gian chật hẹp:


“Cô Lịch ơi... giờ báo chí đăng thế này... người ta bảo tôi là kẻ vu khống tống tiền... Trong xưởng may cũ, người ta nhìn tôi như nhìn kẻ tội đồ... Con tôi vẫn đang nằm lọc máu nguy kịch... Tôi lấy tiền đâu cứu con đây...”


Lịch bước đến bên chị Nhàn, bàn tay phải của cô thắt chặt vì cơn đau nhức nhối của vết thương sưng tấy. Vết thương vật lý ở tay cô như đang đồng nhịp với vết thương tinh thần của cả liên minh. Cô nén đau, giọng nói vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạnh lùng của một nhà khoa học:


“Chị Nhàn, hãy kiên cường lên. Chúng chỉ có thể dùng quyền lực hành chính nhỏ ở cấp quận để bưng bít hiện trường giả. Nhưng chúng không thể xóa sạch được dòng tiền bẩn và nguồn gốc hóa chất độc hại mà chúng đã mua. Chúng ta đã thất bại ở phòng tuyến thanh tra trường học, nhưng điều đó chứng minh đối thủ đã bắt đầu hoảng sợ thực sự nên mới phải dàn dựng một vở kịch vội vã như vậy.”


Hoàng Anh đóng mạnh chiếc laptop lại, ánh mắt gã phóng viên lóe lên tia lửa giận dữ: “Mụ Huệ đã dùng tiền để bịt miệng Triết từ đêm trước. Nhưng Triết không biết rằng, việc chúng tẩu tán thịt bẩn trong đêm đã để lại một lỗ hổng lớn. Gã tài xế giao hàng Vũ Quốc Việt đang bị mụ Huệ nợ lương và đe dọa sa thải. Tôi nghe nói con trai của Việt cũng đang học một trường công khác và từng bị ngộ độc nhẹ do chính nguồn thịt bẩn này.”


***


Đêm muộn ngày 18 tháng 10.


Màn đêm bao phủ lấy khu chung cư cũ nát quận Bình Tân. Những dãy hành lang tối tăm, ẩm mốc rỉ nước mưa rả rích tạo nên những tiếng động đều đặn, cô độc. Lịch dắt tay con gái Mai Chi bước nhanh qua khoảng sân chung cư vắng lặng. Trái tim cô vẫn thắt chặt mỗi khi nghĩ đến vết thương sưng tấy ở tay phải và sự an toàn của con gái trước những lời đe dọa nặc danh từ tay chân của Huệ.


Sau khi đưa Mai Chi vào nhà và nhờ bà Út Mười hàng xóm trông nom, Lịch bước xuống cổng sau của khu chung cư để đổ rác và tranh thủ hít thở chút không khí lạnh để tỉnh táo đầu óc. Gió đêm thổi mạnh, làm rung rinh chiếc bóng đèn đường vàng vọt treo lơ lửng trên cây cột điện cũ kỹ.


Đột nhiên, từ góc tối của bức tường bao bám đầy rêu xanh sát cổng sau, một bóng người cao lớn, đậm người bước ra.


Lịch giật mình lùi lại một bước, bàn tay trái của cô lập tức đưa vào túi áo khoác giữ chặt chiếc máy ghi âm Sony ICD-UX570 làm phòng vệ.


“Chị Lịch... là tôi, Việt đây,” giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên dưới chiếc mũ lưỡi trai sụp thấp.


Ánh đèn đường nhạt nhòa rọi vào gương mặt sạm đen, đầy vết chai sạn và muộn phiền của gã tài xế giao hàng Vũ Quốc Việt. Gã mặc chiếc áo khoác thun sờn cũ dính đầy vết mỡ bò hôi hám, hai bàn tay thô kệch đút sâu trong túi quần, vai co rúm lại vì lạnh và vì nỗi dằn vặt lo sợ.


“Anh Việt? Sao anh biết tôi ở đây?” Lịch khẽ hỏi, khứu giác nhạy bén của cô lập tức nhận ra mùi dầu diesel và mùi hóa chất hắc nhẹ quen thuộc bám trên người gã.


Việt nhìn quanh quất một lượt đầy cảnh giác, giọng gã run lên vì xúc động và sợ hãi: “Tôi lén bám theo xe ôm của Đức để tìm đến đây... Chị Lịch, tôi đã đọc bài báo chiều nay của bọn chúng... Chúng thật tàn nhẫn khi bôi nhọ chị như vậy. Tôi... tôi không thể im lặng được nữa.”


Gã cúi đầu, hai vai run lên bần bật, những giọt nước mắt dằn vặt của một người cha lăn dài trên gò má khắc khổ: “Con trai tôi... cháu cũng học trường công lập quận bên cạnh. Tuần trước, cháu cũng bị đau bụng nôn mửa dữ dội sau khi ăn bán trú. Tôi... tôi hàng ngày lái chiếc xe đông lạnh đó, tôi biết rõ mụ Huệ bắt chúng tôi chở những thứ thịt heo tai xanh thối rữa, hoại tử từ lò mổ lậu về ngâm tẩm hóa chất bảo quản để giao cho các trường học... Tôi là kẻ đồng lõa, chị Lịch ạ! Hàng ngày tôi chở chất độc đi đầu độc chính con em của những người lao động nghèo như tôi... đêm về nhìn con đau đớn, tôi không thể ngủ nổi...”


Lịch bước lại gần gã tài xế đang suy sụp, giọng cô trở nên ấm áp và đầy lòng đồng cảm: “Anh Việt, anh không phải là kẻ chủ mưu. Anh chỉ là một mắt xích bị bóc lột trong chuỗi cung ứng bẩn đó. Sự thức tỉnh lương tâm của anh lúc này là chiếc phao cứu sinh cho hàng vạn đứa trẻ khác.”


Việt run rẩy đưa bàn tay thô ráp vào túi áo khoác trong, rút ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa da màu đen đã sờn rách các góc, dính đầy những vệt mỡ bò khô cứng:


“Đây là cuốn sổ nhật ký giao nhận thực tế của tôi... Tôi lén ghi lại toàn bộ lịch trình, số lượng thịt bẩn giao nhận lúc nửa đêm và đặc biệt là danh sách các can hóa chất formaldehyde công nghiệp mà tôi trực tiếp ký nhận từ cơ sở Vũ Hoàng để chở về xưởng Bếp Việt... Chị Lịch, hãy dùng cuốn sổ này để vạch trần mụ Huệ... Tôi sẵn sàng ra tòa làm chứng, tôi không sợ đi tù nữa, tôi chỉ muốn tích đức cho con trai trẻ cho con tôi...”


Lịch đưa bàn tay trái run rẩy đón lấy cuốn sổ tay sờn rách từ tay Việt. Cuốn sổ tay nặng trịch, chứa đựng toàn bộ chân tướng của chuỗi bóng tối cung ứng bẩn.


Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào bìa da của cuốn sổ, từ phía đầu hẻm tối tăm dẫn ra đường lộ lớn, tiếng gầm rú dồn dập của hai chiếc xe máy không biển số bất ngờ xé rách sự tĩnh lặng của đêm khuya. Ánh đèn pha cực sáng từ hai chiếc xe quét thẳng về phía cổng sau chung cư, rọi trúng bóng dáng của Lịch và Việt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!