Phiên Tòa Gia Tộc
Tiếng mưa phùn rả rích ngoài hiên căn hộ tập thể cũ tầng bốn khu Thành Công vang lên đều đặn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát vô hình. Căn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông nồng nặc mùi dầu gió, mùi thuốc sát trùng cồn đỏ và hơi ẩm mốc của những mảng tường rêu phong bong tróc. Trên chiếc giường tre nhỏ kê sát cửa sổ, Lê Minh Triết nằm bất động, gương mặt anh tuấn nhợt nhạt không còn một giọt máu, vầng trán rộng lấm tấm những giọt mồ hôi lạnh vì cơn sốt nhiễm trùng đang hành hạ.
"Ráng chịu đựng một chút, Triết. Khớp vai bị chệch khá sâu, tớ phải nắn lại ngay bây giờ, để lâu dây chằng sẽ bị xơ hóa," giọng nói trầm thấp nhưng đầy lo âu của Phạm Minh Đăng vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch. Đăng, người bạn thân luật sư, vừa lén đưa một vị bác sĩ tư quen biết rời đi sau khi đã rửa sạch vết thương nhiễm trùng bùn thải ở lòng bàn tay trái của Triết. Giờ đây, chỉ còn lại Đăng và Nguyễn Thùy Linh đứng bên giường bệnh.
Thùy Linh quỳ bên mép giường, đôi mắt sáng thông minh thường ngày giờ đỏ hoe, ướt sũng nước mắt. Cô nhẹ nhàng giữ chặt lấy cánh tay trái đã được quấn băng gạc trắng muốt của Triết. Lòng Linh dâng lên một nỗi dằn vặt tột cùng. Chỉ vài giờ trước, cô còn căm hận anh, coi anh là hiện thân của dòng họ Lê tội lỗi đã cướp đi mạng sống của cha cô. Nhưng khi chứng kiến anh nằm dưới mương bùn buốt giá, hai tay vẫn ghì chặt mẩu thép phi 16 lỗi trước ngực để bảo vệ vật chứng đến mức lòng bàn tay rách toạc, bả vai phải trật khớp sưng vù, trái tim cô đã hoàn toàn sụp đổ. Anh đang dùng mạng sống của mình để chuộc tội cho gia tộc.
"Triết, chuẩn bị nhé. Một, hai..."
*Khục!*
Một tiếng động khô khốc vang lên kèm theo tiếng xương khớp va chạm. Triết co rúm người lại, hàm răng nghiến chặt vào chiếc khăn bông đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Cơn đau buốt thấu tim gan từ bả vai phải truyền thẳng lên đại não khiến mắt anh trợn ngược, toàn thân co giật mạnh rồi lịm đi trong vài giây trước khi từ từ tỉnh lại, hơi thở đứt quãng, hụt hẫng.
"Xong rồi, khớp vai đã vào vị trí," Đăng thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay lau mồ hôi trên trán Triết. "Cậu liều mạng quá. Chú hai cậu đã điên cuồng đến mức thuê xe tải đâm chết người ngay trên đường đê vắng. Nếu đêm qua Linh không đi tuần tra thôn xóm phát hiện kịp thời, có lẽ hôm nay tớ đã phải nhận xác cậu dưới mương bùn rồi."
Triết khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc vì sốt cao: "Mẩu thép... mẩu thép đâu rồi Linh?"
Linh vội vàng chỉ tay vào chiếc bàn gỗ ép cũ kỹ cạnh giường, nơi mẩu thép phi 16 bị gãy gập, dính bết máu khô và bùn đỏ đang nằm im lìm bên cạnh bản vẽ thiết kế cảnh quan rách nát. "Nó ở đây, an toàn rồi. Tôi đã lau sạch bùn đất bên ngoài, nhưng vết máu của anh... tôi vẫn giữ nguyên. Triết, anh đừng cử động mạnh, vết thương ở tay trái dính hóa chất công trường đang có dấu hiệu nhiễm trùng sâu, anh cần phải nghỉ ngơi."
Nhưng số phận dường như quyết không cho người kỹ sư chính trực ấy một phút giây bình yên.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề vang lên từ phía cửa sắt vòng ngoài của căn hộ tập thể. Đăng cảnh giác đứng bật dậy, tay nắm chặt chiếc gậy gỗ tự vệ đặt sát góc tường, tiến lại gần khe cửa nhìn ra ngoài. Gương mặt Đăng lập tức đanh lại khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của quản gia già ông Tần đứng dưới làn mưa phùn ảm đạm, phía sau ông là hai gã bảo vệ vạm vỡ mặc vest đen của tập đoàn Lê Gia Land.
Đăng mở cửa. Ông Tần bước vào, chiếc nón lá che nửa mặt đẫm nước mưa. Đôi mắt già nua của ông nhìn lướt qua Triết đang nằm trên giường, thoáng hiện lên sự xót xa tột cùng, nhưng giọng nói của ông vẫn phải giữ vẻ lạnh lùng, cung kính theo đúng lễ nghi gia tộc trước sự giám sát của hai gã bảo vệ phía sau:
"Cậu Triết... Bà nội có lệnh triệu tập cậu về biệt thự Hồ Tây ngay lập tức. Phiên họp gia tộc khẩn cấp đã được thiết lập. Toàn bộ thành viên cốt cán đều đang chờ cậu."
Triết cố gắng dùng tay trái bám vào thành giường, gượng dậy đứng thẳng lưng dù bả vai phải đau nhức nhối như kim châm. Đăng bước tới ngăn cản: "Triết, cậu điên rồi sao? Thể trạng cậu thế này làm sao chịu nổi áp lực? Hơn nữa, chú hai cậu đang ở đó, gã vừa mưu sát cậu hụt đêm qua!"
"Tớ phải đi, Đăng," ánh mắt Triết sau cặp kính vỡ một bên tròng bỗng trở nên kiên định lạ thường. "Chú hai tẩu tán dòng tiền bẩn, gói trái phiếu doanh nghiệp 1.200 tỷ sắp đáo hạn đang rỗng ruột. Ngân hàng Đại Á đang dọa đóng băng khoản giải ngân đợt hai 450 tỷ vì thiếu chữ ký nghiệm thu của tớ. Họ triệu tập tớ lúc này là để ép tớ ký biên bản nghiệm thu khống. Nếu tớ không đối mặt, họ sẽ dùng bạo lực đen để tước đoạt mọi thứ, kể cả mạng sống của những người liên quan. Tớ phải kết thúc chuyện này tại biệt thự Hồ Tây."
Linh bước đến bên cạnh, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Triết: "Tôi đi cùng anh. Tôi là kiến trúc sư cảnh quan của dự án, tôi có tư cách thực địa để đối chất về sai phạm sụt lún."
Triết khẽ giữ vai Linh lại, giọng nói ấm áp nhưng dứt khoát: "Không, Linh. Nơi đó là cấm địa của Lê Gia, rất nguy hiểm. Cô và Đăng phải ở lại đây, giữ chặt mẩu thép lỗi và chiếc thẻ nhớ chứa video sập giàn giáo. Nếu trước hoàng hôn tôi không trở về, hãy lập tức công bố toàn bộ dữ liệu lên tòa soạn của nhà báo Nhã Chi. Đó là bùa hộ mệnh duy nhất của chúng ta."
***
Chiếc xe Mercedes đen sang trọng của gia tộc lướt đi trong màn mưa phùn ảm đạm của Hà Nội, đưa Triết trở lại biệt thự cổ ven Hồ Tây. Ngôi biệt thự Pháp cổ rộng hàng nghìn mét vuông u uất nép mình dưới những rặng liễu rủ bóng xuống mặt hồ xám xịt. Không gian xa hoa nhưng lạnh lẽo, luôn bao phủ bởi bóng tối tương phản của những âm mưu quyền lực.
Triết bước vào phòng khách chính của biệt thự. Không khí bên trong ngột ngạt, trang nghiêm đến mức nghẹt thở. Mùi hương trầm từ bàn thờ tổ tiên tỏa ra nghi ngút, hòa lẫn mùi gỗ trắc cổ kính tạo nên một cảm giác u uất rợn người.
Bà nội Lê Hoài Phương – người phụ nữ thép nắm giữ quyền lực tuyệt đối của dòng họ – đang ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng đặt chính giữa phòng khách. Bà mặc bộ áo dài gấm thêu phượng hoàng sẫm màu, cổ đeo chuỗi ngọc trai tự nhiên sang quý, mái tóc bạc búi cao quý phái. Gương mặt bà nghiêm nghị, lạnh lùng như một pho tượng đá không một gợn cảm xúc.
Phía bên phải, chú hai Lê Quang Đạt – Tổng giám đốc Lê Gia Land – đang đứng bồn chồn, gương mặt béo tốt thường ngày giờ hằn lên những nét lo âu, hoảng loạn nhưng ánh mắt nhìn Triết vẫn tràn đầy sự thâm độc, căm phẫn. Cô út Lê Khánh Vân đứng khép nép sát góc tường, gương mặt mảnh mai đượm buồn, u uất, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy đan chặt vào nhau vì sợ hãi.
Nhưng hình ảnh khiến lồng ngực Triết thắt lại đau đớn nhất chính là người mẹ ruột của anh – bà Trần Thị Xuân. Bà đang quỳ sụp dưới sàn gỗ lạnh lẽo trước bàn thờ tổ tiên, hai tay ôm mặt khóc nghẹn ngào, cơ thể phúc hậu run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn. Bà Xuân vốn là người phụ nữ cam chịu, cả đời chỉ mong cầu sự bình an cho con cái, giờ đây đang bị biến thành công cụ thao túng tâm lý tàn nhẫn nhất của gia tộc.
"Triết! Con quỳ xuống trước bàn thờ tổ tiên cho mẹ!" Bà Xuân khóc nấc lên, lao đến ôm chặt lấy chân Triết ngay khi anh vừa bước vào phòng. "Mẹ xin con... con ký vào biên bản nghiệm thu đi con! Chú hai con đã hứa sẽ bỏ qua tất cả, sẽ lo cho con cuộc sống xa hoa bên Pháp, không ai động đến con nữa. Con đừng chống đối gia tộc nữa, mẹ không chịu nổi cú sốc này đâu con ơi!"
Triết đứng lặng người, bả vai phải đau nhức nhối và lòng bàn tay trái rỉ máu dưới lớp băng gạc dường như tê dại trước tiếng khóc xé lòng của mẹ. Anh cúi xuống, cố gắng dùng tay trái lành lặn nâng mẹ dậy, nhưng bà Xuân kiên quyết quỳ rạp dưới đất, ôm chặt lấy chân anh như một kẻ hành khất cầu xin sự sống.
Bà nội Lê Hoài Phương chậm rãi nâng tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, tiếng gốm sứ va chạm vào nhau lách cách giòn giã trong không gian im lặng đáng sợ. Bà ngẩng đầu nhìn Triết, ánh mắt sắc lẹm thấu tim gan như muốn nhìn thấu tâm can đứa cháu nội chính trực:
"Triết, con có biết tổ tiên dòng họ Lê đã phải đánh đổi bao nhiêu xương máu, bao nhiêu thế hệ mới gầy dựng nên đế chế Lê Gia Land ngày hôm nay không? Danh dự của dòng họ, sự thịnh vượng của gia tộc là tối cao. Vậy mà con... một đứa cháu đích tôn được nuôi ăn học bằng tiền của dòng họ, lại dám cấu kết với người ngoài, mang mẩu thép lỗi đi tố cáo chính chú ruột của mình? Con có còn tính người, có còn coi trọng dòng máu đang chảy trong người con không?"
Chú hai Lê Quang Đạt châm dầu vào lửa, bước lên trước, ném tập hồ sơ nghiệm thu khống dày cộm xuống chiếc bàn trà gỗ trắc trước mặt Triết, giọng nói rít qua kẽ răng đầy đe dọa:
"Triết! Mày nhìn kỹ đi! Gói trái phiếu doanh nghiệp 1.200 tỷ của tập đoàn sắp đáo hạn vào cuối tháng này. Nếu dự án Đông Anh bị đình chỉ thi công vì thiếu chữ ký nghiệm thu của mày, ngân hàng Đại Á sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ tài sản, Lê Gia Land sẽ vỡ nợ dây chuyền! Lúc đó, không chỉ có tao vào tù, mà cả bà nội mày, mẹ mày, cô út mày... tất cả sẽ ra đường đứng đường, trắng tay! Mày muốn tự tay hủy hoại gia đình đã nuôi nấng mày sao?"
Triết nhìn tập hồ sơ nghiệm thu khống nằm im lìm trên bàn. Anh khẽ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn đau buốt từ bả vai phải truyền lên. Kỹ năng đấu trí tâm lý được rèn luyện từ những năm tháng du học giúp anh giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối trước gọng kìm áp lực khổng lồ của gia tộc. Anh chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác gió bên trong, rút ra bản vẽ thiết kế móng dầm chịu lực gốc có chữ ký nháy bằng mực đỏ của người cha quá cố Lê Minh Sơn mười lăm năm trước, cùng mẩu thép phi 16 lỗi dính máu khô bọc trong vải canvas.
Triết bước từng bước vững chãi, đặt thẳng hai vật chứng ấy lên bàn thờ tổ tiên tôn nghiêm, ngay cạnh chiếc lư hương đồng cổ đang tỏa khói nghi ngút. Hành động của anh khiến toàn bộ căn phòng đông cứng lại.
"Bà nội, chú hai," giọng Triết trầm ấm nhưng đanh thép, vang vọng khắp gian phòng rộng lớn. "Tổ tiên dòng họ Lê chúng ta lập nghiệp bằng nghề xây dựng, bằng sự trung thực và mồ hôi nước mắt của những người thợ chân chính. Ông nội và cha cháu chưa bao giờ dạy cháu xây dựng sự thịnh vượng trên xương máu của người nghèo. Cháu đứng đây, vai phải bị trật khớp, tay trái bị rách toạc vì vụ mưu sát dàn dựng tai nạn giao thông trên đường đê đêm qua do chính chú hai chỉ đạo thầu phụ Tiến Mạnh thực hiện!"
Tiếng khóc của bà Xuân đột ngột ngắt quãng. Bà bàng hoàng ngẩng đầu nhìn vết thương đẫm máu trên tay con trai, rồi quay sang nhìn Lê Quang Đạt với ánh mắt kinh hoàng. Cô út Khánh Vân khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào, định bước lên nói đỡ cho Triết: "Mẹ ơi... hay là chúng ta nghe Triết giải thích... vết thương của nó..."
Nhưng Khánh Vân chưa kịp dứt câu, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của bà nội Phương đã lườm thẳng về phía cô, khiến Vân hoảng sợ cúi đầu im lặng rút lui vào bóng tối.
Triết chỉ tay vào mẩu thép lỗi đặt trên bàn thờ: "Mẫu thép phi 16 kém chất lượng này được rút ruột từ móng trụ cầu số 4 dự án Đông Anh. Nó mỏng manh, rỉ sét và không đạt nổi 50% tiêu chuẩn chịu lực chịu tải trọng lớn của dầm chuyển sàn. Chú hai đã dùng tiền bôi trơn để làm giả báo cáo quan trắc lún khống, ép kỹ sư trắc địa Đặng Quốc Huy làm giả số liệu lún lệch chuẩn. Nếu cháu đặt bút ký vào biên bản nghiệm thu khống này để khơi thông dòng vốn 450 tỷ giải ngân đợt hai, cháu không chỉ là kẻ phản bội đạo đức nghề nghiệp, mà cháu đang tự tay ký vào bản án tử hình cho hàng ngàn người dân vô tội sẽ sinh sống tại phân khu biệt thự đó khi công trình đổ sập!"
Lê Quang Đạt gương mặt xám ngoét, gã đập bàn quát lớn: "Mày câm miệng! Thằng ranh con! Mày lấy tư cách gì để dạy đời tao? Ở cái công trường đó, tao là Tổng giám đốc, tao là người quyết định dòng tiền! Không có tiền của tao giải ngân, công nhân lấy gì ăn? Mày muốn làm anh hùng lương tri, nhưng mày có gánh nổi cái chết của mẹ mày khi tao cắt toàn bộ viện phí cấp cứu tim mạch tại bệnh viện Bạch Mai không?"
Bà Xuân nghe đến đây, hoảng loạn ôm lấy chân Triết giãy giụa cầu xin: "Triết ơi... mẹ xin con... mẹ không cần chữa bệnh nữa... mẹ chỉ muốn con bình an thôi... con ký đi con..."
Triết nhìn mẹ, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa cùng vết bùn đất chưa kịp rửa sạch. Nỗi đau đớn dằn vặt tột cùng giữa chữ hiếu và chữ nghĩa như hàng vạn nhát dao đâm nát tâm can người kỹ sư trẻ. Nhưng khi nhìn lên bức ảnh chân dung người cha quá cố Lê Minh Sơn treo trên bàn thờ, anh nhìn thấy ánh mắt u uất nhưng chính trực của cha như đang tiếp thêm cho anh dũng khí tối cao để vượt qua bóng tối gia tộc.
Triết từ từ gỡ tay mẹ ra, đứng thẳng lưng trước bàn thờ tổ tiên, nhìn thẳng vào mắt bà nội Lê Hoài Phương đang ngồi im lìm như đá:
"Bà nội... Cháu biết bà hoàn toàn biết về sai phạm rút ruột công trình của chú hai mười lăm năm trước, và cả sự đồng thuận ngầm của bà để bao che cho tội ác cướp đất đai của 120 hộ dân Đông Lâu để bảo vệ giá trị cổ phiếu tập đoàn. Nhưng cháu khẳng định với bà: danh dự thực sự của dòng họ Lê không nằm ở khối tài sản nghìn tỷ bẩn thỉu này, mà ở cách chúng ta dám đối mặt và bồi thường danh dự cho những nạn nhân bị gia tộc mình bức hại. Cháu quyết không ký vào biên bản nghiệm thu khống này!"
*Bốp!*
Bà nội Lê Hoài Phương đột ngột đứng phắt dậy, gương mặt quý phái của bà giờ đây run lên vì giận dữ tột độ. Bà dùng hết sức bình sinh, đập mạnh chiếc gậy ngọc rồng ngọc bích xuống sàn gỗ biệt thự tạo nên một tiếng động vang dội, khô khốc xé toác không gian phòng khách u ám.
Ánh hoàng hôn đỏ ối cuối ngày từ ngoài cửa sổ Hồ Tây hắt vào, nhuộm đỏ cả căn phòng khách cổ kính như một vệt máu khổng lồ chảy dài trên sàn gỗ.
Bà Phương chỉ thẳng chiếc gậy ngọc vào mặt Triết, giọng nói lạnh lùng, tàn nhẫn vang lên như một bản án tử hình tinh thần tối cao dành cho đứa cháu đích tôn:
"Lê Minh Triết! Tao cho con đúng một thời hạn cuối cùng: Nếu trước khi ánh hoàng hôn này tắt hẳn sau mặt Hồ Tây, con không đặt bút ký vào biên bản nghiệm thu khống để giải ngân dòng vốn cứu tập đoàn... tao sẽ nhân danh Chủ tịch Hội đồng Quản trị và Trưởng bối tối cao của dòng họ Lê, chính thức tước bỏ toàn bộ tư cách thành viên dòng họ, đóng băng vĩnh viễn tài khoản thừa kế cá nhân của con, và trục xuất con khỏi Lê Gia Land với hai bàn tay trắng! Con sẽ bị coi là kẻ phản bội dòng họ, là đứa con bất hiếu bị cả gia tộc ruồng bỏ vĩnh viễn! Con chọn lương tri viển vông của con, hay chọn sự sinh tồn của gia đình này? Ký ngay, hoặc bước ra khỏi dòng họ này như một kẻ vô danh nghèo đói!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!