Bẫy Định Vị Trên Đường Đê
Cơn mưa phùn gió bấc đêm Hà Nội như hàng vạn cây kim châm buốt giá, lùa qua những khe hở của ô cửa kính hoen rỉ trong căn hộ tập thể cũ tầng 4 khu Thành Công. Không gian ngập tràn mùi vôi ẩm mốc, mùi gỗ mục và tiếng tích tắc lạnh lùng từ chiếc đồng hồ cổ kỷ vật của cha treo trên mảng tường bong tróc. Lê Minh Triết ngồi lặng câm trên chiếc ghế đậu bằng gỗ ép, ánh đèn tuýp mờ nhạt hắt lên gương mặt anh tuấn nhưng nhợt nhạt, vẽ nên những khoảng tối u uất dưới quầng mắt sâu hoắm vì thiếu ngủ.
Lòng bàn tay trái của Triết nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy. Vết rách sâu từ đêm bão trốn chạy khỏi công trường Đông Anh, vốn bị dính bùn thải hóa chất hôi thối, giờ đây đang mưng mủ đỏ tấy. Anh cắn chặt răng, dùng một tay lóng ngóng đổ cồn y tế sát trùng lên vết thương. Tiếng xèo xèo của bọt tuyết trắng hòa lẫn dòng máu đỏ tươi rỉ ra ròng ròng, nhỏ xuống bản vẽ thiết kế cảnh quan bị xé rách nát dính bết nước trà trên bàn.
Đó là bản vẽ của Nguyễn Thùy Linh. Lời buộc tội khóc nghẹn của cô chiều nay tại quán cà phê đường Thanh Niên vẫn như tiếng sét nổ ngang tai găm chặt vào tâm trí anh: *"Dòng máu chảy trong người anh chính là tội ác không thể xóa nhòa! Tôi thà chết chứ quyết không bao giờ hợp tác với một kẻ mang dòng họ Lê sát nhân!"*
Triết gục đầu xuống hai bàn tay, lồng ngực co thắt dữ dội trước mặc cảm tội lỗi đè nặng. Sự giàu sang, vinh hoa phú quý mà anh thừa hưởng từ nhỏ, những năm tháng du học Pháp xa xỉ... tất cả đều được xây dựng trên xương máu của cha Linh và nước mắt của 120 hộ dân nghèo Đông Lâu bị cướp đất mười lăm năm trước. Anh không oán hận sự giận dữ của Linh. Cô có quyền căm ghét anh, căm ghét dòng họ Lê. Nhưng chính sự hận thù chính đáng ấy lại trở thành ngọn lửa nung nấu ý chí tự dằn vặt trong anh: anh phải dùng cả cuộc đời này, dùng mọi giá trị vật chất lẫn tính mạng của bản thân để cứu chuộc tội lỗi của dòng họ, đòi lại công lý cho vong linh những người đã khuất.
Nghĩ đến đó, lý trí của một kỹ sư kết cấu kéo Triết trở lại thực tại đầy hiểm nguy. Anh cần phải di chuyển mẩu thép phi 16 lỗi – vật chứng vật lý tối cao chứng minh hành vi rút ruột móng trụ cầu số 4 của chú hai Lê Quang Đạt – đến một nơi an toàn trước khi ban an ninh tập đoàn do Trần Văn Thắng chỉ đạo tìm ra hành tung của anh. Mẩu thép hiện đang được giấu tạm dưới lán kỹ thuật cũ ngoại thành, và anh phải lấy nó ngay trong đêm nay.
Triết khoác chiếc áo gió sẫm màu, bước xuống cầu thang bộ tối tăm của khu tập thể. Dưới sân chung rêu phong, chiếc xe máy Honda Win cũ kỹ của anh dựng im lìm dưới bóng một cây bàng rụng trụi lá. Theo thói quen cẩn trọng của một kỹ sư giám sát luôn kiểm tra các chi tiết kỹ thuật nhỏ nhất, Triết cúi người, đưa bàn tay quấn băng gạc rà soát dọc theo khung sườn sắt và gầm chắn bùn phía sau của xe.
Đột ngột, ngón tay anh chạm vào một vật thể lạ nhỏ bằng đầu ngón tay cái, bám chặt vào sườn xe bằng nam châm cực mạnh. Triết nín thở, ghé sát mắt nhìn dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn đường hỏng. Đó là một thiết bị định vị GPS siêu nhỏ, vỏ nhựa đen nhám cao cấp có logo chìm của một hãng công nghệ bảo mật Thụy Sĩ. Đèn tín hiệu màu đỏ cực nhỏ cứ cách ba giây lại nhấp nháy một nhịp vô hình trong bóng tối.
Đầu óc Triết xoay chuyển cực nhanh. Thiết bị định vị này chỉ có thể được cài vào xe của anh trong vòng hai mươi tư giờ qua. Người duy nhất có cơ hội tiếp cận chiếc xe này mà không bị anh nghi ngờ chính là Nguyễn Văn Hùng – tài xế riêng do tập đoàn Lê Gia Land cấp phát cho anh trước khi bị trục xuất. Triết nhớ lại thái độ run rẩy, ánh mắt lo âu lảng tránh của Hùng trong những ngày gần đây. Hùng vốn là một kẻ nhút nhát, gánh vác áp lực nợ nần cờ bạc và có con nhỏ bị bệnh nặng. Chắc chắn chú hai Đạt đã dùng quyền lực và tiền bạc để đe dọa, biến Hùng thành gián điệp hai mặt lén lút lắp đặt thiết bị theo dõi hành trình của anh.
Một nụ cười lạnh lùng, điềm tĩnh thoáng qua trên môi Triết. Chú hai Đạt tưởng rằng đã nắm thóp được anh, nhưng gã không biết rằng đối với một kỹ sư kết cấu, một thiết bị định vị bị phát hiện chính là một công cụ đảo ngược cục diện hoàn hảo. Triết không tháo thiết bị ra tiêu hủy. Anh lén lút đi bộ ra đầu ngõ Thành Công, nơi có trạm xe buýt muộn chạy tuyến số 47 dọc đê sông Hồng hướng về mạn Gia Lâm. Lợi dụng lúc chiếc xe buýt đang dừng đón khách, Triết nhanh tay stick chiếc định vị nam châm vào dưới cản sau bằng sắt của xe buýt.
Nhìn chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, mang theo tín hiệu GPS giả lập chạy về hướng ngược lại để đánh lạc hướng đội ngũ truy quét của Thắng, Triết quay lại dắt chiếc xe máy Honda Win của mình, nổ máy lao vút vào màn mưa phùn hướng về phía đê Đông Anh.
Đường đê sông Hồng đoạn qua Đông Anh đêm nay tối đen như mực. Cơn mưa phùn gió bấc khiến mặt đê đất đỏ trở nên trơn trượt, bùn nhão bết chặt vào lốp xe máy tạo nên những tiếng rít kèn kẹt ghê người. Gió lạnh từ lòng sông thổi thốc lên từng cơn, buốt thấu qua lớp áo khoác mỏng khiến vết thương ở tay trái của Triết co giật liên hồi. Anh phải dùng tay phải ghì chặt tay lái, giữ thăng bằng cho chiếc xe máy liên tục bị trượt bánh trên những rãnh bùn sâu.
Sau gần một giờ đồng hồ vật lộn với bóng tối và sình lầy, Triết đã tiếp cận được lán kỹ thuật bỏ hoang sát ranh giới đất công ích bị Lê Gia chiếm dụng. Anh lén lút đào bới đống xà bần dưới góc lán, lôi ra mẩu thép phi 16 lỗi bị gãy gập đẫm bùn đất. Triết cẩn thận bọc mẩu thép chịu lực mỏng manh này vào một lớp vải canvas dày, nhét sâu vào túi khóa kéo bảo mật bên trong ngực áo khoác gió, sát cạnh trái tim đang đập dồn dập.
Khi Triết quay xe máy trở lại đường đê để trở về Hà Nội, trực giác nhạy bén của anh đột ngột cảnh báo một sự bất thường. Con đường đê hẹp vốn vắng vẻ ban đêm giờ đây im lìm một cách đáng sợ, không một ánh đèn xe máy, không một bóng người qua lại. Chỉ có tiếng xích sắt lách cách mơ hồ vang lên từ phía xa.
Đột ngột, từ khúc cua gắt khuất sau rặng tre già đầu đê, một tiếng động cơ diesel hạng nặng gầm rú vang dội xé toác không gian tĩnh mịch. Hai luồng ánh sáng pha xenon cực mạnh, xanh lè và chói lòa bất ngờ bật sáng, rọi thẳng vào mắt Triết khiến anh hoàn toàn bị lóa mắt, không thể nhìn thấy gì ngoài một màn sương trắng xóa.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Chiếc xe tải ben hạng nặng chở đầy đất cát lù lù lao ra từ bóng tối, gầm rú như một con quái vật sắt thép khổng lồ. Nó không hề có ý định giảm tốc độ hay tránh đường, mà cố tình lấn hoàn toàn sang làn đường đê hẹp của Triết, ép chiếc xe máy của anh sát vào mép vực đê dốc đứng.
Qua ánh đèn pha chói lòa, Triết thoáng thấy gương mặt thô kệch, đầy vết rỗ sẹo của kẻ cầm lái đang trợn ngược mắt vì phê thuốc, điên cuồng nhấn ga lao thẳng về phía anh. Đó là Hoàng Văn Bình – gã tài xế xe tải nghiện ngập khét tiếng chuyên thực hiện các phi vụ đâm xe cảnh cáo thuê cho băng nhóm giang hồ Hắc Sẹo.
Triết nhận ra ngay đây là một vụ mưu sát dàn dựng tai nạn giao thông tàn nhẫn do trợ lý Lê Hoài Nam sắp đặt dưới sự chỉ đạo của chú hai Đạt. Chúng muốn tiêu hủy mẩu thép lỗi và mạng sống của anh ngay trên con đường đê vắng vẻ này, biến nó thành một vụ tai nạn vô ý do đường trơn trượt.
Khoảng cách giữa chiếc xe tải ben và chiếc xe máy của Triết chỉ còn chưa đầy mười mét. Tiếng còi hơi rú lên inh ỏi bên tai như tiếng gọi của tử thần. Đường đê quá hẹp, mặt đường trơn trượt khiến Triết không thể tăng ga vượt qua hay quay đầu xe trốn chạy. Nếu anh tiếp tục giữ làn đường, bánh xe tải khổng lồ sẽ nghiền nát anh và chiếc xe máy thành bình địa.
Trong mili giây sinh tử, bộ óc của người kỹ sư kết cấu đưa ra một quyết định táo bạo. Triết biết rõ địa chất dốc đê sông Hồng đoạn này được bao phủ bởi một lớp cỏ tranh dày và mương nước bùn mềm phía dưới sâu khoảng ba mét. Lao xuống dốc đê dốc đứng là nguy hiểm, nhưng đó là cơ hội sống sót duy nhất so với việc đối đầu trực diện với khối sắt thép ba mươi tấn.
Triết nghiến răng, dùng hết sức bình sinh của cánh tay phải lành lặn ghì chặt tay lái, chủ động bẻ ngoặt bánh xe lao thẳng xuống sườn dốc đê dốc đứng đứng hướng về phía mương nước cỏ mềm.
*Rầm! Rắc! Rắc!*
Chiếc xe máy Honda Win đập mạnh vào sườn đê dốc đứng, lộn nhào nhiều vòng trong không trung. Triết bị hất văng ra khỏi yên xe, cơ thể anh va đập dữ dội vào những bụi tre gai và đá tảng ven sườn dốc trước khi rơi thẳng xuống mương nước bùn nhão phía dưới. Chiếc xe máy kỷ vật của cha đập mạnh vào gốc cây phượng cổ thụ, vỡ nát hoàn toàn phần đầu, xăng chảy lê láng hòa vào dòng bùn đỏ.
Cơn đau thấu trời từ bả vai phải bị trật khớp và những vết cào xé của gai tre khiến Triết suýt ngất lịm. Vết thương rách miệng ở lòng bàn tay trái bị tore ra hoàn toàn, máu tươi tuôn ra xối xả hòa cùng dòng nước bùn hôi thối nồng nặc mùi hóa chất xây dựng. Triết nằm bất động dưới mương cỏ mềm, toàn thân run rẩy vì lạnh và đau đớn cực hạn.
Trên đường đê, chiếc xe tải ben của Hoàng Văn Bình phanh kít lại, tiếng lốp xe miết trên bùn đất rít lên ken két. Chiếc xe dừng lại khoảng mười giây, gã tài xế nghiện ngập thò đầu ra cửa kính nhìn xuống mương tối đen như mực thăm dò. Thấy không có bất kỳ tiếng động hay sự phản kháng nào từ phía dưới, gã nghĩ Triết đã chết hoặc chấn thương sọ não không thể sống sót. Bình lạnh lùng rú ga, chiếc xe tải ben gầm rú lao đi, biến mất vào bóng đêm của đê sông Hồng để lại một làn khói đen khét lẹt.
Nằm sâu dưới mương nước buốt giá, Triết cố gắng giữ cho hơi thở của mình không bị lịm đi. Cơn sốt do nhiễm trùng vết thương bắt đầu ập đến, khiến đầu óc anh quay cuồng mơ hồ. Nhưng trong cơn mê sảng, bàn tay phải của anh vẫn ghì chặt trước ngực áo khoác gió. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng để ôm lấy mẩu thép phi 16 lỗi đang nằm im lìm sát lồng ngực đang phập phồng rỉ máu. Đây là danh dự của cha, là mạng sống của Hoàng Nam, anh thà chết chứ quyết không buông tay.
Tiếng mưa phùn vẫn rơi đều đặn trên những rặng lau sậy rậm rạp, lạnh lẽo và cô tịch. Triết cảm thấy cơ thể mình đang dần đông cứng dưới làn nước bùn buốt giá. Ý thức của anh bắt đầu nhạt nhòa, những ký ức về nụ cười hiền hậu của cha, gương mặt đau đớn của Linh nhạt nhòa dần trong bóng tối.
*Xoạt... xoạt...*
Tiếng bước chân giẫm lên cỏ tranh ướt át vang lên mơ hồ từ phía trên sườn đê. Một ánh đèn pin nhỏ yếu ớt quét qua quét lại dưới mương nước, luồng ánh sáng run rẩy dừng lại ngay trên gương mặt đẫm máu và bùn đất của Triết.
"Triết! Anh Triết ơi!"
Một tiếng gọi thất thanh, chứa đựng sự kinh hoàng và lo lắng tột độ vang lên giữa đêm giông gió. Nguyễn Thùy Linh – người vừa đi tuần tra thôn xóm cùng nhóm thanh niên tự quản Đông Lâu để cảnh giác giang hồ Hắc Sẹo – phát hiện ra vệt bánh xe máy trượt ngã xuống dốc đê. Cô điên cuồng lao xuống sườn dốc trơn trượt, bất chấp bùn đất bám đầy bộ quần áo kaki giản dị, quỳ sụp xuống bên cạnh Triết.
Nhìn gương mặt nhợt nhạt không còn giọt máu, đôi môi tím tái vì lạnh và cánh tay trái quấn băng gạc đẫm máu của anh, lòng Linh thắt lại một nỗi đau đớn dằn vặt tột cùng. Mọi hận thù giai tầng dòng họ Lê trong cô bỗng chốc bị đẩy lùi trước nỗi sợ hãi mất đi người đàn ông chính trực này vĩnh viễn. Cô run rẩy nâng đầu anh lên, hai tay ôm lấy gương mặt lạnh ngắt của anh, nước mắt hòa lẫn nước mưa rơi lã chã trên má Triết.
"Triết... tỉnh lại đi anh! Đừng bỏ tôi... Tôi xin lỗi..."
Triết khẽ hé mở đôi mắt mờ đục sau cặp kính gọng mảnh đã bị vỡ một bên tròng. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn pin, anh nhìn thấy gương mặt đầy nước mắt của Linh. Khóe môi anh khẽ giật giật, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt, yếu ớt. Bàn tay phải đẫm máu của anh vẫn ghì chặt mẩu thép lỗi trước ngực áo khoác gió, run rẩy đưa ra phía trước như một lời tuyên thệ cứu chuộc danh dự cuối cùng gửi gắm cho cô.
Chiếc xe tải ben chở đất của Hoàng Văn Bình đã biến mất hoàn toàn vào bóng đêm đê sông Hồng, để lại tiếng động cơ diesel gầm rú xa xăm đầy đe dọa như bóng tối tàn nhẫn của Lê Gia vẫn đang bủa vây quanh cuộc đời họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!