Bức Tường Hận Thù
Ánh đèn pin LED siêu sáng từ tay Trần Văn Thắng quét một luồng sáng trắng lóa, lạnh lẽo thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mưa và sình lầy của Lê Minh Triết. Dưới gầm trời Đông Anh gầm rú tiếng sấm sét của cơn giông bão sông Hồng, Triết đang treo lơ lửng trên mép hàng rào tôn cổng số 3, hai tay bám chặt vào cạnh sắt sắc nhọn. Lòng bàn tay trái bị rách toạc của anh, vết thương rỉ máu từ đêm bão trước chưa kịp khép miệng, giờ đây bị dính bùn thải hóa chất hôi thối dưới mương công trường, nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy. Máu tươi hòa lẫn nước mưa sẫm màu chảy ròng ròng qua cổ tay, thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt đã bắt đầu bung ra xộc xệch.
"Giám sát trưởng Lê Minh Triết!" Thắng rống lên, giọng gã bị tiếng gió rít át đi một phần nhưng vẫn đầy vẻ đe dọa tàn nhẫn. Gã tiến lại gần, gót bốt da nện xuống nền đất nhão nhoét những tiếng bồm bộp nặng nề. Tay phải gã lăm lăm khẩu súng điện cầm tay, những tia lửa điện xanh lè lách tách phóng ra đầy nguy hiểm. "Đêm hôm khuya khoắt thế này, cậu định dắt nhân viên của tôi đi đâu? Khôn hồn thì bước xuống, giao nộp túi đồ ra đây, nếu không đừng trách tôi vô tình!"
Phía ngoài hàng rào, Hoàng Nam đang ôm chặt cổ chân phải bị trật khớp sưng vù, gương mặt bầm tím vì bị giam lỏng hành hung hiện rõ vẻ hoảng loạn. Cậu kỹ sư trẻ cố gắng thì thào qua kẽ răng rỉ máu: "Anh Triết... chạy đi... đừng lo cho em... bọn chúng có súng điện đấy!"
Triết nín thở, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh bám đầy nước mưa khẽ nheo lại. Trong lồng ngực anh, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa đoạn video bằng chứng sập giàn giáo và quy trình tráo mẫu thử bê tông giả mạo đang nằm im lìm trong túi khóa kéo bảo mật của chiếc áo khoác gió. Đây là mạng sống của Hoàng Nam, là danh dự nghề nghiệp của anh, và là vũ khí đầu tiên để bẻ gãy báo cáo nghiệm thu khống của chú hai Lê Quang Đạt. Anh tuyệt đối không thể để Thắng tịch thu.
Nhìn gã đội trưởng an ninh đang tiến sát, Triết tính toán thật nhanh. Thắng đang nghĩ anh chỉ là một thiếu gia thư sinh, một kỹ sư lý thuyết không dám chống trả bạo lực. Sự ngạo mạn đó chính là sơ hở duy nhất của gã.
Triết không bước xuống. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn, lén rút chiếc búa gõ kiểm tra cường độ bê tông Schmidt đang dắt ở đai quần. Khi Thắng vừa bước tới mép hàng rào, giơ gậy điện định chọc thẳng vào người anh, Triết bất ngờ buông tay phải, vung chiếc búa Schmidt gõ mạnh vào đầu gậy điện của Thắng.
*Bộp! Xẹt! Xẹt!*
Một luồng tia lửa điện xanh lè bùng lên dữ dội khi đầu búa kim loại va chạm với cực phóng điện của khẩu súng. Cú va đập cực mạnh khiến khẩu gậy điện trên tay Thắng bị chập mạch, phóng điện ngược lại làm gã tê liệt cánh tay, loạng choạng lùi lại phía sau vài bước. Chiếc đèn pin trên tay gã rơi xuống vũng bùn nhão, luồng ánh sáng trắng quay cuồng rồi tắt ngấm.
"Thằng khốn!" Thắng rống lên trong bóng tối.
Không bỏ lỡ một giây thời cơ, Triết dùng hết sức bình sinh của cánh tay phải, đu người nhảy phắt qua hàng rào tôn, rơi xuống bãi cỏ mềm phía ngoài sát cạnh Hoàng Nam. Cú tiếp đất khiến vết rách ở lòng bàn tay trái của anh va chạm mạnh, cơn đau thấu trời khiến Triết suýt ngất đi, nhưng anh vẫn gượng dậy, xốc nách Hoàng Nam lên.
"Đi mau, Nam!" Triết nghiến răng nói.
"Chó nghiệp vụ! Thả chó ra đuổi theo tụi nó!" Tiếng Thắng gầm rú phía sau hàng rào tôn, kèm theo tiếng xích sắt lách cách và tiếng sủa dữ tợn của lũ béc-giê đang lao đến.
Triết dìu Nam chạy khập khiễng lao xuống mương nước thải thi công sâu hơn một mét chạy dọc đê sông Hồng. Dòng nước bẩn hôi thối nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu máy đang cuồn cuộn chảy sau cơn bão. Triết biết rõ mùi hóa chất cực mạnh này là thứ duy nhất có thể cắt đuôi khứu giác nhạy bén của lũ béc-giê. Họ trầm mình dưới làn nước lạnh buốt, chịu đựng sự ăn mòn của hóa chất vào các vết thương hở, lầm lũi di chuyển trong bóng tối của rặng lau sậy rậm rạp dọc bờ sông cho đến khi tiếng chó sủa thưa dần rồi mất hẳn.
***
Chiều hôm sau, trời Hà Nội chuyển sang mưa phùn gió bấc lạnh buốt. Những hạt mưa li ti như sương muối bao phủ lên mặt nước xám xịt của Hồ Tây, khiến rặng trúc dọc đường Thanh Niên trông xơ xác và u uất lạ thường.
Lê Minh Triết ngồi sâu trong góc tối của một quán cà phê cũ kỹ ven đường Thanh Niên. Không gian quán nhỏ hẹp, nồng đượm mùi gỗ mục và hương cà phê rang mộc ấm áp, tương phản hoàn toàn với sự lạnh lẽo, buốt giá ngoài kia. Tay trái của Triết đã được băng bó lại cẩn thận bằng gạc y tế mới, giấu kín dưới tay áo khoác gió sẫm màu. Gương mặt anh nhợt nhạt vì mất máu và kiệt sức sau đêm trốn chạy nghẹt thở, nhưng đôi mắt sau cặp kính vẫn giữ được sự bình thản, sắc sảo vốn có. Chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa video chứng cứ đã được anh cất giấu an toàn tại một thư mục mã hóa phân tán trên đám mây quốc tế ngay sáng nay.
Tiếng chuông gió treo trước cửa quán khẽ leng keng nhè nhẹ. Nguyễn Thùy Linh bước vào, mang theo luồng gió lạnh ẩm ướt của cơn mưa ngoài phố. Cô mặc một chiếc áo khoác kaki đơn giản, mái tóc dài buộc gọn còn vương những hạt mưa li ti lấp lánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo của quán. Trên tay cô ôm chặt một ống nhựa đựng bản vẽ thiết kế cảnh quan phân khu biệt thự Đông Anh.
Linh nhìn quanh một lượt rồi bước nhanh về phía bàn của Triết. Vẻ đẹp mộc mạc, tự nhiên của cô kiến trúc sư cảnh quan trẻ tuổi luôn mang lại cho Triết một cảm giác dễ chịu, bình yên hiếm hoi giữa những ngày giông bão gia tộc.
"Anh đợi có lâu không?" Linh kéo ghế ngồi đối diện, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo chút run rẩy vì cái lạnh của mùa đông Hà Nội. Cô đặt ống bản vẽ lên bàn, khẽ mỉm cười. "Mưa gió quá, đường đê Đông Anh trơn trượt nên chuyến xe buýt của tôi bị trễ mất mười lăm phút."
"Không sao, tôi cũng vừa mới đến," Triết nhẹ nhàng trả lời, khẽ đẩy ly trà gừng ấm về phía cô. "Cô uống chút trà cho ấm người đã."
Linh đỡ lấy ly trà bằng cả hai tay, hơi ấm tỏa ra khiến những ngón tay thon thả của cô bớt có quắp. Cô nhìn chăm chú vào Triết, ánh mắt thông minh khẽ dừng lại ở cánh tay trái đang nép sát vào người của anh. "Trông anh mệt mỏi quá. Vết thương ở tay... hôm qua anh bảo bị vấp ngã ở công trường, đã đỡ hơn chưa?"
"Đã ổn rồi, cảm ơn cô," Triết lảng tránh ánh mắt dò xét của cô. Anh không muốn kéo Linh vào vòng nguy hiểm của những âm mưu bạo lực mà chú hai Đạt đang bủa vây quanh anh. "Chúng ta vào việc luôn nhé. Bản vẽ ranh giới đất công ích và phân khu cảnh quan xanh của cô thế nào rồi?"
Linh đặt ly trà xuống, nhanh chóng rút bản vẽ tay quy hoạch cảnh quan khổ A3 trải ra bàn. Đôi mắt cô sáng lên niềm đam mê nghề nghiệp khi ngón tay cô chỉ vào những đường nét mềm mại thể hiện các rặng trúc, hồ nước nhỏ và lối đi lát đá tự nhiên.
"Anh xem này," Linh hào hứng nói, giọng điệu trở nên hoạt bát. "Tôi đã thiết kế phân khu cảnh quan này dựa trên mạch nước ngầm tự nhiên chảy từ đê sông Hồng vào. Nếu giữ nguyên mạch đất này, chúng ta không chỉ tạo ra một không gian xanh bền vững cho cư dân, mà còn giúp giảm thiểu áp lực lún lệch của nền đất yếu xung quanh khu vực móng trụ cầu số bốn. Tôi đã khảo sát rất kỹ, địa chất ở đây đặt trên một lớp bùn lún lịch sử. Nếu Lê Gia Land cứ cố tình san lấp phẳng lỳ bằng bê tông chịu lực mác thấp để chia lô bán nền, mạch nước ngầm sẽ bị nghẽn, và toàn bộ công trình cảnh quan này sẽ bị phá hủy chỉ sau vài mùa mưa."
Triết khom lưng nhìn vào bản vẽ, chăm chú lắng nghe từng lời của Linh. Bản năng của một kỹ sư kết cấu giúp anh nhận ra tư duy quy hoạch của cô không chỉ mang tính thẩm mỹ cao mà còn cực kỳ khoa học, tôn trọng tự nhiên sâu sắc.
"Cô Linh, cô thực sự là một kiến trúc sư xuất sắc," Triết chân thành khen ngợi, ánh mắt anh lộ rõ vẻ ngưỡng mộ. "Kỹ sư bây giờ hiếm ai nghĩ đến mạch đất và sự an toàn địa chất bền vững như cô. Họ chỉ muốn đổ bê tông thật nhanh để lấy tiền nghiệm thu."
Lời khen của Triết khiến đôi má Linh khẽ ửng hồng. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cảm nhận được sự đồng điệu tâm hồn sâu sắc từ người đàn ông điềm đạm này. "Cảm ơn anh, Triết. Anh là người đầu tiên trong ban quản lý dự án chịu lắng nghe và thấu hiểu những lo ngại của tôi về nền móng công trình. Những kỹ sư khác... họ chỉ coi tôi là một đứa con gái lý thuyết viển vông, cản trở tiến độ kiếm tiền của họ."
Sự đồng điệu chớm nở giữa hai người như một đốm lửa ấm áp sưởi ấm căn phòng khách lạnh lẽo ven hồ. Triết khẽ mỉm cười, cảm thấy gánh nặng tinh thần dằn vặt suốt những ngày qua như được vơi đi phần nào. Anh cảm nhận được ở Linh một tâm hồn chính trực, một tình yêu nghề liêm chính giống hệt người thầy Trần Khắc của anh.
Nhưng nụ cười của Triết nhanh chóng tắt ngấm khi Linh khẽ thở dài, đôi mắt sáng thông minh bỗng chốc đượm buồn, u uất nhìn ra màn mưa phùn xám xịt ngoài cửa kính.
"Thực ra..." Linh thì thào, giọng cô chùng xuống đầy dằn vặt. "Tôi kiên quyết bảo vệ mạch đất Đông Lâu này không chỉ vì lý thuyết kiến trúc. Mà là vì... đây là nơi cha tôi đã từng sống, và cũng là nơi ông đã ngã xuống."
Triết giật mình, lồng ngực anh khẽ thắt lại. "Cha cô... từng ở Đông Lâu?"
"Phải," Linh gật đầu chậm rãi, hai bàn tay cô siết chặt lấy ly trà gừng đã nguội lạnh. Nước mắt cô bắt đầu dâng đầy khóe mắt, long lanh dưới ánh đèn. "Mười lăm năm trước, gia đình tôi có một mảnh vườn nhỏ trù phú trồng đào ven sông Hồng, thuộc thôn Đông Lâu. Đó là tất cả tài sản, là mồ hôi nước mắt cả đời của cha tôi. Nhưng rồi... tập đoàn Lê Gia Land xuất hiện. Họ muốn cướp mảnh đất đó để xây dựng khu đô thị sinh thái giả mạo bây giờ."
Giọng Linh bắt đầu run rẩy, chứa đựng một nỗi căm hờn lịch sử sâu sắc tích tụ suốt mười lăm năm qua. Triết ngồi lặng người, toàn thân anh đông cứng lại như tượng đá. Cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' bọc da đen của cha anh đang nằm trong ba lô dưới chân như đang tỏa ra một luồng khí lạnh buốt thấu xương.
"Họ đã dùng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất," Linh nghẹn ngào kể, những giọt nước mắt ấm nóng bắt đầu lăn dài trên má. "Họ thuê giang hồ bảo kê đến đập phá nhà cửa, đầu độc giếng nước, và ngụy tạo những biên bản đền bù đất đai giả mạo chữ ký để cưỡng chế thu hồi đất. Cha tôi... ông ấy đã kiên quyết đứng chặn trước đầu xe ủi đất để bảo vệ mảnh vườn. Và bọn khốn kiếp đó... bọn tay sai của Lê Gia đã không ngần ngại chỉ đạo xe ủi lao thẳng qua người ông..."
*Đoàng!*
Một tiếng sấm sét dữ dội bất ngờ xé toác bầu trời Hồ Tây, dội vang một tiếng nổ kinh hoàng khiến ô cửa kính quán cà phê rung lên bần bật. Triết cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, tai anh ù đi. Từng lời kể của Linh như những nhát búa nện thẳng vào lương tâm anh.
Cha cô chính là nạn nhân đầu tiên trong danh sách 120 hộ dân bị dòng họ Lê cướp đất. Cái chết oan ức của cha cô chính là món nợ máu đẫm máu nhất được ghi lại bằng những nét chữ dằn vặt của cha anh – Lê Minh Sơn – trong cuốn sổ tay nợ danh dự.
"Tôi học ngành kiến trúc cảnh quan," Linh khóc nghẹn, đôi vai mảnh mai run lên bần bật vì nỗi đau quá khứ ập về. "Chỉ để một ngày có thể quay lại đây, dùng chính những bản vẽ này để giữ lại mạch đất của cha, để chứng minh cho cả thế giới thấy tội ác của bọn tài phiệt Lê Gia. Bọn chúng là những con quỷ hút máu người nghèo để xây dựng nên đế chế nghìn tỷ bẩn thỉu của chúng!"
Triết nhìn Linh, lòng dằn vặt tột cùng. Anh đau đớn nhận ra sự giàu sang, cuộc sống xa hoa không lo nghĩ từ nhỏ của anh, những năm tháng du học Pháp xa xỉ của anh... tất cả đều được đánh đổi bằng máu của cha Linh và nước mắt của hàng trăm hộ dân nghèo Đông Lâu. Anh chính là kẻ đang thừa hưởng di sản độc hại của tội ác đó.
Sự im lặng bất thường và gương mặt tái mét không một giọt máu của Triết khiến Linh chú ý. Cô khẽ lau nước mắt, đôi mắt sáng thông minh nhìn xoáy vào anh, đầy hoài nghi.
"Triết... sao trông anh đáng sợ thế? Anh biết gì về vụ cưỡng chế năm xưa đúng không?" Linh gặng hỏi, giọng cô bắt đầu có sự cảnh giác. "Anh làm việc trong ban quản lý dự án của Lê Gia... Anh thực sự là ai? Tại sao anh lại am hiểu sâu sắc về kết cấu móng dầm và các quyết định nội bộ của tập đoàn này đến thế?"
Triết nhắm mắt lại. Cơn đau từ vết rách ở lòng bàn tay trái co thắt dữ dội, rỉ máu qua lớp gạc thấm ra ngoài tay áo. Anh biết mình không thể nói dối cô. Anh không muốn dùng sự lừa dối để xây dựng lòng tin với người con gái chính trực này. Anh phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể hủy diệt hoàn toàn mối quan hệ vừa chớm nở giữa hai người.
Triết mở mắt ra, nhìn thẳng vào Linh bằng ánh mắt đau đớn, dằn vặt nhưng vô cùng trung thực. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái đang quấn băng gạc đẫm máu đặt lên bàn, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây khản đặc, run rẩy:
"Cô Linh... tôi không phải là một kỹ sư làm thuê bình thường..."
Linh nín thở, đôi mắt cô mở to, linh tính báo hiệu một sự thật kinh hoàng sắp sửa phơi bày.
"Cha của tôi... là Lê Minh Sơn, cựu Phó Chủ tịch đã quá cố của Lê Gia Land," Triết nghẹn ngào nói, từng chữ như rút hết sinh lực của anh. "Và người đã trực tiếp ký lệnh cưỡng chế đất đai, chỉ đạo giang hồ Hắc Sẹo đàn áp người dân Đông Lâu mười lăm năm trước... chính là chú ruột của tôi, Tổng giám đốc Lê Quang Đạt."
*Rắc!*
Ly trà gừng trên tay Linh rơi xuống bàn, vỡ tan tành thành những mảnh sành sắc nhọn. Nước trà ấm tràn ra, thấm đẫm bản vẽ thiết kế cảnh quan tuyệt đẹp của cô, làm nhòe đi những nét mực vẽ rặng trúc xanh tươi.
Linh sững sờ nhìn Triết. Gương mặt cô chuyển từ bàng hoàng sang kinh hoàng, rồi tột cùng của sự ghê tởm và hận thù giai tầng bùng nổ. Cô như không tin vào tai mình. Người đàn ông điềm đạm, chính trực luôn lắng nghe cô, người kỹ sư mà cô vừa chớm nở sự đồng điệu và tin cậy... hóa ra lại là máu mủ ruột thịt của những kẻ sát nhân đã cướp đất, giết cha cô.
"Anh... anh là người của Lê Gia?" Linh đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ bị đẩy lùi phía sau phát ra tiếng rít chói tai trên nền gạch. Giọng cô run lên bần bật, đầy sự uất hận tột cùng. "Anh là con trai của Lê Minh Sơn? Cháu ruột của Lê Quang Đạt?"
"Linh, xin cô hãy nghe tôi giải thích," Triết vội vàng đứng lên, định đưa tay ra giữ lấy cô, nhưng vết thương ở tay trái nhói đau khiến anh khựng lại. "Tôi quay về nước là để tìm ra sự thật... Cha tôi trước khi chết đã vô cùng dằn vặt và để lại một cuốn sổ tay nợ danh dự..."
"Đủ rồi!" Linh hét lên, cắt đứt lời anh. Nước mắt hận thù tuôn rơi lã chã trên gương mặt cô. Cô nhìn Triết bằng ánh mắt lạnh lùng, ghê tởm tột độ như nhìn một con quái vật. "Hóa ra tất cả sự tử tế, sự thấu hiểu của anh từ trước đến nay đều là giả tạo! Anh tiếp cận tôi, tiếp cận người dân Đông Lâu chỉ để dò la tin tức, để b bịt miệng chúng tôi, bảo vệ cái đế chế bẩn thỉu của dòng họ anh đúng không?"
"Không phải như thế, Linh! Tôi thực sự muốn bồi thường danh dự và đòi lại công lý cho cha cô!" Triết khẩn thiết cầu xin, giọng anh nghẹn ngào dằn vặt.
"Bồi thường? Anh lấy cái gì để bồi thường cho mạng sống của cha tôi?" Linh khóc nghẹn ngào, nỗi đau mất mát mười lăm năm qua bùng nổ thành cơn giận dữ tột cùng.
Cô dứt khoát cầm ống bản vẽ thiết kế cảnh quan đã bị thấm đẫm nước trà nhòe nhoẹt, dùng hết sức bình sinh ném mạnh nó xuống bàn trước mặt Triết. Bản vẽ đập vào ly nước vỡ, những nét vẽ rặng trúc xanh tươi giờ đây bị xé rách nát, dính bết bùn đất và nước trà xám xịt.
"Anh mang cái danh dự giả tạo của dòng họ Lê các người đi đi!" Linh khóc nghẹn, giọng nói cô rít lên qua kẽ răng, đầy sự tuyệt giao tàn nhẫn. "Dòng máu chảy trong người anh chính là tội ác không thể xóa nhòa! Tôi thà để mạch đất Đông Lâu bị hủy hoại, thà chết chứ quyết không bao giờ hợp tác với một kẻ mang dòng họ Lê sát nhân!"
Nói rồi, Linh quay lưng lao nhanh ra khỏi quán cà phê, đẩy mạnh cánh cửa gỗ khiến tiếng chuông gió leng keng vang lên những âm thanh đổ vỡ, hỗn loạn.
Triết đứng lặng người trong góc quán tối. Anh nhìn theo bóng Linh chạy vụt qua cửa kính, lao thẳng vào màn mưa phùn gió bấc lạnh buốt của Hà Nội, bóng cô nhỏ bé dần rồi chìm hẳn vào sương mù u ám của Hồ Tây.
Triết gục xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Vết rách ở lòng bàn tay trái của anh lại rỉ máu, những giọt máu tươi đỏ thẫm thấm qua kẽ tay, rơi xuống bản vẽ thiết kế cảnh quan bị xé rách nát trên bàn, hòa cùng nước trà lạnh ngắt. Bức tường hận thù giai tầng và món nợ máu của dòng họ giờ đây đã chính thức dựng lên, sừng sững và tàn nhẫn, chia cắt hoàn toàn tình cảm vừa chớm nở của hai người, đẩy Triết vào hố sâu của sự cô độc và dằn vặt tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!