Đột Nhập Trong Đêm Đen
Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời phía Tây Hà Nội dội về công trường Đông Anh, mang theo luồng gió lạnh buốt thốc thẳng vào ô cửa kính của phòng họp VIP. Kim đồng hồ trên tường đã chỉ bốn giờ chiều. Chỉ còn đúng một tiếng nữa là đến thời hạn tối hậu thư của Ngân hàng Đại Á. Bầu không khí bên trong phòng họp ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng mồ hôi rịn ra trên trán của chú hai Lê Quang Đạt.
"Triết, tao nói lần cuối cùng." Lê Quang Đạt rít qua kẽ răng, hai tay chống xuống bàn họp, người rướn về phía trước như một con thú dữ chuẩn bị vồ mồi. Bản dịch của tập hồ sơ nghiệm thu khống vẫn nằm trơ trọi giữa bàn, bị mẩu thép phi 16 lỗi đè lên làm nhăn nhúm một góc. "Mày đừng có dùng cái mác kỹ sư chính trực ra để lòe tao. Không có dòng tiền bốn trăm năm mươi tỷ này giải ngân, cổ phiếu Lê Gia Land sẽ sụp đổ ngay ngày mai. Lúc đó, mẹ mày – bà Xuân – đang nằm trong phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện Bạch Mai sẽ là người đầu tiên bị cắt nguồn viện phí. Mày gánh nổi cái mạng của mẹ mày không?"
Lòng bàn tay trái của Lê Minh Triết – vết rách rỉ máu từ đêm bão trước vẫn chưa kịp khép miệng – nhói lên một cơn đau buốt nhức nhối khi anh vô thức siết chặt nắm tay. Lớp băng gạc trắng muốt đã bắt đầu thấm ra những vệt dịch hồng nhạt. Nhưng ánh mắt anh, sau cặp kính gọng mảnh, vẫn phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
"Nếu cháu đặt bút ký vào đây," Triết chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép vang vọng khắp căn phòng cách âm, "cháu không chỉ ký vào biên bản nghiệm thu khống, mà cháu đang tự tay ký vào bản án tử hình cho hàng trăm hộ dân sẽ sinh sống tại phân khu biệt thự này. Móng trụ cầu số bốn đã bị rút ruột cốt thép, bê tông rỗng rỗ như tổ ong. Chú hai, chú có thể bưng bít ngân hàng, nhưng chú không thể bưng bít trọng lực. Công trình này chắc chắn sẽ sập nếu tiếp tục thi công phần thân."
"Thằng khốn bướng bỉnh!" Đạt gầm lên, hất văng chiếc gạt tàn pha lê xuống sàn nhà vỡ tan tành. Hắn quay sang Vũ Đức Trung, kỹ sư trưởng đang đứng lấm lét bên cạnh: "Trung! Cho người phong tỏa toàn bộ khu vực phòng thí nghiệm và công trường. Bằng mọi giá phải hợp thức hóa sáu mẫu thử bê tông mác R28 trước năm giờ chiều. Còn thằng ranh này... từ giây phút này mày không còn là Giám sát trưởng nữa! Bảo vệ đâu, lôi cổ nó ra ngoài cho tao!"
Triết bị hai gã bảo vệ vạm vỡ áp giải ra khỏi tòa nhà điều hành dưới cơn mưa phùn bắt đầu nặng hạt. Anh bước đi, bóng lưng thẳng tắp giữa khoảng sân sình lầy của công trường Đông Anh. Anh biết mình vừa chính thức tuyên chiến với thế lực khổng lồ của dòng họ, và những đòn trừng phạt tàn bạo nhất đang chờ đợi anh phía trước.
***
Chập tối, mưa giông trút xuống mỗi lúc một dữ dội hơn. Triết ngồi trong quán trà đá xập xệ bên đường đê Đông Anh, mắt không rời khỏi ánh đèn pha quét qua lại của các chốt bảo vệ công trường phía xa. Anh đang chờ đợi một tín hiệu từ Hoàng Nam – cậu kỹ sư hiện trường trẻ tuổi duy nhất còn giữ được lương tri. Nam đã hứa sẽ lén dùng điện thoại ghi hình lại quá trình Vũ Đức Trung chỉ đạo tráo đổi mẫu thử bê tông trong phòng thí nghiệm để làm bằng chứng bẻ gãy báo cáo nghiệm thu khống.
*Rung... Rung...*
Chiếc điện thoại cũ trong túi áo khoác của Triết rung lên bần bật. Một tin nhắn từ số của Hoàng Nam hiện lên màn hình, nhưng nội dung vỏn vẹn vài chữ đứt quãng khiến tim Triết thắt lại:
"Anh Triết... em quay được cảnh tụi nó tráo mẫu R28 rồi... Nhưng bọn Hắc Sẹo phát hiện... Em đang bị tụi nó nhốt ở container cổng 3... Cứu..."
Triết lập tức gọi lại, nhưng đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút dài vô vọng rồi chuyển sang chế độ thuê bao không liên lạc được. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc. Băng nhóm bảo kê của Hắc Sẹo khét tiếng tàn nhẫn, chúng sẵn sàng dùng bạo lực đẫm máu để dập tắt bất kỳ tiếng nói phản kháng nào tại công trường này. Hoàng Nam mới chỉ là một cậu nhóc vừa ra trường, nếu rơi vào tay chúng, tính mạng của cậu sẽ bị đe dọa nghiêm trọng.
Triết không hề do dự. Anh đứng phắt dậy, trả tiền trà rồi rảo bước lao vào màn đêm giông bão. Anh biết rõ sơ đồ công trường như lòng bàn tay nhờ những đêm thức trắng nghiên cứu bản vẽ. Cổng số 3 là khu vực hẻo lánh nhất, nằm sát mép sông Hồng, nơi đặt nhà container bảo vệ tạm thời – thực chất là nơi giang hồ Hắc Sẹo dùng để giam lỏng và tra tấn những công nhân không chịu nghe lời.
***
Mưa xối xả táp thẳng vào mặt Triết khi anh tiếp cận hàng rào tôn bảo vệ vòng ngoài của công trường Đông Anh. Toàn thân anh ướt sũng, bùn nhão bám chặt lấy đôi giày da sạm bụi. Nhờ chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cổ mà quản gia già ông Tần lén trao đêm trước, Triết dễ dàng mở được chốt khóa phụ của cánh cổng tôn rỉ sét phía sau phân khu biệt thự, lách người lẻn vào bên trong mà không gây tiếng động.
Ánh đèn pha từ bốt gác trung tâm thỉnh thoảng lại quét qua bãi đất trống, buộc Triết phải khom lưng, ẩn nấp sau những đống cát lớn và các khối dầm bê tông đúc sẵn. Lòng bàn tay trái bị thương của anh rát buốt khi phải bám vào những cạnh thép rỉ sét bám đầy bùn đất để giữ thăng bằng. Anh nín thở, di chuyển từng bước một về phía nhà container màu xanh rêu nằm cô độc dưới chân cột đèn cao áp cổng số 3.
Nấp sau một thùng container phế liệu cách mục tiêu khoảng mười mét, Triết lén quan sát tình hình. Có ba gã bảo vệ mặc đồng phục của tập đoàn nhưng dáng vẻ bặm trợn, xăm trổ đầy mình – tay sai của Hắc Sẹo – đang đi lại tuần tra quanh nhà container cổng số 3. Trên tay chúng là những thanh tuýp sắt và đèn pin công suất lớn. Cửa nhà container bị khóa chặt bằng một ổ khóa đồng bản lớn.
Triết biết mình không thể đối đầu trực diện với ba gã giang hồ này bằng bạo lực. Thể trạng thư sinh của anh không phải là đối thủ của chúng, chưa kể bàn tay trái đang bị thương nặng. Anh cần một chiến thuật nghi binh để dụ chúng rời khỏi chốt gác.
Ánh mắt Triết quét nhanh qua xung quanh và dừng lại ở bãi phế liệu sắt vụn nằm cách đó khoảng ba mươi mét về phía sau. Những tấm cốp pha thép cũ và giàn giáo gãy gập được xếp cao như núi dưới một mái tôn tạm thời.
Triết nhặt một hòn đá lớn bằng nắm tay dưới chân. Anh hít một hơi thật sâu, dùng cánh tay phải không bị thương lấy đà, ném mạnh hòn đá về phía bãi phế liệu sắt vụn.
*Xoảng! Rầm!*
Tiếng kim loại va chạm dữ dội, vang dội khô khốc cắt nát tiếng mưa rơi sầm sập. Mái tôn rung lên bần bật như có kẻ đột nhập đang cố tình đập phá phá hoại tài sản.
"Đứa nào đấy?" Một gã bảo vệ giật mình gầm lên, rọi thẳng đèn pin về phía bãi phế liệu. "Mạnh! Hải! Qua bên kia kiểm tra xem. Có khi thằng ranh Giám sát trưởng lén quay lại phá hoại vật tư đấy!"
Hai gã bảo vệ lập tức vác tuýp sắt, rảo bước nhanh về phía tiếng động phát ra. Gã bảo vệ còn lại vẫn đứng canh trước cửa container, nhưng ánh mắt gã cũng bị thu hút về phía bãi phế liệu, để lộ một khoảng trống chí mạng phía sau lưng.
Triết nắm chặt chiếc kìm cộng lực cầm tay – công cụ anh lén nhặt được từ lán kỹ thuật dọc đường – lao nhanh ra khỏi bóng tối. Bước chân anh lướt nhẹ trên nền bùn nhão không tiếng động. Khi gã bảo vệ duy nhất còn lại vừa quay đầu định rọi đèn pin kiểm tra lối đi tối tăm bên cạnh, Triết đã áp sát ngay phía sau.
*Bốp!*
Triết dùng hết sức bình sinh, quật mạnh phần cán bọc cao su dày của chiếc kìm cộng lực vào gáy gã bảo vệ. Gã giang hồ không kịp rên lên một tiếng, đổ sụp xuống vũng bùn nhão như một khúc gỗ. Triết đỡ lấy thân hình hộ pháp của gã để tránh gây tiếng động lớn, rồi nhanh chóng lao tới cửa container.
Bàn tay trái bị thương của Triết run rẩy dữ dội khi anh cố gắng luồn mũi kìm cộng lực vào gờ của ổ khóa đồng. Cơn đau từ vết rách rỉ máu thấu xương tủy làm anh hoa mắt chóng mặt, nhưng hình ảnh Hoàng Nam bị giam giữ đã tiếp thêm cho anh dũng khí cực hạn. Anh nghiến răng, dùng cả trọng lượng cơ thể ép mạnh hai gọng kìm.
*Cạch!*
Chiếc ổ khóa đồng bị cắt đứt bản lề, rơi xuống đất. Triết giật mạnh cửa container bước vào bên trong phòng tối.
Dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe cửa, Triết bàng hoàng thấy Hoàng Nam đang bị trói chặt vào chiếc ghế sắt ở góc container. Khuôn mặt trẻ măng của cậu sạm nắng nay đầy những vết bầm tím, khóe miệng rỉ máu tươi. Đầu cậu gục xuống, hơi thở thoi thóp.
"Nam! Nam ơi! Anh Triết đây!" Triết lao tới, dùng chiếc dao nhỏ trong kìm đa năng cắt đứt dây thừng trói tay chân cho Nam.
Hoàng Nam giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp cố gắng nhìn rõ bóng người trước mặt. Khi nhận ra Triết, cậu run rẩy bám chặt lấy vai anh, giọng nói khản đặc vì hoảng sợ: "Anh... anh Triết... Sao anh lại xuống đây? Bọn Hắc Sẹo... tụi nó tàn nhẫn lắm..."
"Đừng nói nữa, anh đưa em ra ngoài." Triết đỡ Nam đứng dậy, nhưng cậu kỹ sư trẻ khụy xuống vì mắt cá chân phải đã bị sưng vù, trật khớp do bị hành hung.
Nam nghiến răng chịu đau, run rẩy thò tay vào trong lớp áo bảo hộ lao động dính bết bùn đất, móc ra chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ được bọc kín trong một mẩu túi nilon nhỏ giấu dưới đế lót giày. Cậu đặt nó vào lòng bàn tay rỉ máu của Triết.
"Anh Triết... thẻ nhớ này... em đã quay được toàn bộ cảnh Vũ Đức Trung chỉ đạo Cường tráo đổi sáu mẫu thử bê tông đạt chuẩn sáng nay... Có cả video sập giàn giáo đêm qua mà bảo vệ Tèo lén quay lại nữa... Anh giữ lấy... Đây là mạng sống của chúng ta..."
Triết siết chặt chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ trong lòng bàn tay phải, cảm nhận được sức nặng nghìn cân của vật chứng kỹ thuật số này. Anh nhét cẩn thận nó vào túi khóa kéo bảo mật bên trong áo khoác gió.
"Được rồi, chúng ta đi thôi!"
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng chó nghiệp vụ béc-giê sủa vang dội từ phía bốt gác trung tâm dội lại, cắt đứt bầu không khí tĩnh mịch của đêm tối. Tiếng bước chân dồn dập vang lên cùng tiếng la hét thất thanh của hai gã bảo vệ vừa quay lại chốt gác:
"Đại ca Thắng ơi! Thằng Sơn bị đánh ngất rồi! Ổ khóa container bị cắt! Có kẻ đột nhập cứu người!"
"Báo động toàn công trường! Thả chó nghiệp vụ ra truy tìm tụi nó cho tao!" Tiếng gầm rú của đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng vang dội qua hệ thống loa phát thanh công trường.
Triết biết tình thế đã rơi vào nguy kịch. Anh không thể dắt Nam chạy thẳng ra cổng chính đang bị phong tỏa hoàn toàn. Ánh đèn pin của hàng chục bảo vệ bắt đầu quét loang loáng qua các lối đi giữa các đống vật tư.
"Nam, bám chặt lấy anh!" Triết vác một cánh tay của Nam lên vai mình, dìu cậu bước đi khập khiễng.
Anh quyết định dẫn Nam trốn xuống mương nước thải thi công chạy dọc ven công trường Đông Anh đổ ra sông Hồng. Dòng nước thải hóa chất đen ngòm, hôi thối nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu mỡ máy móc đang chảy xiết sau cơn bão. Triết biết rõ mùi hóa chất cực mạnh này là thứ duy nhất có thể che giấu mùi cơ thể của hai người trước khứu giác nhạy bén của lũ chó nghiệp vụ béc-giê đang lùng sục phía trên.
Triết và Nam trượt xuống lòng mương thải sâu hơn một mét. Dòng nước bẩn ngập đến ngang hông, lạnh buốt và rát buốt thốc thẳng vào vết thương ở tay trái của Triết. Anh nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, hai tay ra sức đỡ Nam di chuyển từng mét một dưới lòng mương tối tăm, tránh xa ánh đèn pin đang quét loang loáng trên bờ.
"Tụi nó kia rồi! Dưới mương nước! Chạy về phía hàng rào tôn!" Tiếng hô hoán của một gã bảo vệ vang lên ngay phía sau lưng.
Triết dùng hết sức bình sinh, đẩy Nam bò lên bờ đê sát hàng rào tôn bảo vệ vòng ngoài của dự án Đông Anh. Đây là ranh giới duy nhất ngăn cách công trường tử thần này với thế giới tự do bên ngoài đường đê sông Hồng.
Hoàng Nam nghiến răng chịu đau, bám vào các gờ tôn rỉ sét để leo qua trước dưới sự hỗ trợ lực đẩy từ phía sau của Triết. Cậu kỹ sư trẻ lách người qua khe hở tôn, rơi xuống bãi cỏ mềm phía ngoài an toàn.
Triết thở dốc, hai tay bám vào mép hàng rào tôn để đu người lên. Vết thương ở lòng bàn tay trái rách toạc hoàn toàn, máu tươi hòa cùng nước mưa và bùn thải chảy ròng ròng xuống cánh tay nhức nhối. Anh cố lấy đà để nhảy xuống bên ngoài.
*Cạch!*
Một luồng ánh sáng cực mạnh, chói lòa từ chiếc đèn pin siêu sáng của đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng bất ngờ quét thẳng vào khuôn mặt lấm lem bùn đất và đẫm mồ hôi của Triết. Ánh sáng chói mắt khiến anh hoàn toàn bị lóa, không thể nhìn thấy gì ngoài một bóng đen cao lớn đang đứng chắn ngay phía dưới chân hàng rào tôn cùng tiếng cười lạnh lùng đầy đe dọa:
"Giám sát trưởng Lê Minh Triết! Đêm hôm khuya khoắt thế này, cậu định dắt nhân viên của tôi đi đâu đấy?" Thắng rống lên kèm theo tiếng lên đạn tanh tách của khẩu súng bắn điện trên tay gậy điện cầm tay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!