Màn Kịch Bị Bẻ Gãy
Cơn bão đêm qua trút xuống Đông Anh một lượng nước khổng lồ, biến toàn bộ công trường đại dự án Lê Gia Riverside thành một bãi sình lầy nhão nhoét. Dưới đáy hố móng sâu hoắm của trụ cầu số 4, nước mưa dâng cao đến đầu gối, đục ngầu và lạnh buốt. Lê Minh Triết quỳ phục giữa vũng bùn, hai tai vẫn còn lùng bùng sau tiếng đổ sập kinh hoàng của hệ thống giàn giáo chịu lực. Lòng bàn tay trái của anh – vết rách rỉ máu do siết chặt cạnh sắt giàn giáo trong lúc cứu hộ ba công nhân – đang nhói lên từng cơn buốt nhói khi tiếp xúc với dòng nước bẩn.
Phía trên mép hố móng, những luồng ánh sáng chói mắt từ đèn pin công suất cao của nhóm bảo vệ do Bùi Tiến Mạnh chỉ huy rọi thẳng xuống mặt Triết. Tiếng bước chân dồn dập nện trên nền đất sét sạt lở vang lên đầy đe dọa.
"Thằng nhóc kia! Mày đang cầm cái gì trong tay đó? Bước lên đây ngay!" Tiếng gầm rú của Bùi Tiến Mạnh, giám đốc nhà thầu phụ Tiến Mạnh, vang lên giữa tiếng gió rít bên sông Hồng.
Triết không ngẩng đầu. Đôi mắt anh dán chặt vào thanh thép chịu lực chính bị đứt gãy lồi ra khỏi khối bê tông nứt toác. Bằng mắt thường và kỹ năng đo đạc thực địa, anh thừa biết đây là loại thép cuộn phi 16 rẻ tiền, mỏng manh và rỉ sét, hoàn toàn không phải loại phi 25 tiêu chuẩn chịu lực cao như trong bản thiết kế gốc của cha anh. Bọn chúng đã rút ruột công trình một cách tàn nhẫn nhất. Anh siết chặt chiếc búa gõ kiểm tra cường độ bê tông Schmidt trong tay phải, dùng hết sức bình sinh bẻ mạnh một mẩu thép phi 16 bị gãy gập, nhét nhanh vào túi áo bảo hộ.
"Mạnh đại ca, thằng ranh này cứng đầu quá. Để bọn em xuống lôi cổ nó lên!" Một gã giang hồ thuộc băng nhóm Hắc Sẹo, tay lăm lăm thanh tuýp sắt, chuẩn bị trượt xuống lòng hố móng.
Triết đứng phắt dậy. Dưới ánh chớp xé toác màn đêm, dáng vẻ thư sinh thường ngày của anh biến mất, thay vào đó là ánh mắt rực lửa chính trực của một kỹ sư quyết bảo vệ công lý. Anh giơ cao chiếc búa Schmidt bằng thép tôi cứng, hướng thẳng về phía gã giang hồ đang tiến lại gần.
"Đứng lại!" Giọng Triết đanh thép, át cả tiếng sấm rền. "Ba công nhân vừa được đưa đi cấp cứu. Nếu các người bước xuống đây phá hủy hiện trường, tôi sẽ lập tức khởi kiện tội cố ý giết người và che giấu tai nạn lao động nghiêm trọng! Bùi Tiến Mạnh, ông thừa biết trách nhiệm hình sự của nhà thầu phụ lớn thế nào khi móng trụ cầu sập đè chết người!"
Lời cảnh cáo của Triết đánh trúng tử huyệt. Bùi Tiến Mạnh khựng lại, ra hiệu cho đám đàn em dừng bước. Gã thừa biết nếu để xảy ra án mạng lớn, chú hai Lê Quang Đạt cũng không thể che chở cho gã trước pháp luật. Lợi dụng giây phút đối phương dao động, Triết khom người lách nhanh vào đường mương nước thải thi công đang tràn bờ ven sông Hồng. Dòng nước chảy xiết cuốn phăng bóng dáng anh vào bóng đêm giông bão, thoát khỏi vòng vây của đám giang hồ bảo kê trước khi chúng kịp định thần.
***
Sáng hôm sau, bầu trời Đông Anh chuyển sang một màu xám xịt, ẩm ướt sau cơn bão. Văn phòng điều hành tạm thời của Ban Quản lý Dự án Đông Anh bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng.
Chiếc Mercedes-Benz Maybach sang trọng của Tổng giám đốc Lê Quang Đạt đỗ xịch trước sân. Chú hai của Triết bước xuống xe, mặc bộ vest may đo cao cấp sực nức mùi xì-gà Cuba, nhưng gương mặt béo tốt thường ngày giờ đây xám ngoét vì giận dữ. Đi sau ông ta là kỹ sư trưởng Vũ Đức Trung, vẻ mặt lấm lét lo sợ.
Triết bước vào sảnh văn phòng với cánh tay trái băng bó sơ sài bằng gạc y tế dính máu. Ngay tại hành lang dẫn vào phòng họp VIP, anh chứng kiến một cảnh tượng khiến lồng ngực anh thắt lại vì phẫn nộ.
Chú hai Lê Quang Đạt đang ngồi trên chiếc ghế sofa da, trước mặt ông ta là người nhà của ba công nhân bị thương đêm qua. Trên bàn trà gỗ gụ đặt sẵn ba xấp tiền mặt dày cộm – trích từ "Quỹ bồi thường tai nạn lao động ngầm" của tập đoàn Lê Gia Land.
"Các gia đình cứ cầm tạm số tiền này để lo viện phí và bồi dưỡng," giọng chú hai Đạt ngọt nhạt, chứa đựng sự ban ơn giả tạo. "Đây là tai nạn do thiên tai bão gió ngoài ý muốn, công ty hỗ trợ trên tinh thần nhân đạo. Đổi lại, các gia đình ký vào bản cam kết không khiếu nại và tuyệt đối không phát ngôn gì với báo chí. Nếu có ai hỏi, cứ bảo là tự ý leo trèo ngoài giờ làm việc dẫn đến tai nạn nhẹ. Hiểu chưa?"
Những người nông dân nghèo khổ, cả đời chưa từng thấy số tiền lớn đến thế, ríu rít cúi đầu cảm ơn kẻ đã gián tiếp đẩy người thân của họ vào chỗ chết. Họ run rẩy đặt bút ký vào biên bản thỏa thuận bảo mật thông tin bẩn thỉu.
Triết siết chặt nắm tay đến mức vết thương ở lòng bàn tay trái rách miệng, máu đỏ thấm qua lớp băng gạc trắng dính bết bùn đất. Anh định xông vào vạch trần màn kịch bỉ ổi này, nhưng một bàn tay thô ráp bất ngờ giữ chặt vai anh từ phía sau. Đó là Hoàng Nam. Cậu kỹ sư trẻ khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy lo âu van nài Triết hãy kiềm chế.
"Đừng anh Triết. Lúc này xông vào chỉ khiến chú hai có cớ đình chỉ công tác của anh ngay lập tức. Chúng ta cần bằng chứng kỹ thuật trong phòng thí nghiệm."
Triết cố nuốt cơn giận xuống cổ họng, quay lưng bước nhanh về phía phòng thí nghiệm nén mẫu vật liệu của công trường. Anh biết, để hợp thức hóa móng trụ cầu số 4 bị rút ruột, bọn chúng bắt buộc phải làm giả kết quả thí nghiệm cường độ nén của các mẫu bê tông.
Khi Triết và Nam lách cửa bước vào phòng thí nghiệm, họ bắt gặp kỹ thuật viên Nguyễn Văn Cường đang đứng run rẩy trước máy nén thủy lực. Vũ Đức Trung đứng ngay bên cạnh, tay cầm một tập nhãn mác giả có đóng dấu đỏ của ban quản lý.
Trên bàn thí nghiệm là sáu khối bê tông hình trụ mác R28 đạt chuẩn chịu lực cao, màu xám xanh sáng mịn, được đúc bằng đá dăm xanh Kiện Khê sạch sẽ – những mẫu thử giả mạo được chở từ trạm trộn chuẩn bên ngoài vào. Trong khi đó, sáu khối mẫu đúc thực tế từ móng trụ cầu số 4, chứa đầy cát bùn sông Hồng bẩn thỉu và xám đục xỉn màu, đang bị Cường lén lút xếp vào góc tối để chuẩn bị mang đi tiêu hủy.
"Cường! Cậu đang làm cái gì thế?" Triết lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết.
Nguyễn Văn Cường giật nảy mình, đánh rơi chiếc nhãn dán xuống đất. Cậu ta quay lại nhìn Triết, khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. "Cậu... cậu Triết... em..."
"Giám sát trưởng Lê Minh Triết, cậu không phận sự thì đừng xen vào quy trình kỹ thuật ở đây!" Vũ Đức Trung lập tức bước lên chắn trước mặt Cường, ánh mắt lấm lét sau cặp kính bảo hộ cố tỏ ra hung hăng. "Chúng tôi đang chuẩn bị mẫu thử để nghiệm thu đợt giải ngân mới. Mọi quy trình đều đạt chuẩn."
Triết đẩy nhẹ Trung ra, bước thẳng tới bàn thí nghiệm. Anh cầm một khối mẫu thử giả mạo lên, rồi chỉ tay vào đống mẫu thực tế bị giấu trong góc tối.
"Đạt chuẩn?" Triết cười lạnh, ngón tay anh miết mạnh lên bề mặt khối mẫu giả. "Anh Trung, anh nghĩ tôi học ở Pháp về chỉ để đọc báo cáo giấy sao? Bê tông đổ thực tế tại móng trụ số 4 dùng cát sỏi sông Hồng chưa qua sàng lọc lẫn bùn sét, màu xám đục xỉn và có mùi bùn đặc trưng. Còn mớ mẫu này dùng đá dăm xanh Kiện Khê sạch và xi măng lò quay mác cao, màu xám xanh sáng mịn. Anh định dùng thủ đoạn tráo đổi mẫu thử bê tông trong phòng thí nghiệm này để qua mắt ai?"
Triết quay sang nhìn thẳng vào mắt kỹ thuật viên Cường, giọng anh dịu lại nhưng đầy sức nặng đạo đức: "Cường, cậu là kỹ thuật viên phòng thí nghiệm. Cậu ký biên bản xác nhận kết quả giả này, khi công trình sập đè chết người, cậu sẽ là người đầu tiên phải ra tòa đứng trước vành móng ngựa vì tội giả mạo hồ sơ kỹ thuật gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng. Cơm áo gạo tiền của cậu có đáng để đổi lấy mười năm tù giam và bản án lương tâm cả đời không?"
Nguyễn Văn Cường run rẩy dữ dội, hai hàng nước mắt lã chã rơi. Cậu ta nhìn xuống đống nhãn mác giả, rồi nhìn sang Vũ Đức Trung đầy sợ hãi. "Anh Trung... em không làm được nữa... Em sợ lắm..."
"Câm miệng! Thằng nhát gan này!" Vũ Đức Trung giật phắt tập nhãn mác từ tay Cường, trợn mắt đe dọa. "Mày không ký thì ngày mai biến khỏi cái công trường này! Cả nhà mày sẽ chết đói!"
Triết bước lên một bước, đứng chắn giữa Trung và Cường. Anh rút từ túi áo ra mẩu thép phi 16 bị gãy gập bám đầy bùn đất đặt mạnh lên bàn thí nghiệm.
"Anh Trung, không cần ép cậu ấy nữa. Biên bản nghiệm thu này, người quyết định cuối cùng có ký hay không là tôi – Giám sát trưởng. Và câu trả lời của tôi là không."
***
Mười lăm phút sau, tại phòng họp VIP tầng hai của ban quản lý.
Không khí ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa phùn rơi ngoài cửa sổ hành lang. Chú hai Lê Quang Đạt ngồi ở đầu bàn họp lớn, khuôn mặt bừng bừng sát khí. Vũ Đức Trung đứng khép nép bên cạnh, trong khi Triết đứng thẳng lưng ở phía đối diện, cánh tay trái băng bó dính máu đặt hờ lên mặt bàn gỗ.
*Bộp!*
Chú hai Đạt đập mạnh tập hồ sơ "Bộ biên bản nghiệm thu kỹ thuật khống dự án Đông Anh" xuống bàn, đẩy về phía Triết. Tập hồ sơ dày cộp đã có sẵn chữ ký đỏ chót của nhà thầu phụ Tiến Mạnh và đơn vị giám sát độc lập bị mua chuộc. Chỉ còn duy nhất một ô trống dành cho chữ ký và con dấu cá nhân của Giám sát trưởng Lê Minh Triết.
"Ký đi, cháu trai," Đạt nói, giọng trầm xuống đầy uy lực và sự đe dọa ngầm. "Mọi thủ tục bồi thường tai nạn đêm qua đã dàn xếp xong xuôi. Mẫu thử bê tông cũng đã đạt chuẩn R28 trên giấy tờ. Cậu chỉ cần đặt bút ký vào đây, đợt giải ngân mới sẽ thông suốt. Đừng để chuyện vặt vãnh ở công trường làm ảnh hưởng đến đại nghiệp nghìn tỷ của dòng họ Lê ta."
Triết nhìn tập hồ sơ khống, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt đạo mạo nhưng tàn nhẫn của người chú ruột. Anh chậm rãi đẩy tập hồ sơ ngược trở lại.
"Cháu không ký," giọng Triết phẳng lặng nhưng kiên định như đá tảng.
"Mày nói cái gì?!" Đạt bật dậy, đập bàn quát lớn. "Mày có biết mình đang nói chuyện với ai không? Ai đã đưa mày từ Pháp về, ai đã cho mày cái ghế Giám sát trưởng này? Là Lê Gia! Mày ăn cơm Lê Gia, mặc áo Lê Gia, giờ mày định làm kẻ phản bội dòng họ sao?"
"Cháu là một kỹ sư xây dựng, chú hai," Triết đứng thẳng lưng, giọng anh vang vọng khắp phòng họp cách âm. "Và quy tắc nghiệm thu ba bên bắt buộc của nhà nước không cho phép cháu ký vào một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu hàng ngàn người dân. Móng trụ cầu số 4 bị rút ruột cốt thép từ phi 25 xuống phi 16. Bê tông chịu lực bên trong rỗng tuếch như tổ ong do dùng mác thấp kém chất lượng. Cháu đã trực tiếp gõ búa Schmidt và lấy mẫu thép lỗi đêm qua làm bằng chứng vật lý. Nếu cháu ký nghiệm thu này, cháu chính là kẻ đồng lõa giết người!"
"Mày... thằng ranh con rỗng tuếch!" Đạt điên cuồng chỉ tay vào mặt Triết, lồng ngực phập phồng vì giận dữ. "Bằng chứng vật lý của mày có giá trị gì trước sức mạnh truyền thông và quan hệ của tao? Tao chỉ cần một cuộc gọi là có thể xóa sạch tư cách hành nghề kỹ sư của mày tại cái đất Hà Nội này! Mày sẽ trắng tay, sẽ bị trục xuất khỏi gia tộc và sống nghèo khổ như lũ dân đen ngoài kia!"
"Nếu cái giá của sự giàu sang vinh hoa của Lê Gia được xây dựng trên máu và nước mắt của người nghèo, trên những công trình rỗng ruột chực chờ sụp đổ, thì cháu thà trắng tay để giữ lấy lương tri!" Triết dứt khoát cầm mẩu thép phi 16 lỗi ném mạnh lên tập biên bản nghiệm thu khống, tạo nên một tiếng vang chát chúa.
Đạt mặt cắt không còn giọt máu, định gầm lên ra lệnh cho đám bảo an xông vào khống chế Triết. Nhưng ngay đúng khoảnh khắc căng thẳng đỉnh điểm ấy, chiếc điện thoại bảo mật đặt trên bàn của Đạt đột ngột rung lên bần bật.
Nhìn thấy số điện thoại hiển thị từ ban giám đốc Ngân hàng Đại Á, Đạt khựng lại, vội vàng bấm nút nghe. Giọng nói của Ngô Sỹ Hùng, giám đốc chi nhánh ngân hàng bẩn, vang lên lo sốt vó qua loa ngoài điện thoại, đủ lớn để cả phòng họp đều nghe rõ:
"Alo! Anh Đạt hả? Có chuyện lớn rồi! Ban kiểm soát rủi ro trung ương vừa phát hiện ra dự án Đông Anh đang bị thanh tra kỹ thuật độc lập dòm ngó. Nếu anh không trình được bộ biên bản nghiệm thu móng dầm có đầy đủ chữ ký của Giám sát trưởng Lê Minh Triết trước 5 giờ chiều nay, Ngân hàng Đại Á buộc phải đóng băng toàn bộ dòng vốn giải ngân đợt 2 trị giá 450 tỷ đồng! Gói trái phiếu 1.200 tỷ của các anh sẽ bị tuyên bố nợ xấu ngay lập tức!" Đạt đứng lặng người, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi bàn tay run rẩy, ánh mắt gã nhìn Triết giờ đây đầy sự điên cuồng và sợ hãi tột độ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!