Nhạc nềnLost Place

Tiếng Động Trong Đêm Giông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nét mực đỏ tàn nhẫn của chú hai Lê Quang Đạt như một vết dao rạch thẳng vào mắt Lê Minh Triết, xé toác mọi ảo tưởng cuối cùng của anh về sự liêm chính của gia tộc. Trên bản vẽ thiết kế móng dầm chịu lực gốc khổ A0 trải rộng trên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi xi măng, những đường chỉ dẫn kỹ thuật tinh vi của dầm chuyển sàn chịu lực chính – phân khu huyết mạch chịu tải trọng cho toàn bộ khối biệt thự ven sông – đã bị gạch bỏ không thương tiếc. Thay vào đó là những ký hiệu viết tay nguệch ngoạc bằng mực đỏ, hạ cấp đường kính thép chịu lực từ phi 25 tiêu chuẩn xuống loại thép phi 16 rẻ tiền.


"Sao thế, Giám sát trưởng?" Giọng nói của Vũ Đức Trung vang lên bên tai Triết, kéo tuột anh ra khỏi cơn bàng hoàng. Gã kỹ sư trưởng đứng tựa lưng vào tủ sắt, hai tay khoanh trước ngực, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai đầy đắc ý. "Cậu nhìn ra chữ viết tay của ai rồi chứ? Là chỉ đạo điều chỉnh biện pháp thi công trực tiếp của Tổng giám đốc Lê Quang Đạt đấy. Đều là người nhà Lê Gia cả, cậu thắc mắc cái gì nữa? Ở cái công trường này, bản vẽ thiết kế của Bộ phê duyệt chỉ là thứ để làm cảnh thôi. Muốn dự án chạy, muốn dòng tiền thông suốt thì phải biết linh hoạt."


Triết khẽ siết chặt nắm tay, lòng bàn tay trái – nơi vết xước rỉ máu từ đêm đột nhập mở cặp da của cha vẫn chưa lành – nhói lên một cơn đau buốt. Anh hít một hơi thật sâu để giữ cho nhịp thở của mình không bị rối loạn trước ánh mắt dò xét của Trung. Anh biết gã đang cố tình gài bẫy để bộc lộ sự chống đối của anh. Nếu bây giờ anh nổi giận và tuyên bố dừng công trình ngay lập tức, chú hai sẽ có cớ để bãi nhiệm anh vì tội gây rối tiến độ trước khi anh kịp thu thập đủ chứng cứ vật lý.


"Tôi hiểu rồi, anh Trung," Triết điều chỉnh giọng điệu trở nên phẳng lặng, không chút gợn sóng. Anh chậm rãi cuộn bản vẽ lại, nhét vào ống nhựa bảo quản. "Tôi chỉ muốn đảm bảo mọi thông số được khớp trên sổ sách để tránh rắc rối khi đoàn thanh tra Sở xuống kiểm tra. Dù sao tôi cũng mới tiếp quản vị trí này, cẩn thận vẫn hơn."


Trung khịt mũi một tiếng khinh bỉ, gạt tàn thuốc lá xuống sàn nhà. "Biết thế là tốt. Thiếu gia cứ việc ngồi trong văn phòng máy lạnh mà đọc báo cáo. Việc thực địa đổ bê tông cứ để tôi và nhà thầu phụ Tiến Mạnh lo. Cậu không cần phải lội bùn cho bẩn đôi giày hiệu đâu."


Triết không đáp lời. Anh quay sang nhìn Hoàng Nam đang đứng canh ở cửa hành lang. Cậu kỹ sư trẻ khẽ gật đầu với Triết, ánh mắt tràn đầy sự lo âu nhưng kiên định. Cả hai đều hiểu rằng, đằng sau sự ngạo mạn của Trung và Tiến Mạnh là một quả bom nổ chậm về mặt kỹ thuật đang được chôn giấu dưới lòng đất Đông Anh.


***


Đến chín giờ tối, bầu trời Hà Nội đột ngột chuyển hướng. Một cơn giông lớn chưa từng có từ đầu mùa đổ ập xuống khu vực Đông Anh. Những luồng gió lốc từ sông Hồng thổi mạnh liên hồi, rít lên từng hồi ghê rợn qua các khe hở của lán trại tạm thời. Tiếng sấm sét gầm rú liên tục trên bầu trời đen kịt, xé toác màn đêm bằng những tia chớp sáng lòa, phản chiếu xuống những hố móng ngập nước bùn nhão nhoét.


Triết đứng bên cửa sổ kính của văn phòng điều hành tạm thời, nhìn ra đại công trường đang bị nuốt chửng bởi màn mưa trắng xóa. Mưa lớn xối xả làm mất điện toàn bộ khu vực, chỉ còn lại ánh sáng leo lét từ chiếc máy phát điện dự phòng đặt ở góc sân. Lòng anh nóng như lửa đốt. Địa tầng khu vực móng trụ cầu số 4 vốn dĩ là lớp bùn sét yếu, nay gặp lượng nước mưa khổng lồ đổ xuống sẽ cực kỳ dễ xảy ra hiện tượng sạt lở vách hố móng.


"Anh Triết! Có chuyện rồi!"


Hoàng Nam đẩy mạnh cửa xông vào phòng, người ướt sũng nước mưa, hơi thở đứt quãng vì chạy gấp. Khuôn mặt cậu kỹ sư trẻ cắt không còn giọt máu dưới ánh đèn pin lập lòe.


"Sao thế Nam? Bình tĩnh nói xem nào!" Triết chộp lấy vai Nam, bản năng kỹ sư của anh lập tức báo động.


"Giàn giáo chịu lực... giàn giáo chịu lực ở phân khu móng trụ cầu số 4... bị đổ sập hoàn toàn rồi!" Nam hét lên giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài. "Có ba công nhân thi công ca đêm đổ bê tông lót đang bị kẹt dưới đống đổ nát! Bùn đất đang sạt xuống hố móng!"


"Cái gì?!"


Triết không chần chừ thêm một giây nào. Anh vồ lấy chiếc đèn pin siêu sáng và chiếc túi đồ kỹ thuật cá nhân – nơi luôn cất giữ chiếc búa gõ kiểm tra cường độ bê tông Schmidt. "Đi! Gọi đội cứu hộ công trường ngay!"


"Không được đâu anh!" Nam giữ tay Triết lại, giọng run rẩy. "Giám đốc thầu phụ Bùi Tiến Mạnh đã ra lệnh cho đội bảo an phong tỏa toàn bộ khu vực cổng số 3 dẫn vào móng trụ số 4 rồi. Họ không cho ai tiếp cận, kể cả đội y tế công trường. Họ muốn tự dọn dẹp hiện trường để bưng bít tai nạn trước khi có người báo cảnh sát!"


Cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực Triết như ngọn lửa thiêu đốt mọi sự kiềm chế. Bọn chúng coi mạng sống của những người lao động nghèo khổ không bằng một biên bản nghiệm thu khống! Anh siết chặt chiếc búa Schmidt trong tay, ánh mắt rực lửa chính trực.


"Họ muốn bưng bít? Để xem họ có chặn được tôi không! Nam, đi theo tôi!"


Hai bóng người lao vào màn mưa trắng xóa, băng qua những lối đi bùn lầy ngập đến mắt cá chân. Nước mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt, nhưng Triết không hề giảm tốc độ. Khi tiếp cận khu vực cổng số 3 dẫn vào móng trụ cầu số 4, anh nhìn thấy một hàng rào tôn quây kín cao hơn ba mét đã bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt lớn. Ba gã bảo vệ mặc áo mưa đen, tay cầm gậy cao su đang đứng gác nghiêm ngặt bên ngoài.


"Đứng lại! Khu vực này đang bị sự cố sạt lở nguy hiểm, Giám đốc Mạnh đã lệnh cấm tất cả mọi người vào trong!" Gã bảo vệ trưởng nhóm hét lớn, giơ gậy chặn ngực Triết.


"Tránh ra!" Triết gầm lên, giọng nói át cả tiếng sấm rền. "Tôi là Giám sát trưởng dự án này! Có người đang bị chôn sống bên trong, các người có biết mình đang đồng lõa với tội giết người không?!"


"Chúng tôi chỉ nghe lệnh Giám đốc thầu phụ. Cậu Triết, xin đừng gây khó dễ cho chúng tôi!" Gã bảo vệ không hề nhượng bộ, hai gã đồng bọn lập tức áp sát, tay đặt lên dùi cui điện.


Triết nhận ra việc dùng lời nói thương lượng với những kẻ này là hoàn toàn vô ích. Thời gian đang trôi đi tính bằng giây, và mỗi giây trôi qua đều có thể cướp đi sinh mạng của ba công nhân dưới hố móng sâu kia. Anh liếc nhìn sợi xích sắt đang khóa chặt rào tôn, rồi nhìn xuống chiếc búa gõ Schmidt trong tay. Với kết cấu thép tôi cứng của đầu búa kỹ thuật, đây chính là vũ khí thực địa tốt nhất lúc này.


Triết bất ngờ lùi lại một bước lấy đà, rồi vung mạnh chiếc búa Schmidt đập thẳng vào ổ khóa đồng của xích sắt.


*Rầm! Chát!*


Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên giữa tiếng sấm. Ổ khóa đồng bị lực đập cực mạnh của búa Schmidt phá hủy bản lề, vỡ đôi rơi xuống vũng bùn. Triết dùng vai húc mạnh, đẩy văng cánh cửa tôn quây kín ra hai bên. Ba gã bảo vệ kinh hoàng trước sự quyết đoán và sức mạnh của Triết, chưa kịp phản ứng thì anh và Hoàng Nam đã lách qua khe hở, lao thẳng vào khu vực hố móng sụt lún.


Hiện trường trước mắt hiện lên như một địa ngục bùn nước dưới ánh chớp liên hồi. Toàn bộ hệ thống giàn giáo chịu lực bằng sắt ống cao mười mét đã bị vặn vẹo, đổ sập hoàn toàn thành một đống đổ nát khổng lồ dưới đáy hố móng sâu năm mét. Nước mưa từ các đường rãnh xung quanh đang đổ dồn về đây, biến đáy hố thành một vũng bùn nhão chảy xiết.


"Cứu với! Có ai không... cứu chúng tôi với!"


Tiếng kêu cứu thảm thiết, yếu ớt vang lên từ dưới đống đổ nát của giàn giáo sắt. Triết soi đèn pin xuống, phát hiện ba công nhân thi công ca đêm đang bị những thanh sắt nặng nề đè chặt lên người, bùn đất từ vách hố móng đang trượt xuống từng mảng lớn, chuẩn bị chôn vùi họ.


"Nam! Xuống cứu người!" Triết hét lên, không màng đến nguy hiểm, anh trượt thẳng xuống vách hố móng dốc đứng đầy bùn nhão.


Lòng bàn tay trái của Triết va chạm với những mảnh đá dăm sắc nhọn, vết thương cũ bị xé rách ra hoàn toàn, máu tươi tuôn ra hòa lẫn với nước mưa buốt giá. Nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Anh lao đến bên người công nhân đầu tiên đang bị một khung giàn giáo đè ngang ngực.


"Nam, nâng góc này lên! Tôi sẽ kéo chú ấy ra!" Triết gầm lên, hai tay bám chặt vào thanh sắt giàn giáo trơn trượt.


Anh vận dụng toàn bộ sức lực của cơ thể, phối hợp với Hoàng Nam tạo thế đòn bẩy để nâng khung sắt nặng hàng trăm cân lên. Lòng bàn tay rách nát của anh miết chặt vào cạnh sắt sắc nhọn, máu đỏ chảy ròng ròng dọc theo thanh sắt, nhưng ánh mắt anh vẫn rực lửa kiên định.


"Một... hai... ba... Nhấc!"


Với sự phối hợp mưu trí và sức mạnh bộc phát từ lòng dũng cảm, Triết và Nam đã nhấc được khung sắt lên một khoảng vừa đủ để kéo người công nhân đầu tiên ra ngoài. Cứ như thế, bất chấp bùn đất đang sạt lở dọc vách móng, hai người tiếp tục đào bới bằng tay trần, di dời đống đổ nát để cứu hộ thành công hai công nhân còn lại. Khi người công nhân cuối cùng được Hoàng Nam dìu lên bờ an toàn, Triết ngã quỵ xuống vũng bùn dưới đáy hố móng, lồng ngực phập phồng thở dốc vì kiệt sức.


Nước mưa xối xả gột rửa lớp bùn trên mặt Triết, nhưng cũng đồng thời gột sạch lớp đất cát bám trên cấu kiện bê tông cốt thép của móng trụ cầu số 4 vừa bị lộ ra sau vụ sập giàn giáo. Triết đưa đèn pin soi sát vào bề mặt móng dầm chịu lực chịu tải trọng cho toàn bộ dầm chuyển sàn phía trên.


Đồng tử của anh co rút lại khi luồng ánh sáng trắng rọi thẳng vào những thanh thép chịu lực chính đang nhô ra ngoài lớp bê tông bị nứt toác.


Bằng Kỹ năng đọc bản vẽ kiến trúc và bóc tách khối lượng siêu tốc từ trí nhớ của mình, Triết lập tức nhận ra sự sai lệch kinh hoàng. Đường kính của những thanh thép chịu lực chính này chỉ có 16 milimet – loại thép cuộn phi 16 kém chất lượng, mỏng manh và rỉ sét – thay vì loại thép phi 25 tiêu chuẩn chịu lực cao như thiết kế ban đầu của cha anh phê duyệt. Bọn chúng đã thực sự rút ruột công trình một cách tàn nhẫn nhất để ăn chia chênh lệch tài chính!


Triết vội vàng rút chiếc điện thoại thông minh ra để chụp ảnh lưu trữ chứng cứ khẩn cấp trước khi hiện trường bị dọn sạch. Nhưng mưa quá lớn, những hạt nước xối xả bám đầy vào ống kính camera khiến hình ảnh chụp được bị nhòe nhoẹt, mờ mịt không thể nhìn rõ đường kính thép. Điện thoại của anh cũng bắt đầu bị rò rỉ nước vào màn hình cảm ứng, liên tục báo lỗi hệ thống.


"Khốn kiếp!" Triết nghiến răng, nhận ra hiện trường vật lý này chắc chắn sẽ bị Bùi Tiến Mạnh và chú hai cho đổ bê tông bịt kín ngay vào sáng mai để xóa sạch dấu vết.


Anh quyết định phải kiểm tra cường độ chịu nén thực tế của khối bê tông móng dầm này ngay lập tức để làm bằng chứng đối chứng. Triết rút chiếc búa gõ Schmidt cầm tay từ trong túi đồ kỹ thuật ra. Anh áp đầu búa vào bề mặt khối bê tông móng trụ cầu số 4, kích hoạt lò xo lực đập nảy.


*Cộc! Cộc!*


Triết dùng Khả năng phát hiện vết nứt vi mô bằng búa gõ kỹ thuật để lắng nghe âm thanh phản hồi. Tai anh áp sát vào cấu kiện dầm bê tông giữa tiếng mưa bão gầm rú.


*Bộp. Bộp.*


Tiếng vang phát ra không hề đanh giòn, sắc sảo của kết cấu bê tông đặc chắc đạt chuẩn mác cao. Thay vào đó là một âm thanh trầm đục, bồm bộp và rỗng tuếch một cách bất thường.


Triết bàng hoàng nhận ra, bên trong lòng khối bê tông móng dầm chịu lực chính này không phải là một khối đặc chắc chịu lực, mà là một khoảng rỗng khổng lồ rỗng rỗ tổ ong do quá trình đổ bê tông mác thấp kém chất lượng và thiếu hụt cốt thép chịu cắt bên trong gây ra. Nền móng của toàn bộ phân khu biệt thự nghìn tỷ này thực chất chỉ là một lớp vỏ mỏng manh rỗng ruột đặt trên lớp bùn lún sông Hồng, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào khi chịu tải trọng thực tế.


"Anh Triết! Cẩn thận!" Tiếng hét thất thanh của Hoàng Nam từ trên bờ hố móng vang lên dồn dập.


Triết ngẩng đầu lên, ánh đèn pin từ phía trên quét thẳng xuống mặt anh. Giám đốc thầu phụ Bùi Tiến Mạnh cùng năm gã giang hồ bảo kê hung hãn thuộc băng nhóm Hắc Sẹo đã xuất hiện ở mép hố móng, tay lăm lăm gậy sắt và xẻng xúc đất, bao vây chặt chẽ lối thoát duy nhất của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!