Cạm Bẫy Đông Anh
Bình minh Hồ Tây không mang lại cảm giác ấm áp thường lệ, mà chỉ là một dải sáng xám xịt, nhớp nháp hơi nước sau đêm mưa bão. Lê Minh Triết đứng trước tấm gương lớn trong phòng riêng, khẽ rít lên một tiếng đau đớn khi kéo ống tay áo sơ mi đen lên. Lòng bàn tay trái của anh rỉ máu, da thịt bị xước xát nghiêm trọng do đêm qua đã siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ để nhịn thở trốn sau rèm cửa. Nhưng vết thương thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với nỗi dằn vặt đang gào thét trong lồng ngực anh. Cuốn sổ tay bìa da đen cũ kỹ – di sản cứu chuộc mang tên 'Nợ Danh Dự' của người cha quá cố Lê Minh Sơn – hiện đang nằm im lìm trong ngăn bí mật của chiếc ba lô sờn cũ của anh. Từng dòng chữ sám hối của cha, danh sách một trăm hai mươi hộ dân bị cướp đất ở Đông Lâu, và cả vết bầm tím bất thường trên cổ di thể cha... tất cả kết nối lại thành một vực thẳm đen tối mang tên Lê Gia.
"Cậu Triết, bà chủ lớn đang đợi cậu ở phòng khách chính," tiếng ông Tần khàn khàn vang lên ngoài cửa phòng kèm theo ba tiếng gõ nhịp nhàng. Triết vội vàng kéo tay áo xuống, giấu đi vết thương, rồi mở cửa. Ánh mắt ông Tần lướt qua vai Triết, một thoáng lo âu hiện lên rất nhanh rồi biến mất. Chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng cổ đêm qua ông lén trao cho Triết giờ đã được anh giấu kỹ trong túi quần. Cả hai không nói một lời nào về vụ đột nhập đêm qua, nhưng sự im lặng ấy chính là lời thề đồng minh thầm lặng.
Tại phòng khách chính của biệt thự cổ Hồ Tây, không khí ngột ngạt như một ngôi mộ cổ. Bà nội Lê Hoài Phương – Chủ tịch Hội đồng quản trị Lê Gia Land – đang ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế gỗ trắc chạm rồng. Bà mặc bộ áo dài gấm sẫm màu cổ kính, chuỗi ngọc trai tự nhiên trên cổ khẽ lay động theo từng nhịp thở chậm rãi. Đôi mắt sắc lẹm của người phụ nữ thép từng thao túng cả thị trường bất động sản Hà Nội nhìn xoáy vào Triết khi anh bước vào.
"Triết, ngồi đi," giọng bà Phương trầm và lạnh, không hề có hơi ấm của một người bà vừa mất đi đứa con cả. "Bố cháu đã nằm xuống, nhưng đại nghiệp của Lê Gia không thể dừng lại một ngày. Dự án Lê Gia Riverside Đông Anh là huyết mạch của gia tộc ta trong năm nay. Chú hai cháu đang quá tải ở hiện trường. Ta quyết định bổ nhiệm cháu làm Giám sát trưởng – Kỹ sư Giám sát chính của dự án này."
Triết khẽ siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Anh biết đây là một gọng kìm. Chú hai Lê Quang Đạt muốn kéo anh vào công trường Đông Anh không phải vì trọng dụng, mà là để trói chân anh vào lợi ích khổng lồ của dự án, dùng sự giàu sang để thuần hóa lương tri của anh, hoặc biến anh thành kẻ đồng lõa chịu tội thay. Nhưng Triết không có đường lui. Muốn tìm ra sự thật về cái chết của cha, muốn tiếp cận danh sách nạn nhân mất đất, anh phải bước vào hang cọp.
"Cháu nhận lệnh, thưa bà," Triết cúi đầu, cố gắng giữ giọng điệu cung kính của một đứa cháu ngoan ngoãn. "Cháu sẽ không làm danh tiếng của cha và gia tộc bị tổn hại."
Bà Phương khẽ gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia thỏa mãn lạnh lùng. "Tốt. Danh dự của dòng họ Lê là tối thượng. Đi đi, chú hai cháu đang đợi ở công trường."
***
Hai tiếng sau, chiếc xe bán tải của tập đoàn đưa Triết vượt qua cầu Nhật Tân, hướng thẳng về phía đại công trường Lê Gia Riverside Đông Anh. Càng gần đến hiện trường, bầu không khí càng trở nên ngột ngạt bởi bụi xi măng và tiếng gầm rú của hàng trăm chiếc máy xúc, cần cẩu. Dự án rộng hàng trăm hecta ven sông Hồng hiện lên như một đại công trường hỗn loạn, bùn đất nhão nhoét sau trận mưa bão đêm qua.
Triết bước xuống xe, bụi đất lập tức bám đầy đôi giày da bóng lộn. Cách đó không xa, tại khu vực móng trụ cầu số 4, một kỹ sư trẻ đang bị nhóm thợ hồ trung niên vây quanh chửi bới. Chàng trai trẻ mặc bộ đồ bảo hộ lao động quá khổ, chiếc mũ bảo hiểm màu trắng vẽ đầy những ký hiệu kỹ thuật loang lổ bùn đất. Đó là Hoàng Nam – kỹ sư hiện trường trẻ tuổi chịu trách nhiệm giám sát thô.
"Tôi đã nói rồi, cốt thép đai chịu cắt ở dầm móng này thiếu ly! Các anh không được đổ bê tông lót!" Hoàng Nam đỏ mặt tía tai, hai tay ôm chặt cuốn sổ nhật ký thi công hiện trường trước ngực như bảo bối.
"Mày là cái thá gì mà đòi cấm? Lệnh của kỹ sư trưởng Trung bảo đổ là đổ! Tránh ra không tao gạt gãy chân bây giờ!" Gã cai thầu phụ vạm vỡ, xăm trổ đầy mình quát lớn, đẩy mạnh khiến Nam loạng choạng suýt ngã xuống hố bùn sâu hoắm.
"Dừng tay lại!"
Giọng nói đanh thép của Triết vang lên dứt khoát. Anh bước tới, đỡ lấy Hoàng Nam. Ánh mắt anh quét qua cấu kiện móng dầm chịu lực đang để lộ những thanh thép đai thưa thớt, rỉ sét dưới lòng đất nhão. Chỉ cần nhìn bằng mắt thường của một kỹ sư kết cấu lão luyện, Triết đã nhận ra sai lệch hình học nghiêm trọng. Cốt đai chịu cắt đáng lẽ phải được bố trí khoảng cách 150mm ở vùng nguy hiểm, nhưng ở đây, chúng bị kéo giãn ra đến gần 300mm để bớt xén vật tư.
"Anh là ai? Việc công trường không phận sự thì biến đi!" Gã cai thầu hách dịch quát.
Triết không thèm nhìn gã, anh rút chiếc thẻ từ Giám sát trưởng vừa được cấp phát ra trước mặt gã. "Tôi là Lê Minh Triết, Giám sát trưởng mới của dự án này. Từ giây phút này, mọi hạng mục sắt móng dầm chịu lực tại phân khu này bị đình chỉ thi công để kiểm tra lại kích thước hình học. Kỹ sư hiện trường Hoàng Nam, lập biên bản sai phạm cốt đai ngay lập tức!"
Hoàng Nam nhìn Triết với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ tột cùng. Cậu lập tức mở sổ ghi chép, ngón tay run rẩy vì xúc động. Gã cai thầu phụ biến sắc, hậm hực ra lệnh cho đám thợ dừng tay bồn trộn bê tông.
"Cháu Triết! Mới xuống công trường mà đã ra oai lớn thế sao?"
Tiếng cười hào sảng nhưng đầy giả tạo vang lên từ phía sau. Chú hai Lê Quang Đạt bước tới, sực nức mùi cigar Cohiba đắt tiền và nước hoa ngoại quốc. Theo sau ông ta là kỹ sư trưởng Vũ Đức Trung – một gã đàn ông trung niên có ánh mắt lấm lét sau cặp kính bảo hộ dính đầy bụi xi măng.
Đạt khoác vai Triết, dắt anh đi tham quan một vòng quanh khu nhà điều hành của Ban Quản lý Dự án Đông Anh. Ông ta liên tục giới thiệu Triết với các nhà thầu phụ và giám sát viên như một thiếu gia kế nghiệp tương lai của Lê Gia Land, một thiên tài vừa tu nghiệp từ Pháp về. Sự tâng bốc nồng nhiệt ấy khiến Triết cảm thấy lạnh gáy. Đây không phải là sự chào đón, đây là một màn kịch bôi trơn tâm lý.
Khi bước vào phòng làm việc riêng của Ban quản lý, Đạt đóng chặt cửa kính cách âm lại. Ông ta ngồi xuống chiếc ghế da lớn, nụ cười giả tạo lập tức biến mất, thay vào đó là gương mặt thực dụng của một kẻ thao túng dòng tiền. Đạt đẩy một tập hồ sơ dày cộm bọc trong bìa da đỏ xuống trước mặt Triết.
"Đây là bộ biên bản nghiệm thu kỹ thuật khống phần móng dầm chịu lực và dầm chuyển sàn của phân khu biệt thự ven sông," Đạt gõ ngón tay đeo nhẫn kim cương lớn xuống mặt bàn gỗ. "Nhà thầu thi công và đơn vị giám sát độc lập của bộ đã ký xác nhận đạt chuẩn rồi. Chỉ còn thiếu chữ ký nháy quyết định của cháu với tư cách Giám sát trưởng để hoàn thiện hồ sơ gửi lên Ngân hàng Đại Á. Cháu ký đi, để chiều nay họ giải ngân gói tín dụng bốn trăm năm mươi tỷ đồng đợt hai. Dòng tiền của tập đoàn đang nghẽn lắm rồi."
Triết nhìn tập hồ sơ nghiệm thu khống nằm im lìm trên bàn như một chiếc bẫy tử thần. Anh nhớ lại Quy chuẩn đạo đức nghề nghiệp Kỹ sư Xây dựng mà người thầy Trần Khắc đã truyền dạy: *'Bê tông có thể nứt theo thời gian, nhưng đạo đức người kỹ sư thì tuyệt đối không được có vết rạn.'* Ký vào đây nghĩa là anh tự tay hợp thức hóa một kết cấu móng dầm bị rút ruột cốt thép, gánh chịu toàn bộ trách nhiệm pháp lý hình sự nếu tòa nhà ba mươi tầng sụp đổ đè chết hàng ngàn người.
"Cháu không thể ký nháy khi chưa thực hiện kiểm tra thực địa độc lập, thưa chú hai," Triết bình tĩnh đẩy tập hồ sơ ngược lại phía Đạt. "Cháu vừa qua móng trụ cầu số 4, cốt đai chịu cắt bị bớt xén nghiêm trọng. Cháu yêu cầu được xuống hiện trường kiểm tra thực tế cốt thép dầm móng chịu lực bằng thiết bị siêu âm khuyết tật trước khi ký bất kỳ biên bản nào."
Gương mặt Đạt lập tức tối sầm lại. Luồng khói cigar xám xịt từ miệng ông ta phả thẳng vào mặt Triết. Đúng lúc đó, kỹ sư trưởng Vũ Đức Trung bước lên, nở một nụ cười mỉa mai khinh bỉ.
"Cậu Triết, cậu đúng là thiếu gia thư sinh chỉ biết lý thuyết sách vở bên Pháp," Trung khoanh tay, giọng điệu hách dịch. "Xây dựng ở Việt Nam có đặc thù riêng của nó. Cọc nhồi và móng dầm ở đây đã được chúng tôi tính toán bù tải trọng rất kỹ rồi. Cậu đòi siêu âm khuyết tật bê tông móng sâu mười mét dưới ruộng bùn? Đúng là chuyện nực cười! Để tôi cho cậu xem cái này."
Trung ném một tập tài liệu dày cộm khác lên bàn. "Đây là báo cáo quan trắc lún dầm khống và báo cáo khảo sát địa chất độc lập do kỹ sư trắc địa xuất sắc Đặng Quốc Huy lập tuần trước. Kết quả đo đạc bằng máy toàn đạc điện tử Leica chứng minh độ lún lệch của toàn bộ phân khu móng trụ cầu số 4 chỉ dao động ở mức 2mm – hoàn toàn nằm trong giới hạn an toàn tuyệt đối của tiêu chuẩn quốc gia. Hồ sơ giấy trắng mực đen rõ ràng thế này, cậu còn muốn hạch sách cái gì nữa?"
Triết không hề nao núng. Anh cầm tập báo cáo trắc địa lên, lật nhanh từng trang tài liệu. Đôi mắt anh quét qua các con số thống kê, các biểu đồ dịch chuyển cao độ địa tầng và bảng tính toán tải trọng chịu nén của dầm móng. Kỹ năng đọc bản vẽ và bóc tách khối lượng siêu tốc của một kỹ sư tốt nghiệp thủ khoa École des Ponts ParisTech lập tức phát huy tác dụng.
Anh dừng lại ở trang 14, ngón tay trỏ gõ mạnh vào bảng tính toán thể tích bê tông đổ móng nhồi.
"Báo cáo trắc địa này ghi độ lún lệch chỉ 2mm sau khi đổ sàn chuyển chịu tải trọng mười hai ngàn tấn," Triết ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Vũ Đức Trung khiến gã kỹ sư trưởng bất giác lùi lại một bước. "Nhưng các anh quên mất một điều cơ bản về cơ học đất. Địa tầng khu vực ven sông Hồng này ở độ sâu ba mươi mét là lớp bùn sét bồi tụ cực kỳ yếu, có hệ số rỗng lớn hơn 1.2. Với mật độ cọc nhồi phi 1200 như trong báo cáo, nếu không gia cố móng bằng thép chịu lực cường độ cao phi 25 và cốt đai dày đặc, độ lún lệch tính toán lý thuyết bắt buộc phải vượt quá 15mm. Trừ khi..."
Triết lật tiếp sang bảng thống kê khối lượng nguyên vật liệu. "Khối lượng thép đai và cốt thép chịu lực chịu cắt thực tế trong báo cáo nghiệm thu vật tư của các anh chỉ bằng bảy mươi phần trăm so với định mức thiết kế cơ sở ban đầu được Bộ Xây dựng phê duyệt. Các anh đã tự ý cắt giảm đường kính thép chịu lực chịu cắt từ phi 25 xuống phi 16 kém chất lượng! Con số độ lún lệch 2mm này là hoàn toàn giả mạo, được ngụy tạo bằng cách hiệu chỉnh sai số máy trắc địa! Các anh đang xây một bẫy tử thần đè lên bùn lún sông Hồng!"
Phòng làm việc rơi vào một khoảng lặng chết chóc. Vũ Đức Trung đứng trơ ra như phao gỗ dính bùn, mồ hôi hột bắt đầu rỉ ra trên trán gã. Gã lúng túng nhìn sang chú hai Đạt, hoàn toàn câm lặng trước những lập luận toán học và kỹ thuật kết cấu chuẩn xác, đanh thép không thể chối cãi của Triết.
Lê Quang Đạt chậm rãi dập tắt điếu cigar Cohiba vào gạt tàn pha lê. Ánh mắt ông ta giờ không còn chút giả tạo nào nữa, chỉ còn lại sự tàn nhẫn tột cùng của một con thú săn mồi bị dồn vào góc tối. Ông ta đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, ghé sát mặt vào Triết, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa:
"Triết ạ, cháu thông minh lắm. Nhưng thông minh quá thường không sống thọ. Bố cháu ngày xưa cũng chính trực như cháu, cũng đòi kiểm tra bản vẽ gốc, đòi bồi thường cho lũ dân nghèo Đông Lâu... và cháu thấy kết cục của ông ấy rồi đấy. Đừng để bà nội cháu phải đau lòng thêm một lần nữa vì sự ngây thơ của đứa cháu đích tôn."
Lời đe dọa trực diện của Đạt như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Triết. Anh nhớ đến vết bầm tím trên cổ cha mình. Sự căm phẫn dâng trào tột cùng, nhưng lý trí của một kỹ sư buộc anh phải giữ sự lạnh lùng tuyệt đối. Anh không được gục ngã trước khi tìm ra bản vẽ thiết kế móng dầm gốc chịu lực chưa bị sửa đổi – mảnh ghép chứng cứ tối cao để đánh sập màn kịch của chú hai.
"Cháu chỉ làm đúng bổn phận của một Giám sát trưởng chịu trách nhiệm pháp lý trước pháp luật, thưa chú hai," Triết đứng thẳng lưng, đối diện với ánh mắt thâm độc của Đạt. "Cháu yêu cầu được tiếp cận kho lưu trữ thiết kế gốc của dự án ngay lập tức để đối chiếu sai lệch khối lượng thép móng dầm chịu lực."
Đạt khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý hiện lên. "Được thôi. Bản vẽ gốc nằm trong tủ tài liệu bảo mật của Ban quản lý. Trung, dẫn Giám sát trưởng mới của chúng ta đi xem bản vẽ gốc để cháu tôi được mở mang tầm mắt."
***
Triết bước theo Vũ Đức Trung về phía phòng lưu trữ bản vẽ kỹ thuật ở cuối hành lang Ban quản lý dự án. Hoàng Nam lén lút đi sau, ánh mắt lo âu nhìn quanh để cảnh giác trước sự giám sát của đám bảo vệ công trường thuộc đội của Thắng.
Căn phòng lưu trữ bản vẽ tối tăm, nồng nặc mùi giấy amoniac và mực in cũ. Trung hậm hực mở chiếc tủ sắt lớn chứa các ống đựng bản vẽ thiết kế lớn, rút ra một cuộn bản vẽ khổ A0 bám đầy bụi đất, trải mạnh lên chiếc bàn gỗ lớn.
"Đây là bản vẽ thiết kế móng dầm chịu lực gốc có chữ ký nháy phê duyệt ban đầu của cố Phó Chủ tịch Lê Minh Sơn mười lăm năm trước," Trung mỉa mai, chỉ tay vào cuộn giấy đã ngả màu vàng ố. "Xem đi thiếu gia, xem cho kỹ xem chúng tôi có làm sai lệch một milimet nào so với di sản của bố cậu để lại không!"
Triết bước tới, cúi xuống sát mặt bản vẽ. Dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc bóng đèn tuýp nhấp nháy trên trần nhà, anh sờ dọc theo các đường nét vẽ kỹ thuật tinh vi của dầm chuyển sàn chịu lực chính. Đôi mắt anh quét qua các thông số kỹ thuật chịu tải, lực cắt và cốt đai đan xen phức tạp.
Đột nhiên, đồng tử của Triết co rút lại. Toàn thân anh đông cứng như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt giữa mùa đông.
Tại phân khu móng trụ cầu số 4 – khu vực chịu tải trọng lớn nhất của toàn bộ dầm chuyển sàn chịu lực chính – toàn bộ các thông số kỹ thuật chịu lực nguyên bản, các đường kính thép phi 25 tiêu chuẩn ban đầu đã bị ai đó dùng bút mực đỏ gạch chéo một cách thô bạo. Ngay bên cạnh những đường gạch chéo ấy, những con số mới chỉ đường kính thép phi 16 kém chất lượng được chỉnh sửa bằng tay một cách cẩu thả, nguệch ngoạc bằng nét chữ viết tay của chính chú hai Lê Quang Đạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!