Nhạc nềnLost Place

Di Sản Trong Ngăn Bí Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gạt tay nắm cửa phòng vang lên khô khốc kéo Triết trở lại thực tại đầy hiểm nguy.


Trong một phần mười giây ngắn ngủi, bản năng của một kỹ sư kết cấu – người luôn phải tính toán những sai số nhỏ nhất để cứu vãn cả một công trình – đã kích hoạt trong đầu Lê Minh Triết. Anh không hoảng loạn. Đôi tay rỉ mồ hôi lạnh của anh lập tức khép nắp chiếc cặp da khóa số vừa bật mở, đẩy mạnh nó vào ngăn kéo sâu dưới gầm bàn làm việc, rồi dùng xấp tài liệu kỹ thuật cũ đè lên. Anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi đen loang lổ vài vệt nước mưa Hồ Tây, hít một hơi sâu để ổn định nhịp tim đang đập liên hồi như nổi trống trống lồng ngực.


*Cạch.*


Cánh cửa gỗ sồi dày cộm mở ra một khe hẹp. Bóng dáng cao gầy, hơi khòm của quản gia già ông Tần hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang. Ông mặc bộ đồ kaki xám chỉnh tề quen thuộc suốt bốn mươi năm qua, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn thời gian và đôi mắt trầm buồn, u uất chứa đựng quá nhiều bí mật của dòng họ Lê. Trên tay ông là một chiếc khay bạc đựng bát canh hạt sen nghi ngút khói.


"Cậu Triết, tôi thấy đèn phòng cậu vẫn sáng," giọng ông Tần khàn khàn, nhỏ nhẹ nhưng vang vọng một cách kỳ lạ trong căn phòng tĩnh mịch. "Bà chủ Xuân lo lắng cậu đi đường dài mệt mỏi, lại thêm cú sốc của ông nhà nên không ngủ được. Bà bảo tôi mang chút canh sen ấm lên cho cậu."


Triết bước tới, cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi nhưng tự nhiên. Anh đưa tay đỡ lấy khay bạc, ngón tay khẽ chạm vào lòng bàn tay chai sạn của người quản gia già. "Cháu cảm ơn chú Tần. Cháu vừa thu xếp lại mấy cuốn sách cũ của bố. Cháu sẽ dùng canh rồi đi ngủ ngay. Chú cũng nghỉ sớm đi, hôm nay chú đã vất vả nhiều rồi."


Ông Tần không quay đi ngay. Đôi mắt già nua của ông khẽ quét qua căn phòng, dừng lại một nhịp rất ngắn ở góc bàn làm việc – nơi ngăn kéo vẫn còn hở ra một khe nhỏ lộ ra mép da đen của chiếc cặp khóa số. Triết nín thở, cơ vai siết chặt. Nhưng người quản gia già chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sức nặng của bốn mươi năm chứng kiến những thăng trầm và tội lỗi dưới mái nhà này.


Ông cúi đầu, ghé sát tai Triết, giọng nói hạ thấp đến mức chỉ đủ cho hai người nghe: "Đêm nay, đội an ninh của cậu Thắng tuần tra rất gắt gao quanh biệt thự. Chú hai của cậu đã ra lệnh không cho bất kỳ ai tiếp cận khu nhà chính, đặc biệt là phòng làm việc cũ của ông nhà trên tầng ba. Cậu Triết... nếu có làm gì, xin hãy cẩn trọng. Danh dự của ông Sơn... giờ nằm cả trong tay cậu."


Nói rồi, ông Tần khẽ đặt một vật nhỏ bằng đồng vào mép khay bạc trước khi rút tay lại. Đó là một chiếc chìa khóa vạn năng cổ kính, vật tùy thân mà ông luôn dùng để quản lý mọi ngóc ngách của biệt thự Hồ Tây. Ông quay lưng bước đi, không để lại một tiếng động nào trên thảm hành lang, để lại Triết đứng lặng người với chiếc chìa khóa đồng lạnh ngắt trong lòng bàn tay.


Triết khóa chặt cửa phòng, quay lại bàn làm việc. Anh rút chiếc cặp da cũ ra khỏi ngăn kéo, nhấc nắp cặp. Bên trong, không có vàng bạc hay những tập ngân phiếu đắt đỏ, chỉ có một chiếc phong bì thư bằng giấy kraft đã ngả màu vàng ố và một chiếc chìa khóa đồng cổ có khắc biểu tượng gia huy dòng họ Lê bị cạo mờ một nửa.


Triết mở phong bì, rút ra lá thư viết tay của cha mình. Những nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc của ông Lê Minh Sơn hiện ra, nhưng nét mực ở những dòng cuối có vẻ run rẩy, đứt quãng, như thể được viết trong một trạng thái hoảng loạn và dằn vặt tột cùng.


*"Triết, con trai của cha,*


*Khi con đọc được những dòng chữ này, có lẽ cha đã không còn trên cõi đời này nữa. Cha ra đi không phải vì bệnh tật, mà vì gánh nặng của lương tâm đã nghiền nát linh hồn cha suốt mười lăm năm qua. Sự giàu sang, vinh hoa phú quý của Lê Gia chúng ta... con có biết nó được xây dựng trên cái gì không? Nó được xây trên máu, nước mắt và sinh mạng của một trăm hai mươi hộ dân nghèo tại Đông Lâu, Đông Anh.*


*Mười lăm năm trước, chú hai Đạt của con và luật sư Trịnh Văn Nghiêm đã dùng những thủ đoạn tàn độc nhất, ngụy tạo chữ ký, bẫy nợ tài chính và thuê giang hồ cưỡng chế đất đai của dân làng để cướp trắng khu đất vàng ven sông Hồng. Cha đã im lặng. Sự im lặng đồng thuận của cha chính là tội ác lớn nhất. Cha đã lập ra cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự', ghi chép lại chi tiết danh sách những nạn nhân bị bức hại và các khoản tiền bối trơn bẩn thỉu của dòng họ chúng ta.*


*Cuốn sổ tay đó là chiếc bùa hộ mệnh duy nhất để cứu chuộc lương tri của cha con ta, nhưng cũng là bản án tử hình nếu chú hai con phát hiện ra. Cha đã giấu nó trong ngăn bí mật phía sau bức ảnh chân dung của cha treo trong phòng làm việc bị niêm phong trên tầng ba biệt thự. Chiếc chìa khóa đồng cổ trong cặp này chính là thứ mở ngăn bí mật đó. Con hãy thay cha hoàn thành di nguyện: công khai sự thật, bồi thường cho các nạn nhân, dù điều đó có nghĩa là đế chế Lê Gia phải sụp đổ. Hãy cẩn thận với chú hai và luật sư Nghiêm. Đừng tin bất kỳ ai..."*


Bàn tay Triết run lên bần bật. Từng chữ, từng câu trong bức thư như những nhát búa nện thẳng vào niềm tự hào dòng họ bấy lâu nay trong lòng anh. Hóa ra, những đồng tiền nuôi anh ăn học bên Pháp, căn biệt thự xa hoa ven Hồ Tây này, tất cả đều được đánh đổi bằng xương máu của những người nông dân nghèo khổ. Sự sụp đổ của hình tượng người cha chính trực hoàn hảo khiến Triết đau đớn đến nghẹt thở. Nhưng trên hết, vết bầm tím trên cổ cha anh và thái độ hoảng loạn của bác sĩ Trung đã có lời giải đáp rõ ràng: Cha anh đã bị giết để bịt đầu mối.


"Con sẽ làm, thưa cha," Triết lẩm bẩm, ánh mắt sau gọng kính mảnh chợt trở nên sắc lạnh và kiên định chưa từng có. Anh giấu bức thư vào túi áo trong, cầm lấy chiếc chìa khóa đồng cổ và chiếc chìa khóa vạn năng của ông Tần. Đêm nay, anh phải lấy bằng được cuốn sổ tay trước khi chú hai Đạt cho người lục soát phòng làm việc cũ.


Đồng hồ cổ trên tường điểm hai giờ sáng. Cơn bão ngoài trời vẫn gào rú, những hạt mưa quất liên hồi vào cửa kính như muốn đập tan sự yên bình giả tạo của biệt thự. Triết hé mở cửa phòng, bước ra hành lang tối tăm.


Là một kỹ sư kết cấu, Triết thuộc lòng từng góc cạnh, từng điểm chịu lực và sơ đồ kiến trúc của ngôi biệt thự này từ thuở nhỏ. Anh biết rõ hệ thống camera an ninh mới do đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng lắp đặt có những điểm mù cố định tại các góc cua hành lang do góc quét của ống kính 2.8mm không thể bao phủ toàn bộ trần nhà cao kiểu Pháp.


Triết lách người đi sát mép tường gỗ, bước đi nhẹ nhàng không tiếng động. Anh rút từ túi ra một chiếc gương nhỏ cầm tay – kỷ vật của mẹ – lén đưa ra góc tường để quan sát luồng sáng hồng ngoại từ camera giám sát phía trước. Đèn led đỏ nhấp nháy chậm rãi. Triết tính toán nhịp xoay của camera hành lang, chờ đúng ba giây điểm mù khi ống kính quét về phía cửa sổ, anh nhanh chóng lướt qua, bóng đen của anh hòa vào bóng tối của những bức tranh sơn dầu cổ kính treo dọc lối đi.


Lên đến tầng ba, không gian càng trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo. Cánh cửa phòng làm việc của cố Chủ tịch Lê Minh Sơn hiện ra trước mắt Triết, bị khóa chặt bởi hai vòng xích sắt dày cộp và một chiếc ổ khóa đồng thau cỡ lớn. Đây là lệnh của chú hai Đạt nhằm nội bất xuất, ngoại bất nhập.


Triết quỳ một gối xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Anh tra chiếc chìa khóa vạn năng của ông Tần vào ổ khóa xích sắt.


*Cạch. Rột rẹt.*


Tiếng kim loại ma sát vang lên trong đêm tĩnh mịch khiến tim Triết như bắn ra ngoài. Anh dừng lại, nín thở lắng nghe. Chỉ có tiếng mưa xối xả ngoài kia. Anh khẽ gạt xích sắt sang một bên, cố gắng không để chúng va chạm tạo ra tiếng động, rồi đẩy nhẹ cửa bước vào trong phòng.


Mùi bụi bặm, mùi giấy cũ và sự lạnh lẽo của căn phòng bị bỏ hoang mười ngày qua ập vào mũi Triết. Căn phòng tối đen như mực. Triết không dám bật đèn pin điện thoại vì luồng ánh sáng mạnh có thể lọt qua khe cửa sổ hắt ra ngoài vườn, thu hút sự chú ý của tuần tra bảo vệ. Anh buộc phải thao tác hoàn toàn trong bóng tối bằng xúc giác của một kỹ sư thực địa.


Triết men theo mép bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn, bước về phía bức tường trung tâm – nơi treo bức ảnh chân dung sơn dầu khổ lớn của cha anh. Gương mặt cha anh trong tranh vẫn hiền hậu, ánh mắt như đang dõi theo từng bước đi của con trai. Triết đưa tay lên, sờ dọc theo khung gỗ mạ vàng của bức tranh.


Đột nhiên, từ phía hành lang bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề của giày bốt quân đội vang lên dồn dập trên sàn gỗ.


"Có tiếng động lạ trên tầng ba! Kiểm tra phòng ông Sơn ngay!"


Đó là giọng nói lầm lì, hung bạo của đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng. Ánh đèn pin cực sáng từ ngoài hành lang bắt đầu quét qua khe cửa phòng làm việc, loang loáng trên trần nhà.


Triết giật mình, toàn thân đông cứng. Anh không thể chạy ra cửa chính. Trong giây phút sinh tử, anh nhanh chóng lách người vào góc phòng, nấp sau tấm rèm cửa bằng nhung dày cộp bám đầy bụi bặm, nín thở đến mức lồng ngực đau nhói.


*Cạch. Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh.*


Trần Văn Thắng cùng hai bảo vệ lực lưỡng bước vào phòng, luồng ánh sáng đèn pin quét mạnh mẽ khắp nơi, rọi thẳng vào bàn làm việc, tủ sách và dừng lại sát mép rèm cửa nơi Triết đang trốn. Bụi mịn bay lơ lửng trong không trung dưới ánh đèn pin như những bóng ma.


"Đội trưởng, không có ai ở đây cả. Cửa vẫn khóa xích bên ngoài mà," một tên bảo vệ lên tiếng.


Thắng không trả lời ngay. Hắn bước lại gần cửa sổ sát rèm cửa của Triết. Khoảng cách gần đến mức Triết có thể ngửi thấy mùi da thuộc từ áo khoác của Thắng và tiếng thở nặng nề của hắn. Triết siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ trong tay, các góc nhọn của chìa khóa đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu, dùng nỗi đau thể xác để chế ngự cơn buồn ngủ và tiếng thở dốc.


Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía vườn chuối ngoài biệt thự – tiếng một cành cây cổ thụ bị gió bão quật gãy đổ sập xuống giếng cổ bỏ hoang tạo nên một tiếng động lớn.


"Đội trưởng! Có biến ở góc vườn phía sau!"


Thắng quay ngoắt người lại: "Chết tiệt! Xuống vườn ngay!"


Tiếng bước chân dồn dập rút đi, cánh cửa phòng làm việc khép hờ. Triết thở phào nhẹ nhõm, bước ra khỏi rèm cửa, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh biết mình không còn nhiều thời gian.


Triết lập tức tiếp cận bức ảnh chân dung cha. Anh đưa tay ra phía sau khung tranh, tìm thấy một ngăn gỗ nhỏ bí mật được thiết kế tinh vi chìm vào trong tường gạch. Anh tra chiếc chìa khóa đồng cổ vào ổ khóa nhỏ ẩn giấu.


*Cạch.*


Ngăn bí mật mở ra. Bên trong là một cuốn sổ tay bọc da đen cũ kỹ, gáy sổ đã sờn rách. Triết run rẩy rút cuốn sổ ra, áp chặt vào ngực. Đây chính là cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' – di sản cứu chuộc của cha anh, chứa đựng toàn bộ chân tướng vụ cưỡng chế đất đẫm máu mười lăm năm trước tại Đông Lâu.


Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát đột ngột vang lên ngay sát cửa phòng làm việc. Tiếng gạt tay nắm cửa gỗ sồi một lần nữa vang lên khô khốc.


"Ai ở trong đó? Bước ra!" Giọng nói lạnh lùng của Trần Văn Thắng vang lên ngay ngoài cửa sổ phòng làm việc bị niêm phong, luồng ánh sáng đèn pin quét thẳng qua khe cửa khóa xích bám đầy bụi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!