Cuộc Gặp Trà Chiều Lạnh Lẽo
Cơn mưa phùn gió bấc của mùa đông Hà Nội như những cây kim băng buốt giá đâm thẳng vào da thịt. Gió từ mặt Hồ Tây thổi thốc qua rặng liễu xơ xác, mang theo hơi nước lạnh buốt tràn vào hiên biệt thự cổ của Lê Gia. Lê Minh Triết bước xuống từ chiếc taxi cũ, kéo cao cổ chiếc áo khoác dạ sẫm màu để che đi một bên bả vai phải vẫn còn ê ẩm sau chấn thương trật khớp vừa nắn lại hôm qua.
Lòng bàn tay trái của anh nhói lên từng đợt đau buốt thấu xương tủy. Vết rách sâu do siết chặt chiếc chìa khóa đồng cổ đêm trước đã bắt đầu mưng mủ, dịch vàng lẫn máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc y tế bên trong găng tay da. Cơn sốt nhiễm trùng dâng lên khiến hai bên thái dương anh giật liên hồi, mắt nheo lại sau cặp kính gọng mảnh đã bị vỡ mất một bên tròng. Nhưng bước chân của người kỹ sư trẻ vẫn thẳng, phẳng lặng và kiên định như những thanh dầm thép chịu lực dưới đáy móng công trình.
Nhã Chi đã ra tay kịp thời. Bài báo phân tích vật lý học về nếp gấp vuông vức góc chín mươi độ trên phong bì giấy Kraft màu nâu – chứng minh nó chỉ chứa bản vẽ kỹ thuật dầm móng chứ không phải tiền bôi trơn – đã tạo nên một làn sóng nghi ngờ dữ dội trên các diễn đàn xây dựng Hà Nội. Đòn "ám sát danh dự" của chú hai Đạt và mụ Bích truyền thông bước đầu bị bẻ gãy. Thế nhưng, áp lực từ Ban kỷ luật Hiệp hội kiểm định vẫn treo lơ lửng như một bản án tử hình chuyên môn vào tám giờ sáng mai. Và nguồn cơn lớn nhất của gọng kìm ấy đang ngồi chờ anh bên trong ngôi biệt thự cổ kính này: Bà nội Lê Hoài Phương.
Cánh cổng sắt đúc hoa văn kiểu Pháp từ từ mở ra. Quản gia già ông Tần đứng chờ sẵn dưới mái hiên, tay cầm chiếc ô đen lớn. Đôi mắt già nua của ông quét qua gương mặt nhợt nhạt và bàn tay trái quấn băng giấu trong túi áo của Triết, thoáng lên một sự thương cảm tột cùng nhưng bất lực.
"Cậu Triết... cậu đã về," ông Tần khẽ thầm thì, giọng khàn đặc dưới tiếng mưa rơi rỉ rả. "Bà chủ đang đợi cậu ở phòng khách chính. Chú hai Đạt cũng có mặt. Cậu... phải hết sức cẩn thận. Chú hai đang điên cuồng vì khoản giải ngân bốn trăm năm mươi tỷ bị nghẽn lại."
Triết khẽ gật đầu, ngón tay phải siết chặt lấy chiếc ba lô canvas cũ kỹ – nơi anh đã giấu kỹ cuốn sổ tay "Nợ Danh Dự" bọc da đen của cha trước khi đồng bộ hóa toàn bộ dữ liệu lên mây bảo mật cùng Tuấn IT. Anh bước qua ngưỡng cửa gỗ lim dày cộp. Không khí bên trong biệt thự ấm áp mùi tinh dầu trầm hương đắt giá, nhưng lại lạnh lẽo đến rợn người bởi sự im lặng chết chóc bao trùm.
Tại phòng khách chính, bà nội Lê Hoài Phương đang ngồi uy nghiêm trên chiếc ghế trắc chạm rồng cổ kính. Bà mặc bộ áo dài gấm thêu phượng hoàng sẫm màu, chuỗi ngọc trai tự nhiên trên cổ khẽ lay động theo từng nhịp thở chậm rãi. Gương mặt bà nghiêm nghị, những nếp nhăn thời gian không làm giảm đi vẻ sắc lẹm, uy quyền của người phụ nữ thép từng đứng sau mọi quyết định sinh sát của tập đoàn Lê Gia Land. Ngồi phía đối diện bà là chú hai Lê Quang Đạt, gương mặt béo tốt thường ngày giờ co rúm lại vì căng thẳng, ngón tay bồn chồn gõ liên tục lên mặt bàn kính.
"Cháu chào bà nội. Chào chú hai."
Triết đứng thẳng lưng ở giữa phòng khách, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc vì cơn sốt đang thiêu đốt bên trong.
Bà Hoài Phương không ngẩng đầu lên ngay. Bà chậm rãi nâng chiếc ấm trà bằng đất nung, rót một dòng nước trà xanh thẫm vào chiếc chén sứ nhỏ. Khói trà bốc lên nghi ngút, làm mờ đi một phần gương mặt lạnh lùng của bà.
"Ngồi đi, Triết," bà Phương lên tiếng, giọng nói thong thả nhưng mang theo sức nặng ngàn cân của một Chủ tịch Hội đồng Quản trị tối cao. "Bà đã bảo ông Tần pha loại trà San Tuyết cổ thụ mà bố cháu ngày xưa thích nhất. Lâu lắm rồi, biệt thự này mới lại lạnh lẽo như chiều nay."
Triết bước lại gần, nhưng không ngồi xuống chiếc ghế sofa da cao cấp. Anh đứng im, đôi mắt phẳng lặng nhìn thẳng vào người đứng đầu gia tộc Lê Gia.
"Cháu xin phép đứng. Vết thương ở vai của cháu không tiện ngồi lâu."
Chú hai Đạt hừ lạnh một tiếng, đập mạnh tay xuống bàn: "Mày còn biết đau sao? Thằng nghịch tử! Mày có biết bài báo của con mụ Nhã Chi trưa nay đã làm giá cổ phiếu Lê Gia Land sụt giảm kịch sàn không? Gói trái phiếu một nghìn hai trăm tỷ sắp đáo hạn, ngân hàng Đại Á đang đe dọa đóng băng toàn bộ hạn mức tín dụng nếu móng trụ cầu số bốn không được nghiệm thu trước năm giờ chiều mai! Mày muốn dìm cả gia tộc này xuống bùn lún sao?"
Bà Hoài Phương khẽ giơ tay lên. Một động tác nhỏ của bà đủ khiến chú hai Đạt lập tức ngậm miệng, dù lồng ngực gã vẫn phập phồng dữ dội vì giận dữ.
"Đạt, im lặng đi," bà Phương lạnh lùng nói, rồi từ từ ngẩng đầu lên nhìn Triết. Ánh mắt bà dừng lại ở chiếc găng tay da bên tay trái của anh, nơi vệt dịch vàng nhạt bắt đầu thấm qua lớp da thuộc đen bóng. "Triết à, bà nội biết cháu thừa hưởng tính cách chính trực, cầu toàn của bố cháu. Lê Minh Sơn ngày xưa cũng giống cháu, luôn dằn vặt vì những chuyện không đáng. Nhưng Sơn là một người con hiếu thảo, nó biết dừng lại đúng lúc để bảo vệ đại nghiệp của dòng họ. Còn cháu... cháu đang đi quá xa rồi."
Bà Phương chậm rãi đẩy một tập hồ sơ màu xanh biển qua mặt bàn kính về phía Triết.
"Bà vừa nhận được báo cáo từ bệnh viện Bạch Mai. Mẹ cháu, Trần Thị Xuân, tình trạng suy tim độ bốn đã chuyển biến rất xấu. Bác sĩ Trung nói nếu không có phác đồ điều trị đặc biệt và nguồn thuốc nhập khẩu liên tục từ Pháp, tim của mẹ cháu có thể ngừng đập bất cứ lúc nào."
Trái tim Triết như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cơn sốt nhiễm trùng dường như biến mất, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn tập bệnh án, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi khóe môi.
"Bà nội... bà đang dùng sức khỏe của mẹ cháu để uy hiếp cháu sao?" Triết khàn giọng, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt vẫn rực lên ngọn lửa chính trực của một kỹ sư không chịu cúi đầu.
"Đây không phải là uy hiếp, Triết ạ. Đây là thực tế," bà Phương rót thêm một chén trà, giọng nói phẳng lặng đến đáng sợ. "Viện phí điều trị đặc biệt của mẹ cháu tại phòng VIP Bạch Mai mỗi tháng lên tới hàng trăm triệu đồng, hoàn toàn do quỹ phúc lợi của Lê Gia Land chi trả. Chú hai cháu cũng đã chuẩn bị sẵn một suất điều dưỡng biệt lập tại một khu nghỉ dưỡng cao cấp ở ngoại thành để mẹ cháu tịnh dưỡng. Nhưng tất cả những điều đó... đều phụ thuộc vào quyết định chiều nay của cháu."
Từ góc tối hành lang, cô út Lê Khánh Vân bước ra, gương mặt mảnh mai mệt mỏi đẫm nước mắt. Cô nhìn Triết bằng ánh mắt cầu xin, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy gấu áo dài: "Triết ơi... cô xin cháu... cháu ký nghiệm thu đi cháu! Cháu đừng bướng bỉnh nữa. Mẹ cháu không chịu nổi cú sốc này đâu. Cô út van cháu..."
Triết nhìn cô út Vân. Anh thấy sự sợ hãi tột cùng trong đôi mắt cô – sự sợ hãi của một người phụ nữ cả đời sống phụ thuộc vào tài chính gia tộc, không có dũng khí đối mặt với uy quyền của bà nội. Anh định mở lời cầu xin cô giúp đưa mẹ ra khỏi bệnh viện dưới sự bảo vệ của luật sư Đăng, nhưng nhìn bờ vai run rẩy của cô út, anh hiểu rằng cô chỉ biết khóc lo sợ chứ tuyệt đối không dám lên tiếng trước mặt bà nội.
Triết quay lại nhìn bà nội Hoài Phương. Kỹ năng đấu trí tâm lý tích lũy từ những năm tháng tranh biện học thuật đỉnh cao tại Pháp giúp anh lấy lại sự bình tĩnh tuyệt đối. Anh hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt từ vết thương mưng mủ, giọng nói trở nên đanh thép:
"Bà nội, bà hoàn toàn biết móng trụ cầu số bốn tại dự án Đông Anh bị rút ruột cốt thép phi hai mươi lăm xuống phi mười sáu. Bà biết bê tông móng bị rỗng rỗ tổ ong nghiêm trọng, có nguy cơ sập đổ kết cấu bất cứ lúc nào khi chịu tải trọng lớn. Sự đồng thuận ngầm của bà suốt mười lăm năm qua đối với những sai phạm của chú hai... thực chất là để bảo vệ giá trị cổ phiếu giả tạo của Lê Gia Land. Nhưng bà có biết, nếu công trình đó sập xuống, sinh mạng của hàng ngàn người dân Đông Lâu và danh dự của cha cháu sẽ bị chôn vùi dưới đống tro tàn đó không?"
Bà Hoài Phương đặt mạnh chén trà xuống đĩa sứ. Tiếng va chạm khô khốc vang vọng khắp phòng khách lạnh lẽo.
"Danh dự?" Đôi mắt bà nội rực lên một tia nhìn tàn nhẫn tột cùng. "Danh dự của dòng họ Lê này được xây dựng trên khối tài sản hàng nghìn tỷ, trên sự kính trọng của giới thượng lưu Hà Nội, chứ không nằm ở vài cây thép móng hay nước mắt của đám dân nghèo Đông Lâu! Không có sự tàn nhẫn của bà và chú hai cháu ngày xưa, cha cháu lấy đâu ra tiền để gửi cháu sang Pháp du học? Lấy đâu ra cuộc sống xa hoa mà cháu đã hưởng thụ suốt hai mươi sáu năm qua? Cháu đang ăn quả của cây độc, nhưng lại muốn chặt bỏ gốc rễ của nó để làm người hùng lương tri sao?"
Triết đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt người đứng đầu gia tộc:
"Nếu đó là một cây độc được tưới bằng máu và nước mắt của 120 hộ dân nghèo bị cướp đất mười lăm năm trước, cháu thà tự tay chặt bỏ nó để trồng lại một hạt mầm lương thiện mới. Danh dự của cha cháu... không thể bị vấy bẩn bởi dòng tiền tham ô của chú hai."
Bà Hoài Phương im lặng nhìn Triết. Sự kiên định đến bướng bỉnh của đứa cháu trai khiến bà nhận ra, sợi dây tình cảm gia đình thông thường không thể bẻ gãy được ý chí của người kỹ sư trẻ này. Bà khẽ thở dài, một tiếng thở dài lạnh lẽo như gió bấc ngoài Hồ Tây.
Bà chậm rãi đẩy một văn bản thứ hai qua mặt bàn kính. Đó là một bản "Thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế tự nguyện" kèm theo điều khoản cam kết bảo mật thông tin tuyệt đối và giao nộp cuốn sổ tay "Nợ Danh Dự" cùng chiếc thẻ nhớ chứa video tai nạn.
"Bà nội đưa ra tối hậu thư cuối cùng cho cháu," bà Phương nói, giọng nói lạnh lùng quyết đoán của một Chủ tịch tối cao. "Ký vào bản thỏa thuận này trước khi hoàng hôn tắt hẳn. Giao nộp cuốn sổ tay và chiếc thẻ nhớ cho chú hai cháu. Đổi lại, bà bảo đảm an toàn tính mạng và toàn bộ viện phí điều trị cho mẹ cháu tại bệnh viện Bạch Mai. Tương lai chính trị của anh họ cháu, Nguyễn Hoài Nam tại Sở Xây dựng, cũng sẽ được bảo toàn. Còn nếu cháu từ chối..."
Bà Phương dừng lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo găm thẳng vào Triết:
"Cháu sẽ bị trục xuất khỏi dòng họ Lê ngay lập tức với tư cách là một kẻ vô danh nghèo đói. Tài khoản cá nhân của cháu sẽ bị đóng băng vĩnh viễn. Và quan trọng nhất... mẹ cháu sẽ bị chú hai chuyển đến một khu điều dưỡng biệt lập ngoại thành ngay trong đêm nay, nơi cháu sẽ không bao giờ có thể tiếp cận hay tìm thấy được nữa. Sự sống chết của mẹ cháu lúc đó... hoàn toàn phụ thuộc vào sự bướng bỉnh của cháu."
Ánh hoàng hôn cuối ngày bắt đầu tắt hẳn sau mặt Hồ Tây. Bóng tối từ ngoài hiên biệt thự tràn vào phòng khách cổ kính như một tấm màn tang tóc bao trùm lên ba con người đang đứng nghẹt thở giữa ranh giới của lương tri và máu mủ. Triết nhìn bản thỏa thuận đặt trước mặt, lòng bàn tay trái rỉ máu tươi ướt đẫm găng tay da, khớp vai phải co thắt lên từng đợt đau buốt nhức nhối.
Anh biết, nếu đặt bút ký vào đây, anh sẽ cứu được mẹ và giữ lại cuộc sống bình yên giả tạo cho gia đình. Nhưng anh cũng hiểu rõ, di nguyện cứu chuộc danh dự dòng họ của cha và sinh mạng của hàng ngàn người dân Đông Lâu sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi trong bóng tối im lặng của Lê Gia. Anh chọn cách đứng về phía ánh sáng công lý, dù cái giá phải trả là sự ra đi trắng tay và nỗi đau mất dấu người mẹ ruột yêu thương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!