Nhạc nềnLost Place

Đòn Ám Sát Danh Dự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ lách tách từ bãi phế liệu rực lửa sau lưng như một con quái thú đang gầm rú, xé toác màn đêm mưa bão của đê Đông Anh. Lê Minh Triết khẽ ôm chặt túi niêm phong chứa mẩu thép phi 16 lỗi trước ngực áo khoác gió dính bết bùn đất và máu khô, bước chân lảo đảo khuỵu xuống mặt đường đê trơn trượt.


"Anh Triết! Cố lên anh, ráng một chút nữa thôi!"


Hoàng Nam nghiến răng, bả vai cậu kỹ sư trẻ gồng lên, đỡ lấy nửa thân người đang nóng hầm hập như lò lửa của Triết. Sau lưng họ, ánh đèn pin siêu sáng của đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng quét liên tục qua màn mưa, tiếng chó béc-giê sủa vang dội cả một vùng đầm lầy. Hai người lách qua một lối mòn rậm rạp cỏ dại, nhảy xuống chiếc xe máy cũ của Nam đang giấu dưới chân đê. Nam rú ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm giông bão, bỏ lại phía sau quầng lửa đỏ rực đang thiêu rụi bãi phế liệu thép lỗi của tập đoàn Lê Gia.


***


Ba giờ sáng, căn hộ tập thể cũ tầng tư tại khu Thành Công đón họ bằng bầu không khí ngột ngạt và tiếng mưa quất liên hồi vào cánh cửa sổ gỗ ép mục nát.


Triết ngã gục xuống chiếc giường tre, hơi thở đứt quãng, gương mặt anh tuấn nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Cơn sốt nhiễm trùng từ vết thương rách miệng ở lòng bàn tay trái đang tàn phá cơ thể anh dữ dội. Lớp băng gạc trắng muốt giờ đã chuyển sang màu dịch vàng mủ lẫn máu tươi rỉ ra nhức nhối. Khớp vai phải vừa nắn lại hôm qua co thắt lên từng đợt đau buốt thấu xương tủy khi anh cố gắng cởi chiếc áo khoác gió sũng nước mưa.


Phạm Minh Đăng gượng dậy từ góc phòng, cánh tay phải bó nẹp treo trước ngực bằng dải băng vải trắng khẽ run lên vì đau đớn. Gã luật sư trẻ bậm môi, dùng tay trái còn lại giúp Nam tháo chiếc túi zip niêm phong đỏ chứa mẩu thép phi 16 lỗi từ ngực áo của Triết ra, cẩn thận đặt vào bên trong chiếc hòm gỗ sồi giấu dưới gầm giường tre – nơi chứa đựng hàng trăm sổ đỏ gốc của cư dân Đông Lâu.


"Lấy được rồi... Đăng ạ," Triết thầm thì qua kẽ răng run rẩy, đôi mắt sau một bên tròng kính bị vỡ vẫn phẳng lặng, kiên định đến đáng sợ. "Mẩu thép chịu lực chính của móng trụ cầu số bốn... tớ đã niêm phong thành công."


"Tớ biết rồi, Triết. Cậu nằm im đi!" Đăng khàn giọng, mắt đỏ hoe nhìn vết thương mưng mủ của bạn. "Nam, mau lấy nước ấm và thuốc kháng sinh liều cao ra đây. Vết thương của anh ấy nhiễm trùng bùn thải hóa chất công trường nghiêm trọng rồi."


Tuấn IT từ phòng trong bước ra, tay ôm chiếc máy tính xách tay cũ, gương mặt thất thần nhìn màn hình đang nhấp nháy liên tục những thông báo đỏ: "Anh Triết... anh Đăng... Có biến lớn rồi. Không đợi đến sáng mai đâu, chú hai Đạt và mụ Bích truyền thông đã ra tay trước rồi!"


Triết cố gượng dậy, tựa lưng vào vách tường vôi bong tróc. Ánh sáng vàng vọt từ màn hình máy tính chiếu lên gương mặt anh, hiển thị hàng loạt dòng tít giật gân đang lan truyền với tốc độ chóng mặt trên các diễn đàn xây dựng và mạng xã hội Hà Nội:


*"GÓC TỐI SAU GIA THẾ NGHÌN TỶ: NGHỊCH TỬ LÊ MINH TRIẾT TỐNG TIỀN GIA TỘC 10 TỶ ĐỒNG, NHẬN HỐI LỘ CỦA NHÀ THẦU PHỤ ĐỂ NGẬM MIỆNG!"*


*"Sự thật về cựu Giám sát trưởng Lê Gia Land bị trục xuất vĩnh viễn vì năng lực yếu kém và hành vi tống tiền mẹ ruột."*


Bên dưới các bài viết là hình ảnh chụp cận cảnh Triết đang nhận một chiếc phong bì màu nâu rất dày từ tay giám đốc thầu phụ Bùi Tiến Mạnh tại văn phòng ban quản lý dự án Đông Anh. Bức ảnh được chụp từ góc nghiêng cao, bắt trọn khoảnh khắc Triết cầm chiếc phong bì với gương mặt nghiêm nghị, trông không khác gì một giao dịch bôi trơn thô thiển dưới gầm bàn.


"Chết tiệt!" Hoàng Nam đập mạnh tay xuống bàn gỗ ép, làm hai bát mì tôm nguội ngắt khẽ chao đảo. "Đó là ngày mười hai tháng tư! Hôm đó thầu phụ Tiến Mạnh đưa cho anh Triết bản vẽ thiết kế sửa đổi dầm chịu lực móng trụ cầu số bốn để thuyết phục anh ký nghiệm thu khống. Anh Triết đã từ chối thẳng thừng và trả lại bản vẽ, nhưng bọn chúng đã cố tình chụp trộm góc này để ngụy tạo bằng chứng hối lộ!"


Triết nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Những dòng bình luận độc địa bên dưới như những mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào lòng tự trọng của một kỹ sư chân chính: *"Học ở Pháp về tưởng thế nào, hóa ra cũng chỉ là loại kỹ sư rác rưởi ăn tiền bẩn", "Bất hiếu đến mức tống tiền cả mẹ ruột để lấy mười tỷ ăn chơi, loại này phải tước bằng vĩnh viễn!"*


Cơn đau từ vết thương nhiễm trùng và búa rìu dư luận ập đến cùng lúc khiến lồng ngực Triết co thắt dữ dội. Anh ho khan một tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi. Danh dự – thứ duy nhất anh chấp nhận đánh đổi cả vinh hoa phú quý để bảo vệ – giờ đây đang bị chú hai Đạt giẫm đạp không thương tiếc dưới chân bùn dư luận.


Triết run rẩy rút điện thoại, cố gắng gọi vào số của một vài người bạn học cũ, những kỹ sư đang làm việc tại các đơn vị kiểm định lớn ở Hà Nội để giải thích.


"Alo, Tuấn à? Tớ Triết đây... Bức ảnh trên mạng thực chất là bản vẽ kỹ thuật..."


*Tút... tút... tút...*


Đầu dây bên kia cúp máy lạnh lùng không một lời giải thích. Anh gọi tiếp cho một người khác.


"Triết hả? Cậu đừng gọi cho tớ nữa," giọng người bạn cũ khép nép, lo sợ qua điện thoại. "Giới thầu xây dựng Hà Nội đang truyền tai nhau danh sách đen của Lê Gia Land rồi. Ai liên quan đến cậu lúc này đều bị cắt thầu dự án. Thông cảm cho tớ, tớ còn gia đình phải nuôi."


Điện thoại tuột khỏi bàn tay rỉ máu của Triết, rơi xuống sàn nhà gỗ ẩm ướt. Sự lạnh lùng của giới chuyên môn trước scandal bôi nhọ của Lê Gia như một gáo nước đá dội thẳng vào niềm tin ngây thơ của anh. Đồng tiền tài phiệt của chú hai Đạt đã dựng lên một bức tường cô lập tuyệt đối, biến anh thành một kẻ biến chất, một con hủi trong mắt đồng nghiệp.


Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa căn hộ tập thể vang lên dồn dập. Nam cảnh giác nhìn qua khe cửa rồi nhanh chóng mở khóa. Một nhân viên chuyển phát nhanh đưa vào một phong bì thư bảo đảm đóng dấu đỏ của Công ty Luật Trịnh Gia.


Đăng dùng tay trái xé phong bì, đọc lướt qua những dòng chữ in trên giấy tiêu đề của luật sư Trịnh Văn Nghiêm. Gương mặt gã luật sư trẻ đanh lại, đôi mắt sau gọng kính rực lên ngọn lửa giận dữ:


"Nghiêm gửi tối hậu thư pháp lý! Hắn đe dọa sẽ khởi tố cậu tội vu khống doanh nghiệp, vi phạm thỏa thuận bảo mật thông tin nội bộ (NDA) và chiếm đoạt tài sản trí tuệ của Lê Gia Land nếu cậu không rút toàn bộ đơn khiếu nại đất đai của cư dân Đông Lâu và giao nộp mẩu thép lỗi trong vòng hai mươi tư giờ."


"Chúng đang hoảng loạn," Triết khàn giọng nói, đôi mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lùng qua tròng kính vỡ. "Vụ cháy bãi phế liệu đêm nay chứng minh chú hai biết chúng ta đã nắm giữ vật chứng cốt lõi. Đòn bôi nhọ này là để triệt tiêu uy tín của tớ trước khi đoàn thanh tra Sở vào cuộc. Nếu tớ bị coi là một kỹ sư biến chất nhận hối lộ, chữ ký của tớ trên bất kỳ báo cáo khuyết tật bê tông nào cũng sẽ trở thành vô giá trị trước pháp luật."


"Nhưng chúng ta không thể im lặng để chúng dắt mũi dư luận thế này được!" Nam bất bình hét lên.


"Im lặng lúc này là cách duy nhất để bảo vệ chứng cứ, Nam ạ," Triết chậm rãi lắc đầu, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự tỉnh táo cực hạn. "Tranh cãi trên mạng xã hội chỉ làm chúng ta lộ diện và rơi vào bẫy của Nguyễn Thị Bích. Chúng ta cần một ngòi bút điều tra độc lập để bóc trần sự thật khách quan của bức ảnh hối lộ đó."


***


Năm giờ sáng, khi cơn mưa bão bắt đầu ngớt, Triết cố nén cơn đau sốt, khoác lên mình chiếc áo khoác cũ dính bùn công trường, cùng Nam bí mật di chuyển đến tòa soạn báo Thời đại mới nằm trên một con phố cổ kính quận Hoàn Kiếm.


Trong phòng làm việc ngột ngạt sực nức mùi cà phê đặc và khói thuốc của ban phóng sự điều tra, nhà báo Lâm Nhã Chi đang căng mắt phân tích bức ảnh bôi nhọ trên màn hình máy tính chuyên dụng.


"Bích là một kẻ cáo già trong ngành truyền thông bẩn," Nhã Chi vừa gõ bàn phím vừa nói, ánh mắt sắc sảo nheo lại dưới gọng kính đỏ. "Bức ảnh này đã bị can thiệp kỹ thuật cắt cúp góc rất tinh vi. Nhưng bọn chúng đã phạm phải một sai lầm chết người về mặt vật lý học."


Nhã Chi dùng công cụ phóng to vùng ảnh chứa chiếc phong bì màu nâu mà Tiến Mạnh đưa cho Triết. Dưới độ phân giải cực cao và ánh sáng phân tích kỹ thuật số, rìa của chiếc phong bì không hề có độ phồng tròn, mềm mại của các tệp tiền polymer dày cộm. Thay vào đó, nó hiển thị những đường nếp gấp vuông vức, sắc cạnh và cứng cáp.


"Nhìn kỹ đi," Nhã Chi chỉ tay vào màn hình. "Nếp gấp này có góc nghiêng đúng chín mươi độ, tạo ra lực căng phẳng trên bề mặt giấy Kraft của phong bì. Đây là nếp gấp đặc trưng của bản vẽ kỹ thuật khổ A3 được gấp làm tư. Tiền polymer dù có xếp ngăn nắp đến đâu cũng không bao giờ tạo ra một kết cấu phẳng và cứng sắc cạnh như vậy dưới áp lực nén."


Triết khẽ gật đầu, một tia hy vọng nhen nhóm trong đôi mắt mệt mỏi: "Đúng vậy, chị Nhã Chi. Đó chính là bản vẽ thiết kế dầm chịu lực móng trụ cầu số bốn bị chú hai Đạt sửa đổi thông số bằng mực đỏ. Mạnh cố tình nhét bản vẽ đó vào tay tớ để ép tớ ký nghiệm thu."


"Tốt lắm," Nhã Chi nở một nụ cười đanh thép, ngón tay gõ mạnh lên bàn phím. "Chị sẽ viết một bài phóng sự điều tra độc lập, công bố hình ảnh phân tích vật lý này cùng với lời khai đối chứng của Vũ Hoàng Long và các kỹ sư hiện trường khác. Chúng ta sẽ lật ngược bằng chứng, chứng minh chiếc phong bì đó không chứa tiền hối lộ mà chứa đựng bản vẽ tội ác rút ruột công trình của Lê Gia Land!"


Bài báo điều tra của Nhã Chi được xuất bản trực tuyến ngay trong buổi trưa hôm đó trên tờ Thời đại mới với tiêu đề chấn động: *"GIẢI MÃ BỨC ẢNH 'HỐI LỘ' CỦA CỰU GIÁM SÁT TRƯỞNG LÊ MINH TRIẾT: BẢN VẼ RÚT RUỘT HAY TIỀN BẨN?"*


Bài viết đưa ra những phân tích vật lý học không thể chối cãi về nếp gấp bản vẽ trong phong bì, kết hợp với các bài phỏng vấn ẩn danh từ những nhà thầu phụ bị Lê Gia chèn ép. Dư luận xã hội và giới chuyên môn xây dựng Hà Nội bắt đầu xoay chiều, những tiếng hoài nghi về chiến dịch bôi nhọ đời tư của Lê Gia Land xuất hiện ngày càng nhiều trên các diễn đàn công luận.


Nhưng ngay khi Triết vừa trở về căn hộ tập thể cũ Thành Công, chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì tiếng gõ cửa dồn dập lại vang lên. Một phong thư khẩn cấp từ Hiệp hội kiểm định xây dựng Hà Nội được nhét qua khe cửa sắt.


Triết run rẩy mở thư. Những dòng chữ đen ngòm hiện ra trước mắt anh như một bản án tử hình chuyên môn:


*"THÔNG BÁO KHẨN CẤP: Triệu tập kỹ sư Lê Minh Triết đến phiên họp bất thường của Ban kỷ luật Hiệp hội vào lúc 8 giờ sáng mai để xem xét thu hồi chứng chỉ hành nghề kiểm định xây dựng Hạng I cấp quốc gia do liên quan đến các cáo buộc vi phạm đạo đức nghề nghiệp và nhận hối lộ đang bị điều tra."*


Triết đứng lặng người giữa căn phòng tập thể tối tăm, tờ thông báo khẩn cấp trên tay khẽ run lên bần bật. Nếu mất đi chứng chỉ hành nghề kiểm định độc lập, chữ ký của anh trên báo cáo khuyết tật móng dầm Đông Anh sẽ vĩnh viễn không còn giá trị pháp lý trước đoàn thanh tra Sở và tòa án. Đòn ám sát danh dự của chú hai Đạt và luật sư Nghiêm đã đánh trúng vào tử huyệt cuối cùng của anh, đẩy cuộc chiến cứu chuộc danh dự dòng họ vào một thế bế tắc hoàn toàn trước giờ G.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!