Mẫu Thép Trong Đêm
Tiếng sấm rền vang ngoài hành lang khu tập thể cũ Thành Công như một hồi chuông thúc giục, rung chuyển cả những mảng tường rêu phong rạn nứt. Trong căn phòng chật hẹp ở tầng bốn, ánh sáng từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng khẽ chao đảo, hắt những vệt bóng dài u uất lên đống hồ sơ địa chính xếp chồng trên chiếc bàn gỗ ép.
Lê Minh Triết đứng tựa lưng vào mép giường gấp, trán đẫm mồ hôi lạnh. Cơn sốt nhiễm trùng từ chiều bắt đầu hành hạ anh dữ dội, khiến hai bên thái dương giật lên từng hồi đau nhức. Anh khẽ rên rỉ, tay phải run rẩy quấn lại dải băng gạc y tế quanh lòng bàn tay trái. Vết rách sâu do mảnh sắt cứa vào đêm mưa trước đã mưng mủ, dịch vàng nhạt khẽ thấm qua lớp vải xơ, nhức nhối đến tận xương tủy. Mỗi nhịp tim đập đối với Triết lúc này giống như một nhát búa nện thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn. Khớp vai phải bị trật khớp tuy đã được nắn lại nhưng vẫn ê ẩm, chỉ cần một cử động nhẹ cũng đủ khiến anh tái mặt.
Phía góc phòng, luật sư Phạm Minh Đăng ngồi tựa vào đống gối cũ, cánh tay phải bó nẹp treo trước ngực bằng dải băng vải trắng. Gương mặt gã luật sư trẻ bầm tím, sưng húp sau trận đòn tàn bạo của băng nhóm Hắc Sẹo chiều qua, nhưng đôi mắt sau gọng kính cận vẫn quật cường, lo âu nhìn Triết:
"Triết, cậu điên rồi! Thể trạng cậu thế kia, sốt hầm hập gần bốn mươi độ, làm sao lội bùn công trường nổi? Để tớ gọi điện cho Sơn dẫn anh em tự quản đi."
"Không được, Đăng," Triết khàn giọng, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. "Sơn và anh em tự quản là dân lao động, họ không có chuyên môn kỹ thuật xây dựng. Kho thép lỗi phi mười sáu đó bị vùi dưới đống đổ nát của giàn giáo sập. Chỉ có tớ mới biết thanh dầm nào là kết cấu chịu lực chính của móng trụ cầu số bốn, chỉ có tớ mới tìm đúng mẫu vật có giá trị đối chứng trước đoàn thanh tra Sở vào sáng mai. Chú hai Đạt và Bùi Tiến Mạnh đang cho xe tải bốc xếp tiêu hủy chứng cứ ngay trong đêm nay. Nếu chúng ta chậm trễ, vụ sập giàn giáo sẽ bị chúng hợp thức hóa thành 'tai nạn do thiên tai bão lụt', và cái chết oan ức của cha tớ mười lăm năm trước cũng sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi."
Triết quay sang nhìn Trần Minh Tuấn đang ngồi gõ máy tính bên cạnh hòm gỗ sồi chứa sổ đỏ gốc của cư dân Đông Lâu được giấu kín dưới gầm giường tre. Tuấn ngẩng đầu, đẩy gọng kính cận dày, giọng lo lắng:
"Anh Triết, dữ liệu kế toán bẩn của Thắm đã được đồng bộ lên mây an toàn, nhưng chiếc ba lô canvas cũ của anh đã bị Hắc Sẹo giật mất. Chú hai Đạt chắc chắn đang nghĩ hắn đã nắm giữ cuốn sổ tay gốc 'Nợ Danh Dự'. Sự ngạo mạn đó sẽ khiến chúng lơ là cảnh giác vòng ngoài, nhưng đội trưởng an ninh Thắng thì khác. Hắn là một kẻ kỷ luật và tàn nhẫn. Hắn sẽ tuần tra bãi phế liệu rất gắt gao."
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập theo nhịp ba quen thuộc vang lên. Tuấn cảnh giác nhìn qua khe cửa rồi nhanh chóng mở khóa. Hoàng Nam bước vào, người sực nức mùi mưa bão và dầu máy. Cậu kỹ sư trẻ mới ra trường, da sạm nắng công trường, trên vai đeo một chiếc túi vải thô đựng chiếc kìm cộng lực thủy lực cầm tay nặng trịch. Ánh mắt Nam rực lên vẻ quyết tâm:
"Anh Triết! Em vừa lén đi xe máy qua đê Đông Anh. Đúng như nhà báo Nhã Chi cảnh báo, thầu phụ Tiến Mạnh đã cho ba chiếc xe tải hạng nặng lùi vào bãi phế liệu phía sau công trường. Trợ lý của chú hai là Lê Hoài Nam cũng có mặt ở đó chỉ đạo bốc xếp. Chúng đang chuẩn bị dọn sạch đống thép dầm sập. Em đã mang theo kìm cộng lực thủy lực rồi, chúng ta phải đi ngay!"
Triết gật đầu, cố nén một cơn ho khan đang dâng lên trong lồng ngực. Anh mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, kéo khóa kín cổ để che đi vết thương quấn gạc ở tay trái. Nhìn Đăng đang bất lực ngồi trên giường với cánh tay gãy, Triết bước lại gần, đặt bàn tay phải lành lặn lên bả vai bạn thân:
"Đăng, cậu ở lại đây canh giữ hòm gỗ sồi chứa sổ đỏ gốc. Đó là mạng sống của cư dân Đông Lâu. Tớ và Nam sẽ mang mẫu thép lỗi về trước khi trời sáng."
Đăng nghiến răng, ánh mắt đầy xót xa nhưng đành bất lực gật đầu: "Hãy bảo trọng, Triết. Nhớ kỹ, tính mạng của cậu quý hơn bất kỳ thanh thép nào."
***
Nửa đêm, cơn bão đổ bộ vào Hà Nội mỗi lúc một dữ dội. Tiếng gió rít gào qua những rặng tre ven đê sông Hồng, quất những dòng nước mưa lạnh buốt vào mặt Triết và Hoàng Nam khi hai người đi bộ men theo hàng rào dây thép gai phía sau bãi phế liệu công trường Đông Anh.
Không gian tối tăm, ngột ngạt chỉ được chiếu sáng bởi những tia chớp xé toác bầu trời đen kịt. Nước mưa tràn vào vết thương rách miệng ở tay trái Triết, hòa cùng bùn đất hóa chất công trường khiến cơn đau nhói lên từng đợt như kim châm. Anh cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, bước chân lảo đảo do cơn sốt cao đang thiêu đốt cơ thể.
"Anh Triết, dừng lại một chút," Nam thì thào, kéo Triết nép vào sau một bụi cây rậm rạp sát hàng rào thép gai.
Phía trước họ khoảng năm mươi mét là bãi phế liệu khổng lồ của dự án Đông Anh, nơi tập kết hàng trăm tấn sắt thép, giàn giáo sập nát sau sự cố tai nạn đêm trước. Dưới ánh đèn pha công suất lớn rọi từ các cột an ninh, ba chiếc xe tải đang nổ máy xình xịch, khói xả mù mịt. Những toán công nhân của thầu phụ Tiến Mạnh đang vội vã bốc xếp những thanh thép dầm móng bị gãy gập lên thùng xe dưới sự hò hét, đốc thúc của giám đốc thầu phụ Bùi Tiến Mạnh và trợ lý Lê Hoài Nam.
"Nhanh cái tay lên!" Giọng Bùi Tiến Mạnh oang oang át cả tiếng mưa rơi. "Trước bốn giờ sáng phải dọn sạch đống phế liệu này cho tao! Đứa nào lề mề, sáng mai đoàn thanh tra Sở xuống phát hiện ra thép thiếu ly thì cả lũ đi tù hết!"
Triết nheo mắt nhìn qua hàng rào dây thép gai rỉ sét. Anh nhận thấy góc quét của chiếc camera hồng ngoại gắn trên cột điện phía tây bãi phế liệu đang quay quét liên tục theo chu kỳ ba mươi giây một lần.
"Nam, góc chết của camera nằm ngay sát chân cột điện ranh giới đất công ích," Triết thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai Nam. "Chúng ta phải lách qua đó. Cậu dùng mồi nhọ nồi và bùn đất bôi lên mặt để ngụy trang. Kỹ năng ngụy trang xâm nhập công trường ban đêm của cậu đâu, thể hiện đi."
Nam gật đầu, nhanh nhẹn quệt một vốc bùn nhão dưới chân bôi đều lên mặt và hai cánh tay, rồi lách người qua khe hở hàng rào dây thép gai mục nát mà hai người vừa tìm thấy. Triết bám sát phía sau, cố gắng di chuyển khom lưng sát đất để tránh ánh đèn pha an ninh quét qua.
*Rột!*
Một tiếng động nhỏ vang lên. Nam khẽ rên rỉ khi bộ đồ bảo hộ lao động của cậu bị gai rào cào rách, một vệt xước dài trên da chân rỉ máu tươi. Nhưng cậu kỹ sư trẻ không hề chùn bước, tiếp tục bò trườn thầm lặng qua đống gạch đá đổ nát.
Bỗng nhiên, tiếng chó sủa gầm gừ vang lên từ phía lán kỹ thuật. Triết giật mình nhìn lại. Đội trưởng an ninh Trần Văn Thắng đang dắt một con chó nghiệp vụ béc-giê Đức đi tuần tra sát khu vực bãi phế liệu. Con chó mũi hít hà liên tục đất ẩm, tai dựng đứng, có vẻ đã đánh hơi thấy mùi lạ trong không khí mưa bão.
"Chết tiệt, con béc-giê đánh hơi được chúng ta rồi," Nam hoảng hốt, tay siết chặt chiếc kìm cộng lực thủy lực.
Triết nén cơn đau buốt ở khớp vai phải, thọc tay vào túi áo khoác lấy ra một mẩu thịt bò tươi tẩm thuốc ngủ nhẹ – thứ mà anh đã chuẩn bị sẵn từ căn hộ Thành Công theo lời khuyên của cựu thanh tra Bùi Khắc Hùng. Anh lén ném mẩu thịt về phía góc tối ngược hướng di chuyển của hai người, sát một đống dầm bê tông cũ.
Con béc-giê nghe tiếng động khẽ, lập tức giật mạnh dây xích, lao về phía đống bê tông sủa dữ dội. Thắng bị con chó kéo lê đi, quát lớn: "Có chuyện gì thế? Đứa nào ở đó?"
Lợi dụng khoảng thời gian Thắng bị đánh lạc hướng, Triết khẽ vỗ vai Nam: "Nam, cơ hội đây rồi! Lao vào đống thép dầm sập ngay sát móng trụ số bốn!"
Hai người cúi rạp người chạy băng qua khoảng sân bùn nhão nhoét, lao thẳng vào góc tối của bãi phế liệu – nơi đống đổ nát của giàn giáo sập đang nằm ngổn ngang. Dưới ánh chớp sáng lòa, Triết lập tức định vị được thanh dầm chịu lực chính bị gãy toác lộ ra những lõi thép chịu lực.
Anh quỳ xuống ruộng bùn hôi thối, tay phải run rẩy miết lên bề mặt thanh thép chịu lực bị đứt gãy. Bản năng và chuyên môn của một kỹ sư kết cấu mách bảo anh đây chính là loại thép cuộn phi 16 kém chất lượng, mỏng manh và rỉ sét, hoàn toàn không phải loại phi 25 tiêu chuẩn chịu tải trọng lớn như trong thiết kế gốc của cha anh.
"Anh Triết, để em cưa nó ra!" Nam rút chiếc cưa sắt cầm tay từ trong túi vải.
"Không được, Nam!" Triết giật tay Nam lại, giọng khẩn thiết. "Tiếng cưa kim loại trong đêm giông thế này rất vang, Thắng và đám giang hồ bảo kê sẽ phát hiện ra ngay lập tức. Dùng kìm cộng lực thủy lực cầm tay, cắt sát mối nối chịu cắt cho tớ!"
Nam gật đầu, đặt gọng kìm thủy lực vào sát thanh thép phi 16 bị rỉ sét. Cậu dùng hết sức bình sinh ép mạnh hai tay cán kìm.
*Phập! Khục!*
Tiếng thép gãy giòn vang lên cực nhỏ, bị át hoàn toàn bởi một tiếng sấm rền vang xé toác bầu trời đêm sông Hồng. Một đoạn thép phi 16 lỗi dài khoảng ba mươi centimet, bị gãy gập và dính bết máu khô loang lổ từ vết thương của Triết, rơi gọn vào lòng bàn tay anh.
Triết thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn sốt cao khiến mắt anh mờ đi, nhưng lý trí buộc anh phải thực hiện đúng quy trình bảo an. Anh rút từ túi áo khoác ra một chiếc túi nilon zip-lock chuyên dụng và một cuộn băng dính niêm phong màu đỏ có in logo của văn phòng kiểm định độc lập.
Triết cẩn thận bỏ đoạn thép lỗi dính máu vào túi nilon, kéo khóa kín, rồi quấn băng dính niêm phong đỏ ba vòng quanh miệng túi. Anh lấy chiếc bút dạ không phai trong túi ngực, run rẩy viết tên mình, tên Hoàng Nam, ngày giờ thu thập mẫu vật và ký xác nhận trực tiếp lên nhãn niêm phong.
"Quy trình niêm phong vật chứng kỹ thuật tại hiện trường đã hoàn thành," Triết thầm thì, giọng run lên vì lạnh và sốt cao. "Mẫu thép này sẽ được đưa đến Viện Khoa học Công nghệ Xây dựng để phân tích độc lập. Chú hai không thể chối cãi được nữa."
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình thì một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bờ rào tôn sát trạm biến áp tạm thời của công trường.
*Đoàng! Đoàng!*
Những tia lửa điện xanh lè, chói mắt phóng ra dữ dội, kèm theo mùi khét lẹt của dầu máy biến thế bị đốt cháy. Ngay sau đó, một ngọn lửa khổng lồ màu đỏ cam bùng lên dữ dội từ trạm biến áp, nhanh chóng lan nhanh sang đống phế liệu chứa đầy cốp pha gỗ khô và dầu mỡ bôi trơn giàn giáo ngay sát cạnh.
Tiếng còi báo động của công trường rú lên liên hồi, xé toác màn đêm mưa bão. Ngọn lửa hung hãn, gặp gió bão lớn cuộn lên cao hàng chục mét, bao trùm toàn bộ bãi phế liệu phía sau trong tích tắc.
Triết ôm chặt túi niêm phong mẫu thép lỗi trước ngực áo khoác gió, bàng hoàng nhìn ngọn lửa đang điên cuồng liếm láp về phía họ. Anh nhận ra đây không phải là một sự cố rò rỉ điện thông thường. Trợ lý Lê Hoài Nam của chú hai Đạt đang đứng cười lạnh lùng cạnh chiếc xe tải chở hàng, trên tay vẫn cầm chiếc can nhựa rỗng bốc mùi xăng nồng nặc.
Bọn chúng đang thực hiện vụ cháy trạm biến áp giả tạo để tiêu hủy toàn bộ bãi phế liệu thép lỗi trước khi đoàn thanh tra Sở xuống hiện trường!
"Anh Triết! Lửa lan đến đống gỗ cốp pha sát chúng ta rồi! Chạy đi!" Hoàng Nam hét lớn, nắm lấy bả vai phải ê ẩm của Triết kéo mạnh về phía hàng rào dây thép gai.
Triết cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy từ bả vai trật khớp, hai chân lảo đảo chạy trên ruộng bùn nhão nhoét đang bắt đầu bị hơi nóng của ngọn lửa thiêu đốt rát bỏng. Phía sau họ, tiếng còi xe cứu hỏa từ xa rú vang liên hồi, hòa cùng tiếng nổ lách tách của hàng tấn sắt thép bị nung nóng dưới ngọn lửa hung tàn đang rực sáng cả một góc trời Đông Anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!