Ngòi Bút Vào Cuộc
Lê Minh Triết bò lết trên sàn nhà dính máu, bàn tay phải run rẩy chạm vào dải băng đen gắn trên vòng hoa tang, từng chữ viết bằng mực đỏ như đang nhảy múa trước mắt anh. Vết thương ở lòng bàn tay trái của anh bị rách miệng rỉ máu nghiêm trọng, mưng mủ vàng nhạt xen lẫn dịch hồng nhạt, bám đầy bột vôi trắng xóa từ những mảng tường bị đập phá. Cơn sốt nhiễm trùng bùng lên hầm hập khiến hai bên thái dương anh giật liên hồi, còn khớp vai phải bị trật khớp hôm qua giờ lại nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương tủy mỗi khi anh cố dùng lực.
Giữa đống đổ nát của văn phòng luật sư Đống Đa, Phạm Minh Đăng đang nằm nghiêng co quắp trên chiếc giường tre gãy một bên chân. Cổ tay phải của gã luật sư trẻ bị quật gậy sắt sưng vù, tím ngắt và biến dạng hoàn toàn, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên gương mặt bầm dập. Trần Minh Tuấn bước ra từ căn phòng ngủ phía trong, ôm chặt chiếc máy tính xách tay chuyên dụng chứa dữ liệu bảo mật. Tuấn nhìn vòng hoa tang trắng lạnh lẽo nằm chơ vơ giữa phòng, rồi vội vàng quỳ xuống đỡ Triết dậy.
"Anh Triết! Anh Đăng! Dữ liệu kế toán bẩn của Thắm và bản đồ quy hoạch gốc GIS đã được đồng bộ hóa thành công một trăm phần trăm lên máy chủ đám mây tại Đức rồi. Hệ thống mã hóa AES-256 đã khóa chặt, an toàn tuyệt đối!" Giọng Tuấn run rẩy nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm của một kỹ sư IT vừa hoàn thành trận chiến sinh tử.
Triết khàn giọng, cố nuốt ngụm nước bọt đắng chát: "Tốt... tốt lắm. Hắc Sẹo đã cướp đi chiếc ba lô canvas cũ của tớ. Chú hai sẽ nghĩ rằng hắn đã tịch thu được cuốn sổ tay gốc 'Nợ Danh Dự'. Sự hoang tưởng đó sẽ giúp chúng ta có thêm vài giờ quý giá."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cầu thang. Phan Thanh Sơn dẫn đầu ba thanh niên tự quản của thôn Đông Lâu lao vào phòng, trên tay vẫn cầm những thanh gậy gỗ tự vệ. Nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn, Sơn nghiến răng căm phẫn: "Bọn khốn nạn Lê Gia! Tôi nghe tiếng báo động của bà con khu tập thể nên dẫn anh em lên ngay. Anh Đăng, tay anh thế kia là gãy xương rồi!"
Sơn nhanh nhẹn quỳ xuống, dùng hai thanh nẹp gỗ phẳng và dải băng vải sạch để cố định cổ tay phải gãy xương cho Đăng. Gã luật sư trẻ nghiến răng chịu đựng, tiếng xương khớp dịch chuyển khẽ khục lên khiến gã suýt ngất đi. Sau khi nẹp chặt cổ tay, Sơn quay sang rửa vết thương dính bụi vôi ở tay trái cho Triết bằng chai nước muối sinh lý mang theo. Vết rách tấy đỏ lựng, rỉ dịch nhức nhối khiến Triết run bần bật trong cơn sốt.
"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức," Đăng thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng đầy lý trí. "Hắc Sẹo đã ném vòng hoa tang đe dọa tính mạng mẹ Xuân. Chú hai Đạt biết tớ đang giữ hòm gỗ sồi chứa sổ đỏ gốc của cư dân Đông Lâu. Hắn sẽ cho người phong tỏa các bệnh viện địa phương để truy quét chúng ta. Sơn, giúp tớ chuyển chiếc hòm gỗ sồi lên xe bán tải của cậu."
Sơn và các thanh niên nhanh chóng khênh chiếc hòm gỗ sồi nặng trịch chứa hàng trăm cuốn sổ đỏ gốc của người dân ra lối cửa ngách, đưa thẳng xuống chiếc xe bán tải đang nổ máy chờ sẵn trong ngõ tối. Triết cố gượng dậy, ôm chặt vết thương tay trái rỉ máu, cùng Đăng và Tuấn lẩn khuất vào bóng đêm mưa bão giông sét gầm rú của Hà Nội. Họ di chuyển đến địa điểm ẩn náu mới: căn hộ tập thể cũ tầng 4 tại khu Thành Công, quận Đống Đa – nơi ấm áp rêu phong nhưng biệt lập với sự giám sát của Lê Gia.
Một tiếng sau, tại căn hộ tập thể cũ Thành Công, ánh đèn dây tóc vàng vọt chiếu sáng căn phòng nhỏ ngột ngạt. Triết nằm trên chiếc giường gấp, trán đắp chiếc khăn ướt để hạ sốt. Tuấn đã kết nối máy tính trở lại, trong khi Đăng ngồi tựa lưng vào tường, cánh tay phải bó nẹp treo trước ngực. Tiếng gõ cửa nhịp ba quen thuộc vang lên. Tuấn cảnh giác nhìn qua khe cửa, rồi nhanh chóng mở khóa.
Nhà báo điều tra kỳ cựu Lâm Nhã Chi bước vào, theo sau là phóng viên trẻ Đỗ Kim Oanh. Nhã Chi mặc chiếc áo khoác kaki nhiều túi dính đầy nước mưa, mái tóc ngắn cá tính bết lại, đôi mắt sắc sảo lập tức quét qua vết thương của Triết và Đăng. Cô đặt chiếc máy ảnh chuyên nghiệp lên bàn, giọng trầm xuống đầy lo âu: "Triết, Đăng! Tôi vừa nghe tin văn phòng Đống Đa bị đập phá. Các cậu không sao chứ?"
Triết gượng ngồi dậy, giọng khàn đặc: "Chúng tôi vẫn giữ được sổ đỏ gốc và dữ liệu bẩn của Lê Gia Land, chị Chi. Nhưng chú hai đã chuyển mẹ tôi đi nơi khác để làm con tin tinh thần. Tôi không thể ngồi yên nhìn mẹ gặp nguy hiểm."
Nhã Chi bước lại gần, đặt tay lên vai Triết, ánh mắt đầy sự kiên định của một nhà báo điều tra kỳ cựu: "Triết, cậu phải tỉnh táo. Cậu đang sốt cao, tay trái nhiễm trùng nặng thế kia thì làm được gì? Chú hai cậu là kẻ tàn nhẫn, nhưng hắn chưa dám làm hại bà Xuân ngay lập tức vì hắn vẫn nghĩ cuốn sổ tay gốc nằm trong tay hắn. Lúc này, vũ khí mạnh nhất của chúng ta không phải là bạo lực, mà là ngòi bút của tôi."
Triết thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội: "Tôi muốn tự mình đăng đàn giải thích trên trang cá nhân. Tôi muốn công khai toàn bộ ảnh chụp thép lỗi phi 16 và video tráo mẫu thử bê tông lên mạng xã hội ngay lập tức để vạch trần bộ mặt của chú hai!"
"Cậu điên rồi, Triết!" Đăng lên tiếng, giọng gã luật sư trẻ run lên vì đau đớn từ cổ tay gãy nhưng đầy nghiêm khắc. "Cậu quên bản thỏa thuận bảo mật thông tin nội bộ (NDA) mà cậu đã ký với Lê Gia Land khi nhận chức Giám sát trưởng sao? Nếu cậu tự mình đăng tải những tài liệu đó dưới danh nghĩa cá nhân, luật sư Nghiêm sẽ lập tức đệ đơn lên tòa án cáo buộc cậu tội vi phạm bảo mật công nghệ và bôi nhọ doanh nghiệp. Tòa án quận sẽ ban hành lệnh khẩn cấp tạm thời để phong tỏa toàn bộ thông tin của cậu, thậm chí khởi tố hình sự cậu trước khi dư luận kịp hiểu ra sự thật. Đó là cái bẫy pháp lý bẩn thỉu mà Nghiêm đã giăng sẵn!"
Nhã Chi gật đầu tán thành lời Đăng: "Đăng nói đúng. Quy tắc của cuộc chiến truyền thông này là cậu phải giữ im lặng tuyệt đối. Hãy để báo chí chính thống làm lá chắn cho cậu. Chúng ta sẽ sử dụng 'Chiến thuật công bố thông tin ẩn danh từng phần'. Tôi sẽ biên tập bài viết dưới dạng tin tức điều tra ẩn danh của tòa soạn Báo Thời Đại Mới. Nguồn tin của tôi được pháp luật bảo vệ tuyệt đối, Lê Gia Land không thể dùng NDA để kiện một tờ báo chính thống khi chúng tôi đang phanh phui sai phạm ảnh hưởng đến an toàn công cộng."
Triết nhìn mẩu thép phi 16 lỗi gãy gập dính máu khô đặt trên bàn, rồi nhìn sang chiếc thẻ nhớ chứa video tráo mẫu thử bê tông mà Nam đã mạo hiểm tính mạng lấy được. Anh hiểu rằng mình phải lùi lại một bước để tiến thêm ba bước. Anh chậm rãi đẩy chiếc USB chứa toàn bộ hình ảnh thực địa và tài liệu kế toán bẩn về phía Nhã Chi: "Được... tôi nghe chị. Hãy đưa sự thật ra ánh sáng."
Nhã Chi đón lấy chiếc USB, ánh mắt rực sáng lên ngọn lửa chính nghĩa: "Kim Oanh, chuẩn bị máy ảnh và ghi âm. Chúng ta sẽ thức trắng đêm nay để hoàn thành loạt bài điều tra này."
Sáng hôm sau, khi những tia nắng bình minh yếu ớt cố xua đi màn sương mù ẩm ướt của Hà Nội, tờ báo *Thời Đại Mới* chính thức phát hành. Trên trang nhất, tiêu đề bài viết nổi bật bằng phông chữ đen đậm, choán hết nửa trang báo: "Vết nứt dưới nền móng dự án nghìn tỷ: Sự thật về vụ sập giàn giáo đêm mưa tại Đông Anh".
Bài viết điều tra ẩn danh của Nhã Chi phân tích cực kỳ tỉ mỉ các khuyết tật kết cấu dầm chịu lực và móng trụ cầu số 4. Những hình ảnh cận cảnh cốt thép phi 16 rỉ sét, mỏng manh bị đứt gãy lộ ra ngoài lớp bê tông rỗng rỗ tổ ong được in rõ nét. Bài viết dẫn lời các chuyên gia kiểm định độc lập của Hiệp hội, khẳng định kết cấu móng dầm hiện tại hoàn toàn không đạt chuẩn chịu lực theo tiêu chuẩn quốc gia, đe dọa trực tiếp đến sinh mạng của hàng ngàn cư dân tương lai.
Bài báo vừa xuất bản đã tạo nên một cơn địa chấn dư luận thực sự trong giới kỹ sư xây dựng và thị trường bất động sản Hà Nội. Các diễn đàn mạng xã hội bùng nổ hàng vạn lượt chia sẻ và bình luận phẫn nộ.
Ngay lập tức, phòng truyền thông của Lê Gia Land dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Thị Bích tung đòn phản công tàn nhẫn. Chúng kích hoạt một chiến dịch bôi nhọ danh dự Triết quy mô lớn trên các trang mạng xã hội. Hàng loạt tài khoản botnet ảo đồng loạt phát tán các bài viết ẩn danh vu khống Triết: "Chân dung kỹ sư biến chất tống tiền gia đình", "Thiếu gia bất hiếu bị trục xuất vì năng lực chuyên môn kém, cấu kết với thầu phụ để phá hoại dự án". Hình ảnh Triết nhận một chiếc phong bì dày từ thầu phụ Tiến Mạnh (thực chất là tài liệu kỹ thuật) được cắt ghép, bôi đen và lan truyền chóng mặt.
Triết ngồi trong căn hộ tập thể cũ Thành Công, nhìn những dòng bình luận chửi bới, lăng mạ đầy rẫy trên màn hình điện thoại. Danh tiếng chuyên môn mà anh nỗ lực gầy dựng suốt những năm du học Pháp bị chà đạp không thương tiếc. Anh cảm thấy một sự nghẹt thở tột cùng, bàn tay trái băng gạc rỉ dịch khẽ run lên vì phẫn nộ.
Nhưng Nhã Chi đã chuẩn bị sẵn nước cờ tiếp theo. Nhận thấy chiến dịch bôi nhọ của Lê Gia đang đánh lạc hướng dư luận, cô lập tức tung ra phần hai của loạt bài điều tra. Lần này, tờ báo đăng tải biên bản xác nhận tai nạn lao động bị bưng bít kèm theo chiếc thẻ nhớ chứa đoạn video quay cận cảnh giàn giáo đổ sập đè trúng ba công nhân và quy trình tráo đổi mẫu thử bê tông mác R28 giả mạo trong phòng thí nghiệm.
Chứng cứ kỹ thuật số không thể chối cãi này như một cái tát trời giáng dập tắt hoàn toàn chiến dịch bôi nhọ của Nguyễn Thị Bích. Dư luận mạng xã hội bắt đầu xoay chiều một trăm tám mươi độ. Sự phẫn nộ của công chúng không còn nhắm vào Triết mà tập trung hoàn toàn vào ban quản lý dự án Đông Anh và sự tàn nhẫn, coi thường mạng người của tập đoàn Lê Gia Land. Cổ phiếu của Lê Gia Land trên sàn chứng khoán bắt đầu sụt giảm kịch sàn, các nhà đầu tư trái phiếu hoang mang tháo chạy.
Chiều muộn ngày hôm đó, Nhã Chi vội vã gọi điện cho Triết từ tòa soạn, giọng cô thở dốc đầy căng thẳng qua loa thoại:
"Triết! Bài viết điều tra đầu tiên lên trang nhất tạo nên cơn địa chấn dư luận, buộc Sở Xây dựng phải cân nhắc thành lập đoàn thanh tra khẩn cấp để kiểm tra móng trụ cầu số bốn. Nhưng chúng ta đang đối mặt với một áp lực cực kỳ khủng khiếp. Chú hai cậu, Lê Quang Đạt, đang phát điên. Tôi vừa nhận được tin mật từ một nguồn tin trong ban quản lý dự án. Đạt đã ra lệnh cho giám đốc thầu phụ Bùi Tiến Mạnh phải cho xe tải bốc xếp và tiêu hủy toàn bộ kho thép lỗi phi 16 bị sập tại bãi phế liệu phía sau công trường ngay trong đêm nay, trước khi đoàn thanh tra của Sở kịp xuống hiện trường vào sáng mai! Nếu kho thép đó bị tiêu hủy, chúng ta sẽ mất đi chứng cứ vật lý quan trọng nhất để chứng minh hành vi cố ý làm trái trước tòa!"
Triết đứng bật dậy khỏi giường gấp, cơn sốt nhiễm trùng dường như bị dập tắt bởi dòng máu nóng rực lửa chính trực đang cuộn chảy trong lồng ngực. Anh nhìn xuống lòng bàn tay trái đang quấn băng gạc dính dịch vàng, rồi nhìn ra ô cửa sổ lộng gió mưa bão ngoài trời, ánh mắt hằn sâu sự kiên định tuyệt đối:
"Chúng ta không thể để hắn xóa sạch dấu vết. Đêm nay, tôi sẽ xuống Đông Anh để bảo vệ mẫu thép đó!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!