Cơn Thịnh Nộ Của Hắc Sẹo
Tiếng sấm rền vang ngoài ô cửa sổ gỗ ép của căn phòng tập thể cũ tại Thành Công như kéo dài vô tận, hòa cùng tiếng mưa phùn rả rích quất liên hồi vào những rặng trúc xơ xác dưới sân. Trong căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, ánh sáng vàng vọt từ chiếc bóng đèn dây tóc sáu mươi oát treo lơ lửng trên trần nhà khẽ chao đảo, đổ những bóng dài loang lổ lên bức tường vôi đã bong tróc, ẩm mốc. Trên chiếc bàn gỗ ép cũ kỹ, hai bát mì tôm đã nguội ngắt, loang loáng những vệt mỡ xám xịt bên cạnh chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ của Phạm Minh Đăng đang chạy hết công suất, quạt tản nhiệt rít lên từng hồi khô khốc.
Lê Minh Triết ngồi gục đầu trên mép giường tre, hai tay đan chặt vào nhau. Cơn sốt nhiễm trùng từ lòng bàn tay trái bùng lên như một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt chút sức lực cuối cùng của anh. Vết rách sâu do dính nước thải hóa chất và bùn đất công trường Đông Anh từ đêm mưa bão trước giờ đã sưng tấy đỏ lựng, mưng mủ nghiêm trọng. Lớp băng gạc trắng muốt mà Đăng vừa quấn lại đã bắt đầu thấm ra những vệt dịch vàng nhạt lẫn máu tươi rỉ ra nhức nhối. Mỗi nhịp tim đập của Triết như một nhát búa nện thẳng vào đại não, kéo theo sự co thắt dữ dội từ khớp vai phải vừa mới được nắn lại hôm qua. Anh nuốt khan, vị đắng chát của viên thuốc kháng sinh liều cao vẫn tê dại nơi cuống họng, nhưng đôi mắt sau một bên tròng kính gọng mảnh bị vỡ vẫn phẳng lặng, kiên định đến đáng sợ.
"Triết... đây không còn là một vụ tranh chấp đất đai thông thường nữa rồi," Đăng khẽ đặt bàn tay to bản lên bả vai lành lặn của Triết, giọng run rẩy phá vỡ sự im lặng chết chóc. "Chú hai của cậu đang tẩu tán toàn bộ tài sản dòng họ ra nước ngoài qua các công ty ma ở Singapore. Số tài khoản ẩn tại Thụy Sĩ này... nó chính là huyết mạch bẩn thỉu của Lê Gia Land."
Triết từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào dãy số mười sáu chữ số trên màn hình máy tính đang trùng khớp hoàn toàn với những ghi chép viết tay bằng mực xanh của cha mình trong cuốn sổ tay "Nợ Danh Dự". Anh khẽ khàn giọng đáp: "Tớ biết. Cha tớ đã cố tình ghi lại số tài khoản này vì ông ấy biết chú hai đang rút ruột dòng máu tài chính của dòng họ để cứu vãn gói trái phiếu một nghìn hai trăm tỷ sắp đáo hạn. Chị Thắm kế toán đã mạo hiểm cả mạng sống để đưa cho tớ tệp dữ liệu này. Chúng ta không thể để dòng tiền này chạy thoát."
Đúng lúc đó, Trần Minh Tuấn – trợ lý công nghệ của văn phòng luật sư Đăng – đẩy nhẹ gọng kính cận dày cộp, ngón tay gõ liên lạch cạch trên bàn phím máy tính chuyên dụng. Tuấn đang vận hành chiếc máy chủ mini tự chế đặt dưới gầm bàn, cố gắng mã hóa toàn bộ dữ liệu kế toán bẩn của Thắm và file GIS bản đồ quy hoạch gốc 1/500 mà Triết vừa lấy được từ viện quy hoạch.
"Anh Triết, anh Đăng, dữ liệu đang được đồng bộ lên máy chủ đám mây quốc tế đặt tại Đức," Tuấn nói không quay đầu lại, giọng điệu trầm lặng đặc trưng của dân IT. "Hệ thống mã hóa AES-256 sẽ bảo đảm an toàn tuyệt đối. Chỉ cần ba mươi phút nữa thôi, dù Lê Gia Land có dùng hacker xóa dữ liệu trên ổ cứng này, bản sao lưu trên mây vẫn tự động kích hoạt chế độ công bố ẩn danh đến các cơ quan báo chí trung ương nếu chúng ta gặp sự cố."
"Tốt lắm, Tuấn. Hãy tập trung hoàn thành việc đồng bộ," Đăng gật đầu, khuôn mặt cương nghị hằn lên sự lo âu. Gã luật sư trẻ đứng dậy, bước lại gần chiếc hòm gỗ sồi cũ đặt ở góc phòng. Bên trong hòm là những cuốn sổ đỏ gốc của các hộ dân Đông Lâu bị cưỡng đoạt đất mười lăm năm trước – những tín vật đẫm máu và nước mắt mà họ đã tin tưởng giao phó cho gã. "Lê Gia đang bị dồn vào đường cùng tài chính. Khi chú hai Đạt nhận ra dòng tiền bẩn bị chúng ta truy vết, hắn sẽ không dừng lại ở những trò bẫy pháp lý của luật sư Nghiêm nữa đâu."
Lời Đăng vừa dứt, một tiếng *xoảng* chói tai vang lên từ phía dưới ngõ.
Tiếng kính vỡ loảng xoảng dội vào lòng đêm tĩnh mịch, theo sau là tiếng nẹt pô rú ga điên cuồng của những chiếc xe máy phân khối lớn. Triết bật dậy, bả vai phải nhói lên một cơn đau buốt thấu xương khiến anh loạng choạng suýt ngã. Qua khe hở của cánh cửa sổ gỗ ép, anh nhìn thấy ánh đèn pha cực sáng quét mạnh qua những mảng tường rêu phong của ngõ tối. Bốn chiếc xe bán tải màu đen xám quen thuộc của băng nhóm bảo kê công trường Đông Anh đang đỗ xộc xệch chắn ngang lối ra vào khu tập thể.
"Chúng đến rồi," Triết nghiến răng, giọng lạnh băng. "Là Hắc Sẹo."
"Tuấn! Khóa chặt cửa phòng trong! Tiếp tục đồng bộ dữ liệu, tuyệt đối không được dừng máy!" Đăng lập tức phản xạ, đẩy mạnh Tuấn vào căn phòng ngủ phía trong nơi đặt máy chủ, rồi kéo cánh cửa gỗ dày khóa chốt sắt lại.
Bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập nện lên những bậc thang xi măng của khu tập thể cũ vang lên dồn dập. Tiếng chửi bới thô tục của đám đàn em Hắc Sẹo làm rung chuyển cả hành lang tối tăm.
*Rầm! Rầm!*
Cánh cửa sắt bảo vệ vòng ngoài của căn hộ bị nện mạnh bằng những thanh tuýp sắt, tiếng kim loại va chạm phát ra những tia lửa điện xẹt qua khe cửa. Đăng vội vàng rút chiếc điện thoại thông minh ra, bật chế độ ghi hình trực tiếp và hướng ống kính về phía cửa chính.
"Tôi là luật sư Phạm Minh Đăng! Tôi đang ghi hình trực tiếp toàn bộ hành vi hủy hoại tài sản và xâm nhập gia cư bất hợp pháp của các người! Lực lượng công an hình sự đang trên đường đến đây!" Đăng hét lớn, giọng nói đanh thép cố gắng tạo áp lực pháp lý.
"Mẹ kiếp thằng luật sư ranh! Đập nát cửa cho tao!"
Giọng nói khàn đặc, hung hãn của Trần Văn Hắc – tức Hắc Sẹo – vang lên đầy tàn nhẫn. Ngay sau đó, một cú đạp cực mạnh bằng bốt da quân đội khiến chốt khóa sắt của cánh cửa gỗ bên trong nứt toác. Cánh cửa đổ sập xuống sàn nhà, cuốn theo một làn bụi vôi mù mịt.
Năm gã giang hồ vạm vỡ, xăm trổ kín cánh tay, tay lăm lăm tuýp sắt và dao phóng lợn ập vào phòng. Dẫn đầu là Hắc Sẹo. Gã cao lớn như một hộ pháp, khuôn mặt đầy những vết sẹo dài chạy từ dưới mắt xuống sát cằm co rúm lại dưới ánh đèn dây tóc. Đôi mắt gã đỏ ngầu sát khí, quét nhanh một vòng qua căn phòng nhỏ rồi dừng lại ở chiếc hòm gỗ sồi góc phòng và chiếc ba lô canvas của Triết.
"Thiếu gia Triết, chúng ta lại gặp nhau rồi," Hắc Sẹo nhếch mép cười, để lộ hàm răng ố vàng khói thuốc. Gã tiến lên một bước, mũi giày dẫm nát chiếc bát mì tôm đổ lênh láng trên sàn. "Chú hai Đạt gửi lời hỏi thăm bả vai của mày. Hôm nay, tao không có thời gian chơi đùa đâu. Giao nộp cái hòm gỗ chứa sổ đỏ và toàn bộ thiết bị lưu trữ dữ liệu ra đây, nếu không tao sẽ bẻ gãy nốt cánh tay còn lại của mày."
Triết bước lên một bước, đứng thẳng lưng chắn trước chiếc hòm gỗ sồi. Tay phải anh thọc sâu vào túi áo khoác gió, siết chặt lấy chiếc búa Schmidt kiểm tra cường độ bê tông bằng thép lạnh ngắt – thứ vũ khí tự vệ duy nhất anh mang theo từ công trường.
"Hắc Sẹo, mày chỉ là một kẻ làm thuê vì tiền," Triết nhìn thẳng vào mắt gã trùm giang hồ, giọng điệu phẳng lặng đến kỳ lạ dù trán anh đẫm mồ hôi lạnh vì sốt. "Mày có biết những gì nằm trong chiếc hòm này không? Nó là bằng chứng tố cáo hành vi chiếm đoạt tài sản và mưu sát của chú hai Đạt và luật sư Nghiêm. Nếu mày nhúng tay vào đây, mày sẽ chính thức trở thành đồng phạm chịu án chung thân khi đoàn thanh tra liên ngành bộ công an khởi tố vụ án."
"Án chung thân à?" Hắc Sẹo cười sằng sặc, tiếng cười vang lên ghê rợn trong căn phòng hẹp. Gã bất ngờ vung thanh tuýp sắt đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ ép làm đôi chiếc máy tính ThinkPad của Đăng vỡ nát làm đôi, những mảnh linh kiện điện tử bay tung tóe dưới sàn. "Luật giang hồ của tao chỉ biết tiền của chú hai Đạt thôi! Thằng nào cản đường tiền tài của tao đều phải chết!"
"Dừng tay lại!" Đăng hét lên, bước lên dùng thân mình che chắn cho Triết, tay vẫn giơ cao chiếc điện thoại đang ghi hình. "Tôi đã truyền trực tiếp hình ảnh của các người lên hệ thống bảo mật của văn phòng luật sư thành phố! Các người không thể xóa dấu vết!"
Một gã đàn em vạm vỡ phía sau Hắc Sẹo bất ngờ lao lên, vung gậy sắt quật mạnh vào cổ tay Đăng. Tiếng *rắc* khô khốc vang lên kèm theo tiếng kêu đau đớn của gã luật sư trẻ. Chiếc điện thoại văng ra ngoài, rơi xuống góc tường và bị gã đàn em dẫm nát dưới đế giày đinh.
"Đăng!" Triết hét lên, bả vai nhói đau khi anh cố gắng đỡ lấy Đăng đang quỵ xuống sàn, một tay ôm chặt lấy cổ tay phải đã sưng vù, tím ngắt do chấn thương.
"Tao đã bảo là tao không có thời gian!" Hắc Sẹo gầm lên, gã rút từ trong túi áo khoác ra một con dao găm sắc lẹm, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đèn. Gã bước lại gần, dí sát mũi dao vào ngực Đăng, đôi mắt đỏ ngầu lườm Triết: "Giao nộp hòm tài liệu ra đây! Tao đếm đến ba. Một..."
Trong căn phòng ngủ phía trong, tiếng quạt tản nhiệt của máy chủ vẫn rít lên từng hồi dồn dập. Triết nhìn qua khe cửa gỗ nứt toác, thấy Tuấn đang đổ mồ hôi hột, màn hình máy tính hiển thị tiến trình đồng bộ dữ liệu mới đạt tám mươi lăm phần trăm. Nếu đám giang hồ xông vào trong lúc này và giật dây nguồn máy chủ, mọi công sức thu thập chứng cứ của Thắm kế toán và Hoàng quy hoạch sẽ vĩnh viễn biến mất. Anh phải câu kéo thời gian bằng mọi giá, dù phải đánh đổi bằng chính xương máu của mình.
"Dừng lại!" Triết hét lớn, tay phải rút chiếc búa Schmidt ra khỏi túi áo, giơ cao trước mặt Hắc Sẹo. "Tao sẽ giao nộp chiếc hòm gỗ, nhưng tao cần phải tự tay mở khóa mật mã của nó. Nếu tụi mày dùng bạo lực đập hòm, hệ thống hủy tài liệu bằng hóa chất tự động bên trong sẽ kích hoạt, đốt cháy toàn bộ sổ đỏ gốc thành tro bụi."
Hắc Sẹo khựng lại một nhịp, ánh mắt nghi ngờ nhìn chiếc búa Schmidt bằng thép sáng loáng trong tay Triết – thứ thiết bị kỹ thuật trông giống như một công cụ kích hoạt tinh vi đối với một kẻ thất học như gã. Sự ngạo mạn và thận trọng của một gã trùm giang hồ lâu năm khiến gã chần chừ.
"Mày đừng có giở trò mèo với tao, thiếu gia," Hắc Sẹo gầm gừ, nhưng mũi dao găm khẽ dịch ra khỏi ngực Đăng một chút. "Mở khóa ngay lập tức!"
Triết chậm rãi quỳ xuống bên cạnh chiếc hòm gỗ sồi, cố gắng điều chỉnh nhịp thở dồn dập để nén cơn đau buốt từ bả vai phải và bàn tay trái đang mưng mủ nghiêm trọng. Anh đặt chiếc búa Schmidt lên nắp hòm, giả vờ xoay các núm số mật mã kim loại một cách tỉ mỉ.
"Tuấn... nhanh lên..." Triết thì thầm trong đầu, mắt liếc nhìn khe cửa phòng trong. Tiến trình đồng bộ trên màn hình máy tính của Tuấn đang nhích dần lên chín mươi phần trăm.
Nhưng sự trì hoãn của Triết không qua mắt được gã đàn em đứng bên cạnh. Gã phát hiện ra cửa phòng ngủ phía trong đang đóng kín và có tiếng quạt gió máy tính rít lên bất thường.
"Đại ca! Có thằng đang trốn ở phòng trong! Có máy móc gì đó đang chạy!" Gã đàn em hét lên, vung thanh tuýp sắt lao thẳng về phía cánh cửa gỗ ngủ.
"Không được chạm vào đó!" Triết hét lên, bản năng bảo vệ đồng đội trỗi dậy lấn át mọi nỗi đau thể xác. Anh dùng hết sức bình sinh của cánh tay phải lành lặn, vung chiếc búa Schmidt quật mạnh vào đầu gối gã đàn em đang lao tới.
*Bốp!*
Tiếng xương bánh chè vỡ vụn phát ra ghê rợn. Gã đàn em rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, ngã quỵ xuống sàn nhà, ôm chặt lấy chiếc đầu gối đẫm máu.
"Mẹ kiếp! Thằng ranh này dám phản kháng!" Hắc Sẹo điên cuồng gầm lên. Gã vung chân đạp mạnh vào lồng ngực Triết, hất văng anh đập mạnh vào cạnh giường tre.
Triết ngã xuống sàn, bả vai phải bị chấn thương va đập mạnh dội lên một cơn đau buốt thấu tim gan khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự, tầm nhìn mờ đi vì sốt cao và kiệt sức. Lòng bàn tay trái rách toạc ra, máu tươi đỏ lựng tuôn chảy loang lổ trên mặt sàn gỗ bẩn thỉu.
Đúng lúc gã đàn em khác định lao vào phòng ngủ để phá cửa, một tiếng hét vang dội từ đầu ngõ vọng vào qua ô cửa sổ vỡ:
"Bà con ơi! Cướp! Bọn giang hồ Đông Anh đến giết người! Gõ mâm gõ xoong lên cứu luật sư Đăng!"
Đó là giọng nói của Phan Thanh Sơn. Tiếp theo là tiếng gõ thùng thiếc, tiếng xoong chậu khua vang dội liên hồi từ khắp các căn hộ trong khu tập thể Thành Công. Người dân nghèo lao động vốn kính trọng luật sư Đăng vì gã luôn bảo vệ họ miễn phí, giờ đây nghe tiếng báo động đã đồng loạt đứng lên. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục người dân cầm gậy gộc, cuốc xẻng bắt đầu kéo về phía cầu thang tầng 4.
"Đại ca! Dân làng kéo đến đông quá! Có cả xe máy của nhóm tự quản Đông Lâu chặn ngõ ngoài!" Một gã đàn em canh cửa hớt hải chạy vào báo cáo, gương mặt tái mét lo sợ.
Hắc Sẹo nghiến răng ken két, gã biết nếu bị hàng trăm người dân vây chặt trong khu tập thể hẹp này, băng nhóm của gã sẽ không thể thoát thân trước khi công an phường kịp ập đến. Gã lườm Triết bằng ánh mắt thâm độc tột cùng, rồi cúi xuống giật phắt lấy chiếc ba lô canvas cũ của Triết đặt trên bàn – nơi gã nghĩ chứa cuốn sổ tay "Nợ Danh Dự".
"Rút lui!" Hắc Sẹo ra lệnh, gã cùng ba đàn em dìu gã bị thương ở chân vội vã tháo chạy ra phía lối thoát hiểm hành lang, lách qua đám đông người dân đang bắt đầu tràn lên.
Trước khi bước qua cánh cửa đổ sập, Hắc Sẹo đột ngột quay đầu lại. Gã nở một nụ cười tàn nhẫn, lạnh băng rợn người. Gã vung tay ném mạnh một vật thể lớn đập thẳng vào giữa đống đổ nát của văn phòng luật sư.
Đó là một vòng hoa tang cỡ lớn bằng hoa cúc trắng lạnh lẽo, sắc trắng tang tóc nổi bật giữa vũng máu tươi của Triết trên sàn nhà. Trên dải băng ruy băng màu đen gắn trên vòng hoa, viết nguệch ngoạc bằng nét mực đỏ tươi như máu dòng chữ:
*"Vô cùng thương tiếc bà Trần Thị Xuân."*
Hắc Sẹo chỉ tay vào vòng hoa tang, giọng nói khàn đặc đầy đe dọa vang lên như một lời tuyên án tử hình gián tiếp găm thẳng vào lồng ngực Triết:
"Mày giữ được hòm gỗ này hôm nay, nhưng liệu có giữ được mạng cho mẹ mày không? Chú hai gửi lời chào đến thiếu gia."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!