Nhạc nềnLost Place

Những Hóa Đơn Im Lặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy điện tuần tra của hai gã bảo vệ Viện Quy hoạch gõ nhịp nhàng lên lòng bàn tay thô ráp, phát ra những tiếng rè rè đầy đe dọa trong không gian hầm tối của phòng lưu trữ địa chính. Lê Gia Bảo đứng đó, bộ vest may đo phẳng phiu màu xanh thẫm tương phản hoàn toàn với mảng tường vàng loang lổ vết rêu phong phía sau. Cặp kính cận dày cộp của hắn phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo, quét từ đầu đến chân Lê Minh Triết. Hắn đang chờ đợi một sự sụp đổ tinh thần từ người anh họ vừa bị gia tộc ruồng bỏ.


Cơn sốt nhiễm trùng từ lòng bàn tay trái của Triết dâng lên như một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt da thịt. Vết rách sâu dính nước thải hóa chất từ công trường Đông Anh bắt đầu mưng mủ, căng mọng và giật liên hồi theo từng nhịp đập của mạch máu. Cánh tay trái anh tê dại, trong khi khớp vai phải vừa nắn lại hôm trước vẫn âm ỉ tỏa ra những luồng đau buốt thấu xương mỗi khi anh khẽ dịch chuyển. Mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, thấm đẫm vạt áo khoác gió sẫm màu. Thế nhưng, đôi mắt anh sau một bên tròng kính gọng mảnh bị vỡ vẫn phẳng lặng đến đáng sợ.


Trong túi áo khoác trong, chiếc USB màu bạc chứa file GIS số hóa bản đồ quy hoạch gốc 1/500 – vật chứng chứng minh Lê Gia Land lấn chiếm đất đai – như đang tỏa nhiệt sát lồng ngực anh. Triết biết, nếu Bảo thực hiện cuộc lục soát người này, mọi hy vọng đòi lại công lý cho 120 hộ dân Đông Lâu sẽ bị bóp nghẹt ngay từ trong trứng nước.


"Sao thế, anh Triết?" Bảo nhếch mép, bước lại gần một bước, mũi giày da bóng loáng dẫm lên một mẩu vữa rụng dưới sàn hầm ẩm ướt. "Anh nghĩ mình vẫn còn là thiếu gia thừa kế của Lê Gia Land sao? Chú hai đã ký lệnh trục xuất anh khỏi tập đoàn từ hôm qua rồi. Bây giờ anh chỉ là một kẻ đột nhập bất hợp pháp, cố tình đánh cắp tài liệu mật của viện quy hoạch. Giao nộp điện thoại và thiết bị lưu trữ ra đây, tôi sẽ nể tình máu mủ mà để anh đi."


Triết khẽ hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt ở vai. Anh liếc nhìn Lê Huy Hoàng đang đứng run rẩy bên cạnh kệ sắt, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ để giữ thăng bằng. Nếu Triết bị bắt, Hoàng chắc chắn sẽ là người gánh chịu hậu quả hành chính đầu tiên. Anh phải bảo vệ Hoàng, và quan trọng hơn, phải bảo vệ chiếc USB.


Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Triết. Anh chủ động đưa bàn tay phải lành lặn vào túi quần, chậm rãi rút ra chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ, màn hình vẫn còn dính vài vệt bùn đất khô. Anh giơ chiếc điện thoại lên trước mặt Bảo, giọng nói khản đặc vì sốt nhưng vô cùng điềm tĩnh:


"Chú hai cử chú đến đây chỉ vì sợ tôi chụp lại ranh giới mốc VN-2000 trên bản đồ giấy này đúng không? Được thôi, điện thoại của tôi đây. Toàn bộ ảnh chụp nằm trong này. Chú cứ việc xóa."


Bảo nhìn chiếc điện thoại, ánh mắt thoáng qua một sự nghi ngờ, nhưng sự ngạo mạn của một chuyên viên pháp lý trẻ tuổi đã nhanh chóng lấn át lý trí của hắn. Hắn giật phắt chiếc điện thoại từ tay Triết, nhanh chóng mở khóa và truy cập vào thư mục ảnh. Đúng như hắn dự đoán, năm bức ảnh chụp cận cảnh các tọa độ mốc giới M12 và M15 trên bản đồ giấy khổ A0 hiện lên rõ ràng.


"Anh vẫn ngây thơ như ngày nào, anh Triết ạ," Bảo cười lạnh, ngón tay hắn lướt nhanh trên màn hình, bấm lệnh xóa vĩnh viễn toàn bộ các tệp ảnh, kể cả trong thùng rác hệ thống. Hắn ném trả chiếc điện thoại xuống bàn gỗ, mặt kính va vào góc sắt phát ra tiếng *cốp* khô khốc. "Xong rồi. Bảo vệ, đưa hai người này ra ngoài. Đừng để họ bén mảng đến đây lần nữa."


Hai gã bảo vệ vạm vỡ tiến lên, thô bạo đẩy Triết và Hoàng ra phía cửa thoát hiểm tầng bán hầm. Triết không hề kháng cự. Anh bước đi lảo đảo, tay phải lén luồn vào trong áo khoác, khẽ chạm vào chiếc USB nhỏ bé vẫn nằm an toàn dưới lớp vải lót. Bảo nghĩ rằng hắn đã xóa sạch mọi chứng cứ, nhưng hắn không ngờ rằng file GIS số hóa đầy đủ lớp dữ liệu không gian thực tế đã nằm trong tay Triết.


Khi bước ra ngoài sảnh phụ dưới làn mưa phùn lạnh buốt, Hoàng nắm chặt lấy tay Triết, giọng run rẩy: "Triết... tớ không thể ở lại viện quy hoạch được nữa rồi. Thằng Bảo chắc chắn sẽ báo cáo lên ban giám đốc để kiểm tra lịch sử máy chủ của tớ."


"Hoàng, cậu hãy xin nghỉ phép ngay trong sáng nay," Triết nhìn bạn mình, ánh mắt đầy xót xa và biết ơn. "Hãy rời Hà Nội vài ngày. Đăng và tớ sẽ tìm cách bảo vệ cậu. Chữ ký nháy của cha tớ trên bản đồ gốc chứng minh ông ấy đã cố gắng giữ lại ranh giới đất công ích trước khi bị chú hai can thiệp. Tớ hứa sẽ không để sự hy sinh của cậu trở nên vô ích."


Đăng đã nổ máy chiếc Dream cũ chờ sẵn ở góc đường đê. Triết leo lên xe, bám chặt vào vai Đăng khi chiếc xe lao vút qua làn sương mù dày đặc bao phủ sông Hồng. Cơn sốt bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, khiến đầu óc anh quay cuồng. Khi về đến căn hộ tập thể cũ tầng 4 tại khu Thành Công, Triết gần như đổ gục xuống chiếc giường tre nhỏ.


Đăng vội vàng cởi chiếc áo khoác gió sũng nước của Triết, cẩn thận đặt chiếc USB bạc lên bàn gỗ ép cạnh hai bát mì tôm nguội ngắt loang loáng mỡ. Gã luật sư trẻ dùng kéo cắt bỏ lớp băng gạc đã dính bết máu và dịch vàng trên lòng bàn tay trái của Triết. Vết thương lộ ra, sưng tấy đỏ lựng, những thớ thịt xung quanh chuyển màu xám nhạt do nhiễm trùng hóa chất công trường.


"Mẹ kiếp, vết thương này nặng quá rồi, Triết!" Đăng nghiến răng, tay đổ cồn đỏ sát trùng lên vết rách.


Triết co rúm người lại, hàm răng nghiến chặt vào chiếc khăn bông cũ đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Cơn đau buốt thấu tim gan làm toàn thân anh run rẩy, nhưng anh không hề rên rỉ một tiếng. Anh biết mình không thể đi bệnh viện chính quy lúc này, vì chú hai Đạt đang cho giang hồ Hắc Sẹo rà soát danh sách bệnh nhân để lùng sục anh.


"Uống viên kháng sinh này vào," Đăng đỡ Triết dậy, đưa cho anh ngụm nước ấm từ chiếc phích cũ do quản gia Tần lén chuẩn bị sẵn. "Chúng ta tạm thời an toàn ở đây, nhưng tài khoản ngân hàng cá nhân của cậu đã bị bà nội đóng băng hoàn toàn rồi. Chúng ta không có nhiều tiền để duy trì cuộc chiến dài hạn đâu."


Triết nuốt viên thuốc đắng chát, khàn giọng nói: "Tiền bạc không phải là thứ chú hai sợ nhất lúc này. Gói trái phiếu doanh nghiệp một nghìn hai trăm tỷ của Lê Gia Land sắp đáo hạn. Dự án Đông Anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất để họ khơi thông dòng vốn từ ngân hàng Đại Á. Nếu dự án bị đình chỉ thi công do sai phạm kết cấu móng dầm, toàn bộ đế chế của Lê Gia sẽ sụp đổ dây chuyền. Đó là lý do chú hai điên cuồng ép tớ ký nghiệm thu khống bằng mọi giá."


Triết khẽ gật đầu về phía chiếc máy tính xách tay cũ của Đăng: "Nhưng chỉ có chứng cứ kỹ thuật móng dầm lún nứt thì chưa đủ để đánh gục chú hai trước pháp luật. Chúng ta cần đánh vào dòng tiền bẩn của ông ta. Tớ cần liên lạc với Lê Thị Thắm."


Lê Thị Thắm – kế toán trưởng của Ban Quản lý Dự án Đông Anh – là một người phụ nữ nhút nhát nhưng cực kỳ tuân thủ nguyên tắc sổ sách kế toán. Triết biết Thắm đang sống trong nỗi hoảng sợ tột cùng kể từ khi sự cố sập giàn giáo xảy ra. Chú hai Đạt đã ép cô phải chi hàng tỷ đồng tiền mặt từ quỹ ngoại giao đen để bồi thường ngầm cho gia đình các công nhân bị nạn, hoàn toàn không có hóa đơn chứng từ hợp lệ.


Trưa hôm đó, dưới cơn mưa phùn không dứt, Triết hẹn gặp Thắm tại một quán ăn bình dân khuất nẻo trên phố Giảng Võ. Quán ăn lụp xụp, khói bếp than tổ ong bay nghi ngút hòa lẫn mùi dầu mỡ và tiếng ồn ào của những người lao động nghèo. Triết ngồi trong góc tối, chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp che nửa gương mặt nhợt nhạt vì sốt.


Thắm bước vào quán với dáng vẻ khép nép, lo âu. Cô mặc chiếc áo khoác tối màu, đeo kính cận dày, hai bàn tay đan chặt vào nhau run rẩy. Cô liên tục nhìn ra phía cửa quán như sợ hãi có tai mắt của trợ lý Lê Hoài Nam bám theo.


"Anh Triết..." Thắm ngồi xuống đối diện anh, giọng nói run rẩy chỉ đủ cho hai người nghe. "Tôi sợ lắm. Trợ lý Nam vừa yêu cầu tôi ký duyệt một loạt hóa đơn VAT khống mua vật liệu xây dựng từ các công ty ma để hợp thức hóa số tiền mặt đã chi bồi thường ngầm cho vụ sập giàn giáo. Tôi biết làm thế là tự sát pháp lý, nhưng nếu tôi từ chối, chú hai Đạt đe dọa sẽ đổ toàn bộ trách nhiệm kế toán bẩn của các dự án trước lên đầu tôi."


Triết đẩy bát nước chè xanh ấm về phía cô, giọng nói trầm ấm đầy trấn an: "Chị Thắm, tôi hiểu hoàn cảnh của chị. Chị chỉ là người làm thuê chịu áp lực từ cấp trên. Nhưng chị có biết rằng, nếu chị ký duyệt những hóa đơn khống đó, chị sẽ chính thức trở thành đồng phạm trong vụ án tham ô tài sản và trốn thuế quy mô lớn của Lê Gia Land? Khi đoàn thanh tra liên ngành vào cuộc, chú hai chắc chắn sẽ dùng chị làm tốt thí mạng để bảo vệ bản thân."


Thắm cúi đầu, nước mắt bắt đầu rỉ ra sau tròng kính cận: "Tôi biết... tôi biết chứ. Nhưng tôi còn gia đình, còn con nhỏ. Tôi phải làm sao đây anh Triết?"


Triết nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chứa đựng sự chân thành và kiên định của một người kỹ sư chính trực: "Chị hãy tự bảo vệ mình trước khi quá muộn. Hãy đưa cho tôi bản sao lưu dữ liệu kế toán phụ của dự án Đông Anh. Tôi không cần chứng từ gốc có dấu đỏ lúc này, tôi chỉ cần tệp số liệu thực tế để truy vết dòng tiền bẩn của chú hai. Đăng và tôi cam kết sẽ bảo vệ danh tính của chị tuyệt đối trước pháp luật."


Thắm run rẩy đưa tay vào túi xách, rút ra một chiếc USB màu đen nhỏ bé, đặt dưới tờ giấy ăn trên bàn gỗ: "Đây là bản sao lưu file Excel ghi chép toàn bộ các khoản chi tiền mặt không hóa đơn bồi thường tai nạn và danh sách các công ty ma xuất hóa đơn khống cho dự án Đông Anh. Tôi lén xuất file này từ máy tính làm việc tối qua. Anh Triết... xin anh hãy giữ lời hứa. Nếu trợ lý Nam phát hiện ra sự sai lệch trong lịch sử xuất dữ liệu, tôi sẽ chết mất."


"Chị Thắm, chị hãy xin nghỉ ốm ngay chiều nay và tắt điện thoại," Triết cầm lấy chiếc USB, siết chặt trong lòng bàn tay phải. "Hãy đưa con về quê ngoại lánh mặt vài ngày. Trận chiến này tớ sẽ gánh vác."


Triết trở về căn hộ tập thể Thành Công khi cơn sốt đã lên tới đỉnh điểm, khiến toàn thân anh nóng rực như lửa đốt. Đăng lập tức cắm chiếc USB đen của Thắm vào máy tính xách tay cũ.


Triết gượng dậy, ngồi sát bên Đăng dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt. Anh cố gắng mở tài khoản kiểm toán nội bộ cũ của mình trên hệ thống tổng của tập đoàn Lê Gia Land để đối chiếu số liệu, nhưng màn hình máy tính lập tức hiện lên dòng chữ đỏ lạnh lùng: *"Tài khoản đã bị khóa vĩnh viễn bởi Ban Kiểm soát Nội bộ."*


"Khốn kiếp, bọn chúng đã chặn mọi lối tiếp cận của tớ từ xa rồi," Triết nghiến răng, cơn đau đầu giật mạnh hai bên thái dương.


"Không sao, chúng ta tự làm thủ công," Đăng vỗ vai anh, mở tệp Excel phụ mà Thắm cung cấp.


Triết bắt đầu sử dụng "Kỹ năng định vị và truy vết dòng tiền bẩn qua hóa đơn ảo" và "Phương pháp phân tích dòng tiền qua tài khoản trung gian" mà anh tự học được từ những hồ sơ tài chính cũ của cha. Anh dùng bảng tính Excel để kết nối các mã số thuế của các nhà cung cấp cát, đá, xi măng cho dự án Đông Anh ghi trên hóa đơn VAT khống.


Sau ba tiếng đồng hồ phân tích liên tục dưới sự căng thẳng tột độ của những con số, đôi mắt Triết dừng lại ở ba công ty cung cấp vật tư thô: Công ty TNHH Đầu tư Thương mại Tiến Đạt, Công ty Cổ phần Vật liệu Sông Hồng, và Công ty TNHH Phát triển Đô thị xanh.


"Đăng, nhìn vào đây đi," Triết chỉ ngón tay run rẩy vào màn hình. "Ba công ty này có ba mã số thuế khác nhau, nhưng địa chỉ đăng ký kinh doanh của chúng thực chất đều chung một văn phòng ảo tại một huyện miền núi nghèo ở tỉnh Hòa Bình. Đây chính là các công ty ma do trợ lý Lê Hoài Nam thành lập dưới sự chỉ đạo của chú hai Đạt."


Anh tiếp tục kéo chuột phân tích biểu đồ lưu chuyển dòng tiền. Gói trái phiếu doanh nghiệp 1.200 tỷ giải ngân đợt đầu tiên từ ngân hàng Đại Á được chuyển khoản thanh toán tiền mua vật tư cho ba công ty ma này. Nhưng ngay sau khi nhận tiền, dòng tiền lập tức được rút ra bằng tiền mặt tại các chi nhánh ngân hàng địa phương với số lượng hàng chục tỷ đồng mỗi đợt.


Triết đối chiếu số tiền rút ra này với danh sách các khoản chi bồi thường ngầm cho gia đình công nhân bị nạn sập giàn giáo. Con số hoàn toàn trùng khớp đến từng chữ số hàng đơn vị. Chú hai Đạt đã dùng hóa đơn khống mua vật tư giả tạo để rút ruột tiền trái phiếu của người dân, dùng tiền đó để bịt miệng các nạn nhân tai nạn lao động.


Thế nhưng, đó chưa phải là phát hiện chấn động nhất.


Triết kéo xuống cuối bảng dữ liệu, nơi ghi nhận các khoản chuyển khoản quốc tế lớn dưới danh nghĩa thanh toán hợp đồng tư vấn thiết kế nước ngoài cho một công ty tư vấn có trụ sở tại Singapore. Dòng tiền bẩn sau khi chạy qua các tài khoản trung gian đã được cấu trúc hóa tinh vi để chuyển ra nước ngoài.


Triết nín thở, đôi mắt anh dán chặt vào dãy số tài khoản nhận tiền cuối cùng tại một ngân hàng Thụy Sĩ. Anh run rẩy rút từ trong ba lô canvas cũ kỹ ra cuốn sổ tay "Nợ Danh Dự" bọc da đen của người cha quá cố Lê Minh Sơn. Anh lật nhanh đến trang giấy ghi chép những dòng chữ dằn vặt của cha trước khi qua đời về các giao dịch rửa tiền của gia tộc.


Một dãy số viết tay bằng mực xanh của cha hiện ra trên trang giấy ố vàng.


Triết đối chiếu dãy số trong sổ tay với dãy số tài khoản nhận tiền mặt lớn trên màn hình máy tính của Đăng. Mười sáu chữ số hoàn toàn trùng khớp không sai một ly.


Tim Triết như ngừng đập. Toàn thân anh lạnh toát giữa cơn sốt nóng hầm hập. Anh bàng hoàng nhận ra, tài khoản nhận tiền mặt khổng lồ tẩu tán từ gói trái phiếu 1.200 tỷ của dự án Đông Anh trùng khớp hoàn toàn với số tài khoản ẩn tại Thụy Sĩ của chính chú hai Lê Quang Đạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!