Nhạc nềnLost Place

Bản Đồ Bị Đánh Tráo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khoảng hở của cửa kính chiếc xe Dream cũ kỹ, mang theo làn mưa phùn buốt giá của mùa đông Hà Nội quất thẳng vào mặt Lê Minh Triết. Anh ngồi phía sau Phạm Minh Đăng, hai tay ôm chặt chiếc ba lô canvas sờn rách trước ngực. Bên trong chiếc ba lô đó, cuốn sổ tay "Nợ Danh Từ" bọc da đen của người cha quá cố như một khối đá nặng trịch, đè chặt lên lồng ngực đang phập phồng của anh.


Cơn sốt nhiễm trùng từ vết thương ở lòng bàn tay trái của Triết đã bắt đầu chuyển biến xấu. Vết rách sâu do siết chặt mẩu thép phi 16 lỗi dưới mương bùn Đông Lâu hôm trước giờ đây sưng tấy lên, đỏ lựng và nóng hầm hập. Những vệt dịch hồng nhạt rỉ ra, thấm đẫm lớp gạc y tế quấn vội, bốc lên mùi tanh nồng của nước thải hóa chất công trường chưa được tẩy rửa kỹ. Mỗi lần chiếc xe máy vấp phải ổ gà trên đường đê Đông Anh, khớp vai phải bị trật khớp vừa nắn lại của anh lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Triết mím chặt môi đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, cố giữ cho mình không ngã gục trước khi hoàn thành mục tiêu.


"Triết, cậu có trụ nổi không?" Đăng hét lớn qua tiếng gió rít, mắt vẫn căng ra nhìn con đường đất trơn trượt dẫn về phía trung tâm thành phố. "Sắc mặt cậu tệ lắm. Hay là tớ ghé vào một phòng khám tư nhân dọc đường để họ rửa vết thương và tiêm cho cậu một mũi giảm đau?"


"Không được," Triết khàn giọng đáp, hơi thở nóng rực phả vào bờ vai ướt sũng nước mưa của Đăng. "Chú hai và luật sư Nghiêm đã phát lệnh tố cáo khẩn cấp tội lạm dụng tín nhiệm lên viện kiểm sát quận. Các phòng khám chính quy quanh khu vực này đều có thể bị tai mắt của Lê Gia Land giám sát. Chúng ta không được để lại bất kỳ dấu vết y tế nào. Hãy chạy thẳng đến Viện Quy hoạch Đô thị. Tớ cần gặp Hoàng trước khi Ban Pháp chế của tập đoàn phong tỏa toàn bộ tài liệu."


Đăng siết chặt tay ga, chiếc Dream cũ rú lên một tiếng khô khốc rồi lao vút qua cầu Nhật Tân. Dưới chân cầu, dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa như một chứng nhân câm lặng cho những âm mưu tước đoạt đất đai đang diễn ra dọc hai bên bờ.


Tám giờ sáng, tòa nhà Viện Quy hoạch Xây dựng Hà Nội hiện ra dưới màn mưa xám xịt. Đó là một công trình mang kiến trúc hành chính cũ kỹ từ thập niên 90, những mảng tường vàng nhạt loang lổ vết rêu phong và những ô cửa sổ gỗ sơn xanh đã bong tróc. Triết bước xuống xe, bước chân lảo đảo vì cơn sốt làm đầu óc anh choáng váng. Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sẫm màu để che đi gương mặt nhợt nhạt và một bên tròng kính gọng mảnh đã bị vỡ từ đêm giông bão.


Lê Huy Hoàng – chuyên viên quy hoạch của viện, đồng thời là bạn học cũ thời đại học Xây dựng của Triết – đã đứng chờ sẵn ở sảnh phụ tòa nhà. Hoàng mặc chiếc áo sơ mi xanh công sở chỉnh tề, đeo kính cận gọng mảnh, phong thái làm việc khoa học nhưng gương mặt không giấu nổi vẻ lo âu khi nhìn thấy tình trạng thảm hại của Triết.


"Triết! Cậu làm sao thế này?" Hoàng vội bước tới đỡ lấy bả vai lành lặn của Triết, giọng thì thào đầy cảnh giác. "Tớ nghe nói cậu bị trục xuất khỏi Lê Gia Land và đang bị ban pháp chế của tập đoàn truy quét dữ dội lắm. Sao cậu lại mạo hiểm đến đây vào lúc này?"


"Hoàng, tớ cần bản đồ phân lô quy hoạch gốc tỷ lệ 1/500 của phân khu sông Hồng," Triết nhìn thẳng vào mắt Hoàng, giọng nói khản đặc nhưng chứa đựng một sự kiên định thép. "Tớ cần chứng minh Lê Gia Land đã lấn chiếm bất hợp pháp ranh giới đất công ích và đất thổ cư của người dân Đông Lâu để xây dựng phân khu biệt thự cao cấp. Biên bản đền bù đất đai mười lăm năm trước là giả mạo chữ ký, nhưng nếu không có bản đồ quy hoạch gốc để đối chiếu tọa độ mốc giới thực địa, đơn khiếu nại tập thể của chúng tớ sẽ bị tòa án bác bỏ thẳng thừng vì thiếu căn cứ vật lý."


Hoàng run lên, đưa tay đẩy gọng kính cận: "Cậu điên rồi, Triết ạ! Bản đồ quy hoạch phân khu sông Hồng trước khi bị Lê Gia can thiệp chỉnh sửa là tài liệu bảo mật cấp viện. Ban Pháp chế Tập đoàn Lê Gia Land, đặc biệt là thằng Lê Gia Bảo – em họ xa của cậu, đã gửi công văn yêu cầu viện chúng tớ niêm phong toàn bộ hồ sơ lưu trữ địa chính liên quan đến dự án Đông Anh dưới danh nghĩa bảo mật công nghệ. Nếu tớ lén sao chép cho cậu, tớ sẽ bị kỷ luật nội bộ, thậm chí là bị sa thải vĩnh viễn và truy cứu trách nhiệm hình sự!"


Triết khẽ đưa bàn tay trái quấn băng gạc đẫm dịch hồng đặt lên vai Hoàng. Cơn đau từ vết thương nhiễm trùng làm năm ngón tay anh run rẩy, nhưng lực siết lại vô cùng mạnh mẽ: "Hoàng, tớ biết tớ đang đẩy cậu vào nguy hiểm. Nhưng cậu nhìn ra ngoài kia đi. 120 hộ dân nghèo Đông Lâu đang phải sống trong cảnh mất nhà cửa, đất đai canh tác bị san lấp bằng bùn thải hóa chất hôi thối. Cha của tớ – ông Lê Minh Sơn – đã dằn vặt cả đời, thậm chí phải trả giá bằng mạng sống để lại cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' này. Lý tưởng quy hoạch của chúng ta thời đại học là gì? Quy hoạch là để phục vụ cộng đồng, chứ không phải để làm công cụ chia lô bán nền cho bọn tài phiệt bẩn thỉu lách luật!"


Những lời nói rút ra từ tâm can của Triết chạm mạnh vào lòng tự trọng nghề nghiệp của Hoàng. Gã chuyên viên trẻ đứng lặng người dưới sảnh phụ tối tăm, nhìn vết thương rỉ máu của bạn mình, rồi nhìn chiếc ba lô sờn cũ chứa đựng di sản của cố Phó Chủ tịch Sơn. Hoàng siết chặt nắm tay, đưa mắt nhìn quanh hành lang vắng lặng rồi gật đầu dứt khoát:


"Được rồi. Đi theo tớ. Tớ sẽ dẫn cậu vào phòng lưu trữ bản đồ giấy dưới danh nghĩa kỹ sư tư vấn đến đối chiếu thông số học thuật. Nhưng chúng ta chỉ có tối đa mười phút trước khi ca trực của tổ bảo vệ mới bắt đầu."


Hoàng dẫn Triết lách qua dãy hành lang hẹp hôi mùi hồ dán và giấy cũ, đi sâu xuống tầng bán hầm của tòa nhà – nơi đặt Phòng Lưu trữ Địa chính và Bản đồ Quy hoạch Quốc gia. Căn phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông, lạnh ngắt và ngột ngạt bởi hàng trăm kệ sắt xếp đầy những hộp manila đựng bản vẽ khổ lớn.


Hoàng kéo một ngăn kéo sắt lớn ở góc phòng, rút ra bản đồ phân lô quy hoạch gốc tỷ lệ 1/500 được vẽ tay và in trên giấy scan khổ A0 từ năm 2010. Bản đồ vẫn còn giữ nguyên các mốc tọa độ khống chế VN-2000 và chỉ giới đường đỏ ban đầu.


"Đây là bản vẽ gốc trước khi bị ban pháp chế của Lê Gia dùng tiền và quan hệ chính trị để chỉnh sửa ranh giới," Hoàng chỉ tay vào góc bản đồ, nơi có chữ ký nháy bằng mực xanh của cố Phó Chủ tịch Lê Minh Sơn mười lăm năm trước. "Cậu nhìn kỹ đi. Ở bản vẽ này, ranh giới đất công ích và hành lang bảo vệ đê sông Hồng rộng hơn hiện tại tới mười lăm mét. Lê Gia Land đã lén lút dịch chuyển toàn bộ mốc giới này sang phía đông để nuốt trọn phần đất nông nghiệp chưa đền bù của dân làng Đông Lâu."


Triết lập tức lấy từ trong túi áo ra một chiếc máy quét cầm tay (handheld scanner) chuyên dụng mà anh mượn từ phòng thí nghiệm của bạn thân Thế Anh. Anh cắm phích cắm vào ổ điện trên tường phòng lưu trữ để khởi động thiết bị, định quét toàn bộ bản đồ khổ lớn để lưu trữ file số chất lượng cao.


Tuy nhiên, hệ thống điện của phòng lưu trữ bán hầm quá cũ kỹ. Khi Triết vừa bật công tắc máy quét, phích cắm ba chấu lỏng lẻo trên mảng tường ẩm mốc khẽ nổ ra một tia lửa điện nhỏ kèm tiếng *tạch* khô khốc. Máy quét cầm tay lập tức báo lỗi sụt áp, màn hình LCD nhấp nháy đỏ lòm rồi tắt lịm.


"Khốn kiếp! Điện áp ở đây không ổn định, máy quét bị cháy nguồn rồi!" Triết nghiến răng tự trách, mồ hôi lạnh vã ra liên tục vì cơn sốt bắt đầu làm mờ đi nhãn quang của anh.


"Không kịp sửa đâu Triết!" Hoàng hoảng hốt nhìn đồng hồ treo tường. "Bảo vệ sắp đi tuần qua đây rồi!"


Triết hít một hơi thật sâu để ép bộ não đang nóng bừng của mình phải tập trung tối đa. Anh quyết định từ bỏ máy quét, dùng "Kỹ năng đọc bản vẽ kiến trúc và bóc tách khối lượng siêu tốc" được rèn luyện suốt ba năm du học Pháp. Anh căng mắt nhìn vào bản đồ giấy khổ A0 dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn tuýp.


Trong tâm trí Triết, các đường nét kiến trúc, các con số tọa độ mốc khống chế VN-2000 bắt đầu được bóc tách thành từng lớp dữ liệu rõ rệt. Anh ghi nhớ chính xác tọa độ mốc số M12 (X: 2314562.12, Y: 584321.45) và mốc số M15 – hai điểm mốc quyết định ranh giới đất công ích bị Lê Gia Land dịch chuyển bất hợp pháp. Đôi mắt anh quét nhanh như một máy quét sinh học, ghi nhớ từng milimet sai lệch của chỉ giới đường đỏ so với thiết kế móng dầm gốc móng trụ số 4 mà anh đã kiểm định thực địa.


Đúng lúc đó, từ đầu hành lang tầng bán hầm bỗng vang lên những tiếng bước chân dồn dập nện mạnh xuống nền gạch xi măng, kèm theo giọng nói hách dịch, lạnh lùng quen thuộc.


"Tôi yêu cầu các anh phong tỏa ngay phòng lưu trữ bản đồ địa chính Đông Anh. Theo nguồn tin từ phòng an ninh tập đoàn, có kẻ đột nhập đang tìm cách đánh cắp tài liệu mật của Lê Gia Land tại đây!"


Đó là giọng của Lê Gia Bảo – chuyên viên pháp lý cao cấp của Ban Pháp chế Lê Gia Land. Hắn dẫn theo hai nhân viên bảo vệ vạm vỡ của Viện Quy hoạch, tay lăm lăm bộ đàm và gậy điện tuần tra, đang tiến thẳng về phía căn phòng.


Hoàng mặt cắt không còn một giọt máu. Gã lập tức lao ra cửa, dùng hết sức bình sinh khóa trái chốt cửa trong của phòng lưu trữ để kéo dài thời gian cho Triết: "Triết! Thằng Bảo đến rồi! Nó đi cùng bảo vệ viện! Cậu mau chụp ảnh nhanh đi!"


Bên ngoài, tiếng gạt tay nắm cửa vang lên rầm rầm, theo sau là tiếng đập cửa chát chúa của Lê Gia Bảo:


"Lê Huy Hoàng! Tôi biết anh đang ở bên trong cùng với thằng phản bội Lê Minh Triết! Mở cửa ra ngay! Nếu không tôi sẽ yêu cầu bảo vệ phá khóa và lập biên bản khởi tố hình sự các anh tội xâm nhập trái phép và tiết lộ bí mật nhà nước!"


Triết giữ sự bình tĩnh cực hạn của một kỹ sư kết cấu trước nguy cơ sập đổ. Anh rút chiếc điện thoại cũ ra, tay trái run rẩy vì sốt và đau đớn nhưng ngón tay vẫn bấm máy chụp nhanh liên tục năm bức ảnh độ phân giải cao tập trung vào các mốc tọa độ ranh giới đất công ích bị dịch chuyển trên bản đồ giấy khổ lớn. Ánh chớp đèn flash từ điện thoại hắt lên tường kính phòng lưu trữ như những tia sáng vạch trần tội ác.


"Hoàng! Mở cửa ra!" Tiếng gậy điện đập mạnh vào tấm cửa gỗ ép mỏng manh bên ngoài vang lên loảng xoảng, cánh cửa bắt đầu nứt toác dưới sức ép của hai gã bảo vệ vạm vỡ.


Trong khoảnh khắc sinh tử quyết định sự thành bại của toàn bộ cuộc chạy đua chứng cứ, Hoàng lập tức rút từ trong túi quần ra một chiếc USB màu bạc nhỏ. Gã cắm nhanh vào máy chủ dữ liệu GIS của phòng lưu trữ, chạy lệnh sao lưu khẩn cấp tệp bản đồ gốc địa chính Đông Anh phiên bản số hóa 1/500.


*Tít!*


Tiến trình sao lưu hoàn tất 100%. Hoàng rút nhanh chiếc USB ra, lén nhét sâu vào túi áo khoác gió sẫm màu của Triết ngay trước khi tấm cửa gỗ ép bị phá tung, đổ sập xuống nền nhà.


Lê Gia Bảo bước qua cánh cửa gãy nát, gương mặt thư sinh đeo kính cận dày hằn lên vẻ tàn nhẫn, đắc ý. Hắn nhìn chằm chằm vào Triết đang đứng lấm lem bùn đất bên cạnh bản đồ quy hoạch gốc khổ A0:


"Anh Triết, anh đã hết đường chạy rồi. Giao nộp chiếc USB và toàn bộ thiết bị lưu trữ ra đây, nếu không đừng trách đứa em họ này vô tình trước pháp luật!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!