Tiếng Nói Của Đất
Đăng quay phắt màn hình máy tính bảng về phía Triết, ngón tay run rẩy chỉ vào dòng chữ đỏ lòm hiển thị trên trang thông báo nội bộ của viện kiểm sát. Dưới ánh sáng xanh lét từ màn hình điện tử, gương mặt gã luật sư trẻ tái mét, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc hai bên thái dương.
Cơn sốt nhiễm trùng từ lòng bàn tay trái của Lê Minh Triết vẫn đang hầm hập dâng lên như một lò than âm ỉ. Mỗi nhịp tim đập mạnh là một luồng đau buốt nhức nhối chạy dọc cánh tay, xộc thẳng lên đại não. Anh khẽ nghiến chặt răng, cố nén cơn đau từ bả vai phải vừa nắn khớp đêm qua, ghé mắt nhìn vào màn hình. Đơn tố cáo khẩn cấp từ ban pháp chế tập đoàn Lê Gia Land, có chữ ký nháy của cố vấn pháp lý tối cao Trịnh Văn Nghiêm và dấu đỏ của Tổng giám đốc Lê Quang Đạt. Tội danh: Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản công nghệ và tài liệu mật của dự án Đông Anh.
"Họ muốn dùng gọng kìm pháp lý để khóa tay tớ trước khi tớ kịp ho he," Triết khàn giọng nói, hơi thở nóng rực phả ra trong không khí lạnh buốt của căn phòng tập thể cũ Thành Công. "Thiết bị đo đạc cầm tay và cuốn sổ tay của cha... chú hai biết tớ đang giữ những thứ đó."
Đăng đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ ép cũ kỹ, làm hai bát mì tôm nguội ngắt loang loáng mỡ khẽ chao đảo: "Nghiêm là một con cáo già. Hắn thừa biết vụ này chỉ là tranh chấp dân sự, nhưng hắn cố tình hình sự hóa bằng đơn tố cáo khẩn cấp để cơ quan điều tra quận phát lệnh khám xét và thu giữ vật chứng. Nếu họ ập vào đây, cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' bọc da đen của cha cậu sẽ bị tịch thu dưới danh nghĩa tài liệu mật bị đánh cắp. Lúc đó, mọi công sức của chúng ta sẽ tan thành mây khói!"
Triết gượng dậy, bám chặt tay vào thành giường tre để giữ thăng bằng. Anh nhìn ra cửa sổ gỗ ép, nơi những hạt mưa phùn gió bấc đang quất liên hồi vào những rặng trúc xơ xác dưới sân tập thể. Thời gian không còn nhiều. Tiếng quạt tản nhiệt rè rè từ máy tính của Đăng như tiếng đếm ngược của một quả bom nổ chậm.
"Chúng ta phải đi, Đăng ạ," Triết dứt khoát nói. "Trước khi trời sáng, trước khi lệnh khám xét được phê duyệt. Địa điểm duy nhất chúng ta có thể tìm thấy lá chắn bảo vệ là Đông Lâu. Chúng ta cần tiếp cận các nạn nhân mất đất mười lăm năm trước để lấy lời khai trực tiếp. Chỉ có tiếng nói của đất, tiếng nói của những người bị hại thực sự mới bẻ gãy được gọng kìm pháp lý bẩn thỉu của Lê Gia Land."
Đăng nhìn vết thương rách miệng, mưng mủ dính bùn thải hóa chất chưa lành trên tay trái của Triết, khẽ thở dài. Nhưng gã biết Triết nói đúng. Gã vội vàng mở chiếc phích nước nóng Rạng Đông ấm áp mà quản gia Tần lén chuẩn bị đêm qua, rót nước ấm pha một liều kháng sinh mạnh đưa cho Triết, rồi nhanh chóng thu dọn tập hồ sơ đất đai manila và chiếc ba lô canvas chứa cuốn sổ tay quý giá.
Bốn giờ sáng, chiếc xe máy Dream cũ của Đăng nổ máy giòn giã, lao vút vào màn mưa phùn lạnh buốt của Hà Nội. Gió rít gào bên tai khi chiếc xe băng qua cầu Nhật Tân, hướng thẳng về phía huyện Đông Anh. Dưới chân cầu, dòng sông Hồng cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa trôi đi lặng lẽ trong bóng tối nhập nhoạng. Phía xa, đại công trường dự án Lê Gia Riverside Đông Anh sừng sững như một quái thú bê tông khổng lồ, những chiếc cần cẩu tháp vươn cao lên bầu trời xám xịt, thách thức lương tri của những kẻ thấp cổ bé họng.
Khi bánh xe lăn vào con đường đất dẫn vào thôn Đông Lâu, cảnh tượng nghèo khổ, khắc khổ hiện ra rõ rệt dưới ánh bình minh xám xịt. Trái ngược hoàn toàn với những dãy biệt thự tân cổ điển xa hoa đang mọc lên bên kia hàng rào tôn của Lê Gia Land, Đông Lâu hiện lên với những mái nhà ngói xập xệ, những bức tường gạch rêu phong loang lổ vết nước ngập. Những ruộng lúa trù phú năm xưa giờ đã bị san lấp một phần, biến thành những bãi đất hoang hóa dính đầy bùn thải hóa chất xám xịt từ công trường chảy ra.
Đăng dừng xe trước cổng Nhà văn hóa thôn Đông Lâu. Ngôi nhà cấp bốn xập xệ với mái ngói đỏ đã bạc màu, khoảng sân gạch rêu mốc ẩm ướt. Chưa kịp tắt máy xe, Triết đã nghe thấy những tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía trong sân.
Phan Thanh Sơn – người đại diện trẻ tuổi của nhóm thanh niên tự quản thôn Đông Lâu – dẫn đầu một nhóm khoảng sáu bảy thanh niên vạm vỡ, da ngăm đen do lao động ngoài trời, tay lăm lăm gậy gỗ và những chiếc xẻng dính bùn đất, bước ra vây chặn cổng chính. Ánh mắt Sơn cương nghị nhưng hừng hực lửa giận dữ khi nhìn thấy hai người lạ mặt xuất hiện.
"Hai người là ai? Đến đây làm gì?" Sơn gắt lớn, chiếc gậy gỗ trong tay khẽ gõ mạnh xuống nền gạch ẩm ướt, phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc. "Đông Lâu không đón tiếp người của tập đoàn Lê Gia bẩn thỉu. Khôn hồn thì cút đi trước khi bọn tôi dùng biện pháp mạnh!"
Triết bước xuống xe, bả vai phải đau nhức nhối khiến anh khẽ lảo đảo. Anh tháo chiếc mũ bảo hộ dính đầy nước mưa, để lộ gương mặt anh tuấn nhưng nhợt nhạt vì sốt cao, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh vỡ một bên tròng nhìn thẳng vào Sơn đầy chân thành: "Tôi tên là Lê Minh Triết. Tôi đến đây không phải đại diện cho tập đoàn. Tôi đến để tìm hiểu sự thật về vụ cưỡng chế đất mười lăm năm trước."
"Lê Minh Triết?" Sơn nhướng mày, rồi đột ngột cười gằn, ánh mắt chuyển sang căm phẫn tột cùng. Gã giơ chiếc máy tính bảng cũ hiển thị hình ảnh Triết mặc vest sang trọng đứng bên cạnh chú hai Lê Quang Đạt trong một buổi lễ khởi công dự án Đông Anh được đăng trên báo mạng: "Mày là cháu ruột của thằng sát nhân Lê Quang Đạt! Thằng ranh con nhà Lê Gia! Bọn mày cướp đất của cha ông chúng tao, dìm chết mẹ của cái Linh dưới ruộng bùn, giờ còn vác mặt đến đây giả nhân giả nghĩa à?"
Tiếng hét của Sơn lập tức đánh động những người dân xung quanh. Từ những ngôi nhà xập xệ, hàng chục người dân nghèo, những người già khắc khổ, những người phụ nữ lam lũ bước ra. Họ cầm theo đất đá, những xô nước bẩn ném thẳng về phía Triết và Đăng. Một cục bùn nhão ném trúng bả vai phải của Triết, văng lên má anh những vệt bùn xám xịt hôi thối.
Đăng định bước lên che chắn và dùng lý lẽ luật sư để giải thích, nhưng Triết đã nhẹ nhàng đưa tay cản bạn lại. Anh đứng yên dưới màn mưa lạnh, cúi đầu chấp nhận mọi sự sỉ nhục, mọi làn nước bẩn và những lời chửi bới cay độc của người dân. Anh không dùng bạo lực, không dùng quyền uy của một thiếu gia thượng lưu để tự vệ. Anh hiểu rằng, nỗi đau và sự phẫn nộ mười lăm năm qua của những con người này lớn hơn gấp vạn lần những vết bẩn trên thân thể anh lúc này.
"Tôi xin lỗi..." Triết thì thào, giọng nói khản đặc vì sốt nhưng vô cùng kiên định. "Dòng họ Lê đã nợ mọi người một món nợ máu và danh dự. Tôi đến đây để bồi thường món nợ đó."
"Bồi thường? Mày lấy cái gì bồi thường?" Sơn lao đến, túm chặt lấy cổ áo sơ mi của Triết, định giơ nắm đấm tàn nhẫn xuống gương mặt nhợt nhạt của anh. Triết không né tránh, đôi mắt anh phẳng lặng nhìn Sơn, chấp nhận mọi sự trừng phạt tinh thần.
"Sơn! Dừng tay lại!"
Một tiếng hét trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên từ phía đầu ngõ. Nguyễn Thùy Linh bước nhanh vào giữa đám đông. Mái tóc dài buộc gọn của cô dính bết nước mưa, đôi mắt sáng thông minh hằn sâu sự lo âu và xót xa khi nhìn thấy Triết đang đứng lấm lem bùn đất, tay trái rỉ máu thấm qua lớp gạc y tế bẩn thỉu.
Sơn khựng lại, nắm đấm dừng lại sát sống mũi Triết: "Linh! Sao em lại bảo vệ thằng khốn này? Nó là người nhà Lê Gia!"
Linh bước đến, dùng thân mình chắn trước mặt Triết, đôi mắt cô rực sáng nhìn thẳng vào Sơn và bà con dân làng: "Anh Sơn, bà con ơi! Hãy nghe cháu nói một lời! Anh Triết đúng là người nhà Lê Gia, nhưng anh ấy đã từ bỏ tất cả vinh hoa phú quý, bị gia tộc trục xuất và phong tỏa tài sản chỉ vì từ chối ký nghiệm thu khống công trình rút ruột cốt thép của chú hai gã! Đêm qua, anh ấy suýt chết dưới mương bùn đê sông Hồng để bảo vệ mẩu thép lỗi móng trụ số bốn cứu mạng công nhân! Nếu không có anh ấy, dự án bẩn thỉu kia sẽ tiếp tục xây dựng đè lên đất đai của chúng ta!"
Tiếng nói của Linh như một dòng nước mát dội vào ngọn lửa giận dữ của đám đông. Những người dân bắt đầu xầm xì bàn tán, hạ đất đá trong tay xuống. Sơn nhìn Linh, rồi nhìn vết thương rách nát rỉ máu dữ dội trên tay trái của Triết, khẽ nới lỏng cổ áo anh ra, giọng nói vẫn còn đầy nghi kỵ: "Em lấy cái gì bảo đảm thằng này không phải là gián điệp do Lê Quang Đạt cử đến để lừa chúng ta rút đơn khiếu nại?"
"Em lấy mạng sống và danh dự của con gái nạn nhân vụ cưỡng chế đất mười lăm năm trước ra bảo đảm!" Linh dứt khoát nói, giọng cô run lên vì xúc động. Cô quay sang nhìn Triết, khẽ gật đầu như một lời cam kết đồng hành thầm lặng.
Sự im lặng bao trùm sân nhà văn hóa thôn Đông Lâu. Giữa lúc căng thẳng đỉnh điểm, cánh cửa gỗ xập xệ của ngôi nhà cấp bốn đối diện khẽ mở ra. Bà Nguyễn Thị Huệ – người phụ nữ mất cả gia đình và đất đai trong đợt cưỡng chế mười lăm năm trước – bước ra. Mái tóc bạc nửa đầu xơ xác, gương mặt khắc khổ hằn sâu những dấu vết của thời gian và đau khổ. Bà nhìn Triết bằng đôi mắt sâu thẳm, chứa đựng sự u uất lịch sử:
"Nếu cậu thực sự muốn bồi thường danh dự cho cha cậu... hãy vào đây. Nhưng tôi cảnh báo trước, nếu cậu có ý đồ xấu, đất Đông Lâu này sẽ chôn sống cậu."
Triết cúi đầu chào bà Huệ, khẽ thở hắt ra một hơi nóng hổi. Đăng đỡ lấy anh, cùng Linh bước vào căn nhà ẩm thấp của bà Huệ. Bên trong căn phòng tối tăm, mùi hương trầm rẻ tiền quyện với mùi ẩm mốc của gỗ mục tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề. Trên bàn thờ đơn sơ, bức ảnh thờ của người chồng quá cố của bà Huệ nghi ngút khói hương.
Bà Huệ ngồi xuống chiếc ghế tre ọp ẹp, đôi bàn tay run rẩy run lên khi nhắc về quá khứ: "Mười lăm năm trước, cha cậu – ông Lê Minh Sơn – từng đến đây. Ông ấy đã khóc, cầu xin chồng tôi ký vào biên bản đền bù đất. Nhưng chồng tôi từ chối vì số tiền đền bù chỉ bằng một phần mười giá trị thực tế. Ngay đêm hôm sau, đám giang hồ của chú hai cậu đã dẫn xe ủi đến san phẳng ruộng lúa, chồng tôi lao ra cản thì bị chúng đánh đập chấn thương sọ não rồi qua đời trong bệnh viện... Ông Sơn biết chuyện đã dằn vặt suốt đời."
Triết nghe từng lời kể như những nhát dao đâm vào lồng ngực. Sự giàu sang bẩn thỉu của Lê Gia thực sự được xây dựng trên máu và nước mắt của những con người lương thiện này. Anh khẽ mở ba lô, lấy ra cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' đặt lên bàn gỗ:
"Bà Huệ ơi, đây là cuốn sổ tay cha cháu để lại trước khi mất. Ông ấy đã ghi chép lại toàn bộ danh sách 120 hộ dân bị hại, trong đó có tên của gia đình bà. Cháu đến đây để thực hiện di nguyện sám hối của cha."
Bà Huệ nhìn cuốn sổ tay bìa da đen cũ kỹ, đôi mắt già nua bỗng nhòe lệ. Bà đứng dậy, bước lại chiếc hòm gỗ cổ góc nhà, lén lút lôi ra một chiếc hộp sắt rỉ sét, rút ra một tờ giấy ố vàng đã bị rách một góc – biên bản đền bù đất đai gốc mười lăm năm trước mà bà đã liều mạng giữ lại.
"Đây là tờ biên bản đền bù duy nhất còn sót lại," bà Huệ khàn giọng nói, đẩy tờ giấy về phía Triết. "Chú hai cậu và luật sư Nghiêm nói rằng chồng tôi đã ký nhận tiền đền bù ba trăm triệu đồng trước khi chết, nên đơn khiếu nại của tôi mười lăm năm qua đều bị bác bỏ thẳng thừng."
Triết đón lấy tờ giấy ố vàng. Anh cùng Đăng ghé sát mắt vào phần chữ ký của ông Nguyễn Văn Hùng (chồng bà Huệ) ở góc dưới biên bản. Với nghiệp vụ phân tích kẽ hở hợp đồng và sự nhạy bén chuyên môn, Triết bỗng khựng lại.
Anh tháo chiếc kính gọng mảnh, dùng tròng kính lành lặn còn lại để soi sát vào nét mực chữ ký dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc. Gương mặt Triết bỗng chốc đờ người ra, tim anh đập liên hồi dồn dập, máu trong người như đông cứng lại vì chấn động.
Nét ký trông giống hệt chữ ký của ông Hùng trên các giấy tờ hành chính cũ, nhưng dưới sự phân tích ánh sáng sắc sảo, Triết phát hiện ra các đường nét mực không hề có sự liên tục tự nhiên của nét bút ký trực tiếp. Những vết đứt gãy vi mô li ti xuất hiện đều đặn dọc theo đường cong của chữ ký – dấu vết không thể chối cãi của việc sử dụng máy scan ánh sáng công nghệ cao để in đè chữ ký giả mạo lên giấy tờ.
"Đăng... nhìn kỹ đi..." Triết thì thào, giọng run lên bần bật vì bàng hoàng. "Chữ ký này... là giả mạo! Nó được scan và in đè bằng công nghệ tinh vi mười lăm năm trước! Chồng bà Huệ chưa từng ký vào tờ biên bản này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!