Nhạc nềnLost Place

Nền Móng Từ Tro Tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít qua khe cửa gỗ ép mục nát của căn hộ 402, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm mưa phùn Hà Nội. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn xi măng của khu tập thể cũ Thành Công nghe rã rời, đều đặn như một nhịp gõ của thời gian đang trôi vào ngõ cụt. Trong căn phòng chưa đầy hai mươi mét vuông, ánh sáng vàng vọt từ chiếc bóng đèn dây tóc công suất thấp treo lơ lửng trên trần nhà khẽ chao đảo, đổ những bóng dài loang lổ lên bức tường quét vôi vàng đã bong tróc, ố xanh vì ẩm mốc.


Lê Minh Triết nằm co quắp trên chiếc giường tre đơn sơ, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra khỏi lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Cơn sốt nhiễm trùng dâng cao khiến hai bên thái dương anh giật liên hồi, đầu óc quay cuồng trong một màn sương mù nóng rực. Lòng bàn tay trái – nơi vết rách sâu do hóa chất công trường ăn mòn đêm qua – giờ đã sưng tấy lên, đỏ mọng và nhức nhối như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua da thịt. Mỗi nhịp tim đập là một luồng đau buốt truyền thẳng lên đại não, kéo theo sự co thắt dữ dội từ bả vai phải vừa mới được nắn lại khớp xương.


"Ráng chịu chút, Triết. Uống viên kháng sinh này vào đã."


Phạm Minh Đăng bước lại gần giường, tay bưng bát nước ấm, tay kia cầm viên thuốc nén màu trắng. Bộ vest công sở của gã luật sư trẻ đã ướt sũng nước mưa, dính bết vào người, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng đen vẫn rực sáng lên vẻ lo âu và kiên nghị. Đăng đỡ bả vai trái lành lặn của Triết dậy, giúp anh uống ngụm nước ấm rồi nhẹ nhàng đặt anh nằm xuống gối.


Triết nuốt khan, vị đắng chát của thuốc tê dại nơi cuống họng. Anh khẽ thở hắt ra, ánh mắt mệt mỏi nhưng phẳng lặng nhìn lên trần nhà ẩm ướt: "Cảm ơn cậu, Đăng. Nếu đêm nay không có cậu... tớ cũng không biết mình có lết nổi về đến đây không."


"Nói nhảm gì thế?" Đăng gắt nhẹ, kéo chiếc ghế gỗ ép cũ ngồi sát mép giường. Gã vắt chiếc khăn ấm đắp lên trán Triết, giọng nói trầm xuống đầy xót xa: "Cậu là thiếu gia nhà giàu, sống trong nhung lụa từ nhỏ, giờ lại chấp nhận trắng tay, bị trục xuất dưới mưa như thế này. Nhìn vết thương của cậu đi, dính đầy nước thải hóa chất công trường mà cậu chỉ băng bó qua loa bằng gạc bẩn. Nếu tớ không đến kịp, vết thương này sẽ hoại tử, bả vai cậu cũng có nguy cơ phế vĩnh viễn đấy!"


Triết khẽ mỉm cười, nụ cười nhợt nhạt trên gương mặt hốc hác, sốt nóng hầm hập: "Trắng tay về vật chất... nhưng tâm hồn tớ tự do, Đăng ạ. Cậu không biết cảm giác khi tự tay xé nát tờ biên bản nghiệm thu khống kia trước mặt chú hai và bà nội nó thanh thản đến mức nào đâu. Tớ không còn là con rối chịu sự thao túng của dòng họ Lê nữa. Tớ là một kỹ sư tự do."


Đăng nhìn bạn mình, khẽ thở dài rồi hướng mắt về phía chiếc bàn gỗ ép cũ ở góc phòng. Trên mặt bàn, bên cạnh hai bát mì tôm đã nguội ngắt và loang loáng mỡ, là tập hồ sơ manila dày cộm chứa các tài liệu đất đai cũ của phân khu Đông Lâu và chiếc ba lô canvas sờn rách của Triết. Đăng biết rõ, bên trong chiếc ba lô đó là cuốn sổ tay bọc da đen mang tên 'Nợ Danh Dự' của cố Phó Chủ tịch Lê Minh Sơn – di vật chứa đựng những bí mật đẫm máu có thể làm sụp đổ cả đế chế bất động sản nghìn tỷ Lê Gia Land.


"Cậu tự do, nhưng chú hai cậu thì không để cậu yên đâu," Đăng đứng dậy, bước lại bàn làm việc và mở chiếc máy tính xách tay cũ của mình lên. Tiếng quạt tản nhiệt của máy kêu rè rè trong không gian tĩnh mịch. Đăng gõ phím nhanh thoăn thoắt, gương mặt gã ngày càng sa sầm lại dưới ánh sáng xanh của màn hình điện tử. "Tớ vừa nhờ một người quen bên ngân hàng Đại Á kiểm tra thông tin tài khoản của cậu. Đúng như dự đoán, bà nội cậu đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản thừa kế, tài khoản cá nhân và thẻ tín dụng của cậu trên toàn hệ thống. Hiện tại, số dư khả dụng của cậu là không đồng."


Triết khẽ gật đầu, không hề tỏ ra ngạc nhiên: "Tớ biết trước điều đó. Khi tớ từ chối ký nghiệm thu khống dự án Đông Anh để giải ngân dòng vốn 450 tỷ, bà nội đã tuyên bố tước bỏ mọi quyền lợi của tớ. Tớ chỉ còn lại chiếc đồng hồ cổ của cha và khoảng mười lăm triệu đồng tiền tiết kiệm nhỏ trong tài khoản độc lập mà dì Thảo gửi từ Pháp về từ hồi tớ còn đi học. Tài khoản đó do dì đứng tên bảo trợ tại ngân hàng ngoại thương, Lê Gia không có quyền can thiệp."


"Mười lăm triệu?" Đăng quay đầu lại, nhướng mày nhìn Triết với vẻ ái ngại. "Triết ơi là Triết, mười lăm triệu đồng chỉ đủ cho cậu thuê nhà và ăn mì tôm trong vòng hai tháng ở cái đất Hà Nội này thôi. Chúng ta lấy đâu ra kinh phí để vận hành văn phòng kiểm định độc lập? Lấy đâu ra tiền bồi thường ngầm cho các nạn nhân cũ theo di nguyện của cha cậu? Cậu có biết chi phí kiểm định kết cấu, thuê máy móc siêu âm bê tông chịu lực đắt đỏ thế nào không?"


Triết im lặng. Lời nói của Đăng kéo anh trở lại thực tế tàn nhẫn của cuộc chiến sinh tồn. Đúng vậy, danh dự không thể xây dựng bằng hai bàn tay trắng và lòng nhiệt huyết đơn thuần. Để đấu lại một tập đoàn khổng lồ sở hữu hàng loạt dự án đất vàng, anh cần một nền móng tài chính độc lập, dù là nhỏ nhất.


*Cộc, cộc, cộc.*


Ba tiếng gõ cửa sắt vòng ngoài vang lên chậm rãi, ngắt quãng nhưng vô cùng rõ ràng giữa tiếng mưa rơi. Triết lập tức nín thở, tay phải vô thức nắm chặt lấy chiếc búa Schmidt kiểm tra cường độ bê tông đặt sát gối giường. Đăng cũng giật mình đứng phắt dậy, đẩy nhẹ chiếc gọng kính cận, khẽ ra hiệu cho Triết nằm im rồi rón rén tiến lại gần cửa gỗ, ghé mắt nhìn qua khe hở nhỏ ra hành lang tối tăm.


"Ai thế?" Đăng cất giọng hỏi, cố giữ cho tông giọng bình tĩnh nhất của một luật sư tranh tụng.


"Là tôi... Tần đây."


Giọng nói khàn khàn, trầm buồn quen thuộc vang lên phía sau cánh cửa sắt. Triết thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ra hiệu cho Đăng mở khóa. Cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc, cánh cửa gỗ mở ra, để lộ bóng dáng cao gầy, hơi khòm của quản gia già ông Tần. Ông mặc một bộ đồ kaki xám đơn giản, bên ngoài khoác chiếc áo mưa tiện lợi mỏng manh đã rách một bên vai, trên tay xách một chiếc phích nước nóng bằng Rạng Đông vẫn còn bốc hơi nghi ngút nơi nắp nhựa và một chiếc cặp tài liệu bọc nilon chống nước.


Ông Tần nhanh chóng bước vào phòng, khép chặt cửa gỗ và cài chốt sắt lại. Ông cởi bỏ chiếc áo mưa ướt sũng, để lộ mái tóc bạc trắng bết nước mưa và gương mặt hằn sâu những nếp nhăn lo âu dằn vặt. Ông nhìn Triết đang nằm trên giường bệnh với vết thương loang lổ máu, đôi mắt già nua thoáng đỏ hoe xót xa:


"Cậu Triết... cậu chịu khổ nhiều quá. Tôi lén mang cho cậu chiếc phích nước nóng để pha trà ấm và ít bông băng sạch đây."


Triết cố gắng gượng ngồi dậy, bám chặt tay vào thành giường tre để giữ thăng bằng: "Chú Tần, sao chú biết cháu ở đây? Chú đi thế này... nếu chú hai phát hiện thì sao?"


Ông Tần đặt chiếc phích nước lên bàn, khẽ thở dài rồi bước lại gần giường, đỡ lấy bả vai Triết: "Tôi làm quản gia cho Lê Gia bốn mươi năm, chút hành tung này làm sao qua mắt được tôi. Nhưng cậu Triết phải cẩn thận. Chiều nay, ngay sau khi lệnh trục xuất được ban bố, chú hai Đạt đã điên cuồng ra lệnh cho đội trưởng an ninh Thắng phong tỏa toàn bộ camera xung quanh biệt thự Hồ Tây để tìm kiếm chiếc cặp da cũ của ông Sơn. Gã nghi ngờ cậu đã lấy đi tài liệu mật gì đó trước khi rời đi. Thắng đã cho đàn em rình rập ở các ngả đường dẫn vào khu tập thể Thành Công này rồi. Tôi phải cải trang đi lối ngõ ngách phía sau chợ mới lọt vào được đây."


Triết siết chặt nắm tay lành lặn, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo: "Chú hai sợ cháu công khai cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự'. Gã biết bên trong đó ghi chép toàn bộ danh sách 120 hộ dân bị cướp đất và các khoản bôi trơn quan chức địa chính huyện Đông Anh mười lăm năm trước."


"Không chỉ có vậy đâu, cậu Triết," ông Tần hạ thấp giọng, đưa chiếc cặp tài liệu bọc nilon chống nước cho Triết. "Đây là những trang nhật ký viết tay và ghi chép cá nhân của ông Sơn thời kỳ cuối đời mà tôi lén giữ lại được từ đống tài liệu chuẩn bị bị chú hai đem đi tiêu hủy. Ông Sơn trước khi mất đã dằn vặt rất nhiều về vết bầm tím trên cổ mình... Ông ấy biết có kẻ muốn hại mình để bịt đầu mối vụ chiếm đoạt đất đai Đông Lâu."


Triết bàng hoàng nhận lấy chiếc cặp tài liệu. Những trang giấy mỏng manh đượm mùi mực cũ kỹ và hơi ẩm của thời gian như mang theo hơi ấm của người cha quá cố. Anh miết nhẹ ngón tay lên nét chữ quen thuộc của cha, lòng dâng lên một nỗi căm phẫn tột cùng xen lẫn đau thương. Sự nghi ngờ về cái chết đột ngột của cha anh giờ đây đã có thêm manh mối thực tế. Cha anh không hề bị đột quỵ tự nhiên, vết bầm tím nhạt hơi lõm gần xương đòn trên di thể ông chính là dấu vết của một vụ mưu sát tàn nhẫn.


"Cậu Triết, tôi phải về ngay để tránh bị nghi ngờ," ông Tần nắm chặt lấy bàn tay phải của Triết, giọng run run: "Hãy giữ vững niềm tin, cậu Triết. Ông Sơn ở dưới suối vàng chắc chắn đang dõi theo cậu. Danh dự thực sự của dòng họ Lê... giờ nằm cả trên vai cậu rồi."


Triết nhìn người quản gia già trung thành khuất dần sau cánh cửa gỗ tối tăm, lòng anh kiên định hơn bao giờ hết. Anh quay sang nhìn Đăng, giọng dứt khoát: "Đăng, chúng ta không thể chần chừ nữa. Tớ cần scan toàn bộ cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' và những ghi chép của cha để tải lên hệ thống lưu trữ đám mây quốc tế mã hóa AES-256 ngay trong đêm nay. Nếu chú hai cho người lục soát nơi này, chúng ta sẽ mất sạch chứng cứ."


Đăng gật đầu đồng ý, lập tức cắm chiếc máy quét cầm tay vào máy tính. Triết gượng dậy bước lại bàn, cẩn thận rút cuốn sổ tay bọc da đen từ ba lô ra. Từng trang giấy ghi chép danh sách viết tắt của các quan chức nhận hối lộ và sơ đồ ranh giới đất Đông Lâu dần được số hóa, chuyển hóa thành những chuỗi dữ liệu nhị phân bảo mật chạy thẳng lên máy chủ đám mây phân tán.


Trong lúc Triết đang thực hiện quy trình bảo mật dữ liệu, Đăng lật giở tập hồ sơ thỏa thuận bảo mật thông tin nội bộ (NDA) cũ mà Triết đã ký với Lê Gia Land khi nhận chức Giám sát trưởng. Đăng dùng chiếc bút dạ màu đỏ gạch dưới một điều khoản dài loằng ngoằng nằm khuất ở trang thứ mười hai. Gương mặt gã luật sư trẻ bỗng chốc đanh lại, mồ hôi hột rỉ ra trên trán:


"Chết tiệt! Triết ơi, nhìn vào điều khoản 14.2 này đi. Bản NDA này được soạn thảo cực kỳ tàn nhẫn bởi công ty luật của Trịnh Văn Nghiêm. Nó quy định rằng bất kỳ thông tin kỹ thuật, bản vẽ thiết kế hay số liệu khảo sát nào của dự án Đông Anh – dù là đúng hay sai lệch – đều được coi là tài sản trí tuệ tuyệt mật của Lê Gia Land. Nếu cậu tiết lộ bất kỳ khuyết tật kết cấu hay vết nứt dầm móng nào ra bên ngoài mà không có sự đồng ý bằng văn bản của Chủ tịch HĐQT, cậu sẽ bị khởi kiện dân sự đòi bồi thường thiệt hại tối thiểu là năm mươi tỷ đồng, đồng thời bị truy cứu trách nhiệm hình sự tội 'Cố ý tiết lộ bí mật kinh doanh'."


Triết dừng tay trên bàn phím, ánh mắt nheo lại sau cặp kính gọng mảnh: "Nghĩa là... gã dùng bản NDA này làm gông cùm pháp lý để bít miệng tớ? Kể cả khi tớ phát hiện ra móng trụ cầu số bốn bị rút ruột cốt thép đe dọa sinh mạng hàng ngàn người?"


"Đúng thế!" Đăng đập mạnh tay xuống bàn, giọng đầy phẫn nộ. "Luật pháp quy định nghĩa vụ báo cáo sai phạm an toàn công cộng được ưu tiên hơn thỏa thuận bảo mật, nhưng Nghiêm đã lách luật bằng cách cài cắm các điều khoản gài bẫy ngôn từ cực kỳ tinh vi. Hắn có thể kéo dài vụ kiện tụng dân sự này suốt nhiều năm, phong tỏa tư cách hành nghề kiểm định độc lập của cậu trước khi cậu kịp đưa vụ án ra tòa án sơ thẩm."


Triết hít một hơi thật sâu để giữ cho nhịp tim không bị rối loạn trước đòn tấn công pháp lý vô hình của kẻ thù. Anh bình tĩnh phân tích: "Muốn phá vỡ gọng kìm NDA này, chúng ta phải tìm thấy bản vẽ thiết kế móng dầm gốc chịu lực chưa bị sửa đổi có chữ ký nháy phê duyệt ban đầu của cha tớ để đối chứng. Bản vẽ đó chứng minh Lê Gia đã cố ý thay đổi thiết kế chịu lực bất hợp pháp, biến thông tin kỹ thuật bẩn thành bí mật kinh doanh để che giấu tội ác. Lúc đó, bản NDA này sẽ hoàn toàn vô hiệu trước tòa."


"Nhưng bản vẽ gốc đó đang nằm trong kho hồ sơ bảo mật tầng hầm tòa tháp Lê Gia Land, bảo mật bằng dấu vân tay của ban giám đốc," Đăng lắc đầu, vẻ mặt đầy lo lắng. "Làm sao cậu tiếp cận được?"


Triết chưa kịp trả lời thì chiếc máy tính xách tay của Đăng bỗng phát ra tiếng chuông báo hiệu email khẩn cấp dồn dập. Đăng vội vàng nhấp chuột mở hòm thư điện tử cá nhân liên kết với hệ thống thông tin của Đoàn luật sư thành phố Hà Nội.


Khi những dòng chữ đầu tiên hiện lên màn hình, gương mặt Đăng biến sắc, tái mét đi vì chấn động. Gã ngước đầu lên nhìn Triết, giọng nói run rẩy lạc đi giữa tiếng mưa bão gầm rú ngoài cửa sổ:


"Triết... không xong rồi. Toàn bộ tài khoản ngân hàng của cậu không chỉ bị đóng băng đâu... Ban pháp chế Lê Gia Land dưới sự chỉ đạo của luật sư Trịnh Văn Nghiêm vừa nộp đơn tố cáo khẩn cấp lên Cơ quan Cảnh sát điều tra quận Đống Đa, tố cáo cậu tội 'Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản' đối với các thiết bị kỹ thuật đo đạc và tài liệu mật của dự án Đông Anh! Họ đang yêu cầu phát lệnh bắt giữ cậu khẩn cấp để thu hồi chứng cứ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!