Nhạc nềnLost Place

Rời Khỏi Bóng Cả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn đỏ ối cuối ngày tắt hẳn sau mặt nước Hồ Tây, kéo theo một màn đêm xám xịt và lạnh buốt của những ngày mưa phùn gió bấc. Trong phòng khách chính của căn biệt thự cổ kính, bóng tối tràn vào như một tấm màn tang tóc, nuốt chửng những ánh sáng vàng kim xa hoa cuối cùng. Tiếng gậy ngọc bích của bà nội Lê Hoài Phương nện xuống sàn gỗ trắc vẫn còn vang vọng, khô khốc và tàn nhẫn. Lời tối hậu thư của người phụ nữ thép treo lơ lửng giữa không trung, bóp nghẹt lồng ngực của tất cả những ai đang có mặt.


"Ký ngay, hoặc bước ra khỏi dòng họ này như một kẻ vô danh nghèo đói!"


Lê Minh Triết đứng thẳng lưng trước bàn thờ tổ tiên. Cơn đau buốt từ bả vai phải vừa được nắn lại nhói lên từng cơn theo nhịp đập của trái tim, dữ dội và buốt giá. Lòng bàn tay trái của anh, vết rách sâu do hóa chất công trường ăn mòn vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt thành một màu đỏ thẫm ghê người. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu dâng lên, khiến hai bên thái dương anh giật liên hồi, nhưng ánh mắt anh sau cặp kính gọng mảnh vỡ một bên tròng vẫn phẳng lặng, kiên định như dòng nước sâu dưới đáy sông Hồng.


Anh nhìn xuống người mẹ ruột đang quỳ rạp dưới chân mình. Bà Xuân khóc đến khản cả giọng, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy ống quần anh như bám lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất của cuộc đời bà. Bà không hiểu về kết cấu dầm chịu lực, bà không quan tâm đến mác bê tông hay đường kính thép phi 16 lỗi. Bà chỉ biết rằng, nếu con trai bà không ký vào tờ giấy kia, thế giới xa hoa, ấm áp mà bà đang nương tựa sẽ sụp đổ hoàn toàn. Chú hai Lê Quang Đạt đứng bên cạnh, gương mặt béo tốt co rúm lại vì lo âu nhưng đôi mắt lại lóe lên tia nhìn thâm độc, đắc ý. Gã biết rõ, gọng kìm tình mẫu tử là thứ vũ khí tàn nhẫn nhất để bẻ gãy một người đàn ông chính trực.


Triết hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào phổi làm anh tỉnh táo lại. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ từng ngón tay của mẹ ra khỏi chân mình. Hành động của anh chậm rãi, mang theo một nỗi xót xa vô hạn nhưng không hề có sự do dự.


"Mẹ," giọng Triết khàn đặc nhưng rành rọt, vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch. "Con đã hứa với cha sẽ bảo vệ sự bình an của mẹ. Nhưng con không thể bảo vệ mẹ bằng cách ký vào bản án tử hình của hàng ngàn người dân Đông Lâu. Cha ở trên cao... chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy con làm điều đó."


Bà Xuân trợn mắt nhìn con trai, đôi môi run rẩy không thốt nên lời rồi đổ sụp xuống sàn gỗ, ngất xỉu vì chấn động tâm lý quá lớn. Cô út Khánh Vân khóc nghẹn ngào, vội vàng lao đến đỡ lấy bà Xuân, nhưng ánh mắt của cô nhìn Triết chỉ toàn là sự bất lực và xót xa.


Triết quay lại, nhìn thẳng vào tập hồ sơ nghiệm thu khống đang đặt trên bàn trà. Anh đưa bàn tay trái đẫm máu lên, cầm lấy tờ biên bản nghiệm thu ba bên bắt buộc của dự án Đông Anh. Trước ánh mắt kinh ngạc của chú hai và cái nhìn lạnh lùng của bà nội, Triết dùng hết sức lực còn lại của hai tay, xé toạc tờ giấy làm đôi, rồi làm tư. Tiếng giấy rách sắc lẹm vang lên, cắt đứt sợi dây liên hệ cuối cùng của anh với đế chế Lê Gia Land.


"Cháu không ký," Triết ném những mảnh giấy rách nát xuống sàn nhà, ngay dưới chân chú hai Đạt. "Nợ danh dự của dòng họ Lê, cháu sẽ tự tay bồi thường. Nhưng không phải bằng sự thỏa hiệp bẩn thỉu này."


Lê Quang Đạt điên cuồng gào lên: "Thằng ranh con phản phúc! Mày đã tự tay chôn vùi cả gia tộc này!"


Bà nội Lê Hoài Phương không giận dữ gào thét như con trai. Bà chỉ chậm rãi đứng dậy, gương mặt quý phái chìm vào bóng tối của căn phòng khách. Giọng nói của bà trầm xuống, lạnh lẽo và mang theo uy lực sinh sát tối cao của người cầm lái đế chế:


"Từ giờ khắc này, Lê Minh Triết chính thức bị xóa tên khỏi gia phả dòng họ Lê. Toàn bộ tài khoản thừa kế cá nhân của nó bị đóng băm vĩnh viễn. Thu hồi toàn bộ xe cộ, căn hộ Ciputra và chức vụ Giám sát trưởng tại Lê Gia Land. Trục xuất nó ra khỏi biệt thự Hồ Tây ngay lập tức. Ai trong gia đình này dám trợ giúp nó một đồng, kẻ đó sẽ chịu chung số phận."


Ngay lập tức, trợ lý của chú hai Đạt bước lên, chìa tay ra trước mặt Triết với vẻ mặt vô cảm: "Cậu Triết, xin bàn giao lại điện thoại công ty, thẻ từ tòa tháp và chìa khóa chiếc Mercedes."


Triết không nói một lời. Anh tháo chiếc điện thoại thông minh, đặt chiếc chìa khóa xe và chiếc thẻ từ thông minh lên bàn. Anh chỉ giữ lại chiếc đồng hồ cổ kỷ vật của cha trên cổ tay trái và chiếc ba lô canvas cũ kỹ chứa vài bộ quần áo giản dị cùng cuốn sổ tay 'Nợ Danh Dự' của cha mà anh đã giấu kỹ từ trước. Anh quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh đầu nhìn lại căn phòng khách xa hoa đang chìm vào bóng tối của sự suy tàn.


***


Cơn mưa phùn gió bấc của đêm Hà Nội quất thẳng vào mặt Triết khi anh bước ra khỏi cánh cổng sắt rỉ sét của biệt thự Hồ Tây. Cái lạnh thấu xương của gió mùa đông bắc tràn qua lớp áo khoác mỏng, khiến bả vai phải đau nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm vào da thịt. Lòng bàn tay trái rỉ máu bắt đầu tê dại đi vì lạnh. Triết đi bộ dưới mưa, bóng dáng cô độc của anh nhạt nhòa dưới ánh đèn đường vàng vọt.


Anh đi đến cây ATM gần nhất ở ngã tư đường để thử rút một ít tiền mặt trang trải trước mắt. Nhưng ngay khi đưa chiếc thẻ ngân hàng cá nhân vào máy, màn hình lập tức hiện lên dòng chữ đỏ lạnh lùng: *"Tài khoản của quý khách đã bị phong tỏa. Vui lòng liên hệ ngân hàng chủ quản."* Triết khẽ cười khổ. Bà nội quả là người quyết đoán, tốc độ đóng băng tài chính của bà nhanh hơn anh tưởng. Anh lục lọi trong túi quần, chỉ còn lại vài tờ tiền lẻ trị giá chưa đầy hai trăm nghìn đồng – số tiền lẻ cuối cùng mà anh dùng để trả tiền trà đá công trường ngày hôm qua.


Để lấy lại những đồ đạc cá nhân tối thiểu, Triết bắt taxi quay trở lại căn hộ chung cư cao cấp Ciputra – nơi tập đoàn đã cấp cho anh khi mới về nước. Tuy nhiên, ngay khi anh vừa bước chân vào sảnh tòa nhà, hai gã bảo vệ vạm vỡ đã bước ra chặn đường. Người đội trưởng bảo vệ, kẻ từng cúi đầu chào anh một cách cung kính mỗi ngày, giờ đây nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng, xa cách:


"Xin lỗi cậu Triết. Chúng tôi nhận được lệnh khẩn cấp từ ban quản lý tập đoàn Lê Gia Land. Thẻ cư dân của cậu đã bị vô hiệu hóa. Căn hộ này đã bị niêm phong để kiểm toán tài sản nội bộ. Cậu không được phép lên trên."


Triết đứng lặng người dưới ánh đèn neon sáng trưng của sảnh chung cư. Anh nhìn vào gương phản chiếu của bức tường kính, thấy mình lấm lem bùn đất, quần áo ướt sũng nước mưa, cánh tay quấn băng gạc loang lổ máu đỏ. Anh trông không khác gì một kẻ cơ nhỡ bị gạt ra ngoài lề của xã hội thượng lưu. Sự quay lưng tàn nhẫn này là cái giá đầu tiên anh phải trả cho sự chính trực của mình.


"Tôi chỉ muốn lấy lại một số quần áo và tài liệu cá nhân," Triết kiên nhẫn nói.


"Không được, cậu Triết. Chúng tôi chỉ làm theo lệnh của Tổng giám đốc Lê Quang Đạt. Mong cậu thông cảm và rời đi ngay cho," người bảo vệ dứt khoát xua tay, ra hiệu cho hai nhân viên an ninh áp sát để trục xuất anh.


Triết khẽ gật đầu, không tranh cãi thêm. Anh biết những người này chỉ là quân tốt thí làm theo mệnh lệnh. Anh quay lưng bước ra khỏi tòa nhà Ciputra tráng lệ, xách theo chiếc ba lô canvas cũ kỹ – tài sản duy nhất còn lại của anh lúc này. Anh rút điện thoại cá nhân ra định gọi cho một vài người bạn học cũ trong giới xây dựng để tìm sự giúp đỡ tạm thời, nhưng màn hình hiển thị danh bạ trống rỗng. Chú hai đã dùng quyền lực của tập đoàn để yêu cầu nhà mạng khóa vĩnh viễn số điện thoại làm việc của anh. Sự cô lập kinh tế và xã hội đã được Lê Gia thực hiện một cách triệt để, biến anh thành một kẻ vô danh, không tiền bạc, không danh phận giữa lòng Hà Nội.


***


Nửa đêm, mưa phùn bắt đầu nặng hạt hơn. Triết bắt chuyến xe buýt muộn để di chuyển về phía quận Đống Đa. Điểm đến của anh là khu tập thể cũ Thành Công – một khu nhà bốn tầng được xây dựng từ những thập niên tám mươi của thế kỷ trước với những mảng tường rêu phong, ẩm mốc và những đường dây điện chằng chịt như mạng nhện. Đây là nơi ông Tần, người quản gia già trung thành của cha anh, đã âm thầm dọn dẹp sẵn một căn hộ nhỏ ở tầng bốn bằng danh nghĩa cá nhân để giúp anh có nơi trú ẩn tạm thời.


Triết bước lên những bậc cầu thang bê tông mòn vẹt, tối tăm và nồng nặc mùi ẩm mốc của nước mưa. Mỗi bước đi là một sự thử thách cực hạn đối với cơ thể đang sốt cao của anh. Bả vai phải nhức nhối đến mức anh phải dùng tay trái đỡ chặt lấy khuỷu tay để giảm bớt sự rung động. Khi lên đến tầng bốn, anh tìm thấy căn hộ số 402 nằm khuất sau một rặng trúc cảnh héo úa.


Triết tra chiếc chìa khóa đồng cổ – kỷ vật mà ông Tần đã lén trao cho anh đêm qua – vào ổ khóa sắt rỉ sét. Tiếng khóa mở lách cách khô khốc vang lên, cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, để lộ một không gian nhỏ hẹp nhưng ấm áp. Căn phòng rộng chưa đầy hai mươi mét vuông, chỉ kê một chiếc giường tre đơn sơ, một chiếc bàn gỗ ép cũ và một chiếc phích nước nóng bằng rạng đông đặt ở góc phòng. Trên bàn, một chiếc phích nước nóng vẫn còn bốc hơi nghi ngút, bên cạnh là một gói mì tôm và một hộp bông băng y tế. Triết biết, ông Tần đã mạo hiểm cả tính mạng để chuẩn bị những thứ này cho anh trước khi lực lượng an ninh của chú hai phong tỏa biệt thự.


Triết đóng chặt cửa gỗ, cài chốt sắt bảo vệ vòng ngoài rồi đổ sụp xuống chiếc giường tre. Cơn sốt nhiễm trùng dâng cao khiến anh run lên bần bật dưới tấm chăn mỏng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay trái rách nát, vết thương dính hóa chất công trường bắt đầu mưng mủ, sưng đỏ tấy lên đau buốt. Anh dùng tay phải vụng về mở hộp bông băng y tế, đổ cồn sát trùng trực tiếp lên vết thương hở. Cơn đau rát tột cùng như hàng vạn nhát dao cắt vào da thịt khiến Triết nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi, cơ thể co rúm lại trên giường tre nhưng anh quyết không phát ra một tiếng rên rỉ.


Khi Triết vừa quấn xong lớp băng gạc mới bằng tay phải vụng về, ba tiếng gõ cửa dồn dập, nặng nề bỗng vang lên từ phía cửa sắt vòng ngoài của căn hộ tập thể. Triết cảnh giác ngồi bật dậy, tay phải vô thức nắm chặt lấy chiếc búa Schmidt kiểm tra cường độ bê tông đặt sát gối. Anh nín thở, tiến lại gần khe cửa nhìn ra ngoài hành lang tối tăm.


Một bóng người cao gầy mặc chiếc áo vest cũ sờn vai, đeo kính gọng đen, vai đeo ba lô vải nặng trĩu hồ sơ đang đứng dưới ánh đèn hành lang vàng vọt đẫm nước mưa. Đó là Phạm Minh Đăng.


Triết thở phào nhẹ nhõm, vội vàng mở chốt cửa sắt. Đăng bước vào phòng, nhanh tay đóng chặt cửa lại rồi đặt hai bát mì tôm nghi ngút khói cùng một túi bia hơi Hà Nội lên chiếc bàn gỗ ép. Nhìn thấy bộ dạng thảm hại, lấm lem bùn đất và vết thương đẫm máu trên người Triết, đôi mắt rực lửa chính nghĩa của người bạn thân luật sư thoáng hiện lên sự xót xa tột cùng nhưng ngay lập tức được thay thế bằng sự kiên định, mạnh mẽ.


"Tớ biết ngay cậu sẽ về đây mà," Đăng nói, giọng trầm xuống đầy lo lắng. "Ông Tần đã gọi điện báo cho tớ ngay sau khi cậu bị trục xuất khỏi biệt thự Hồ Tây. Chú hai cậu đã điên cuồng phong tỏa toàn bộ hệ thống tài chính của cậu tại Hà Nội. Cậu ổn không, Triết? Vết thương ở vai và tay trái thế nào rồi?"


Triết khẽ lắc đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ đối diện với Đăng, cố gắng nở một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản: "Tớ ổn, Đăng. Khớp vai đã vào vị trí, tay trái cũng vừa sát trùng xong. Trắng tay... nhưng tớ chưa bao giờ cảm thấy tâm hồn mình nhẹ nhõm và tự do như lúc này. Không còn chiếc lồng chim vàng của Lê Gia, không còn những biên bản nghiệm thu khống bẩn thỉu đè nặng lên lương tâm kỹ sư của tớ nữa."


Đăng nhìn Triết, ánh mắt tràn đầy sự khâm phục. Anh mở ba lô vải, rút ra một tập hồ sơ pháp lý cũ kỹ, bìa giấy đã ngả màu vàng ố vì thời gian, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ ép bên cạnh hai bát mì tôm bốc khói. Trên trang bìa hồ sơ, dòng chữ viết tay của cố Phó Chủ tịch Lê Minh Sơn hiện lên rõ ràng: *"Hồ sơ tranh chấp đất đai lịch sử phân khu Đông Lâu – Đông Anh"*.


Đăng đặt tay lên tập hồ sơ, mỉm cười nhìn Triết bằng ánh mắt sắc sảo của một luật sư tranh tụng cấp thành phố:


"Chào mừng cậu trở lại thế giới của những kỹ sư chân chính. Trận chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!