Bóng Đêm Bên Hồ Tây
Mặt nước Hồ Tây đêm nay không có lấy một gợn sáng, chỉ có một màu đen kịt như mực hòa cùng tiếng sóng vỗ oàm oạp vào bờ đá kẻ sọc rêu phong. Cơn mưa cuối thu Hà Nội trút xuống xối xả, gõ liên hồi vào những tán cây bàng cổ thụ quanh biệt thự cổ của Lê Gia. Ngôi biệt thự Pháp cổ rộng hàng nghìn mét vuông sừng sững như một pháo đài u uất, những mảng tường vàng úa loang lổ nước mưa, bị bao phủ bởi một bầu không khí tang tóc lạnh lẽo đến gai người. Hôm nay là đêm tang lễ của cố Phó Chủ tịch tập đoàn Lê Gia Land – ông Lê Minh Sơn.
Bên trong sảnh chính xa hoa, hương trầm ngạt thở quyện với mùi hoa ly trắng muốt tạo nên một cảm giác đặc quánh, nặng nề. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê đắt đỏ được giảm xuống mức tối thiểu, hắt lên những gương mặt thượng lưu giả tạo đang ra vào viếng xã giao. Những cái bắt tay hờ hững, những lời chia buồn sáo rỗng được thốt ra từ những kẻ vốn dĩ chỉ quan tâm đến việc ai sẽ kế thừa chiếc ghế trống trị giá nghìn tỷ mà ông Sơn để lại.
Lê Minh Triết đứng đơn độc bên cạnh linh cữu của cha. Chàng kỹ sư kết cấu 26 tuổi vừa tu nghiệp từ Pháp về trông gầy đi rõ rệt trong bộ vest đen cắt may lịch lãm. Gương mặt anh tuấn nhưng nhợt nhạt, đôi mắt sau cặp kính gọng mảnh hằn sâu những quầng thâm vì thiếu ngủ và đau thương. Trên cổ tay trái của anh, chiếc đồng hồ cổ kỷ vật của cha khẽ tích tắc từng nhịp lạnh lùng. Là một kỹ sư, Triết quen nhìn thế giới qua lăng kính của những thông số kỹ thuật, sự chịu lực và tính logic. Một vết nứt vi mô trên dầm bê tông có thể báo hiệu sự sụp đổ của cả một đại công trình. Và ngay lúc này, bản năng nghề nghiệp của anh đang gào thét rằng cái chết đột ngột của cha mình có một vết nứt logic cực lớn.
Anh cúi xuống, nhìn qua lớp kính của cỗ quan tài gỗ mun. Gương mặt cha anh đã được trang điểm kỹ lưỡng, nhưng dưới ánh sáng đèn vàng nhạt, Triết vẫn phát hiện ra một vết bầm tím nhạt, hơi lõm xuống ở vùng cổ bên phải, ngay sát xương đòn. Bố anh là người cực kỳ cẩn trọng với sức khỏe, luôn uống thuốc tim mạch đều đặn dưới sự giám sát của bác sĩ riêng. Một cơn đột quỵ nhồi máu cơ tim tự nhiên làm sao có thể để lại vết bầm cơ học bất thường như vậy?
Triết khẽ ngước mắt lên quét qua phòng tang lễ và dừng lại ở góc khuất gần hàng cột đá. Bác sĩ Ngô Quốc Trung – trưởng khoa tim mạch, người trực tiếp điều trị cho cha anh – đang đứng đó. Ông ta không thắp hương, gương mặt gầy guộc lộ rõ vẻ bồn chồn, đôi mắt liên tục lảng tránh và tay chân run rẩy mỗi khi có người nhìn về phía mình. Triết mím chặt môi, bước nhanh về phía vị bác sĩ.
"Bác sĩ Trung," giọng Triết trầm thấp nhưng sắc lạnh vang lên sau lưng ông Trung, khiến vị bác sĩ giật nảy mình.
"Ơ... cậu Triết... con trai anh Sơn," ông Trung vội vã lau mồ hôi trên trán, giọng run rẩy. "Xin chia buồn cùng gia đình. Sự ra đi của anh Sơn thực sự là tổn thất lớn..."
"Cháu cảm ơn bác," Triết nhìn thẳng vào mắt ông Trung, không chớp mắt. "Cháu chỉ có một thắc mắc nhỏ. Bố cháu vốn dùng thuốc kiểm soát huyết áp và nhịp tim rất đều đặn. Kết quả kiểm tra lâm sàng tháng trước vẫn hoàn toàn bình thường. Tại sao một người có bệnh lý ổn định như vậy lại có thể đột quỵ đột ngột vào ban đêm mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào?"
Bác sĩ Trung lắp bắp, ánh mắt láo liên nhìn quanh như tìm kiếm lối thoát: "Chuyện này... y khoa không nói trước được gì cả, cậu Triết ạ. Nhồi máu cơ tim cấp tính có thể xảy ra bất cứ lúc nào... Chú... chú đột nhiên nhớ ra có ca trực cấp cứu gấp ở bệnh viện Bạch Mai, chú phải đi ngay. Xin phép cậu..."
Không đợi Triết trả lời, vị bác sĩ vội vã lách qua đám đông và bước nhanh ra ngoài màn mưa xối xả, bỏ lại Triết với sự nghi ngờ đã chuyển thành niềm tin chắc chắn: Có kẻ đã can thiệp vào cái chết của cha anh.
"Triết, con trai, sao lại đứng một mình ở đây?"
Một bàn tay mập mạp, đeo chiếc nhẫn kim cương bản lớn vỗ mạnh lên vai Triết. Mùi nước hoa xa xỉ quyện với mùi cigar nồng nặc ập đến. Đó là chú hai của anh – Lê Quang Đạt, Tổng giám đốc đương nhiệm của Lê Gia Land. Ông ta mặc bộ vest may đo đắt tiền, gương mặt béo tốt tỏ vẻ u sầu nhưng đôi mắt ti hí lại lấp lánh sự tinh quái và tham lam tột độ.
"Chú hai," Triết lùi lại một bước, giữ khoảng cách ngoại giao lạnh lùng.
Lê Quang Đạt chủ động ôm vai Triết, ghé sát tai anh thở dài: "Bố con đi đột ngột quá, để lại cả gánh nặng Lê Gia Land cho chú và con. Con mới ở Pháp về, chưa quen với thương trường khốc liệt ở Hà Nội đâu. À, chú hỏi thật... trước khi mất, bố con có bàn giao lại hồ sơ dự án Đông Anh hay tài liệu cá nhân nào đặc biệt cho con không? Dạo này đầu óc anh Sơn có vẻ không được minh mẫn, hay giữ mấy thứ sổ sách cũ kỹ không liên quan đến công việc tập đoàn..."
Triết khẽ nheo mắt. Sự quan tâm đột ngột của chú hai dành cho "sổ sách cũ kỹ" ngay trong đêm tang lễ là quá lộ liễu. Anh giữ giọng điệu điềm tĩnh của một kỹ sư đang phân tích hiện trường: "Bố cháu không để lại giấy tờ gì cho cháu cả. Nhưng chú hai, cháu vừa nhìn kỹ di thể của bố. Trên cổ bố có một vết bầm tím bất thường gần xương đòn. Là một chuyên gia, cháu biết đột quỵ do tim không bao giờ để lại dấu vết tổn thương vật lý như vậy. Chú có nghĩ chúng ta nên yêu cầu pháp y khám nghiệm tử thi để làm rõ không?"
Sắc mặt Lê Quang Đạt lập tức biến đổi trong một phần mười giây. Nụ cười giả tạo trên môi ông ta biến mất, thay vào đó là một ánh mắt thâm độc, lạnh lẽo như rắn độc. Ông ta siết chặt vai Triết, giọng nói hạ thấp xuống đầy uy lực đe dọa:
"Triết! Con có biết mình đang nói gì không? Đây là tang lễ của Phó Chủ tịch Lê Gia Land! Yêu cầu khám nghiệm tử thi khác nào tuyên bố với truyền thông rằng gia tộc chúng ta có án mạng? Cổ phiếu tập đoàn sẽ bốc cháy, hàng ngàn nhà đầu tư sẽ tháo chạy! Con đừng có vì đau buồn quá mức mà sinh ra hoang tưởng, làm vấy bẩn thanh danh của bố con và cả dòng họ này! Bác sĩ đã ký giấy chứng tử rõ ràng. Việc của con là im lặng và chuẩn bị tiếp nhận công việc ở công trường Đông Anh."
Sự áp đặt tàn nhẫn của Đạt như một gọng kìm bóp nghẹt bầu không khí. Ngay lúc đó, quản gia già ông Tần từ phía sau bước lại gần, khẽ cúi đầu và lén đưa mắt ra hiệu cho Triết rút lui để tránh một cuộc xung đột trực diện bất lợi. Triết hiểu ý, anh hít một hơi sâu, hạ mắt xuống giả vờ thỏa hiệp:
"Có lẽ cháu thực sự mệt mỏi nên suy nghĩ lung tung. Cháu xin phép chú hai, cháu ra ngoài hành lang hít thở không khí một lát."
Đạt nới lỏng bàn tay, hừ lạnh một tiếng rồi quay đi tiếp khách. Triết nhanh chóng bước ra khỏi sảnh chính, đi dọc theo hành lang tối tăm dẫn ra phía sau biệt thự, nơi tiếng mưa rơi xối xả át đi mọi âm thanh bên trong. Gió lạnh từ Hồ Tây thổi buốt giá, nhưng không lạnh bằng lòng người trong căn biệt thự này.
Khi Triết bước đến góc tối gần vườn chuối phía sau, một bóng người gầy gò mặc áo khoác tài sế cũ sờn bất ngờ bước ra từ bụi rậm. Triết giật mình định lùi lại thì nhận ra gương mặt phong trần đầy lo âu dưới ánh đèn pha hắt ra từ nhà xe.
"Cậu Triết... là chú Bình đây!" Nguyễn Văn Bình – tài xế trung thành mười lăm năm của cha anh – thì thầm, giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi.
"Chú Bình? Sao chú lại ở đây? Chú hai đã ra lệnh cấm chú xuất hiện ở biệt thự mà?" Triết lo lắng nhìn quanh.
"Chú phải mạo hiểm mạng sống để gặp cậu," Bình lách người qua hàng rào an ninh, lén rút từ dưới áo mưa ra một chiếc cặp da cũ khóa số đã sờn góc, dính đầy nước mưa. "Trước khi chiếc xe của ông Sơn bị người của chú hai niêm phong và khám xét khẩn cấp, chú đã lén giấu chiếc cặp này dưới ghế sau. Đây là di vật tuyệt mật của ông Sơn. Ông ấy từng dặn chú: 'Nếu tôi có mệnh hệ gì đột ngột, bằng mọi giá phải trao tận tay chiếc cặp này cho thằng Triết'. Hãy cẩn thận, bọn bảo vệ của Thắng đang ráo riết tìm nó khắp nơi! Chú phải đi ngay!"
Bình dúi mạnh chiếc cặp da vào tay Triết rồi nhanh chóng lẩn vào màn đêm xối xả của Hồ Tây. Triết ôm chặt chiếc cặp da lạnh ngắt dưới lớp áo khoác, tim đập liên hồi. Anh nhanh chóng đi lối cầu thang phụ trở về phòng riêng của mình trên tầng hai biệt thự, khóa chặt cửa trong.
Triết đặt chiếc cặp da lên bàn làm việc. Chiếc cặp bọc da đen cũ kỹ, có hệ thống khóa số đồng thau ba số đã rỉ sét nhẹ. Đây chính là chiếc cặp công tác quen thuộc của cha anh thời kỳ còn điều hành tập đoàn. Triết đặt những ngón tay run rẩy lên vòng xoay mã số.
Mật mã là gì? Anh thử ngày mất của cha, ngày thành lập tập đoàn... đều không được. Rồi Triết khựng lại, anh nhớ đến nụ cười hiền hậu của cha trong bức ảnh cũ và tình yêu thương vô bờ bến ông dành cho đứa con trai duy nhất. Anh xoay các con số về ngày sinh nhật của chính mình: ngày 12 tháng 10.
*Cạch.*
Tiếng chốt khóa đồng thau bật mở giòn giã trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Triết nín thở, chuẩn bị nhấc nắp chiếc cặp da để chạm tay vào bí mật đen tối của gia tộc. Đúng lúc đó, tiếng tay nắm cửa phòng khẽ lạch cạch gạt xuống. Một bóng đen cao gầy in hình rõ nét sau lớp kính mờ của cửa phòng.
"Cậu Triết, cậu có trong đó không?" Giọng nói trầm buồn, khàn khàn của quản gia già ông Tần vang lên ngoài cửa đầy ám ảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!